không bực bội, khi nghe tin đứa trẻ kia mất tích, trong lòng ông cũng cả kinh, không phải bị phi tử nào bắt đi đấy chứ? Điểm Điểm đắc tội với họ, bị bắt rồi còn có kết cục tốt hay sao?
“Tiên phi, buổi trưa hôm nay, có một đứa trẻ hạ độc chúng phi tử, đứa trẻ đó chắc là Điểm Điểm phải không?” Hỷ công công khẩn trương hỏi, nếu đúng như vậy, thì thật sự có chút phiền phức. Điểm Điểm một lúc mà đắc tội với nhiều người như vậy, bọn họ đều có khả năng bắt Điểm Điểm.
“Là Điểm Điểm, có liên quan đến mấy ả đó à? Ta đến cung của mấy ả đó xem rồi, không nhìn thấy người.” Tiểu Tiểu buồn bực nhìn ông ta, nếu như có người, còn cần phải đến đây tìm ông ta hay sao?
“Nương nương, người ở trong cung lâu vậy rồi, điểm này người còn không rõ hay sao? Mấy ả sao có thể làm một cách trắng trợn như vậy, cho dù có bắt được người rồi, cũng chỉ đem người giấu đi rồi từ từ hành hạ, sẽ không để ai nhìn thấy đâu…”
Hỷ công công không nói nhìn Tiểu Tiểu một cái, sao nương nương ngay đến thủ đoạn đơn giản như vậy mà cũng quên?
“Vậy à? Vậy chẳng phải Điểm Điểm sẽ gặp nguy hiểm hay sao, ta đi tìm tiếp…” Nghe thấy sẽ bị hành hạ một cách âm thầm, tim Tiểu Tiểu đau nhói, Điểm Điểm, con ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện nha.
“Nương nương, giao cho nô tài đi tra đi, người của ta nhiều, âm thầm tra cũng tốt…”
Hỷ công công đột nhiên trợn to mắt nhìn phía sau Tiểu Tiểu, kinh hoảng không thốt được câu nào.
“Sao thế, Hỷ công công?” Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn ông ta, không phải đột nhiên bị điểm huyệt đấy chứ. Lắc ông ta một cái, ông ta nhắm mắt lại “Sói…”
“Sói?” Quay đầu lại, trùng hợp nhìn thấy một con sắc lang đang há miệng, thè lưỡi đứng phía sau mình, bộ dạng này, bị Hỷ công công hiểu lầm rằng sói muốn ăn thịt người. Tiểu Tiểu tay vỗ lên đầu Hắc Tử, tức giận nói: “Hắc Tử, ngươi trông trẻ thế nào vậy hả, Điểm Điểm đâu?”
Hỷ công công chấn kinh trợn mắt, Hắc Tử, không phải nó muốn ăn Lão đại hay sao? Lúc nãy sao mình lại quên nhỉ, tiểu tổ tông này có một con sủng vật đặc biệt.
“Ngươi biết Điểm Điểm ở đâu?” Mừng rỡ nhìn nó, tim Tiểu Tiểu đánh thịch.
“Còn không mau dẫn ta đi! Chạy mau lên!” Thấy Hắc Tử gật đầu, Tiểu Tiểu vỗ mông nó một cái, Hắc Tử ủy khuất nhìn Tiểu Tiểu: chủ nhân, ta là sói, không phải ngựa!
“Nhanh lên, nếu không, ta lột da sói của ngươi…”
Thấy chưa, cái này gọi là mẹ nào con nấy, hai người này ngay cả lời nói uy hiếp “sói” cũng y chang nhau.
“Nương nương, đợi ta với, nói không chừng ta cũng có thể…” Hỷ công công thấy con sói đó chạy đi rồi, ông muốn giúp một tay, trong nháy mắt, bên cạnh ông, còn đâu bóng người, bóng sói nào nữa?
——
“Chính là đây sao?” một cái viện không lớn lắm, bốn phía đều là những căn phòng nhỏ độc lập, duy nhất trong một căn phòng lớn hơn chút, bốn tên thái giám đang uống rượu, nhậu nhẹt, nhưng cũng không thấy tung tích của Điểm Điểm.
“Điểm Điểm ở đâu? Dẫn ta đi?” Mấy tên này dám nhốt Điểm Điểm, xem bà đây giáo huấn các ngươi ra sao. Nhưng mà, Tiểu Tiểu muốn xác dịnh tình hình của Điểm Điểm trước, mấy kẻ kia cứ nghỉ ngơi một lát đi.
Chẳng cần thứ gì tốt, một tí mê dược cũng đủ khiến họ ngủ đến không biết trời trăng gì luôn. Sau khi thấy từng người một ngã xuống, Tiểu Tiểu mới cùng Hăc Tử nghênh ngang nhảy vào trong viện, Hắc Tử trực tiếp chạy đến một góc.
“Căn này?” Nhìn thấy một căn phòng nhỏ ngay cả cửa sổ cũng không có, chắc Điểm Điểm ở trong đó sợ hãi lắm đây? Vội lấy xuống một cây trâm cài tóc, cậy lỗ khóa của cái khóa kia vài cái, cái khóa “pặc” một tiếng liền mở, đẩy cửa ra, mượn ánh đèn yếu ớt ở bên ngoài, Tiểu Tiểu thấy có người cuộn mình nằm ngủ ở góc tường, trong lòng mới buông lỏng một chút.
Bước nhanh về trước, đem Điểm Điểm ôm vào lòng, Điểm Điểm vẫn chưa tỉnh, nhiệt độ nóng rực trên người Điểm Điểm làm Tiểu Tiểu nhăn mày: đáng chết, mấy canh giờ không gặp, nó lại bị sốt thế này đây!
“Điểm Điểm, tỉnh dậy đi, là mẫu thân đây!” Lắc lắc đầu của bé, bé lại vẫn hôn mê, Tiểu Tiểu thử bắt mạch, thời gian phát sốt không lâu, hơn một canh giờ rồi, cần phải thi châm ngay lập tức!
Sờ lên người, mới biết vội vàng ra ngoài, ngay cả châm cũng không mang theo. Ôm Điểm Điểm lên, không kịp trả thù mấy tên công công kia, Tiểu Tiểu nhanh chóng về lãnh cung, trước tiên giúp Điểm Điểm bớt sốt đã rồi nói sau.
“Lão đại, tỷ về rồi?” Bọn Hoa Nguyên trở về không lâu, liền nhìn thấy Tiểu Tiểu mặt mày sa sầm, quan tâm hỏi.
“Tránh ra, ta phải cứu Điểm Điểm trước đã!” Con đường ở cửa tức tốc tản ra, Tiểu Tiểu lập tức dặn dò:
“Đun ít nước nóng, một lát tắm cho Điểm Điểm; nấu ít canh gừng, phải nóng, mau chuẩn bị đi!” trong lúc nói chuyện, từ dưới giường lấy ra một túi châm, xốc túi châm lên, bên trong xếp mấy chục cây ngân châm dài ngắn không đều, to nhỏ không đồng nhất. Từng cây ngân châm, dưới ánh sáng của ngọn nến phát ra ngân quang, sáng chói làm người ta không mở mắt được.
“Lão đại, cái này…” Hoa Nguyên kinh hãi đánh giá Tiểu Tiểu, Lão đại này còn có bao nhiêu mặt mà bọn họ không biết nữa đây? Tỷ ấy thật sự là Tiên phi sao? Sao trước nay mình không biết, một nữ tử cũng có thể biết nhiều thứ như vậy?
Dịu dàng xốc chăn lên, sau khi giúp Điểm Điểm cởi y phục, Tiểu Tiểu mau chóng rút ngân châm ra, hạ từng cây châm xuống, vừa nhanh vừa chuẩn.
Trong nháy mắt, trên người Điểm Điểm đã sớm chi chít ngân châm, cứ như một con nhím nhỏ vậy, nằm sấp trên giường, trầm lặng ngủ.
Một cung nữ đi vào, hỏi nhỏ: “ Lão đại, nước và canh gừng đã chuẩn bị xong rồi, khi nào thì dùng?”
“Bây giờ!” Bỏ bàn tay nhỏ bé của Điểm Điểm xuống, Tiểu Tiểu thư thái cười, cuối cùng cũng được rồi, tắm táp xong là có thể bớt sốt, lúc nãy thật sự là hữu kinh vô hiểm 0.
Nếu như, mình chậm một canh giờ, nói không chừng, Điểm Điểm lúc này sớm đã…
Không dám nghĩ tiếp nữa, mấy kẻ kia, toàn bộ đều đáng chết! Một lát, bà đây sẽ qua đó tính sổ với các ngươi!
Rút ngân châm, Điểm Điểm vẫn chưa tỉnh, thử độ ấm của nước, Tiểu Tiểu đem bé ngâm trong nước, cảm giác nóng nóng, khiến cho “đứa trẻ say ngủ” kia mở mắt, nhìn thấy Tiểu Tiểu.
“Mấu thân, cuối cùng người cũng đến, người đến cứu con à? Con đã nói với họ là con không phải Tiểu Bảo rồi, họ còn muốn bắt con, còn nói ngày mai để con làm thái giám….hu hu, mẫu thân, bọn họ thật đáng sợ, vứt con trong một căn phòng vừa tối vừa lạnh, cũng không cho con cơm ăn….mông của con còn đau nè…”
Điểm Điểm lúc này, chỉ là một đứa trẻ, ngay đến lời nói ra, cũng giống như một đứa trẻ. Đứt quãng, là nỗi sợ hãi của bé, Tiểu Tiểu đau lòng ôm lấy bé, bất chấp nước trên người bé làm ướt y phục của mình.
“Điểm Điểm, là mẫu thân không tốt, không chăm sóc tốt cho Điểm Điểm. Điểm Điểm đừng sợ, không sao rồi, đến nhà rồi…” Nước mắt, cứ như vậy không hề dự báo mà chảy xuống, là nước mắt của Tiểu Tiểu, cũng có nước mắt của Điểm Điểm. Hai người, vốn là hai người thông minh cực điểm, đã bao lâu không rơi nước mắt rồi, bé không biết, nàng cũng không biết. Lúc này, hai mẹ con đều rơi nước mắt, hơn nữa còn khóc rất thương tâm, rất thương tâm.
“Đến nhà rồi?” Điểm Điểm ngẩng đầu, thấy mấy dì phía sau đang sụt sịt khóc, bé nhếch miệng mỉm cười: “Thật sự đã về nhà? Dì, mấy dì khóc khó coi quá!”
Thật là trẻ con, rất nhiều người đều than như vậy. Tại sao lại khóc, còn không phải vì nhóc hay sao? Nhóc hay nhỉ, dám cười nhạo bọn ta!
Chỉ là không ai nói, chỉ cần trở về là tốt rồi!
Uống canh gừng nhân lúc còn nóng, cơn sốt trên người của Điểm Điểm cũng đã được đẩy lùi, sau khi dỗ bé ngủ, Tiểu Tiểu gọi Hoa Nguyên đến, lại dặn dò Hắc Tử một chặp, vậy mới yên tâm đi tìm mấy tên công công kia tính sổ. Bây giờ chắc chúng cũng tỉnh rồi, vừa hay, để các ngươi nếm thử sự lợi hại của việc dám động đến người của ta.
Cửa viện, Hỷ công công bật tung cửa, vài người cùng nhau đi vào, bốn tên công công kia vẫn chưa tỉnh lại, Hỷ công công hỏi:
“Nương nương, là bọn chúng bắt Điểm Điểm đi à?”
Tiểu Tiểu cười cười: “Đúng! Ta muốn xử phạt một chút, Hỷ công công sẽ không để ý chứ?”
“Sẽ không, nhưng mà, nương nương vẫn là đừng nên đùa ra nhân mạng, bình thường bọn chúng không tệ, có lẽ là bắt nhầm người, gần đây trong cung có một toán tiểu thái giám đến đây, lúc này, thái giám mới vào bỏ trốn cũng là chuyện thường.”
Hỷ công công thương cảm nhìn Vu công công một cái, bình thường ông ta rất hòa nhã thân thiện, quan hệ với mình cũng rất tốt, bây giờ rơi vào trong tay tiểu tổ tông. Xem ra cũng nên tự cầu phúc đi là vừa.
“Vừa tiến cung? Bọn chúng ở đâu?” Tuệ nhãn giảo hoạt nhấp nháy, Hỷ công công có loại dự cảm không lành, tốt nhất mình đừng nên ở đây, bằng không, nhất định sẽ không có chuyện gì hay ho!
“Nương nương, nô tài nhớ ra còn có việc, phải về trước đây. Ở đây người cứ từ từ mà chơi, từ từ chơi…” Không đợi Tiểu Tiểu đồng ý, ông ta đã từng bước từng bước lui ra cửa, vừa đụng đến khung cửa, kéo theo mấy tiểu thái giám đi theo mình, rồi tức tốc chạy ra ngoài, cứ như thể phía sau có rắn độc thú dữ đuổi theo vậy.
Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, than thở: “Chạy gì chứ, oan có đầu nợ có chủ, hôm nay ta còn chưa muốn đem ngươi ra trút giận!”
Đúng thế, trước nay Tiểu Tiểu vẫn yêu hận rạch ròi, muốn lấy người không liên can đến để trút giận? Nàng mới không phải cái loại tiểu nhân đó thì có?
*
“Hỷ công công, ngài chạy gì vậy?” Chạy tới nỗi hai người cũng đứt hơi thở hồng hộc, khí không lưu thông, công công kia chạy không nổi nữa, ngừng cước bộ, thở phì phò.
“Tiểu Chí tử, tiểu tổ tông kia đã cười như thế rồi, không chạy là đồ ngu, không có quả tốt cho chúng ta ăn…”
Đối với Tiểu Chí tử này, Hỷ công công vẫn rất yêu thích, trước giờ vẫn rất đề bạt hắn.
“Nương nương kia ở cung nào vậy, hình như là lãnh cung…”Tiểu Chí tử nặn óc suy nghĩ, vẫn không hiểu tại sao Hỷ công công lại khẩn trương như vậy。
“Suỵt!” Bịt miệng hắn lại, Hỷ công công khẩn trương nhìn xung quanh, nói nhỏ: “Chuyện đêm nay, cái gì ngươi cũng không nhìn thấy. Người kia là Tiên phi ở lãnh cung, sau này lanh lợi chút, tuyệt đối đừng đắc tội với nàng ta, biết chưa?”
____________
Giải thích:
0 Hữu kinh vô hiểm: Bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.