ình như nhìn thấy một chút ý cười trong mắt Tiểu Tiểu, nhưng lúc muốn xem kĩ, thì lại không thấy nữa
“Hoàng thượng, cái này còn khó ăn hơn cái kia à? Chi bằng đổi cái kia đi nhỉ?” Tiểu Tiểu như nghĩ tới gì đó hỏi.
“Không, cứ ăn cái này đi!” Hoàng thượng vội vã lắc đầu, vẫn là cái này thì hơn, từ từ ăn chắc cũng nuốt trôi được.
“Hoàng thượng, thật ra có một cách có thể ăn cái này dễ dàng hơn một chút!” Cúi thấp đầu, Tiểu Tiểu kìm nén xúc động muốn bật cười, Hoàng thượng có đôi lúc thật sự rất đáng yêu, dùng cách của mình xong chắc sẽ còn đáng yêu hơn đấy nhỉ?
“Cách gì?” Nghe thấy có thể nuốt xuống dễ dàng, Hoàng thượng liền tỉnh táo tinh thần, có chuyện tốt vậy sao? Trừ phi là tìm người ăn giúp mình.
“Tiểu nhân từng nghe nói qua ‘họa bánh xung cơ’0, cách này chắc là dùng được chứ?” Phát huy tinh thần ‘sư phụ tốt’, Tiểu Tiểu thiện ý dẫn đạo.
“Họa bánh xung cơ, dùng như thế nào?” Chẳng lẽ vẽ một cái bánh, rồi bảo mình nhìn cái bánh đó để ăn cái viên dược hoàn khó nuốt này sao?
“Hoàng thượng. không cần vẽ bánh đâu. Đúng lúc tiểu nhân cũng đói rồi, đã bảo Hỷ công công chuẩn bị món ăn bưng lên, Hoàng thượng nhìn mấy món đó, rồi ăn viên thuốc này chắc sẽ dễ dàng hơn chút đỉnh…”
Thật vậy sao? Lúc mấy món ăn tinh xảo được bưng lên, cuối cùng Hoàng thượng cũng biết cái gì gọi là ‘họa bánh xung cơ’, căn bản là một tí cũng chẳng ‘xung cơ’ mà.
Thế là, mọi người nhìn thấy, cả bàn ngự thiện ngon lành, bày toàn mấy món tinh xảo, một bóng dáng màu trắng nho nhỏ, khí tức ổn định thần sắc thư thái nhấm nháp mấy món ngon trên bàn. Mà một nam tử khác, cầm một viên thuốc vừa to vừa quái, gian nan nuốt nước miếng, cắn một miếng thuốc mà ăn, lại còn phải nghe tiếng nhai nhóp nhép của người nào đó.
“Khụ khụ, Tiêu Kiếm, ăn cơm không thể chép miệng, người nhà ngươi không dạy qua người à?” Dùng sức nuốt nước miếng, Hoàng thượng nhìn Tiểu Tiểu ăn một cách hăng hái, lần đầu tiên không nhịn được mà nhắc nhở.
“Ồ, vậy sao? Đa tạ Hoàng thượng nhắc nhở, lần sau ăn cơm ta sẽ chú ý.”
Tiểu Tiểu ngừng một chút, nàng mới không phải cái loại không có lễ phép như thế? Vừa nãy cũng chẳng qua là muốn kích thích Hoàng thượng một chút thôi mà. Để mình ở cái nơi tồi tàn như vậy, hắn thì lại ở cái nơi xa hoa lộng lẫy thế kia; cho mình ăn cơm thừa canh cặn, hắn thì lại ăn sơn hào hải vị…nay, để hắn nếm trải tư vị thèm ăn khó chịu ra sao?
“Tiêu Kiếm, không phải ngươi nói sẽ chú ý hay sao? Sao lại chép miệng nữa?” Lại nghe tiếng nhai nhóp nhép của y lần nữa, Hoàng thượng tốt bụng nhắc nhở lần thứ hai.
“Hoàng thượng, không phải lúc nãy ta nói rồi sao? Lần sau ăn cơm ta sẽ chú ý, ta nói là lần sau, không phải lần này. Còn nữa, hình như ta nghe người ta nói, nhìn người khác ăn cơm, bản thân lén nuốt nước miếng là không lễ phép, điểm này chắc Hoàng thượng biết chứ?” Tiểu Tiểu mắt chả buồn liếc Hoàng thượng, tiếp tục công kích mấy món ngon trên bàn.
“Hớ, Tiêu Kiếm, ngươi tiếp tục ăn…”
Hoàng thượng đáng thương lại gặm một miếng dược hoàn nữa, món ăn trên bàn đã bị càn quét phân nửa, nhưng dược hoàn trong tay sao một viên cũng còn chưa ăn hết thế này? Đúng là mình đã trở thành Hoàng thượng thê thảm nhất trên thế giới này rồi.
“Ta ăn, ta ăn…ta ăn dược hoàn…” Vô thức nói, nói đến nỗi Tiểu Tiểu phải ngẩng đầu lên, cười hỏi: “Hoàng thượng, người không sao đấy chứ?”
“Không sao!” Lắc lắc đầu, nhìn mấy món ăn chẳng còn sót lại nhiều cho lắm, Hoàng thượng thèm ăn hỏi:
“Đúng rồi, Tiêu Kiếm, có thể ăn kèm viên dược hoàn này với thức ăn được không?”
Tiểu Tiểu nghĩ, ngu ngốc, đương nhiên là được rồi, chỉ cần ăn vào là được, cần chi biết hắn ăn như thế nào. Nhưng lời nói đến miệng y, liền bị bóp méo:
“Hoàng thượng, cái này hình như không thích hợp cho lắm. Nhưng nếu dược hoàn đã khó ăn như vậy, vì để đảm bảo dược hiệu, viên thứ nhất người cứ ăn không, viên thứ hai người có thể ăn kèm với thức ăn, được không?”
“Được, hay quá!” Ăn như hổ đói, hai miếng đem viên dược hoàn chỉ còn lại một nửa nhét hết vô mồm, rồi lại cầm lên một viên khác, Hoàng thượng cười ngu ngơ nói:
“Tiêu huynh đệ, viên thứ nhất ta ăn hết rồi, bây giờ là viên thứ hai, có thể ăn thức ăn rồi chứ!”
Tiểu Tiểu gật đầu, quả nhiên Hoàng thượng không làm cho người ta thất vọng, biểu tình lúc nãy của Hoàng thượng rất giống với Điểm Điểm, thật đáng yêu quá đi!
“Ngươi thật sự phải đi à? Không ở trong hoàng cung được sao?” Ăn uống no say, Tiểu Tiểu đứng dậy cáo từ, Hoàng thượng hỏi dò.
“Hoàng thượng, ta còn có việc, ngày mai lại đến!” trời đã tối rồi, Tiểu Tiểu nhớ nhung Điểm Điểm của y, thằng nhóc kia, ngàn vạn lần đừng gây ra họa gì nha.
“Tiêu Kiếm, trẫm với ngươi vừa gặp đã như quen thân , thật sự là không nỡ để ngươi đi đâu đấy? Nhưng nếu ngươi đã có việc, trẫm cũng không giữ ngươi lại, cái này cho ngươi, sau này có thể tùy ý vào cung, còn cái này nữa, cứ coi như là một chút tâm ý của ta đi!” Hoàng thượng đưa cho Tiểu Tiểu một tấm lệnh bài, một miếng ngọc bội tùy thân, Tiểu Tiểu hiếu kỳ nhìn mấy thứ trong tay: không tệ không tệ, đúng là ngọc bội thật, sau này ra vào cung cũng tiện hơn, có thể quang minh chính đại đi cửa chính, không cần phải leo tường nữa.
“Tạ Hoàng thượng ban thưởng, thời gian không còn sớm nữa, ta đi trước đây!” Không từ chối, sau khi Tiểu Tiểu đem đồ cất đi, nhanh chóng rời khỏi, Hoàng thượng nhìn cái bóng rời đi một cách tiêu sái của y, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Hoàng thương, chúc mừng Hoàng thượng!” Hỷ công công cũng nhìn về phía cửa Tiểu Tiểu rời đi, cười hì hì nói.
“Hỷ công công, người tìm được người này từ đâu vậy? Không tồi, không tồi!” Gật gật đầu, ngày hôm nay, hắn đã đụng phải hai người rất thú vị, đúng là không tệ.
“Hoàng thượng, lão nô cũng chỉ là nghe người bên ngoài nói, nên mới đến đó mời y thử xem, không ngờ vị đại phu này tuổi tác không lớn, mà y thuật lại khá như vậy, đúng là đến tay thì hết bệnh!” Hỷ công công vui mừng phấn khởi đáp.
“Đến tay hết bệnh? Ngươi không nhắc thì trẫm quên mất, hình như trong bụng dễ chịu đi không ít. Tốt, Hỷ công công, trẫm sẽ thưởng ngươi thật tốt, Sóc vương còn đó không?” Sóc vương hôm nay thật không bình thường, bây giờ Tiêu Kiếm cũng đi rồi, nên qua đó hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì đây.
“Hồi Hoàng thượng, vẫn còn đó!” Hoàng thượng hồi phục là tốt rồi, vừa có chút tinh thần, lại nghĩ đến chuyện quốc sự rồi đây.
“Ồ, đã dùng thiện chưa?” Hoàng thượng quan tâm hỏi, đối với hai đệ đệ của mình, hắn trước nay đều rất quan tâm. Hắn thật may nắm, tuy sinh ra trong hoàng thất, nhưng quan hệ của ba huynh đệ rất tốt, tuy chuyện nhỏ thì cãi nhau ầm ĩ, nhưng chuyện lớn thì chưa ầm ĩ qua, cũng không vì chuyện hoàng vị là của ai mà mặt đỏ tía tai.
“Hoàng thượng, đang dùng thiện đấy!” Hỷ công công sốt sáng mở đường, sớm đã quên chuyện rất nhiều người đang quỳ bên ngoài phòng.
“Sao các ngươi còn ở đây?” Ngoài sảnh, Hoàng thượng thấy mấy vị thái y, bực bội hỏi.
Thái y cười khổ, Hoàng thượng chưa lên tiếng, bọn họ vẫn còn mang tội trên người, ai dám rời khỏi?
“Về đi, chuyện hôm nay, coi như các ngươi gặp may, sau này phải cám ơn Tiêu Kiếm thật tốt!”
Hoàng thượng tiếp tục đi về trước, thái y nhận được lệnh đặc xá, đều kích động nhìn Hỷ công công. Nhưng thấy Hoàng thượng muốn ra cửa, bọn họ chỉ đành đi theo sau Hoàng thượng, đương nhiên cũng nhìn thấy đám người quỳ ở ngoài cung.
“Hoàng thượng, bọn họ quỳ ở đây đã nửa ngày rồi!” Lúc nãy chỉ lo cho Hoàng thượng, Hỷ công công sớm đã quên đám người bên ngoài này, nay nhìn thấy, ông mới nhớ ra thời gian bọn họ quỳ đã lâu.
“Chuyện gì vậy?” Hoàng thượng lạnh lùng quét mắt nhìn đám người đen nghịt dưới đất, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Hỷ công công.
“Hồi Hoàng thượng, lão nô chỉ mải lo cho long thể của Hoàng thượng, vẫn còn chưa hỏi qua. Xin Hoàng thượng cho phép lão nô qua đó hỏi xem…”
Hỷ công công thấy Hoàng thượng không phản đối, ông tùy ý chỉ một người, bảo hắn trả lời:
“Hồi Hoàng thượng, là Liên phi nương nương đã trúng độc, bọn nô tài cầu kiến Hoàng thượng, là muốn Hoàng thượng phái thái y qua đó giải độc cho nương nương…” Kẻ được điểm mặt vừa hay lại là Tiểu Thạch tử bên Liên phi, Tiểu Thạch tử nhanh nhảu trả lời.
“Liên phi trúng độc? Vậy bọn họ thì sao?” Hoàng thượng chỉ về phía người dưới đất, đây không phải chỉ một cung, không phải trúng độc tập thể đấy chứ?
“Hoàng thượng, là chủ tử các cung lo lắng cho long thể của Hoàng thượng….nên cùng đến đây tham kiến Hoàng thượng…ai ngờ trên đường đi gặp phải một tiểu thái giám bỏ trốn, nó tung bột phấn ra, nương nương các cung liền bị trúng độc…” Tiểu Thạch tử đem những gì mình biết, tiếp tục báo cáo với Hoàng thượng.
Tiểu thái giám? Tên tiểu thái giám này cũng độc dữ, thú vị! Trong cung từ lúc nào có nhân vật này nhỉ? Hoàng thượng cười hỏi:
“Tiểu thái giám bao nhiêu tuổi, đã bắt được chưa?”
“Hồi Hoàng thượng, tạm thời vẫn chưa bắt được, tên tiểu thái giám kia hình như là mới đến, mới bốn năm tuổi…”
Là đứa trẻ kia sao? Trong lòng Hoàng thượng đánh thịch một tiếng, nghĩ đến việc bé bị bắt đến đây làm thái giám, trong lòng hắn lại thấy hơi nhói đau, không biết là nguyên nhân gì, chỉ không muốn để bé làm thái giám mà thôi.
“Các vị thái y, các ngươi qua đó xem đi. Hỷ công công, truyền lệnh xuống, đứa trẻ bốn năm tuổi kia, tìm được rồi thì không được làm tổn hại dù là một cọng lông, nếu như ai dám làm tổn hại nó, trẫm nhất định sẽ không tha!”
Mãi đến khi Hoàng thượng đi xa, Tiểu Thạch tử mới ngẩng đầu lên, lau mồ hôi lạnh trên mặt. Vừa nãy thật nguy hiểm, thằng nhóc kia đúng thật là do Hoàng thượng tìm đến, may mà mình chưa nói bậy bạ gì hết, nếu không, cái mạng nhỏ này sớm đã không còn!
**********
“Điểm Điểm!” Xuất cung dạo một lát, mua rất nhiều chỉ thêu, vải vóc, Tiểu Tiểu cứ vác túi lớn túi nhỏ như vậy mà về “nhà”. Đồ đạc ném qua chỗ Hoa Nguyên, thấy trong phòng đó cũng không có ai, nàng liền xoay người đi về phòng mình, miệng gọi Điểm Điểm của nàng.
Trong phòng tối om, cũng không thấy bóng của Điểm Điểm. Thắp đèn lên, Tiểu Tiểu nghĩ rằng Điểm Điểm đang trốn, liền tìm xung quanh một hồi. Biết không phải Điểm Điểm đang chơi đùa với mình, trong lòng Tiểu Tiểu mới bắt đầu lo lắng. Điểm Điểm đâu?
Lục tìm từng phòng từng phòng, nhưng tìm thế nào cũng không thấy bóng dáng Điểm Điểm đâu. Không chỉ có Điểm Điểm, ngay đến mấy nữ nhân trong lãnh cung cũng không thấy đâu hết, bọn họ có thể ở đâu được chứ? Nghĩ muốn ra lãnh cung tìm thử xem, nhưng nhớ đến bộ dạng hiện tại của mình. Tiểu Tiểu trở về phòng, rửa bừa cái mặt, thay một bộ y phục bình thường, vội vã lao ra khỏi lãnh cung, tìm khắp chốn hậu cung —— Điểm Điểm, con tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nha!
Điểm Điểm từng nói, bé đã đắc tội với Hoàng thượng, cũng đắc tội với rất nhiều phi tử, Hoàng thượng chưa bắt bé, chí ít là không lâu trước khi mình rời khỏi, Hoàng thượng chưa bắt bé. Đám phi tử mà bé đắc tội, nay đều đã trúng độc cả rồi, theo lý mà nói sẽ chẳng có lòng dạ nhàn rỗi nào mà đi bắt bé mới đúng. Mà mấy người trong lãnh cung, cũng chẳng phải chỉ một hai người, càng kh