ng có khả năng bắt hết từng người bọn họ được, vậy rốt cuộc là bé đi đâu chứ?
Trước tiên Tiểu Tiểu đến cung của một phi tử, thấy bên trong rất nhiều người, bận trong bận ngoài chạy ra chạy vào, trong đó còn có thể nghe được tiếng mắng giận dữ, chắc là một phi tử bị Điểm Điểm thiết kế đây mà? Còn có sức mắng người, tinh thần vẫn còn khá, nhưng mấu chốt là trong số họ không có bóng dáng của Điểm Điểm. Tiểu Tiểu chẳng còn lòng dạ nào nhìn tiếp, chỉ có thể đổi sang cung điện khác , tựa như mò kim đáy bể tiếp tục tìm người.
Sau khi Điểm Điểm được Hoa Nguyên dẫn đi, thì biết ngay là mẫu thân của bé lại có hành động gì đó rồi. Nhưng người không nói cho mình, chính là không muốn mình khiến người thêm loạn, còn căn dặn không được ra khỏi cửa lớn của lãnh cung.
Sao mẫu thân vẫn ngốc như vậy nhỉ? Bị hớ nhiều như vậy rồi, đến bây giờ mà vẫn chưa khôn ra à? Không thể ra cửa lớn của lãnh cung, nghĩ Điểm Điểm ta thông minh như vậy, ra lãnh cung mà còn phải đi cửa lớn à? Lãnh cung lại chẳng có gì chơi hết, ngay đến mấy dì, ma ma này cũng chẳng vui tẹo nào, ta phải ra ngoài!
Ứng phó với mấy dì tốt bụng này vài ba câu, lấy cớ mệt nhọc, muốn đi ngủ, Hoa Nguyên liền ngoan ngoãn dẫn Điểm Điểm về phòng. Thấy Điểm Điểm nhắm mắt, bắt đầu thở đều đều, Hoa Nguyên mới yên tâm rời khỏi Điểm Điểm. Thực ra Điểm Điểm chính là đang đợi nàng ta rời đi, nàng ta chân trước vừa đi, Điểm Điểm chân sau liền mở mắt ra, lén lút xuống giường, xoa xoa đầu Hắc Tử đang nằm dưới đất, cười nói: “Hắc Tử, Điểm Điểm rất buồn chán, dắt Điểm Điểm đi chơi, được không?”
Hắc Tử lắc đầu, kiên định cự tuyệt.
“Hắc Tử, ta rất buồn chán, lãnh cung chẳng có gì vui hết, ngưoi cũng biết, ở đây chẳng có gì cả. Nếu ngưoi không dẫn ta ra ngoài, đợi mẫu thân ta về, ta sẽ nói với mẫu thân ngươi bắt nạt ta, bảo người lột da sói của ngươi, rút gân sói của ngươi, uống cạn máu sói của ngươi, nấu thịt sói của ngươi làm đồ nhắm rượu…” Nguy hiểm híp mắt, Hắc Tử sợ hãi quay đầu đi, con trai của Tiểu Tiểu, sao lại nhẫn tâm thế chứ? Có thể hung ác uy hiếp một con sói như vậy, e rằng Điểm Điểm chính là người đầu tiên trong sử sách tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả đấy? Nhưng Hắc Tử đường đường là lang vương, sao có thể bị dọa chỉ vì vài câu nói của đứa trẻ này được?
Tiểu Tiểu là chủ nhân của Hắc Tử, Điểm Điểm là con trai của Tiểu Tiểu, lúc lời nói của chủ tử và lời nói của con trai chủ tử xảy ra xung đột, Hắc Tử tuyệt đối sẽ phục tùng theo lời nói của chủ tử, đủ trung thành chưa? Lời của Điểm Điểm không thể tin, Hắc Tử biết, nếu như nó thật sự bị Điểm Điểm dụ khị rồi dắt bé ra ngoài, Tiểu Tiểu sẽ làm giống như những gì bé nói ấy? hắc Tử cũng không phải là đồ ngốc, nên đương nhiên nó sẽ không bị Điểm Điểm gạt lừa gạt rồi.
“Sao nào, Hắc Tử, ngay đến lời của ta mà ngươi cũng không nghe à? Được lắm, từ nay trở đi, nội trong ba ngày ta sẽ không lo cho phần cơm của ngươi nữa, bỏ đói ngươi ba ngày trước rôi nói sau…” kế này của Điểm Điểm không thành, lại nảy ra một kế khác. Bé sợ nhất là đói bụng, Hắc Tử chắc cũng không ngoại lệ nhỉ? Thế lấy việc bỏ đói để uy hiếp nó đi, bé thật không tin, Hắc Tử này sẽ không nghe theo bé.
Hắc Tử quay đầu lại, đáng thương nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm đánh một quyền lên cái bản mặt ác nhơn của nó, Hắc Tử tức giận trừng Điểm Điểm, đánh người không đánh mặt, rốt cuộc Tiểu Tiểu đã giáo dục Điểm Điểm như thế nào vậy?
Hơn nữa, trước giờ nó đều tự lực cánh sinh, từ lúc nào cần Điểm Điểm cho nó thức ăn vậy hả? Ngay đến Tiểu Tiểu, cũng còn chưa cho nó ăn qua, có lúc, nó thậm chí còn giúp Tiểu Tiểu tìm thức ăn nữa đấy.
“Hắc Tử, chúng ta là bạn tốt, từ nhỏ chúng ta đã sống nương tựa lẫn nhau, ngươi đem ta ra ngoài giải sầu đi mà, ta thật sự buồn chết rồi đây…” Hắc tử vẫn ôm hận một quyền lúc nãy của Điểm Điểm, Điểm Điểm đều nhìn rõ hết cả. Trước đây luôn bó tay với tên này, bây giờ bé hình như tìm được nhược điểm của nó rồi.
Hóa ra những lời của mẫu thân không thật sự hoàn toàn đúng, mẫu thân nói lòng yêu cái đẹp, người người đều có, thật ra không phải chỉ người mới có, ngay cả sói cũng có. Nhìn Hắc Tử đi, tuy nó là sói, nhưng trước nay nó vẫn rất coi trọng vẻ bề ngoài của mình, lúc nãy chỉ là một quyền nhỏ, thì nó đã ôm hận rồi.
Cho nên Điểm Điểm thông minh bắt đầu khóc, khóc đến độ nước mắt nước mũi tèm lem, toàn bộ chùi hết lên người Hắc Tử, Hăc Tử bực bội đứng dậy, lắc lắc mình, cách xa ma trảo của Điểm Điểm, tiếp tục nằm xuống. Điểm Điểm tiếp tục khóc, Hắc Tử hất đầu, mặc xác bé.
“Hắc Tử…” Từ từ qua đó, bàn tay ma quỷ lại vươn đến chỗ Hắc Tử tội nghiệp, Hắc Tử vội vàng bò dậy, tránh sự công kích của Điểm Điểm.
“Hắc Tử, ngươi bắt nạt ta…” Điểm Điểm ở phía sau đuổi theo, Hắc Tử ở phía trước bỏ chạy. Hai người, nói chính xác là một người một sói bắt đầu chạy trong phòng, Hắc Tử nức nở quay đầu lại, oán thán nhìn Điểm Điểm: cái này sao có thể nói là ta bắt nạt Điểm Điểm, người sáng suốt đều biết là ai đang bắt nạt ai, nhưng có người lại có bản lãnh đổi trắng thay đen vậy đó.
“Không thèm nữa, ta tự mình ra ngoài!” đuổi rất lâu, Điểm Điểm cũng không đuổi kịp Hắc tử, dứt khoát trực tiếp chạy ra ngoài. Bé không có ra khỏi cửa lớn của viện, sợ bị mấy nữ nhân kia nhìn thấy, mà đứng trước tường của viện, nhìn tường viện cao cao kia, tự nói: ta phải tự mình trèo lên, sắc lang Hắc Tử kia, không giúp ta ta vẫn có thể ra ngoài như thường.
Phải biết rằng viện của Tiểu Tiểu, vốn ở sâu trong lãnh cung nhất, trèo qua tường, cách tường của hoàng cung không xa nữa. Cho nên mỗi lần Tiểu Tiểu lén xuất cung đều rất dễ dàng, mà lần trước lúc Điểm Điểm ra ngoài, đã thăm dò đường hết rồi, bé biết đi ra từ chỗ nào là dễ nhất, không bị người ta phát hiện ra nhất.
Nhìn một hồi, bức tường này không cao lắm, nhưng cũng cao hơn mình gấp mười lần, làm sao ra ngoài đây? Chạy về trong phòng, Điểm Điểm muốn mang cái gì có thể dùng ra, chỉ tiếc vóc người quá nhỏ, đồ vật quá nặng, bé chỉ đành vô lực ngồi dưới đất, đáng thương khóc hu hu.
Hắc Tử có nhân tính, không sợ cứng chỉ sợ mềm, thấy Điểm Điểm khóc, nhìn mà thấy thương, đi đến đó dùng đầu dụi Điểm Điểm, muốn chọc Điểm Điểm cười, nhưng Điểm Điểm lúc này chỉ muốn ra ngoài chơi, lại không dám làm trái lại lời nói của Tiểu Tiểu tất nhiên không khinh địch bị lừa.
“Ngươi đem ta ra ngoài đi, Hắc Tử, ta nhớ mẫu thân ta rồi, ta phải đi tìm mẫu thân của ta…” Khóc lóc ầm ĩ, Hắc Tử bực mình vẩy đuôi, đều nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, thật ra Hắc Tử cũng khó qua cái ải tính tình này của Điểm Điểm.
“Ngươi không đem ta ra ngoài, đợi gia gia của ta đến, ta sẽ nói với ông ấy ngươi bắt nạt ta, mẫu thân không theo phe ta , nhưng gia gia nhất định sẽ giúp ta giáo huấn ngươi…” Điểm Điểm lại nghĩ đến một người giúp mình, gia gia rất thương bé, nếu gia gia biết rồi, nhất định sẽ xử lý Hắc Tử.
Lão đầu? Lông của Hắc Tử đều dựng hết cả lên, lão đầu kia nhất định sẽ làm theo những gì Điểm Điểm nói, nếu lão ta biết rồi, nhất định mình sẽ không có kết cục tốt. bỏ đi, cũng chỉ ra ngoài một lần thôi mà? Không ra ngoài, tiểu Điểm Điểm này sẽ không cho mình lấy một ngày yên ổn, lại còn lôi cả hai xuống bùn nữa.
Hắc Tử ngồi dậy, liếm tay Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cao hứng trèo lên, ngồi lên lưng của nó, cao hứng ôm nó, cười nói: “Ta chuẩn bị xong rồi, chúng ta xuất phát nào!”
Hắc Tử quay đầu lại, nhìn cái bản mặt vẫn chưa lau khô nước mắt, nhưng sớm đã cười tươi như hoa kia một cái —— Ấu trĩ, cái này có gì đáng để cao hứng chứ?
Một bước nhảy lưu loát, Hắc Tử đột nhiên xông lên rất cao, xinh đẹp nhảy qua bức tường cao bằng mấy người kia, an ổn tiếp đất ở bên ngoài. Quay đầu lại, nó kiêu ngạo nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cười nói:
“Hắc Tử, ta rất sùng bái ngươi nha! Ngươi thật lợi hại!”
Điểm Điểm từ trên người Hắc Tử nhảy xuống, ôm đầu nó hôn một cái: “Ngoan, về đi, ta ra ngoài đi dạo, sẽ về nhanh thôi. Ngươi phải ở nhà ngoan ngoãn đợi ta, được không?”
Hắc Tử khinh bỉ nhìn Điểm Điểm lần thứ n, điển hình là một kẻ tiểu nhân, lợi dụng sói ta xong, liền đuổi mình về, sau này sẽ không thương tiếc gì bé nữa.
Nhưng Hắc Tử mỗi lần đều nói vậy, kết quả đều không phải vẫn bị Điểm Điểm lừa gạt lợi dụng đấy sao?
Thấy Hắc Tử nhảy trở về, Điểm Điểm cao hứng vỗ tay: khinh công của ta đến khi nào mới có thể luyện xong đây, thật đáng thương nha, hôm nay lại lãng phí rất nhiều rất nhiều nước mắt!
Lén la lén lút, trước tiên lẻn đến chỗ người ta phơi quần áo mình thấy hôm qua, tìm bộ y phục thái giám nhỏ nhất thay vào rồi Điểm Điểm đem giấu y phục của mình đi, nghênh nga nghênh ngang đi trên chốn hậu cung nhiều người.
“Các ngươi đang làm gì vậy?” Nhìn thấy đám người đen nghịt, Điểm Điểm tò mò ngồi xổm người xuống, tìm một thái giám vẻ mặt hiền lành hỏi chuyện.
Thái giám kia nhìn thấy Điểm Điểm, thở dài: “Vị tiểu huynh đệ này, ngươi cũng thật là tội nghiệp, mới lớn chừng này đã bị đưa vào cung rồi.”
Điểm Điểm gật đầu, xệ mặt xuống nói: “Ta là có nỗi khổ!”
Thái giám kia cảm thán: “Ta biết, không có nỗi khổ thì ai mà nguyện ý vào cung làm thái giám nam không ra nam, nữ không ra nữ chứ? Tiểu huynh đệ, ngươi mấy tuổi rồi?”
“Năm tuổi!”
“Quá nhỏ, mẫu thân ngưoi cũng thật tàn nhẫn khi quyết tâm đưa ngươi vào đây…” Điểm Điểm đáng thương nhìn hắn một cái, người này có phải có bệnh không vậy, chính sự không nói với mình, lại nói mấy chuyện ba láp ba xàm này. Xem ra mình đã tìm sai người rồi.
“Ta còn có chuyện, ta đi trước đây!”
Khom người lại, Điểm Điểm chuyển đến chỗ người kia không nhìn thấy, tìm một cung nữ, hỏi nhỏ: “Tỷ tỷ, sao ở đây có nhiều người quỳ quá vậy? Các người đang làm gì thế?”
Cung nữ quay đầu lại, nhìn biểu tình cực kỳ đáng yêu của bé, vẻ u sầu trên mặt cũng giảm đi không ít, nàng ta than nhẹ một tiếng:
“Tiểu đệ đệ, bọn ta đang thay chủ tử thỉnh mệnh. Hoàng thượng tức giận rồi, đem thái y ném hết vào thiên lao, nhưng chủ tử nhà ta lại bị một đứa trẻ hạ độc, thậm chí mắt không nhìn thấy một thứ gì cả…Bọn ta quỳ ở đây, chỉ mong Hoàng thượng thả thái y ra, để thái y giúp chủ tử giải độc mà thôi. Nhưng Hoàng thượng lại không gặp ai hết, haizz…”
“Ồ!” Đứa trẻ nào mà lợi hại vậy cà, sao nghe quen tai thế nhỉ? Không phải mình đấy chứ, không được, vẫn là nên rời khỏi chỗ nãy, chuồn cho nhanh mới được!
May mà lúc đó mình hạ độc phân lượng vừa đủ, người ở hiện trường không một ai chạy thoát, nếu không, Điểm Điểm đáng thương sớm đã bị phát hiện rồi. Rời khỏi đám người kia, bé tiếp tục đi dạo, trong lúc vô ý lại đi đến Ngự hoa viên, nhìn quen cảnh vật thô sơ trên núi, đã lúc nào thấy qua Ngự hoa viên như mộng như ảo này đâu?
Nhìn mấy bông hoa xinh đẹp này, bé cười cười chạy qua đó, hóa ra, hoa cũng có nhiều màu sắc như vậy, hơn nữa mấy bông hoa nhiều sắc màu này lại có thể nở cùng một lúc! Còn có bươm bướm ở giữa hoa nữa, không phải hoàng cung tự nuôi đấy chứ, sao lại đẹp hơn bươm bướm trên núi thế này?
Chạy vài bước nhỏ, Điểm Điểm bắt bươm bướm chơi. Điểm Điểm đến cũng thật đúng lúc, hoàng cung hôm nay xảy ra nhiều chu