br/>"Tiểu thư, da cô rất trắng, nhưng mà có chút khô, gần đây cửa hàng chúng tôi có ra một loại sản phẩm mới, có thể làm da cô mềm mại giống như trẻ con…."
"È hèm!" Thế nào còn không mau kết thúc? Lâm Nghi Trăn lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn, nghe họ nghĩ một đằng nói một nẻo ca ngợi, cô chỉ có thể cười cười. Ghê tởm Chiêu Duy, muốn chết vì điên cuồng công việc, lại còn muốn cô khốn khổ sao, chẳng lẽ anh nghĩ chỉnh cô đến chết để không cần phải giao năm trăm vạn chứ?
Rốt cuộc, ác mộng kết thúc.
"Tiên sinh, vợ ngài thật xinh đẹp!" Một đám nhân viên nữ túm tụm , Lâm Nghi Trăn cười cứng ngắc nhìn anh đi đến.
Ai ngờ anh chỉ nhàn nhạt thoáng nhìn cô, liền đi hướng quầy, "Bao nhiêu?"
"Từ mỹ phẩm hóa trang, cộng thêm toàn thân bảo dưỡng, tiếp theo là tạo hình thiết kế, hơn nữa là lễ phục Chanel. . . . . ."
"Bao nhiêu?" Vũ Chiêu Duy nguội lạnh lộ ra khí thế không giận mà uy, hù dọa tiểu thư ở quầy tính tiền.
"Ách. . . . . . Bao gồm phí phục vụ, tổng cộng là 26 vạn 7920 nguyên."
Vũ Chiêu Duy không nói một từ, móc ra tờ chi phiếu, ký 27 vạn nguyên giao cho cô ta, "Không cần trả lại." Sau đó thu gom laptop lại, mặt không vẻ gì đi về phía Lâm Nghi Trăn mới lộ ra nụ cười nhàn nhạt, "Chúng ta đi thôi!" Anh kéo cánh tay ngọc ngà của cô rời đi.
Không biết trong lòng anh nghĩ thế nào, Lâm Nghi Trăn một lòng bất ổn, mặc anh dẫn dắt ngồi lên xe, lại không thể mở miệng hỏi, chỉ có thể dùng ngón tay xoắn uốn éo bộ dạ phục xa xỉ. Mảnh đai an toàn ở nửa thân trần phía trên ngực thiết kế cơ hồ khiến rãnh ngực cô như ẩn như hiện. không thể mặc áo lót rất không thoải mái, ngộ nhỡ đai an toàn rơi xuống chẳng phải…?
Vũ Chiêu Duy yên lặng lái xe, không khí so với lúc nãy càng căng thẳng hơn, cô không biết phải phá vỡ cục diện bế tắc này như thế nào.
Cho đến khi xe chạy nhanh đến một biệt thự Châu Âu xa hoa mới dừng lại, bên tai cô là lời thì thầm của anh.
"Cô rất đẹp, thật."
Không khỏi vui sướng ngưng tụ ở ngực, cô nhìn ở người làm mở cửa xe rồi đi xuống, dáng người cao lớn của Vũ Chiêu Duy đi về phía cô, khó nói lên lời kích động khiến cô không kìm được hôn nhẹ má anh."Cám ơn!"
Đi vào bên trong biệt thự, đèn thủy tinh sáng chói, rộng rãi như khách sạn, yến khách tại đại sảnh đã tụ tập rất nhiều nhân sĩ thượng lưu, những người phị nữ thanh lịch đang khiêu vũ, cảm giác giống như một bộ cung đình, tao nhã đẹp mắt.
Lâm Nghi Trăn lo lắng kéo đai an toàn lại, có chút lo lắng lỡ mình sẽ phá hư trong hoàn cảnh này.
"Anh hai, cuối cùng anh đã tới." Một người đàn ông đẹp trai, khí thế hiên ngang đi tới bọn họ, tây trang trắng tinh lộ ra phong thái quý tộc của anh ta. Tầm mắt anh ta nhìn Lâm Nghi Trăn làm cô đỏ mặt, "Vị tiểu thư này là thiên kim nhà nào? Dáng dấp không tồi, so với vị hôn thê hiện đang đảm nhiệm kia của anh hai thật tốt hơn nhiều. Tôi là Vũ Chiêu Ngọc."
Nghe anh ta nói một lúc, sắc mặt Lâm Nghi Trăn một hồi đen, một hồi trắng, bên ngoài thì cô cười nhưng trong lòng không cười mà nói: "Thấy anh mơ hồ như vậy, có lẽ nên thông báo cho anh biết tôi chính là chị dâu tương lai không chút thu hút của anh đây."
"Chị dâu." Vũ Chiêu Huấn mặc một bộ tây trang màu đen, giống như công tử tao nhã, cùi chỏ đụng Vũ Chiêu Ngọc còn đang sững sờ.
"Không biết. . . . . . Ai da! Chiêu Huấn, làm chi vậy?" Vũ Chiêu Ngọc nhíu mày, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc khó có thể tin.
"Ngọc, bà nội muốn anh đi qua kìa." Một cô gái xinh đẹp luôn mỉm cười, không giấu thẹn thùng khoác tay Vũ Chiêu Ngọc, "Anh hai."
"Cô ấy là em dâu của tôi, Phương Vũ Tĩnh, đây là Lâm Nghi Trăn, vị hôn thê của anh." Vũ Chiêu Duy trước sau như một đều là âm điệu ôn hoà giới thiệu họ biết, "Về phần đây là em trai thứ hai Vũ Chiêu Ngọc, Chiêu Huấn em đã thấy qua, về phần cha mẹ tôi, chắc em vẫn nhớ." Ánh mắt của anh dời về phía đôi vợ chồng trung niên đi về phía họ.
"Nghi Trăn, đã lâu không gặp." Phong Như Chi không kiêng dè kéo tay Lâm Nghi Trăn, "Đi thôi! Bà nội Chiêu Duy rất hi vọng gặp được con." Nói xong liền lôi kéo cô rời đi.
Lâm Nghi Trăn luống cuống ném ánh mắt cầu cứu tới Vũ Chiêu Duy, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt kiên định như tiếp cho cô lòng tin, đưa mắt nhìn cô biến mất trong đám đông.
"Anh yên tâm để cô ấy một mình?" Vũ Chiêu Huấn cười như không cười nói nhỏ.
"Anh hai, cô ấy không sao chứ?" Vũ Chiêu Ngọc ôm vợ, không khỏi có chút lo lắng.
"Hai người buồn lo vô cớ quá đấy, chẳng lẽ cách nhìn của Chiêu Duy kém lắm sao." Vũ Chấn Kỳ tuy nói như vậy, nhưng đáy mắt vẫn lóe một tia nghi vấn nhìn về phía Vũ Chiêu Duy, "Con xác định?"
Vũ Chiêu Duy từ từ gật đầu, "Nhưng vẫn chưa tới thời điểm."
"Cha tin tưởng lựa chọn của con." Vũ Chấn Kỳ vỗ nhẹ lên vai Vũ Chiêu Duy, đi vào gặp những người bằng hữu chào hỏi.
"Hai đứa không đi chào hỏi khách, theo anh phạt đứng sao?" Vũ Chiêu Duy cảm động, nhưng khuôn mặt lãnh khốc như không có gì.
Vũ Chiêu Huấn đứng thẳng vai, cùng Vũ Chiêu Ngọc kề vai sát cánh, "Đi thôi! Hôm nay anh là nhân vật chính mà." Trước khi đi anh nói nhỏ với Chiêu Duy, "Anh hai, hi vọng anh có thể nắm chặt hạnh phúc của mình."
Gương mặt Vũ Chiêu Duy dần dần nhu hòa xuống.
"Chiêu Duy, cần giúp một tay sao?" .
Phía sau anh đột nhiên toát ra giọng nói nhỏ quỷ mị mà giảo hoạt, không cần động não anh cũng biết là ai, nhàm chán như thế này chỉ có Mai Như U.
"Tiểu U." Không chút động đậy, Vũ Chiêu Duy lười quay đầu lại.
Mai Như U chu cái miệng nhỏ nhắn, "Sao không gọi tôi một tiếng dì chứ?" Uổng phí cô còn vui mừng bừng bừng nhận làm con gái của mẹ nuôi, kết quả mỗi một người cháu của bà đều không đem cô là trưởng bối ở trong mắt.
Vũ Chiêu Duy mặc kệ cô, hướng Lâm Nghi Trăn đi tới, vì để phòng ngừa có chuyện, anh nên đi xem một chút.
"Đợi đã nào...!" Mai Như U vội vàng nhắm mắt theo đuôi, "Chẳng lẽ cháu không muốn biết xuất thân của vị hôn thê sao?"
"Không muốn!" Trong ngăn kéo bàn làm việc của anh đã có.
"Cháu cũng đã biết cha mẹ của cô ấy ly dị, từ nhỏ ăn nhờ ở đậu. . . . . ." thanh âm của Mai Như U như mắc kẹt tại cổ họng khi Lâm Nghi Trăn chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt cô ấy bình tĩnh lạnh lùng làm tim Mai Như U như lỡ một nhịp, khó trách Vũ Diêm nói anh hai cùng Nghi Trăn có chút giống nhau, "Ách. . . . . . Tôi có việc, mẹ nuôi, con đi trước." Mai Như U vội vàng chạy đi!
"Xảy ra chuyện gì?" Bà nội Vũ chống gậy đi lại, đáy mắt lóe qua một chút tinh quang.
Lâm Nghi Trăn xoay người, lôi kéo cánh tay Vũ Chiêu Duy, cười nói: "Bà nội, không có việc gì." Cô lạnh lùng thì thầm bên tai anh, "Tôi nghĩ anh thiếu tôi một lời giải thích." Anh đã đồng ý không tiết lộ thân thế cô.
"Không có việc gì vậy thảo luận hôn sự của hai cháu đi."
"Quá nhanh, bà nội." Vũ Chiêu Duy tuyệt không lo lắng, dù sao kết hôn có thể ly hôn.
"Đúng vậy a, bà nội, cháu còn muốn học, muốn kết hôn ít nhất phải chờ cháu tốt nghiệp, hơn nữa kinh nghiệm xã hội của cháu còn chưa đủ, cháu muốn học tập nhiều một chút, tương lai mới có thể giúp được Chiêu Duy."
"Chiêu Duy không cần người giúp một tay, một mình nó có thể lo cho cả tập đoàn Vũ thị, bà muốn chính là một người cháu dâu có thể sinh chắt cho bà."
Hai má Lâm Nghi Trăn phiếm đỏ, không nghĩ tới bà nội lại nói thẳng như thế, "Bà nội, bà hãy cho cháu cùng Chiêu Duy một thời gian nữa được không ạ?"
"Cái gì lui tới? không phải Chiêu Ngọc còn chưa tới nửa năm thì đã cho bà cháu dâu sao."
"Hai cháu ngoài miệng nói đính hôn, ai biết là thật hay giả, bằng không cử hành lễ đính hôn long trọng đi, làm cho người tin phục, như vậy bà nội cũng có thể yên tâm."
Không hổ là lão hồ ly xảo quyệt! Vũ Chiêu Duy bí ẩn cười cười, "Cũng tốt, liền thuận theo bà nội tính."
"Cái . . . . . ." Lâm Nghi Trăn mới mở miệng kêu lên thì ngoài ý muốn bị Vũ Chiêu Duy lấy miệng chặn lại lời của cô, nhiệt tình như lửa mà ở hiện trường hôn cô, khiến bà nội Vũ cũng không nhịn được mà mặt đỏ tới mang tai.
"Các ngươi muốn hôn thì đến gian phòng trên lầu, đừng làm tổn thương trái tim của lão nhân gia." bà vui mừng nghĩ, xem ra Chiêu Duy là thật, nhưng không biết ý đàn gái như thế nào, hôm nào phải gọi Tiểu U đi dò thám ý tứ xem sao.
Khi nhận lấy nụ hôn cuồng dã nóng bỏng của anh, đầu óc Lâm Nghi trăn mơ màng, hai chân mềm yếu, ngay cả đi đi lên lầu hai như thế nào cũng không biết.
Cô chưa từng nghĩ tới dưới khuôn mặt uy nghiêm kiên cường đó, anh cũng có một mặt cuồng ngạo không kiềm chế được, nụ hôn của anh cưỡng chiếm lấy hô hấp của cô, linh hồn của cô, trái tim của cô dồn dập cổ động, bên tai đều là tiếng thùng thùng trong lòng nhảy lên, không biết là anh, hay là cô.
"Cô làm không tệ!"
Một câu nói của anh đem cô từ mộng cảnh hư ảo đẩy ra hiện thực, "Đúng a! Anh đã là ông chủ, tôi đương nhiên phải phối hợp." Tâm cô đau, mặt ngoài xây đắp nụ cười hư ảo, "Anh ra giá bao nhiêu, tôi liền có thể diễn tới trình độ đó."
Vũ Chiêu Duy ngồi ở cạnh giường, nhướng mày, "Nếu như tôi muốn cô?" Bờ môi của anh cong lên đùa cợt cô.
"Có thể a! Nhưng giá của tôi cũng không phải rẻ." Lâm Nghi Trăn đau buồn, nhưng vẫn cố chấp tỉnh táo, "Mười triệu, hơn nữa tôi muốn chính là Đô-la." Cô không tin anh sẽ bỏ một khoản tiền lớn như vậy mà mua nữ nhân.
"Tới đây!"
"Làm cái gì?" Cô vẫn là ngoan ngoãn đứng trước mặt anh, thình lình, hai tay anh bừa bãi vuốt nhẹ lên bờ vai của cô, êm ái đẩy mảnh đai an toàn, cô hoảng sợ ôm lấy trước ngực, "Anh làm gì?"
"Kiểm hàng, nhìn xem hàng có đáng giá hay không để tôi phải bỏ ra khoản tiền lớn như vậy." Mắt anh sâu thẳm tựa như đêm đen không nhìn ra bất kỳ tâm tình gì.
Lâm Nghi Trăn bị lời nói chọc giận của anh mà thẹn thùng, không chút nghĩ ngợi vung lên nắm đấm, lại vừa vặn bị anh cầm lấy.
"Cô gái nhỏ đừng sử dụng bạo lực như vậy." Anh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt trở nên âm trầm. Anh dùng sức kéo cô một cái, làm cô ngã vào người anh, chóp mũi cô cách mũi anh chỉ gang tấc.
Nếu không phải một tay cô chống đỡ lồng ngực anh, có lẽ cả người đã phải nằm sấp vào trong lòng anh rồi."Không phải anh đã nói là sẽ không có hứng thú với tôi?"
"Đó là trước kia, huống chi cô đã đưa ra giá." Vũ Chiêu Duy nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ngón tay ngăm đen mà thô ráp mơn trớn cái cổ trơn nhẵn trắng nõn của cô, một đường đi xuống, dừng lại trước ngực cô mà vẽ nên các vòng tròn.
Lâm Nghi Trăn cảm giác cả người nóng ran, đặc biệt là đầu ngón tay lạnh lẽo của anh chạm vào da thịt ấm áp của cô, sinh ra một cỗ dòng điện, kích thích thân thể cô một hồi rung động.
"Anh đã đồng ý." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng hít thở bình thường, cô rất muốn giãy giụa, nhưng lại sợ y phục sẽ rơi xuống nên không dám giãy dụa quá kịch liệt. Thật hỏng bét! Cô cũng không hy vọng ở chỗ này thất thân.
"Tôi không nhớ đồng ý cô cái gì." Bàn tay thô dày vuốt ve đường cong trên ngực đã bị phơi bày, uyển chuyển mà đi lên bả vai mảnh khảnh. Anh nhẹ nhàng ma sát, cảm giác người bên dưới co rúm lại một chút. Anh tà ác cong khóe môi hỏi: "lạnh không?"
"Không biết." Cô cắn môi dưới, đè nén nhịp đập dồn dập từ ngực trái, "Chỉ cần anh buông tôi ra, để cho tôi mặc quần áo." Cô cảm giác mình như chuột bị mèo trêu chọc! Anh là cố ý.
Vũ Chiêu Duy mím môi, nâng lên nụ cười lạnh nhạt, không nói một câu, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp, tóc đen như tơ nhung, gương mặt tròn trịa trắng nõn nà, làm người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái. Anh ngh