ồi! Tiểu Tiểu có hơi sợ nhìn hắn, tay thả xuống, nhưng cũng tức tốc túm lấy chút gì đó từ trong tay áo, lén lút đem thứ đó bôi lên tay hắn, thần không biết quỷ không hay làm xong hết thảy, y sợ sệt nói:
“Ngài đối đãi như vậy với đại phu mà Hoàng thượng mời đến , Hoàng thượng nhất định sẽ không thể mặc kệ được. Ngài còn để họ làm nữa không hả? có lẽ, Hàng thượng vẫn đang đợi thuốc của ta đấy?”
Sóc vương buông lỏng tay, y nói cũng không sai, hiện tại không phải lúc so đo với y, Hoàng thượng vẫn còn đang đợi thuốc, nói không chừng bây giờ lại đang bắt đầu ngồi nhà xí rồi. vô lực buông tay xuống, oán hận trừng cái tên tiểu nhân đắc chí kia một cái, lạnh giọng nói: “Đem mấy lão già trong thiên lao ra đây, để họ đến đây nhìn một chút.”
Nói xong, chẳng buồn quan tâm đến mấy ánh mắt mang vẻ khó hiểu kia, kéo tay Tiểu Tiểu đi ra ngoài.
“Ê, tên dã man, bỏ ma trảo của ngươi ra!” Tiểu Tiểu tránh thoát, tên Sóc vương này sao lại dã man vậy chứ?
“Hừ, đi theo!” Quay đầu lại, trừng Tiểu Tiểu một cái: “Muốn chạy, không dễ vậy đâu!”
“Con mắt nào của ngươi thấy ta muốn chạy hả, hừ!” Muốn so ‘hừ’ hả, ai mà không biết? Đồ tự đại cuồng
Lôi lôi kéo kéo, hai người đến tẩm thất của Hoàng thượng, trong tẩm thất không có người, vậy chắc chắn Hoàng thượng đang trốn ở phía sau nỗ lực rồi đây. Tiểu Tiểu cúi đầu cười lén, chậm nhất là sáng mai, tên nam nhân này cũng sẽ bắt đầu giống vậy rồi đây, thật là hả hê!
“Về rồi à!” Hai người đều có tâm sự riêng của mình, không phát hiện ra Hoàng thượng đến từ lúc nào, mãi đến khi Hoàng thượng lên tiếng, Tiểu Tiểu bị dọa cho nhảy dựng cả lên, Hoàng thượng này, cũng thần kì quá nhỉ? Đi vệ sinh lâu như vây, lúc ra đây lại có thể im hơi lặng tiếng, trong lòng Tiểu Tiểu có phần bội phục hắn.
“Hoàng thượng, người không sao chứ?” Tiểu Tiểu ngẩng đầu, lại nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của Hoàng thượng, trong lòng có hơi tự trách: Có phải mình đã hơi quá đáng rồi không? Suy nghĩ kĩ lại, hắn cũng chẳng có xích mích gì với mình, người mà hắn không thích không phải là Vu Thủy Tiên, càng không phải là Tiểu Tiểu, mà là Vu thừa tướng.
Nghĩ đến điểm này, Hoàng thượng cũng khá đáng thương, không bằng lòng với Vu thừa tướng, nhưng tạm thời lại không thể động đến ông ta, cũng chỉ đành trút giận lên người khác thôi; mà Vu Thủy Tiên vừa hay lại ở cạnh hắn, Thủy Tiên cứ thế mà trở thành đối tượng trút giận đầu tiên của hắn. Trùng hợp là, Tiểu Tiểu cũng vừa hay lại tiến cung vào lúc này, cũng thay Thủy Tiên, thay Vu thừa tướng gánh hết cơn giận của Hoàng thượng.
Chỉ đáng tiếc Tiểu Tiểu lại không phải là người mà bất kì ai cũng bắt nạt cho được, trước nay vẫn giữ nguyên tắc người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta ta sẽ không tha, Hoàng thượng cũng trở thành đối tượng báo thù đầu tiên của nàng sau khi tiến cung, Hỷ công công là kẻ thứ hai. Bây giờ hắn đã thành ra vậy rồi, chắc cũng biết hối cải rồi đây, bỏ đi, Tiểu Tiểu ta đại phát từ bi, không chấp nhặt với ngươi nữa, vì vậy bỏ qua cho ngươi đấy!
Tiểu Tiểu đại nhân đại lượng suy nghĩ, Hoàng thượng cũng đang đánh giá nàng, đặc biệt chú ý chính là hai tay của hai người họ lại đang nắm lấy nhau, sao lại chướng mắt thế nhỉ?
“Hai đại nam nhân lôi lôi kéo kéo, còn ra thể thống gì nữa!” Tức giận trừng mắt nhìn hai tay đang nắm lấy nhau kia, Tiểu Tiểu vội vã dùng lực rút ra, mà Sóc vương cũng tức tốc buông tay, dưới sức lực mạnh mẽ, Tiểu Tiểu liền té nhào xuống đất, ngã theo tư thế chó gặm bùn!
“Ngươi có còn là nam nhân không hả?” Từ dưới đất bò dậy, Tiểu Tiểu phát hỏa nhìn Sóc vương.
“Ngươi không phải nam nhân thì có? Tự mình mà cũng ngã được! Đồ đần!” Sóc vương thấy vẻ chật vật của Tiểu Tiểu, mặt mày hớn hở mà cười.
“Hừ, ngươi không phải là nam nhân, có nam nhân nào không biết thương hoa tiếc ngọc như ngươi không hả?” Lườm hắn một cái, may mà sàn nhà tẩm thất của Hoàng thượng rất sạch sẽ, nếu không chiếc áo trắng tội nghiệp của nàng sẽ trở thành áo xám mất thôi.
“Thương hoa tiếc ngọc là đối với nữ nhân, ngươi là nữ nhân chắc? Nếu như ngươi là nữ nhân, nói không chừng ta sẽ biết thương hoa tiếc ngọc đấy?” Sóc vương cười cười nhìn y, lần đầu tiên cảm thấy lúc y nhếch nhác tả tơi còn đáng yêu hơn nhiều so với lúc kiêu ngạo như con khổng tước.
“Hừ, tiểu nhân!” Hoàng thượng cũng thật là, sao lại có tên đệ đệ thiếu đạo đức vậy chứ? Vẫn là Lân vương tốt, nhưng Lân vương đã ra nước ngoài rồi, khi nào mới về đây, khi trở về, phải bảo hắn dạy dỗ tên tiểu nhân này mới được.
“Tiêu Kiếm, ngươi không sao chứ?” Hoàng thượng nhìn Tiểu Tiểu đang xoa mông, không phải lúc nãy té đau đấy chứ, nhìn y có vẻ rất tức giận đó nha.
“…”
Đột nhiên gọi, khiến y quên trả lời, Tiêu Kiếm lại là tên nào nữa? Sao đột nhiên Hoàng thượng lại gọi Tiêu Kiếm? Ngẩng đầu thấy Hoàng thượng đang nhìn mình, y mới nhớ ra Tiêu Kiếm là tên giả của mình, bây giờ y không phải là Tiểu Tiểu, mà tên là Tiêu Kiếm.
“Tiêu Kiếm?” Hoàng thượng lại hỏi một tiếng, đừng nói là té đến ngốc luôn đấy nhá? Nhưng lúc nãy té cũng đâu đập trúng đầu, hơn nữa không lâu trước đó y còn cãi nhau rất hăng với Sóc vương cơ mà…
“Hớ…Hoàng thượng, Tiêu Kiếm hơi hoảng, tạ Hoàng thượng đã nhớ đến, không sao rồi, không sao rồi!” Tiểu Tiểu cảm động nhìn Hoàng thượng, vẫn là Hoàng tốt, tốt hơn nhiều so với tên Sóc vương xấu xa này.
“Vậy thì tốt! Sóc, đệ cũng thật là bất cẩn, may mà Tiêu Kiếm đại nhân đại lượng, sẽ không chấp nhặt với đệ, còn không mau bồi tội với Tiêu Kiếm đi?” Hoàng thượng lạnh mặt xuống, phát uy với Sóc vương nói.
“Hoàng huynh, cái này sao có thể trách đệ được chứ? Là tự y không cẩn thận cơ mà? Tiêu Kiếm, lúc nãy là do ngươi không cẩn thận đúng không?” Ánh mắt cảnh cáo nhìn Tiểu Tiểu, nhưng trước giờ Tiểu Tiểu chưa bao giờ để ý đến sự cảnh cáo của ai hết.
“Hoàng thượng, xác thực là hắn không cố ý, nhưng ta khẳng đinh, hắn nhất định là cố tình. Hoàng thượng anh minh thần võ, vừa nãy cái gì cũng đều đã nhìn rõ hết, người nhất định phải làm chủ cho tiểu nhân!” Vẻ như đóng tuồng nhìn Hoàng thượng rồi lại khiêu khích nhìn Sóc vương. Hừ, nhãi ranh, muốn uy hiếp ta, ngươi còn kém lắm!
“Khụ khụ. Sóc, vừa nãy đích thực là đệ không đúng, đệ hãy bồi tội với Tiêu Kiếm đi!” Hoàng thượng nháy nháy mắt với Sóc vương, Tiểu Tiểu thông minh làm bộ như không thấy gì hết.
“Hoàng huynh, đệ sẽ không…” Ủy khuất nhìn Hoàng thượng, tiểu tử thối này tuy lớn lên cũng khá, nhưng vóc dáng lại lùn như vậy, chắc còn chưa cai sữa nữa kìa? Phỏng chừng còn chưa phát dục nữa, Sóc vương quay đầu trừng Tiểu Tiểu một cái:
“Tiểu tử thối, vóc dáng ngươi lùn như vậy, chắc còn chưa cai sữa nữa chứ gi?”
“Ngươi chưa cai sữa thì có? Hoàng thượng, người nghe Sóc vương kìa, hắn vừa nói những lời gì thế hả? Lớn lên lùn là ý muốn của ta chắc? Đó lại chẳng phải là lỗi của ta, hắn lại lấy cái đó ra cười nhạo ta? Xem ra ta với hoàng cung này tám phần là tương khắc, bây giờ ta đi ngay, một khắc cũng không thèm ở chỗ này nữa…”
Tiểu Tiểu phẫn nộ nhìn Sóc vương, vốn cũng không thật sự muốn ngươi xin lỗi ta, nhưng lúc nãy ngươi lại dám cười nhạo ta lùn, ta cứ thích đấu đá với ngươi đấy, ta phải xem xem ngươi có bao nhiêu lực nhẫn nại, hừ!
“Tiêu Kiếm, đừng giận nữa, Sóc sẽ xin lỗi ngươi. Sóc, còn không mau xin lỗi Tiêu công tử? Nhìn Tiêu công tử ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ vô song, trẫm còn muốn sau này giúp y tìm gia lập thất nữa kìa? Đệ không được làm y tức giận bỏ đi!” Hoàng thượng làm một tiên sinh tốt, tên Sóc vương kia tuy không xin lỗi, nhưng cũng không nói gì Tiểu Tiểu nữa. Nhưng mấy lời của Hoàng thượng lọt vào tai Tiểu Tiểu thì thật dễ nghe, y bật cười ha ha:
“Đa tạ Hoàng thượng khích lệ, chuyện hôn sự không cần làm phiền Hoàng thượng, tiểu nhân đã có gia thất rồi…”
“Ngươi có gia thất rồi?” Sóc vương trừng y, cười trào: “Ngươi được sao?”
Hu hu, Tiểu Tiểu khóc thầm: Sóc vương này, sao lại nói người ta như vậy chứ? Tiểu Tiểu của hiện tại là một nam nhân, nam nhân kiêng kị nhất chính là người ta nói mình không được. Y lắc đầu, thở dài nói: “Hoàng thượng, tiểu nhân cáo từ!”
Không có gì để nói nữa, vốn cùng tên Sóc vương này bát tự không hợp nhau, cũng chả cần ở trước mặt hoàng thượng tranh cãi gì sất, lễ vật lúc nãy cho hắn, ngoại trừ phải uống nước tiểu dồng tử mười ngày ra thì chẳng còn cách nào khác. Thở dài thở dài rồi lại thở dài, Tiểu Tiểu đi ra ngoài, nhưng lại thấy thị vệ chặn ở trước cửa, không cho mình ra.
Mấy người này, muốn ngăn mình hả? Tiểu Tiểu cười trộm một tiếng, lúc quay đầu lại, sớm đã thay bằng bản mặt đầy vẻ khó hiểu “Hoàng thượng, đây là…”
Không lẽ dùng biện pháp cứng rắn? Muốn cưỡng hành giữ người hay sao? Tạm thời y là Tiêu Kiếm, không phải Tiểu Tiểu, y không muốn tiết lộ chuyện mình có võ công, càng là người yếu, đối với mình càng có lợi.
“Tiêu huynh đệ, ngươi đừng hiểu lầm. Trẫm cũng là cảm thấy hợp ý với ngươi, nên mới giữ ngươi lại. Sóc, còn không mau bồi tội với Tiêu huynh đệ?”
Tiểu Tiểu lại thở dài lần nữa, tốc độ trở mặt của Hoàng thượng còn nhanh hơn cả lật sách. Lúc nói với mình thì vẻ mặt tươi cười, nhưng còn chưa kịp chớp mắt, hắn đã trầm mặt xuống, đổi thành bản mặt giận giữ trừng Sóc vương.
“Hoàng huynh…” Sóc vương giãy dụa nhìn hắn, nhưng Hoàng thượng chẳng mảy may mềm lòng, lạnh đến nỗi khiến hắn sợ hãi.
“Xin lỗi, Tiêu ‘huynh đệ’.” Hai chữ cuối cùng rít ra kẽ răng, Sóc vương sải bước lớn đi ra ngoài.
“Sóc, đệ làm gì…” Hoàng thượng hỏi.
“Đi thay huynh phân ưu!” Sóc vương không dừng lại, âm thanh lạnh lùng phảng phất trong không trung, khiến cho Tiểu Tiểu cảm thấy hơi hơi bất an: hiệp này, mình đã giành thắng lợi rồi, nhưng ân oán giữa hai người lại ngày càng lớn.
“Hoàng thượng, hình như Sóc vương tức giận rồi, hắn sẽ không báo thù ta đấy chứ?” Tiểu Tiểu nhát gan nhìn Hoàng thượng, ấn tượng của hắn với mình không tệ, thời khắc mấu chốt có thể đem ra xài.
“Tiêu huynh đệ yên tâm, sẽ không đâu!” Hoàng thượng trấn an y, mặt mang vẻ trầm tư nhìn ra ngoài cửa, hôm nay Sóc vương có hơi thất thường, lúc trước đệ ấy không như vậy.
“Hoàng thượng, thuốc đến rồi!” Tiếng của Hỷ công công truyền vào, theo sát phía sau ông ta là mấy vị thái y, cúi thấp đầu đi theo phía sau như chó theo đuôi, có chút cảm giác không dám gặp người.
“Đây là thứ gì vậy?” Hoàng thượng hưng phấn nhìn cái mâm Hỷ công công bưng lên kia, trong mâm đựng mấy viên tròn tròn to to như quả trứng gà, xanh xanh đỏ đỏ, khiến người ta vừa nhìn đã chẳng muốn ăn.
“Hoàng thượng, đây chính là thuốc mà vừa nãy Tiêu đại phu mới kê cho người, chỉ cần mỗi lần ăn hai viên dược hoàn, một ngày ba lần ăn trong ba ngày, thì long thể của người sẽ bình phục.” Hỷ công công cao hứng nói, cuối cùng không cần uống thứ kia nữa, chắc Hoàng thượng cao hứng lắm đây.
“Vậy sao?” Tò mò cầm một viên dược hoàn lên, Hoàng thượng ngửi ngửi, không có cái thứ mùi khai kia, chắc có thể ăn được.
Cắn một miếng, ăn vào trong miệng, đúng thật là rất khô khốc, không mùi không vị, chỉ cần ăn một miếng là đủ rồi, chả buồn ăn thêm miếng nữa
“Tiêu Kiếm, có phương thuốc khác không, dược hoàn này khó ăn lắm đấy?” Hoàng thượng quay đầu lại, h