hiện trong đầu anh, hô hấp của Cầu Thiệu Ngôn chốc lát cứng lại, làm anh khiếp sợ đột nhiên dừng bước.
“Tôi họ Nhạc tên Thiên trời ạ! Không biết Tổng giám đốc có gì……..” Nhạc Thiên ngảng đầu lên hướng đôi mắt sáng ngời tới khuôn mặt đang từ từ xoay lại, cặp mắt cô trừng to tưởng chừng như không thể tin được hết thảy những gì trước mắt.
“Nhạc Thiên? Em là……” Chân mày Cầu Thiệu Ngôn nhướn lên, mang nửa nghi ngờ nửa giật mình cúi đầu nhìn cô.
Nhạc Thiên biết anh muốn gọi cô là “Thiên sứ nhỏ ”, vội vàng mở miệng cắt đứt lời của anh “Không biết Tổng giám đốc có vấn đề gì không? Nếu như không có, xin tổng giám đốc xin ngài cho tôi giới thiệu một chút tầng làm việc trang bị riêng dành cho ngài”. Cô không đợi anh trả lời, liền bước chân lướt qua anh đi về phía trước.
Thế nào lại là anh? Tại sao phải là anh? Như thế nào anh lại xuất hiện ở nơi này? Liên tiếp những câu hỏi đã sớm hỗn độn xoay tròn trong đầu Nhạc Thiên, hô hấp của cô dồn dập, bước chân yếu ớt, toàn thân không có một chỗ nào dễ chịu.
Cầu Thiệu Ngôn nghiêng đầu nhìn bộ dạng Nhạc Thiên bước nhanh rời đi, khóe miệng nâng lên một nụ cười không tên sau đó cất bước đuổi theo.
Rất tốt, không cần anh chủ động tìm kiếm cô, thiên sứ nhỏ đáng yêu của anh lại tự động xuất hiện trước mắt anh, lúc này tâm tình Cầu Thiệu Ngôn rất tốt, bước chân cũng theo đó mà thoải mái rất nhiều.
Nhạc Thiên máy móc giới thiệu sợ lược một chút tầng làm việc chuyên dụng 100m2 của tổng giám đốc, cuối cùng đi tới cánh cửa gỗ ở trong cùng nhất.
“Nơi này là phòng làm việc của ngài, công ty bên Mỹ đã truyền đến yêu cầu của ngài tới đây, chúng tôi dựa theo yêu cầu của ngài mời nhà thiết kế trang trí phòng làm việc theo bố cục mà ngài thích”. Nhạc Thiên đem hai tay trắng nõn cầm trên nắm tay cầm màu vàng kim, vừa nói chiện đồng thời mở ra, khiến cho toàn bộ cách bài trí xuất hiện vào tầm mắt.
Cầu Thiệu Ngôn bắt đầu đi vào trong, dùng dôi mắt màu đen không mang theo độ ấm dò xét một chút cách bài trí phòng làm việc.
Rất tốt, trước mắt các mặt cửa sổ đều sát đất để cho anh có thể tận tình thỏa mãn nhìn từ trên xuống mặt đất, bàn làm việc màu đen hình giọt nước, còn có cách đó không xa có ghế sô pha màu đen cùng với màn hình tivi tinh thể lỏng, tất cả đều phù hợp với sự ưa thích cùng yêu cầu của hắn.
"Không tệ."
“Vậy xin ngài đi bên này, tôi đã để cho ngài xem các số điện thoại của các bộ phận” Nhạc Thiên nghe anh mở miệng nói không tệ, khiến cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng bây giờ cũng chưa hề buông lỏng mình, nét mặt cô giả bộ lơ đễnh hướng đến bàn làm việc, muốn giới thiệu một chút cách bài trí cùng với đồ được đặt tại đây cho anh biết.
Ngay tại lúc cô đưa lưng về phía cửa, Cầu Thiệu Ngôn hất tay ý bảo các vệ sĩ đi ra ngoài đóng cửa lại chờ ở bên ngoài văn phòng, cửa chính lặng lẽ đóng lại làm cho không gian lớn như vậy chỉ còn hai người họ
Thiên Nhi của anh…. Thiên Nhi đã quay về bên cạnh anh. Tiếng lòng Cầu Thiệu Ngôn lớn tiếng gào thét, muốn hung hăng ôm cô, hướng toàn thế giới tuyên bố cô là của anh.
Đôi môi mỏng của Cầu Thiệu Ngôn nhìn bóng dáng nhỏ nhắn cô lúc này khẽ nâng lên, bước chân không tiếng động tựa như Hắc Báo chỉ chờ săn bắt con nai vô tội này, nhanh chóng thuần khiết, ưu nhã, ung dung hướng bên cạnh cô đến gần, tiếp đó hai tay dùng tốc độ sét đánh bắt lấy cô chặt chẽ, hung hăng dùng sức ôm chặt.
“A………” Nhạc Thiên thật sự bị cái ôm bất thình lình này mà hoảng sợ, thân thể nhỏ nhắn cô lui một chút mới quay đầu nhìn Cầu Thiệu Ngôn.
“Thiên sứ bé nhỏ, em vậy mà xuất hiện ở nơi này, thật là làm anh cảm thấy bất ngờ” Cầu Thiệu Ngôn đem cằm mình tựa trên đỉnh đầu của cô, tùy ý mà ngửi lấy mùi hương thơm vương trên tóc cô.
“Tổng giám đốc ngài nhận lầm người, tôi không phải là thiên sứ bé nhỏ gì đó, xin ngài nhanh chóng buông tôi ra….” Nhạc Thiên dùng cả hai tay muốn tránh thoát sự trói buộc của anh, nhưng là cánh tay cứng rắn sắt thép ấy tựa như một lồng sắt bền chắc không thể phá được khiến cô không cách nào thoát ra.
“Chính là em, anh biết rõ sự ra đi của anh khiến em cảm thấy tức giận cùng đau khổ, bất quá hiện giờ anh đã trở về, cho nên chúng ta bắt đầu lại đi!” Giọng nói Cầu Thiệu Ngôn trầm thấp tựa như nghe bản độc tấu đàn violon vào ban đêm, làm người ta cảm thấy yên bình cùng an tĩnh.
“Tôi không hiểu ngài đang nói gì” Nhạc Thiên nản lòng bỏ qua giãy dụa, lấy lại bình tĩnh đối mặt với anh.
“Không hiểu? Em thế nào không hiểu chứ? Em quên chúng ta trước kia…..” Tại sao cô có thể dễ dàng quên đi cuộc sống trước đây chứ? Quảng thời gian đó là quảng thời gian anh vui vẻ nhất trong ba mươi năm qua. Cầu Thiệu Ngôn cố gắng muốn dùng lời nói để gợi lên toàn bộ ký ức cho cô nhớ lại, nhưng tại sao trong lòng cô cứ khăng khăng không cảm kích.
“Trước kia không có gì, tôi cùng tổng giám đốc trước đây không có quan hệ, cho nên không có hoài niệm cùng ký ức đáng giá cả” Đôi mắt trong veo của Nhạc Thiên không chút sợ hãi đón nhân ánh mắt sắc bén như chim ưng của anh, cong cong lông mày không tiếng động kháng nghị với anh.
Cô rốt cuộc muốn giả bộ ngu đến khi nào? Cầu Thiệu Ngôn trước giờ là người tình trong mộng của đông đảo các cô gái, mà cô cũng từng là một người trong những cô gái kia, mà cuối cùng anh chọn cô, mặc dù sau đó anh rời khỏi cô, nhưng cô thế nào lại dễ dàng xóa sạch ký ức từng có của hai người chứ?
“Anh nghĩ em đúng là đã quá lâu không nghĩ tới anh a! Tót lắm, hiện tại anh liền đem em nhớ tới anh thật tốt…..” Lời nói Cầu Thiệu Ngôn còn chưa hết liền mạnh mẽ đem Nhạc Thiên kéo trở về, để cho bộ ngực đầy đặn của cô dán lên lồng ngực kiên cường anh, cúi đầu liền đem đôi môi mỏng hung hăng dán vào đôi môi mềm mại của cô, lưỡi to không chút kiêng kỵ chui vào trong cuồng quét hương thơm của cô.
“Đừng…………..Ưmh…………..” Nhạc Thiên không ngừng dùng hai tay đánh vào tấm lưng rộng lớn của anh, nhưng làm thế nào cũng không ngăn cản được anh dũng mãnh tiến công, chỉ có thể bất lực nức nở.
Cầu Thiệu Ngôn không cho cô có nhiều cơ hội tránh né, anh ỷ mình có ưu thế cao lớn không ngừng đưa đẩy thân thể nhỏ nhắn của cô, khiến cô chỉ có thể lựa chọn lui về phía sau, cuối cùng dùng bức tường chống đỡ cho phần lưng cô.
Tay anh từ bên hông Nhạc Thiên đi tới bức tường phía sau cô, giống như đem cô vững vàng vây chặt bên trong lồng sắt vậy, chỉ có thể mặc cho anh muốn lấy muốn tìm.
Nhạc Thiện giống như một con thỏ nhở bị con chim ưng điên cuồng cướp lấy, ngẩng đầu thật cao mở miệng để cho anh đem lưỡi mình luôn vào trong đó, khiến cho không cách nào thuận lợi nuốt nước miếng ngọt ngào vào chỉ có thể chậm rãi từ bên miệng chảy xuống.
Vậy mà vẫn như cũ không cách nào thỏa mãn ham muốn điên cuồng của anh, Cầu Thiệu Ngôn bá đạo đem chân sau xâm nhập vào giữa hai chân cô, dùng bắp đùi cứng rắn mạnh mẽ cọ xát vào cấm địa bí mật của cô.
“Ưmh……… Đừng…… Ừ……..” Nhạc Thiên muốn cự tuyệt yêu cầu phóng túng của anh, như miệng lại bị anh vững vàng che lại, cái gì cũng không nói ra được chỉ có thể trờ thành ưm.
Hai chân cô đồng thời không ngừng tiếp nhận anh bá đạo mạnh mẽ cọ xát, một cổ dục vọng mãnh liệt cứ như vậy nổi lên trong bụng cô, ngọn lửa kia không ngừng hướng tới toàn thân cô mà tăng vọt.
Tại sao anh lại có thể đối với cô như vậy? Tại sao anh cứ muốn đối với cô như vậy? rõ ràng người sai là anh, thế nào bị ăn hiếp khất phục lại là cô chứ?
Nhạc Thiên nghĩ thế nào cũng không cam lòng, hai tay vô lực đã buông xuống của cô lần nữa giơ lên, không hề lưu tình mà nâng lên, đánh tấm lưng kiên cường rộng lớn của anh, muốn anh nhanh một chút buông cô ra.
Cầu Thiệu Ngôn cũng càng ngày càng cướp đoạt, anh làm sao có thể khuất phục với con thỏ nhỏ như cô? Khẽ nâng bắp đùi lên tới gần sát cấm địa của cô mà xọ xát, muốn quyến rũ ngọn lửa ham muốn trong Nhạc Thiên.
"Ưmh. . . . . . Đừng. . . . . ." Trời ơi! Nhạc Thiên cảm thấy chỗ sâu trong hoa tâm cô mà tiết ra chất ẩm ướt, cô muốn, nếu bị anh phát hiện điểm này, cô nhất định sẽ không thoát ra khỏi lòng bàn tay anh.
Cô không muốn bộ dạng cô hiện nay! Nếu lúc trước anh nhẫn tâm vứt bỏ cô một lần, thì không khó sẽ có lần thứ hai, lần thứu ba, một lần đau khổ muốn chết kia cũng làm cô chảy hết nước mắt, hàng đêm mang theo nước mắt mà ngủ, mỗi ngày vuốt vết thương khô kéo mà tỉnh lại, cuộc sống như vậy làm sao cô có thể muốn sống lần nữa.
Nghĩ đến đây, Nhạc Thiên đem một cánh tay dùng sức nắm lấy mái tóc đen dày của Cầu Thiệu Ngôn, nhíu mi liền đem năm ngón tay nắm chặt lại hung hắn kéo đầu anh ra.
“Đau” Cầu Thiệu Ngôn không nghĩ thiên sứ đáng yêu của anh có thể trở thành một tiếu ác ma, khiến anh bị đau mà tách khỏi đôi môi cô.
“Em…..” Cô thế nào thay đổi? Trước đây chỉ cần anh không cẩn thận đụng đâu đó, dù chỉ là một vết nhỏ, cô đều khẩn trương tiến đến quan tâm, đau lòng hỏi anh có sao không, thế nào bây giờ lại thay đổi như thế?
“Xin tổng giám đốc đừng quá mức như vậy được không?” Nhạc Thiên mới mặc kệ anh đau chỗ nào, nếu anh có thể đau chết là tốt nhất, chỉ có nắm lấy một chút tóc của anh sao có thể xóa bỏ mọi oan hận trong lòng cô đối với anh chứ.
“Thiên Nhi… Anh hiểu được………” Cầu Thiệu Ngôn đưa tay ra muốn xoa nhẹ đôi môi sưng đỏ của cô, nhưng trong nháy mắt bị Nhạc Thiên đánh rụng.
“Chát”
Nhạc Thiên dùng sức vung tay đánh vào bàn tay của anh, hai hàng lông mày nặng nề nhíu lại “ Đừng đụng tôi, tôi không phải đã nói xin tổng giám đốc tôn trọng tôi một chút sao”.
“Thiên Nhi, anh……” Thái độ nghiêm túc cùng với vẻ mặt không tha thứ, kiên quyết làm cho Cầu Thiệu Ngôn không biết nên nói thế nào, trước giờ anh luôn cao cao tại thượng, lần đầu tiên bối rối không biết làm sao.
“Đừng gọi tôi là Thiên Nhi gì đó, xin ngài gọi tôi là thư ký Nhạc” Cô mới không thừa nhận mình là Thiên Nhi của anh, dù là…, đó cũng là đã qua, hiện tại mối quan hệ duy nhất giữa hai người họ chỉ có cấp trên cùng thuộc hạ, như thế mà thôi.
"Em. . . . . ." Đáng giận nha! Cô lại dám đối với anh như vậy?
Trong nháy mắt, khuôn mặt anh tuấn điềm đạm của Cầu Thiệu Ngôn đổi thành tức giận, anh nắm chặt cái gáy của Nhạc Thiên hướng sát gần mình, muốn hung hăng hôn cô một lần nữa.
Thế nhưng chiêu này đã dùng một lần làm sao Nhạc Thiên Không cảnh giác chứ, lẽ nào anh cho là cô ngu ngốc, đầu óc tối dạ sao? Động tác này có thể dùng trên người cô lần thứ hai sao? Lần này tuyệt đối không thể thực hiện được!
Động tác của Nhạc Thiên còn nhanh hơn ý thức cô, bàn tay nhỏ bé vung lên một tiếng “Chát”, bàn tay mạnh mẽ cứ như vậy rơi trên gò má không hề phòng bị của anh, trong nháy mắt, gương mặt anh có một mảng đỏ lớn.
"Em!" Cô thế nhưng đánh anh? Cầu Thiệu Ngôn kinh ngạc nhướng mi.
“Tôi nói tổng giám đốc xin tự trọng, nếu không tôi sẽ kiện ngài quấy nhiễu tình dục” Sắc mặt Nhạc Thiên không chút thay đổi nhìn chằm chằm anh, tiếp đó dùng chùi bỏ tránh sự trói buộc của anh, một bước chân nhảy qua cách xa anh.
Hừ! Lẽ nào anh tưởng rằng cô sẽ là cô trước kia sao? Cô đã không muốn làm cô gái vì anh mà khuất phục! Bởi vì cô hiểu, bảo vệ mình vì cô đã từng có vết thương chồng chất vết thương trong lòng, cô nhất định xây cho mình một bức tường cao , đem loại