Trung học Quan Thành, một hồi chuông tan học tươi đẹp giải phóng sự yên tĩnh của vườn trường, trong không khí đột nhiên tràn ngập các loại âm thanh, có tiếng vui đùa ầm ỹ của học sinh, tiếng bàn học cùng ghế va chạm, cùng với tiếng bước nhanh của hai ba nhóm người, tiếng chạy hấp tấp.
Lục Hân Á chậm rãi thu dọn sách vở xong chuẩn bị rời đi, vừa bước chân ra khỏi cổng trường, liền nhìn thấy hai nữ sinh cầm ví tiền nhỏ trong tay, vui vẻ vẫy tay với cô.
“Hân Á, bọn tớ muốn đi mua đồ ăn, có muốn đi cùng không?” Nữ sinh khá thấp gọi là Trần Tiểu Thiến, khuôn mặt mượt mà, tính cách rất thân thiện, từ khi Lục Hân Á chuyển tới đây liền săn sóc cô mọi lúc mọi nơi.
“Không cần đâu, tớ phải về nhà, không ở lại trường được.” Cô cười từ chối.
“Vậy à.” Trần Tiểu Thiến nghĩ nghĩ. “A! Hôm nay hội* nấu ăn của bọn tớ có hội chợ triển lãm thành quả, rất nhiều đồ để ăn nhé, cậu có muốn đi cùng bọn tớ không?”
*nguyên văn là xã/ xã đoàn: hoạt động đoàn thể
“Đúng vậy, tối qua tớ gấp rút làm một mẻ lớn bánh bích quy, bên trên có một lớp sôcôla hạt dẻ, ngon vô cùng.”
Khâu Đình Đình đứng ở một bên cũng lên tiếng, cô ấy là bạn Trần Tiểu Thiến, hai người như hình với bóng vậy.
“Không cần đâu, cám ơn các cậu. Bởi vì trong nhà có người đến đón, có thể đã đến khu đưa đón đợi rồi, tới đón rồi không thể không về, thật ngại quá.” Lục Hân Á cười đến thực đáng yêu, khách khí giải thích.
“Như vậy à, đáng tiếc quá…… Nếu biết sớm hôm qua tớ đã nói với cậu rồi.” Trần Tiểu Thiến ảo não cào đầu.
“Bạn Lục không thích hoạt động ngoại khóa, mỗi ngày đều đúng giờ tan học.” Không biết khi nào Vương Chí Viễn – bạn nam cùng lớp xuất hiện, cậu ta nhàm chán sáp đến bổ sung, “Cho nên các cậu mà muốn hẹn bạn Lục thì cần phải sớm hơn nữa!”
“Vậy sao?” Trần Tiểu Thiến vẻ mặt ngoài ý muốn. “Vậy mà cũng có người không thích hoạt động ngoại khóa à? Tớ cứ cho rằng hoạt động ngoại khóa của Quan Thành rất vui nên mọi người mới tới học.”
“Chỉ có cậu thôi á.” Khâu Đình Đình cười vỗ bạn tốt một cái.
“Bạn Lục à, cậu còn chưa nghĩ ra sẽ tham gia hội nào đúng không? Chờ khi cậu chọn được rồi, mỗi ngày đến tối cậu mới về được đến nhà.” Vương Chí Viễn thân là cán bộ hội chụp ảnh, rất tích cực nhân cơ hội giới thiệu. “Không bằng cậu gia nhập hội chụp ảnh của bọn này đi, không nhất định phải biết chụp ảnh, làm model cũng được đấy.”
“Biến thái!” Trần Tiểu Thiến kêu to, quay đầu cười mỉm lôi kéo với Lục Hân Á, “Tớ nói với cậu này, nếu cậu muốn tham gia, vẫn nên đến hội nấu ăn của bọn tớ, vừa vui lại vừa được ăn ngon.”
“Được, nghe qua rất tuyệt, nếu tớ muốn tham gia đoàn thể xã hội nào, nhất định sẽ tới hội nấu ăn.” Lục Hân Á cười cam đoan. Tuy rằng hứng thú với nấu nướng không quá lớn, nhưng cô thật thích Trần Tiểu Thiến và Khâu Đình Đình, nếu muốn tham gia hội nào, cô cũng hy vọng có thể gia nhập cùng bọn họ.
“Quyết định thế nhé.” Trần Tiểu Thiến đắc ý vừa lòng nhìn Vương Chí Viễn một cái. “Được rồi, bọn tớ không chậm trễ cậu về nhà nữa, cẩn thận một chút nha, mai gặp nhé.”
“Mai gặp.” Lục Hân Á sau khi chào tạm biết các bạn, liền một mình đi tới khu đưa đón, cô hiện giờ, đang cố gắng thích ứng cuộc sống mới.
Nhớ lại thật giống như một giấc mộng, vận mệnh của cô thế nhưng chỉ trong một đêm đã thay đổi.
Cô không cần mỗi ngày nơm nớp lo sợ mà sống, buổi tối ngủ không cần phải giữ dao rọc giấy, không cần lo lắng mẹ và người ở chung cãi vã, lại càng không cần phiền não khi mẹ cùng đối phương chia tay sẽ bị bắt chuyển tới nơi mới.
Vào Phó gia đã một tháng, sự bất an nghi ngờ Phó Thực Ân của cô rất nhanh đã hoàn toàn bị loại bỏ, không tốn quá nhiều thời gian liền thích ứng cuộc sống mới.
Học tịch của cô được chuyển vào một trường trung học tư nhân đắt đỏ số một số hai ở Đài Loan, tuy rằng thân thế bối cảnh của cô so với những đứa trẻ nhà danh môn phú hào quả thực cách một trời một vực, nhưng những năm gần đây không ngừng thay đổi hoàn cảnh, đã sớm giúp cô luyện được công phu khéo ngụy trang, huống hồ cá tính cô khiêm tốn, vẻ ngoài cũng chỉ coi là thanh tú, muốn khiến người khác quên rất dễ dàng. Ngoại trừ khi mới chuyển vào trường hai ba ngày mọi người còn có chút tò mò với cô, mới mẻ hết rồi, cô cũng đã dần dung nhập được với quần thể.
Tiến độ dạy học ở trường phía Bắc quả nhiên nhanh hơn so với trường phía Nam. Vì muốn nhanh chóng bắt kịp trình độ với các bạn học khác, cô tạm thời không muốn tham gia hoạt động ngoại khóa gì cả, vừa tan học liền ngoan ngoãn lên xe nhà họ Phó phái đến về nhà ôn tập bài học.
Sau khi không cần phải đi làm thêm kiếm tiền nữa, cô đột nhiên cảm thấy thời gian thật dư dả. Mỗi ngày ngoài việc học bài, ăn cơm, còn có thể đi bơi, tới đình viện (sân vườn) xinh đẹp tản bộ ở Phó viên.
Cuộc sống như vậy thật giống thiên đường, cô vốn chưa bao giờ dám hy vọng xa vời……
“Lục Hân Á?”
Đứng ở khu đưa đón, một thanh âm vừa lạ vừa quen của một nữ sinh ở phía sau gọi cô, cô theo phản xạ quay đầu lại, một gương mặt quen thuộc chiếu vào mắt.
Lục Hân Á trong lòng trầm xuống. “Chị họ?”
“Lục Hân Á? Thật là cô à? Tôi còn tưởng nhìn nhầm chứ?” Ngụy Như Oánh cười đến có chút khoa trương, một mặt giới thiệu với bạn học bên cạnh. “Nó là con gái cô hai của mình, từ Nam bộ lên.”
“Chào hai chị.” Lục Hân Á rất khách khí gật nhẹ đầu.
“Hân Á, sao cô có thể ở đây? Chuyển đến từ lúc nào vậy?” Ngụy Như Oánh nhìn cô mặc đồng phục giống mình, cảm thấy chướng mắt vô cùng, cái loại con gái xuất thân từ gia đình như vậy, sao lại có thể được tiến vào thành vua? “Là mẹ cô đổi được bạn trai có tiền ở Bắc bộ à?”
Ngụy Như Oánh nói ra mà không chút lưu tình, hai bạn học nữ bên người cô ta kinh ngạc hô nhỏ, càng làm cô ta vừa lòng.
“Không phải, cám ơn chị họ quan tâm.” Lục Hân Á đứng im, trên mặt vẫn cười, nhưng tay lại âm thầm nắm chặt.
Bởi vì mẹ trường kì đến nhà họ Ngụy vay tiền cậu dì, danh tiếng vô cùng kém, thế nên anh chị em bà con cùng thế hệ cũng đều không khách khí với vô.
“Không phải?” Ngụy Như Oánh đề cao âm điệu, không tin cho lắm. “Vậy sao cô có tiền để học ở Quan Thành? Tôi không biết thế nào, nhưng người khác đều nói học phí của Quan Thành rất đắt đỏ.”
Lục Hân Á không muốn nói ra chuyện nhà họ Phó giúp đỡ cô, nhưng lại nhất thời không nghĩ ra được lời nào nói cho tốt, đang lúc hết sức khó xử, tiếng anh lái xe A Thái ở bên kia vang lên, vừa vặn giúp cô giải vây.
“Lục tiểu thư, thật ngại quá, trên đường có chút tình huống, cho nên đã tới chậm.” A Thái đi lên trước, tự động nhận túi sách nặng thay cô. “Mời Lục tiểu thư lên xe.” A Thái bình thường sẽ không cầm hộ cô túi sách, nói chuyện cũng không xa lạ như vậy…… Lục Hân Á còn đang kinh ngạc, Ngụy Như Oánh ánh mắt sắc bén đã nhận ra hắn.
“Anh, anh, anh không phải là lái xe nhà họ Phó sao?” Ngụy Như Oánh kích động đề cao tiếng nói, “Sao có thể tới đón nó?”
“Tôi đúng là lái xe nhà họ Phó, xin hỏi cô là ai? Thật có lỗi mắt tôi vụng về không nhận ra được.” A Thái chậm rãi đánh trả lại từng quân của cô ta. “Lục tiểu thư là khách quý của nhà họ Phó, tôi mỗi ngày đều tới đưa đón cô ấy đi học.”
Ngụy Như Oánh vừa nghe đến câu này nhất thời trợn mắt há mồm, hoàn toàn không thể tin được.
“Lục tiểu thư, chúng ta đi thôi, Phó tiên sinh đang đợi cô về nhà.” A Thái hoàn toàn hiểu được đạo lý họa vô đơn chí.
“Phó tiên sinh?” Ngụy Như Oánh phản ứng lại rất nhanh. “Phó Thực Ân sao?”
“Đúng vậy, Phó viên trước mắt cũng chỉ có một vị Phó tiên sinh.” Giọng điệu và vẻ mặt của A Thái dường như mất kiên nhẫn giống như phải giải thích chuyện với một kẻ ngốc.
“Bọn em đi trước, hẹn gặp lại chị sau.”
Lục Hân Á không muốn giải thích nhiều với Ngụy Như Oánh, vội vàng nói rồi theo A Thái lên xe, để lại Ngụy Như Oánh mặt đầy sửng sốt đứng tại chỗ.
Sau khi lên xe, Lục Hân Á mới nhẹ nhàng thở ra. “Anh A Thái, cám ơn anh.”
“Không cần đâu.” A Thái rất Asha nở nụ cười. Cái cô tiểu thư họ Ngụy kia tôi đã khó chịu lâu rồi, mỗi lần chở Phó tiên sinh tới nhà họ Ngụy toàn phải nhìn sắc mặt cô ta, còn luôn sai tôi giúp cô ta lấy này lấy nọ. Làm ơn đi, tôi lấy tiền lương của Phó tiên sinh, chỉ phụ trách lái xe cho nhà họ Phó, Phó tiên sinh còn chưa bảo tôi làm, cô ta tính là cái gì chứ?
Lục Hân Á rất hiểu thái độ vênh mặt hất hàm sai khiến của con cái nhà họ Ngụy, cũng không phản bác được gì, chỉ nói: “Không nghĩ tới chị họ lại học cùng trường với em.”
“Hân Á, anh thấy em phải cẩn thận một chút, tận lực tránh cô ta ra.” A Thái cũng không nói ra chuyện Ngụy Như Oánh thích ông chủ, chỉ rất uyển chuyển khuyên bảo.
Hân Á thực đáng yêu, cũng rất lễ phép, hắn không tự chủ được mà thích cô gái này, hơn nữa từ khi cô đến đây tâm tình ông chủ cũng tốt lên không ít, cứ hướng về điểm ấy, hắn sẽ thay ông chủ chăm sóc cô thật tốt.
Lục Hân Á cho rằng A Thái nói Phó đại ca ở nhà chờ cô là nói đùa, dù sao cô đến Phó gia một tháng tới nay cũng chỉ gặp qua Phó Thực Ân ba lần, mà phần lớn đều là lúc gần đêm khuya. (anh Thực Ân đi làm về muộn nhá :Đ)
Không nghĩ tới hôm nay vừa về nhà, cô thật sự được nhìn thấy Phó Thực Ân ở đại sảnh.
“Phó đại ca.” Cô đi qua chào hỏi.
“Em đã về rồi.” Phó Thực Ân mặc áo sơmi cùng quần tây dài, tuyệt không giống sinh viên, anh từ trong tập tài liệu ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười ôn hòa. “Phòng bếp đã chuẩn bị canh hạt sen đường phèn, em ăn một chút rồi hẵng lên tầng, chúng ta có thể thuận tiện trò chuyện một chút.” Giọng nói anh vĩnh viễn đều ấm áp như vậy, trong con ngươi đen lóe ra ý cười nhẹ, thật giống như cưng chiều nói chuyện với em gái vậy.
Lục Hân Á trong lòng ấm áp, phiền não mới vừa rồi gặp phải Ngụy Như Oánh rất nhanh trở thành hư không, cô vui vẻ ngồi xuống ăn canh ngọt, câu có câu không nói chuyện ở trường học cùng Phó Thực Ân.
Tính cách của cô thật ra cũng tính là cởi mở, chỉ là trong quá trình trưởng thành lúc trước có lo lắng với áp lực, ít nhiều khiến cô có chút kiềm chế, nhưng dưới ánh mắt cổ vũ cùng sự chăm chú lắng nghe của Phó Thực Ân, cô chậm rãi thả lỏng, nói chuyện cũng không câu nệ như lúc trước, thỉnh thoảng còn rất trẻ con than phiền mấy chuyện vụn vặt ở trường.
“…… Trường cũ dùng sách giáo khoa cũng khác Quan Thành, hơn nữa tiến độ của bọn em cũng chậm hơn, cho nên gần đây đều phải tự học. Hy vọng có thể đuổi kịp, như thế em mới có thể tham gia hoạt động hội đoàn với bạn học.”
Lục Hân Á thuận miệng nói xong, Phó Thực Ân nghe hiểu được.
“Văn khoa (môn khoa học xã hội) muốn theo kịp hẳn không thành vấn đề, thục lệ có vẻ phiền toái, may mà em ở tổ xã hội, chỉ có một môn toán.” (môn thục lệ bạn chịu)
Anh nghĩ nghĩ. “Năm ngoái anh có giúp Dư Phi, chính là bạn gái của em trai bổ túc môn toán, giờ vẫn còn ấn tượng. Như vậy được đấy, buổi tối thứ năm anh sẽ tận lực về sớm, chủ nhật cũng có thể dành ra hai tiếng, em có chỗ nào không hiểu liền tranh thủ mấy lúc đó hỏi anh, anh giúp em học thêm.”
“A?” Lục Hân Á ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không thể liên tưởng môn toán trung học với thanh niên tuấn tài ăn mặc giống người thành công Phó Thực Ân trước m