“Các ngươi đang làm gì vậy?” Hỷ công công bị nhiều người bên ngoài như vậy dọa cho nhảy dựng cả lên, nói cho dù là bên ngoài tẩm cung của Hoàng thượng, ông còn chưa từng thấy qua việc mới thoáng chốc đã tập hợp nhiều người thế này.
“Hỷ công công, bọn ta là muốn gặp Hoàng thượng, muốn gặp ngài. Ngài nhất định phải để bọn ta gặp Hoàng thượng, bọn ta cầu xin ngài đấy…” Đám người đen nghịt này đều quỳ xuống, dọa cho Tiểu Tiểu nhảy dựng cả lên, bày trận cũng thật lớn quá đấy?
“Các ngươi đứng lên trước đi, bây giờ ta còn đang bận chính sự, làm xong chính sự rồi nói chuyện của các ngươi co ta biết cũng không muộn!” Chuyện có nặng có nhẹ có thong thả có cấp bách, chuyện của Hoàng thượng mới quan trọng, những người khác, đều xếp phía sau.
“Hỷ công công, ngài phải nghe ta nói trước đã, chủ tử nhà ta còn đang đợi ta trở về phục mệnh đấy!” Một công công tuổi tác không nhỏ, bình thường có giao tình kha khá với Hỷ công công, vội quỳ xuống lê lết lên phía trước vài bước, trực tiếp đến trước mặt Hỷ công công, nói lời cầu xin.
“Hỷ công công, ngài hãy nghe ta nói đã, nếu không khi trở về ta sẽ mất mạng đó!” Lại một công công quỳ đi đến, đẩy công công vừa nãy sang chỗ khác, hắn phải nói trước.
“Hỷ công công…” Thấy đám người này người nào người nấy đều muốn di động lên phía trước, Hỷ công công bắt đầu tức giận, lúc đầu nói đợi một lát sẽ xử lý, nhưng đám người này lại muốn được voi đòi tiên, bắt đầu bức bách mình rồi đây. Tiểu Tiểu phía sau khóe miệng hơi nhếch, bày ra bộ dạng đợi xem trò cười, Hoàng thượng trong tẩm thất chắc không biết hình huống hiện tại, hoặc giả còn đang mòn mỏi chờ thuốc giải của bọn họ.
“Đủ rồi, đều cút sang một bên hết cho nô gia!” Nhịn không được nữa, lão hổ không phát uy, ngươi tưởng ta là con mèo hen? Hỷ công công thét lớn một tiếng, công công dưới đất không thét đuổi đi được, lại đem cái tên Sóc vương ăn no rửng mỡ kia thét ra ngoài.
“Chuyện gì thế này?” Lạnh mắt nhìn đám người đang quỳ phía trước Hỷ công công và Tiểu Tiểu, Sóc vương lạnh lùng hỏi.
“Hồi vương gia, bọn họ chặn đường, không để ta dẫn Tiêu công tử đi tiếp!” Hỷ công công cười cười, ăn ngay nói thật.
“Ồ, lá gan thật không nhỏ. Đây lại là thế ngoại ‘cao nhân’ Hỷ công công mời đến từ ngoài cung, y phải đi giúp Hoàng thượng chế thuốc. Hiện tại Hoàng thượng thân thể không khỏe, nếu làm chậm trễ, cái đám cẩu nô tài các ngươi, có thể đảm đương nổi không?” Sóc vương lạnh lùng nhìn cái đám công công ngu xuẩn kia, lúc giới thiệu Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu có thể cảm giác được hai chữ ‘Cao nhân’ mà hắn nói có cỡ nào khinh thường, hắn không tin tưởng mình, Tiểu Tiểu cực kì khẳng định.
Được lắm, không tin tưởng hả, ta cứ phải chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng đấy, rồi thuận tiện chữa bệnh dùm hắn luôn! Hừ, nhất định là kiếp trước có thù với hắn, bằng không, mỗi lần nhìn thấy hắn cũng chả xui xẻo thế này đâu.
Mấy câu của Sóc vương vừa nói xong, công công quỳ dưới đất đều ngây ra, rồi mau chóng tách sang hai bên, tạo thành một con đường lớn ở giữa. Nghe ý của Sóc vương, là Hoàng thượng thân thể không khỏe, mà trùng hợp hôm nay thái y đều bị nhốt hết, chắc là bởi vì thái y không chữa khỏi bệnh của Hoàng, nên mới bị nhốt đấy mà. Vừa nhốt hôm nay, nhất định Hoàng thượng vẫn còn đang tức giận, bây giờ cầu xin, chẳng khác gì đi tìm đường chết, chi bằng bây giờ trở về thương lượng với chủ tử một chút…
Công công cũng vậy, cung nữ cũng thế, ở trong cung đều dựa vào ánh mắt để kiếm cơm. Chỉ một ánh mắt, một câu nói tùy ý, bọn họ đều cẩn thận thu lại, phân tích một lúc, định đoạt một hồi, sau đó tức tốc đưa ra những phán đoán có lợi cho mình. Bọn họ bây giờ, đều tựa như đã thương lượng xong, chính là hôm nay không thể cầu xin Hoàng thượng, muốn xin thì cũng phải đợi đến ngày mai, hoặc là trực tiếp nghĩ cách khác…
Trong lúc cúi đầu, hai mắt không ngừng chuyển động, ánh mắt đều bất giác chuyển đến trên tay của đôi hài xa lạ kia, mà Tiểu Tiểu thì hồn nhiên như không đi theo Hỷ công công muốn đến Ngự Thiện phòng.
“Đại phu, là Ngự thiện phòng à?” Hỷ công công hỏi lại lần nữa.
“Ừm!” Tiểu Tiểu không kiên nhẫn đáp lại một tiếng, Hỷ công công này, đã hỏi nhiều lần rồi lắm rồi đấy, Ngự Thiện phòng thì sao, ai nói chỉ đến Dược phòng mới có thể chữa bệnh? Sóc vương vừa theo sau họ, vẫn một mực nhìn Tiểu Tiểu.
“Ê, ngươi có ý gì thế hả? Ta lại không phải là trộm, sao ngưoi cứ nhìn chằm chằm ta vậy hả? Đừng nói ngươi thích nam nhân đấy nhá? Cứ cho là đúng đi, thì cũng đừng nhắm đến ta, ta thừa nhận ta đây phong độ bóng bẩy, phong lưu lỗi lạc, nhưng ta tuyệt đối là người bình thường, sẽ không thích cái tên nam nhân thối nhà ngươi.” Bực tức quay đầu lại, Tiểu Tiểu không thích bị người ta giám thị tới từng bước đi.
“Lửa giận thật không nhỏ. Thân thể Hoàng thượng không khỏe, làm thần tử, ta có nghĩa vụ quan tâm, làm đệ đệ, ta có trách nhiệm chia sẻ. Tiểu đại phu, ta chỉ đi theo ngươi, để ngươi khỏi bị người ta làm khó giống lúc nãy mà thôi. Ngươi đừng có mà đắc ý, cũng đừng không biết lòng tốt của ngừoi khác!” Sóc vương không tức giận, cứ như kẻ bắt chước, một mực đi theo Tiểu Tiểu đến Ngự Thiện phòng.
“Đúng là một thần tử tốt, đệ đệ tốt nha! Sóc vương, ngài có muốn phân ưu cùng Hoàng thượng hay không?” Cười giảo hoạt, Sóc vương phòng bị nhìn y, y lại muốn đùa giỡn gì nữa đây?
“Ngươi muốn làm gì?”
Tiểu Tiểu cười sáng lạn “Không muốn làm gì cả, chỉ là nghe ngài nói muốn thay Hoàng thượng chia sẻ, tiểu nhân cảm động vạn phần. Vừa hay nhớ đến một phương pháp có ghi lại trong cổ thư, có lẽ có thể đem bệnh của Hoàng thượng chuyển dời sang ngài cũng không chừng, như thế Hoàng thượng sẽ không cần phải chịu khổ nữa, tiểu nhân chỉ cần chuyên tâm chữa bệnh cho Sóc vương ngài là được.”
Giúp ngươi chữa bệnh, bảo đảm sẽ chữa cho ngươi khóc trời gọi đất, sống không bằng chết! Trong lòng Tiểu Tiểu lén chêm thêm một câu.
“Thật sự có phương pháp này sao?” Sóc vương mở lớn mắt, là do mình học thức nông cạn sao? Sao chưa nghe qua có phương thức chữa bệnh này nhỉ?
Tiểu Tiểu thành thật gật đầu, nghiêm túc đáp: “Đích xác là có, không tin có thể hỏi thái y, chắc bọn họ cũng có nghe nói qua rồi!”
Đó là rất lâu rất lâu về trước, từng có một truyền thuyết như vầy, nhưng lại là chuyện tra không thể tra, xét không thể xét. Bây giờ, Tiểu Tiểu dám để hắn hỏi thái y, đó là vì cam đoan thái y sẽ không dám nói không có, bởi vì nàng có thể làm được. Nhưng không phải nàng thật sự có thể đem bệnh chuyển dời, mà là có thể hạ độc y đúc như vậy lên người Sóc vương, rồi lại lén chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng, vậy chẳng phải thần không biết quỷ không hay đem bệnh chuyển dời rồi hay sao?
Chỉ là hắn trúng độc của mình rồi, đến lúc đó, muốn chơi thế nào còn không phải xem tâm tình của nàng hay sao? Nghĩ đến việc không lâu nữa có thể chỉnh hắn một lần, trong lòng Tiểu Tiểu vui như nở hoa, Sóc vương hiếu kỳ hỏi:
“Nếu như thật sự có chuyện này, ngươi tùy tiện đem bệnh của hoàng thượng chuyển lên thân một tên thái giám là được, đúng không?”
“Hừ! Đồ ích kỷ!” Hừ lạnh một tiếng, biết ngay là hắn chẳng có lòng tốt như vậy mà, hóa ra là có dự tính này. Công công thì sao, người hoàng thất các ngươi là người, chẳng lẽ công công không phải là người chắc? Công công thì đáng bị bệnh, đáng chịu tội à? Thật là hèn hạ.
“Cái này sao có thể tính là ích kỷ được? Hỷ công công, ngươi nói xem?” Vì lúc nãy Tiểu Tiểu mắng thẳng thừng, mặt Sóc vương hơi đỏ một chút, nhưng hắn lập tức quay đầu lại, nhìn Hỷ công công, trực tiếp hỏi.
“Vâng, đại phu. Có thể thay Hoàng thượng chịu tội là vinh hạnh của nô tài, chi bằng đem bệnh của Hoàng thượng chuyển lên người ta đi. Nô tài đã hầu hạ Hoàng thượng lâu vậy rồi, có thể chết vì Hoàng thượng cũng là phúc phận của ta!”
Ngu trung điển hình! Trong lòng Tiểu Tiểu nói thầm. Cái tên Hoàng thượng kia tốt vậy sao? Hỷ công công cũng quá trung thành với hắn rồi đấy? Sao ông ta lại không trung thành với mình giống vậy nhỉ? Bỏ đi, giúp hắn ta chế ít thuốc giải cái đã.
“Thế không được!” Tiểu Tiểu trừng Sóc vương một cái, cười quỷ dị: “Chuyển dời bệnh, cũng phải chú ý quan hệ huyết thống. Chỉ có huyết mạnh chí thân mới có thể chuyển dời được, nếu là người khác, thì không linh nghiệm nữa. Không nói nữa, nếu những gì lúc nãy Sóc vương nói chỉ là lời nói suông, vậy ta phải giúp Hoàng thượng chế thuốc giải cái đã.”
Đầu bếp của Ngự Thiện phòng đều đứng hầu một bên, Tiểu Tiểu có thể đi lại tùy ý ở Ngự Thiện phòng, chỉ tay này nọ, trong chốc lát rất nhiều rau, lương thực đều bị nàng chỉ ra. Nhìn hai đầu bếp ôm hai bao đồ lỉnh kỉnh, nàng cười nói: “Được rồi, nhiêu vầy là được. Đem mấy thứ này, nặn thành nắm to bằng quả trứng gà, không được bỏ dầu, không được bỏ muối, không được cho bất cứ gia vị gì hết. Hoàng thượng một ngày ăn ba lần, một lần ăn hai cái, ba ngày thì có thể thuyên giảm…”
“Mấy thứ này?” Hỷ công công chỉ vào hai bao kia, kinh ngạc đếm: “Một, hai ba…hai mươi lăm!” Tổng cộng có hai mươi lăm loại!
“Đúng thế, sao vậy? Hỷ công công, quá nhiều hay là quá ít vậy hả?” Khó hiểu nhìn ông ta, chẳng lẽ dùng nhiều quá à? Hai loại rau có tác dụng nàng đã nói rồi, về phần mấy thứ khác, thuần túy chỉ là ‘điều hòa gia vị’ thôi.
Tiểu Tiểu trước giờ đều như vậy, người ta có ân với nàng, nàng quên rất nhanh, nhưng người ta có thù với nàng, nàng sẽ ghi tạc trong lòng. Hoàng thượng chẳng qua chỉ là đắc tội nàng hai lần, nàng báo đáp hắn như vậy xem như là nhẹ rồi đấy.
“Đại phu, ngài xác định thứ được làm ra như vậy, người ăn được không?” Một tên đầu bếp nhịn không được hỏi. Nhiều nguyên liệu như vậy, nếu như làm mười món hai mươi món, hắn cam đoan muốn làm ngon bao nhiêu, thì sẽ ngon bấy nhiêu. Nhưng không cần dầu, không thêm muối, không dùng bất cứ gia vị nào hết, hắn rất hoài nghi mùi vị làm ra.
“Ừm, chữa bệnh mà, có thể vào miệng là khá lắm rồi. Hỷ công công, ta cũng đói rồi đây, kêu họ thuận tiện giúp ta làm vài món đi, ta đến chỗ Hoàng thượng đợi trước, cùng mang lên là được. Nhớ nha, mấy thứ ta chỉ lúc nãy, một loại cũng không thể thừa, một loại cũng không thể thiếu!” Nhiệm vụ hoàn thành, Tiểu Tiểu vỗ mông chuẩn bị chạy lấy người, thân thể đột nhiên vọt lên không trung, người nào đó nhấc nàng lên.
“Ê, Vương gia, ngài có ý gì thế hả? Mau buông ta ra, hình tượng của ta…” Thoáng thấy vài cung nữ che miệng cười, Tiểu Tiểu mất hình tượng bắt đầu la lên, khiến Sóc vương lần nữa nhíu mày, y là nam nhân à? Nam nhân có ai kêu la vậy không?
Ánh mắt quét đến trước mặt Tiểu Tiểu, phẳng lì, chắc không phải nữ nhân đâu.
“Nam nhân thối, nghe chưa hả? Mau buông tay ra.” Một bàn tay duỗi ra, muốn cạy tay hắn ra, nhưng bị hắn giảo hoạt tránh được, nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt kia, Tiểu Tiểu cười thần bí.
Nụ cười đột ngột này, khiến cho Sóc vương chỉ trong nháy mắt, trên mặt liền đau rát nóng bỏng. Bàn tay đang rảnh còn lại sờ lên mặt, cư nhiên lại có chút vết máu, tên nam nhân đáng chết này, dám cào khuôn mặt tuấn tú này của hắn.
“Tiểu tử, lá gan của ngươi thật không nhỏ!” Nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn y, người trong Ngự Thiên phòng đều trợn to mắt, nhìn hai nam nhân đang dây dưa cùng nhau kia.