Hôn lễ đi qua, Lục Hân Á trở lại quán cà phê nho nhỏ của cô, vẫn làm việc như bình thường, trong quán cà phê vẫn truyền phát âm nhạc kì ảo u buồn của ca sĩ Ireland.
Cửa hàng trưởng vốn luôn vui vẻ tiếp đãi khách hàng không biết vì sao hai ngày nay luôn rầu rĩ không vui.
Là vì trong tiệm gần đây thêm một người, hay là thiếu mất một người đây? A Thác đang tự hỏi, liền nhìn thấy bóng dáng chán ghét gần đây từ ngoài cửa đi vào.
“Cửa hàng trưởng, fan của chị lại tới nữa kìa.” A Thác nhỏ giọng báo cáo.
Lục Hân Á thấy Cố Bản Phàm cười với mình, mặc dù vô cùng bất đắc dĩ, vẫn phải cầm nước đá lên tiếp đón. “Xin hỏi hôm nay muốn ăn gì ạ?”
“Hôm qua hoa hồng đưa tới em có nhận được không? Có thích không?” Cố Bản Phàm nhìn cũng không nhìn menu tự mình hỏi.
Ngày đó sau khi vô ý an ủi cô, hắn cảm thấy bản thân giống như đã chia sẻ một điều bí mật không muốn người khác biết của cô, vì thế dứt khoát hào phòng theo đuổi tới.
“Cám ơn hoa của anh, nhưng xin đừng tốn kém nữa.” Lục Hân Á bình tĩnh trả lời.
Cố Bản Phàm không phải người xấu, cô cũng nhìn ra anh ta có ý với mình, nhưng bất đắc dĩ cả đầu cô vẫn chỉ có một người, vẫn luôn như vậy. Đáng buồn hơn nữa là, cô sợ vĩnh viễn sẽ mãi như thế.
“Có tốn kém gì đâu? Con gái xinh đẹp như em thích hợp với hoa hồng nhất” Cố Bản Phàm nói.
Không ngăn được hắn đến quán cà phê, Lục Hân Á không thể làm gì khác đành hết sức làm việc. “Xin hỏi muốn gọi cơm gì ạ?”
“Lẩu thịt bò cùng trà hoa hồng đi.” Cố Bản Phàm tùy tiện gọi cơm, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: “Hôm nay tan việc em có rảnh không? Chúng ta có thể ra ngoài đi dạo một chút, lên núi ngắm cảnh đêm.”
“Thật có lỗi không có rảnh. Cơm gọi xin hãy chờ.” Sau khi đưa một câu trả lời rập khuôn, cô liền quay đầu về phòng bếp chuẩn bị.
“Oa, cửa hàng trưởng, sao chị hung dữ với người ta như vậy?” A Thác không sợ chết thăm dò bát quái. “Hoa hồng ngày hôm qua có một trăm bông đó! Thật ra anh ta cũng có tâm, dáng vẻ lại không tệ, đương nhiên không thể so với Phó tiên sinh……”
“Đi pha trà hoa hồng đi!” Lục Hân Á trợn mắt, cầm cái nồi chỉ vào cậu ta.
A Thác đành phải ngoan ngoãn câm miệng rụt đầu lại, cô sẽ không để Cố Bản Phàm có cơ hội mập mờ hay suy nghĩ viển vông.
Chỉ cần có chút mập mờ, sẽ có sự chờ mong, sẽ ngây ngốc mà chờ đợi, chờ đợi càng lâu, miệng vết thương sẽ ngày càng đau. Cô bây giờ có lẽ là người hiểu rõ đạo lý này nhất.
Nếu cô có thể thổ lộ sớm với Phó đại ca, có phải hiện tại sẽ không đau như thế này? Có phải hiện tại cô cũng có thể thoát khỏi yêu thương chỉ có một mình một người, có thể buông tay tìm được tình yêu sẽ có hồi đáp?
Nồi lẩu nhỏ đã xong rồi, Lục Hân Á để A Thác đi đưa cơm, như thế mới quay lại quầy chuẩn bị kiểm tra cà phê nhập buổi sáng, lúc này tiếng chuông cửa thanh thúy lại vang lên.
“Hoan nghênh quang lâm.” Cô theo bản năng tiếp đón, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú khiến trái tim cô có chút đau đớn.
Phó Thực Ân sau hôn lễ không thấy xuất hiện đã đến rồi.
“Bên trong…… xin mời.” Nhìn người quen thuộc, cô vừa mở miệng liền lắp bắp.
Phó Thực Ân vẫn như mọi khi mỉm cười với cô, liền đi tới khu ghế lô chuyên thuộc của anh.
Nhìn bóng lưng cao ngất của người đàn ông hại cô khổ sở muốn chết kia, Lục Hân Á bỗng dưng cảm thấy mũi mình ê ẩm.
“Cửa hàng trưởng, em có phải đưa trà hoa quả đặc chế cho Phó tiên sinh nữa không?” A Thác giống con cún Pug nằm bò một bên hỏi nhỏ.
“Cà phê đen là được rồi.” Phó Thực Ân đáng giận! Hại cô lãng phí tình yêu nhiều năm như vậy! Cho anh uống cà phê đến đau dạ dày luôn đi!
“Hở?” A Thác hoảng sợ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lệnh.“Vâng.”
“Bỏ đi.” Ai, đều do cô một mình tình nguyện, trách ai được chứ? Lục Hân Á trong lòng loạn chuyển, cuối cùng vẫn gọi A Thác lại. “Đưa trà hoa quả đi.”
“Ôh.” Cửa hàng trưởng thật kì quái. A Thác vụng trộm đánh giá một chút, vẫn quyết định không nên nhúng tay vào, người không liên quan nên tránh thôi.
Lục Hân Á đi vào phòng bếp, hít một cái thật sâu, thật ra đã sớm chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho Phó Thực Ân, vẫn là nhận mệnh thay người ta chuẩn bị bữa trưa đặc biệt.
Phó đại ca vẫn là Phó đại ca, cho dù anh không yêu cô, nhưng anh vẫn là Phó đại ca của cô. Chẳng qua lúc đầu cô nghĩ tới trăm kiểu giả thiết tỏ tình, lại quên mất giả thiết bản thân bị tổn thương nặng đến mức yếu ớt không dám gặp lại anh.
Lục Hân Á bưng đồ ăn, một đường làm công tác tư tưởng, miễn cưỡng nở nụ cười trên mặt, thật vất vả mới bưng đồ ăn tiến vào trong ghế lô được.
“Phó đại ca, đây là cơm trưa hôm nay.” Giọng nói của cô có chút cứng ngắc, vội vàng đặt đồ ăn lên bàn trước mặt anh rồi quay người muốn đi, cổ tay lại bị một bàn tay to nhẹ nhàng giữ chặt.
“Hiện giờ cũng không quá bận, sao không ngồi nói chuyện một chút với anh?”
Đôi mắt cơ trí ôn hòa của Phó Thực Ân ngẩng lên khỏi sách báo, chẳng qua chỉ nhìn cô một cái, sự phòng ngự cố gắng nửa ngày của cô đã bị công hãm.
Lục Hân Á trong lòng thở dài bản thân yếu đuối, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, giống như trước cùng Phó Thực Ân dùng cơm, chỉ là ánh mắt không dám nhìn về phía anh, nhìn chằm chằm vào bát canh, một hồi lâu mới nghĩ ra được một câu thăm hỏi trống rỗng.
“Gần đây có phải rất bận không ạ? Mấy ngày nay không thấy anh tới.”
“Ừ, có một dự án đặc biệt đang tiến hành cùng nhà họ Ngụy.” Sâu sắc như Phó Thực Ân đương nhiên sẽ phát hiện cô có gì đó không đúng, nhìn cô mấy lần, mới bắt đầu chậm rãi dùng cơm.
“À.” Là dự án yêu đương và kết hôn đi…… Lục Hân Á tự phỏng đoán đáp án, tim lại hung hăng đau nhói một trận.
“Tâm trạng em không tốt sao? Làm sao vậy?” Phó Thực Ân giống như lơ đãng hỏi.
“Không có đâu.” Giọng anh dịu dàng như vậy, hại cô thiếu chút nữa bị cảm giác tủi thân không hiểu được nảy lên trong lòng mà muốn khóc.
“Không có việc gì.”
Phó Thực Ân đang muốn mở miệng nói cái gì đó, A Thác đột nhiên ghé đầu tiến vào, vẻ mặt xin lỗi gật gật đầu với Phó Thực Ân.
“Ngại quá quấy rầy một chút…… Cửa hàng trưởng, Cố tiên sinh kia nói muốn uống cà phê đặc biệt.”
Cái gọi là cà phê đặc biệt*, chính là cà phê cửa hàng trưởng đặc chế, ý chính là chỉ có Lục Hân Á mới có thể làm được.
*nguyên cv là chiêu bài, nôm na là món tủ của cửa hàng
“Nói với anh ta là hết rồi.”
Lục Hân Á tùy tiện đẩy cho một câu, A Thác ứng tiếng xong liền đi luôn.
“Cố tiên sinh?” Phó Thực Ân hơi nhướn mày, là người đàn ông ngày đó ôm cô trong sân sao?
Hình ảnh ngày đó anh không cẩn thận thấy được, mấy ngày nay cứ không ngừng xuất hiện trong đầu, khiến anh khó có lúc phiền chán.
“Cố Bản Phàm.” Cô rầu rĩ trả lời.
“Ai?”
“Hồi ở Quan Thành, anh có nhờ hội trưởng đương nhiệm giúp đỡ để ý đến em, hội trưởng đó chính là Cố Bản Phàm, ngày đó anh ta cũng tham dự hôn lễ của nhị thiếu gia.” Cô giải thích một chuỗi dài.
“Chắc cậu ta lấy danh nghĩa của cha tới dự.” Phó Thực Ân quả thật nhớ rõ mình có dặn hội trưởng khóa lúc đó chăm sóc cho Lục Hân Á, nhưng đối với chuyện người đó là ai, ấn tượng cũng đã mơ hồ rồi.
“Ngại quá lại quấy rầy một chút.” A Thác đột nhiên lại ghé đầu tiến vào. “Cửa hàng trưởng, Cố tiên sinh nói muốn sinh tố đá đặc biệt.”
Cái gọi là sinh tố đá đặc biệt…… Aizz, muốn làm phiền cô mới đúng đi.
“Nói với anh ta là hết rồi.”
Lục Hân Á vẫn cho cái đáp án cũ, A Thác cười hì hì lại lĩnh mệnh chạy đi.
“Cậu ta theo đuổi em?” Chờ A Thác đi xa, Phó Thực Ân mới thản nhiên mở miệng, trong lòng có cảm giác phiền muộn không hiểu được.
“Hình như vậy.” Anh để ý làm gì?
“Không thích cậu ta sao?” Anh truy vấn.
“Em đã có người trong lòng rồi.” Chỉ là đối phương không thích em, cô rất thành thật trả lời.
“Vậy sao?” Phó Thực Ân sửng sốt một chút, cho tới bây giờ anh cũng không nghĩ tới, cô em gái luôn ở bên người nhìn mình đây, lại có một ngày nhìn người đàn ông khác. Anh đột nhiên cảm thấy không còn thèm ăn nữa. “Người kia…… Anh biết không?”
Lục Hân Á đang định đáp lại, A Thác lại tới.
“Cửa hàng trưởng, Cố tiên sinh nói –”
“Nói với anh ta tôi muốn đóng cửa, không bán đồ, không được tới làm phiền tôi nữa.” Sự nhẫn nại đã dùng hết, tất cả sự phiền não bùng nổ, Lục Hân Á rốt cục không nhịn được tức giận rồi.
“Được được được, em nói với anh ta, không tới làm phiền chị nữa.” Hai nước giao chiến không nên giết sứ giả chứ! A Thác giơ hai tay đầu hàng, chạy thật xa.
“Cậu ta là người đáng ghét sao?” Nhìn cô không chút che giấu sự chán ghét với đối phương, Phó Thực Ân lại cảm thấy cảm giác căng thẳng nhất thời được thả lỏng.
“Không hẳn vậy.” Lục Hân Á mặt nhăn mày cau, không hiểu vì sao anh lại tò mò với việc này như vậy.
Anh im lặng hồi lâu, nhìn cô, thử mở miệng. “Nếu như vậy, sao em không thử một chút?”
Tách…… Chiếc tăm Lục Hân Á vẫn nắm trong tay bị bẻ gẫy.
Cô nâng đôi mắt tròn tròn đen láy lẳng lặng nhìn Phó Thực Ân, chậm rãi mở miệng nói: “Phó đại ca, anh không thích em đúng không?”
“Đứa ngốc, sao anh có thể không thích em……” Anh vẫn như cũ dịu dàng trả lời.
Rất dịu dàng, chính bởi sự dịu dàng này, nên mới khiến cô cảm thấy như luôn có một chút cơ hội.
Lục Hân Á đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi, mệt mỏi đối với việc bản thân ngu ngốc đi thích Phó Thực Ân.
Bỏ đi, cô không đấu tranh nữa.
Nói hay không nói, cô cũng không muốn nghĩ nữa, cô chỉ muốn chuyện này hoàn toàn chấm dứt.
“Phó đại ca, em dường như hiểu lầm rất nhiều chuyện. Em nghĩ anh đối với em tốt như thế, như vậy chính là thích.” Cô lẳng lặng nhìn anh: “Em rất thích anh…… hay là nói, em rất yêu anh, cho tới nay đều như vậy. Từ lúc anh yêu cầu em không cần vì báo ơn mà đối tốt với anh, em đã biết mọi chuyện em làm không phải vì báo ơn, mà bởi vì yêu.”
Phó Thực Ân không dự đoán được cô đột nhiên tỏ tình, nhất thời không phản ứng lại được, chỉ có thể kinh ngạc nhìn cô.
“Em biết anh thích chị họ, rất nhanh thôi sẽ kết hôn với chị ấy…… Em có chút khó chịu…… Không, em rất khó chịu, vô cùng khó chịu…… khó chịu đến muốn chết……” Hốc mắt cô đỏ hoe, nhưng vẫn nhịn xuống không khóc. “Nhưng mà em sẽ tốt lên, sẽ tiếp tục coi anh là anh trai, hiện tại, cho em tạm thời trốn một chút được không?”
Lục Hân Á nói xong cũng không chờ anh phản ứng lại, quay đầu bước ra khỏi khu ghế lô.
“Cửa hàng trưởng, Cố tiên sinh……” A Thác bên ngoài, đầu thiếu chút nữa đụng vào cô.
Lục Hân Á cũng không quay đầu lại đi ra khỏi quán cà phê.
Phó đại ca có lẽ không có cơ hội biết, quán cà phê này có cái tên tiếng Anh là Q.a không thể giải thích được, chính là “Vĩnh viễn” trong tiếng Gaelic*, là cô ở trong lòng tự hứa hẹn muốn vĩnh viễn làm “Người kia” của Phó đại ca, mặc kệ ra sao sẽ không vứt bỏ anh, vĩnh viễn sẽ là “người kia” ủng hộ anh.
*xem để biết thêm chi tiết
Hiện tại cho dù cô vẫn nguyện ý trở thành người kia, nhưng còn Phó đại ca? Anh có cần “Vĩnh viễn” Sao?
Lấy trí tuệ của Phó Thực Ân, tự nhiên không khó đoán ra Lục Hân Á nhất định không cẩn thận nghe thấy cuộc nói chuy