“Em nếu như không muốn anh hiểu lầm, không cần nói những lời như vậy, chẳng lẽ em hi vọng anh sẽ đối với em làm loạn sao?” Bây giờ anh không có như lúc trước nữa, không còn chính trực quân tử nữa đâu, thành thật mà nói anh có chút nghi ngờ bản thân có phải bị bệnh cuồng dâm hay không, hay là nghiệm sex? Chỉ cần cô tới nhà anh là đêm đó anh cũng đừng mong ngủ ngon.
Nhưng anh lại không muốn vì chuyện đó mà cấm cô đến.
“Thời điểm tinh trùng lên não không phải chỉ cần nhìn là có thể thoả mãn, em có phát hiện hay không lúc em ngủ thường bị mất quần áo? Còn có, nhiều lần tôi muốn thừa lúc em ngủ mà. . . .” Vân vân, anh tự thú những thứ này làm gì? Bạch An Kỳ muốn xỉu!
Nhưng, anh không muốn cô nhìn anh bằng ánh mắt tín nhiệm, suy nghĩ của anh thật ra rất là hèn hạ rất là biến thái!
Hà Lộ nhìn thiếu gia, nghĩ đến sự bối rối của anh, cô cũng không phải hoàn toàn không hiểu, cô chỉ không biết nên làm thế nào cho phải mà thôi.
Cho đến ngày hôm nay, thiếu gia vẫn không muốn tổn thương cô, bây giờ cô chỉ là cô nhi, anh đường đường là đại thiếu gia, thật ra anh không cần phải kiêng nể gì với cô hết.
Anh thậm chí không cần lộ ra vẻ mặt ôn hoà với cô, không cần làm cô vui vẻ, còn làm bộ như kiêu ngạo————năm thứ hai ở trong nhà họ Bạch, cô liền nhìn thấu tất cả mọi thứ che dấu dưới vẻ mặt của thiếu gia————nói là sợ cô không có bạn bè, ngày nghỉ liền lôi kéo cô đi khắp nơi.
Đột nhiên, trong lòng Hà Lộ có cái gì đó xông phá, hình như có một bức tường đang bị phá nát.
“Nếu như là thiếu gia, em. . .” Cuối cùng cô cũng không học được lý lẽ mạnh mẽ giống như những người khác, giọng nói có chút run rẩy, mặt nóng như lửa đốt, “Chỉ cần là thiếu gia muốn, em nguyện ý.”
Bạch An Kỳ nhìn cô chằm chằm, phảng phất như không thể tin thứ mình nghe được, dĩ nhiên trong sự không dám tin còn kèm theo tức giận, như vậy chẳng khác nào cô coi anh thành dạng đàn ông hạ lưu bại hoại chỉ muốn cùng phụ nữ xxoo. Nhưng vừa nghĩ lại, anh có tư cách phủ nhận sao? Anh làm những thứ trò chơi bậy bạ kia, vẽ những hình ảnh minh hoạ không đứng đắn, chẳng lẽ là vì nghệ thuật chó má gì sao? Anh vẽ trộm đời tư của Hà Lộ, chẳng lẽ là muốn lấy đi bán hàng từ thiện sao?
Chẳng qua là sau khi nghĩ như vậy trong lòng anh lại buồn bã, anh đối xử với cô tốt như vậy, cô chưa từng nghĩ lý do tại sao sao? Anh – Bạch An Kỳ chẳng lẽ không có nguyên tắc, không có phong cách, không có thưởng thức đối xử với ai cũng tốt như vậy sao, cho nên cô không phát hiện ra anh chỉ đối xử đặc biệt với một mình cô đúng không?
Hơn nữa giọng nói của cô, nghe giống như là, vì báo ân, ngay cả hiến thân cô cũng nguyện ý. . .
Buồn bực lại buồn bực, Bạch An Kỳ ngượng ngùng phát hiện, tiểu đệ của anh lại bởi vì lời nói của Hà Lộ mà kích động! Mà anh tin là Hà Lộ cũng phát hiện ra rồi, bởi vì gương mặt của cô đỏ lên, còn làm ra vẻ dứt khoát kiên quyết.
“Anh cũng không thích đồ của mình được mọi người sử dụng thoải mái.” Lời nói nhanh hơn suy nghĩ, anh đã lên tiếng, “Hôm nay em vì muốn báo ân mà nguyện ý ngủ cùng anh, chẳng lẽ một ngày đó An Cách hay An Lý muốn. . . thậm chí. . .bất kỳ người đàn ông nào ở nhà họ Bạch, em cũng nguyện ý sao?” Anh không có can đảm nói ra tên cha mình, bởi vì anh chắc chắn mình sẽ bị lột da, hơn nữa anh tin tưởng cha không có lá gan đó.
Vẻ mặt bi thương của Hà Lộ làm anh hối hận vì lời nói không lịch sự, không dùng não của mình.
“Em biết rõ ân tình mà nhà họ Bạch đã giúp em, cả đời này báo đáp cũng không hết, nhưng mà chỉ có đại thiếu gia là đặc biệt.” Đây là lời nói thật lòng của cô, “Nếu không em cũng sẽ không nhất định phải đi theo thiếu gia đến Paris.” Lần này cô đi du học vẫn dùng tiền của nhà họ Bạch, cô chỉ muốn làm công ở nhà họ Bạch để trả ân tình, nhưng khi phu nhân nói bà hi vọng sẽ có người nguyện ý đi theo thiếu gia đến Paris, cô lập tức liền nghĩ tới biện pháp này, hơn nữa tự đề cử bản thân.
Bạch An Kỳ cũng không muốn chất vấn cô, bởi vì anh cũng biết Hà Lộ chỉ có thân với một mình anh, mặc dù đây là kết quả mà anh cố gắng tạo thành.
Anh cố ý lấy bộ dáng dã man tới gần cô, “Nếu em đã rõ ràng, anh cho em một phút để hối hận, nếu không hôm nay em đừng nghĩ sẽ toàn thân trở ra.” Anh chẳng qua chỉ cố ý muốn doạ cô một chút, nghĩ là cô sẽ rút lui có trật tự, nào biết những lời này vừa thốt ra khỏi miệng, anh lại mong đợi đến phái nam giữa hai chân cũng trở nên đau đớn!
Trước nên đem cô làm thành của riêng, một ngày nào đó cô cũng sẽ là của anh! Cái ý nghĩ này chợt loé trong đầu, Bạch An Kỳ còn trẻ dại lập tức hối hận, mình giả bộ hào phóng cho cô cơ hội chạy trốn làm gì cơ chứ?
Nếu như thời gian quay lại lần nữa, cô có thể thay đổi chủ ý hay không? Hà Lộ luôn nghĩ như vậy.
Nếu như thời gian quay lại lần nữa, cô sẽ tránh không lại gần giới tuyến kia, để cho mình không thể lui được nữa. . .
Hà Lộ phát hiện giấc mơ của mình có chút thay đổi, cô không giống như năm đó nói với thiếu gia————chỉ cần là thiếu gia muốn, cô liền cho.
Cô đi về phía Bạch An Kỳ. Trong nháy mắt cô đã hiểu, cô chính là muốn ôm anh, hơn nữa còn muốn anh hôn cô.
Nếu như thời gian quay lại lần nữa, đáp án của cô vẫn là, mặc kệ tương lai như thế nào, có thể ở bên người thiếu gia nhiều năm như vậy, cô rất hạnh phúc.
Mà cô chỉ hi vọng cả đời này thiếu gia sẽ luôn vui vẻ, không lo lắng u phiền.
Giấc mơ trong quá khứ thay đổi, bọn họ không có gấp gáp như lần đầu tiên, bàn tay thiếu gia dò vào trong áo sơ mi của cô, đặt lên cặp ngực không chút phòng bị, anh thậm chí làm cho cô có chút kích thích, có chút thử dò xét, nụ hôn có chút cẩn thận, cùng với nụ hôn đói khát trong trí nhớ hoàn toàn bất đồng. . .
Cô đáp trả lại nụ hôn của anh, hơn nữa cảm giác được mình giống như đang hoà tan, thiếu gia ôm cô ngã vào trong vòng xoáy mềm mại.
Cô cảm thấy toàn thân vô lực, thân thể yếu đuối như học sinh cấp một, lại không cảm thấy sợ hãi chút nào, bởi vì thiếu gia giang hai cánh tay ôm cô vào lòng. Thân thể của cô và anh, hoàn mỹ hợp nhau như thế, giống như từ khi sinh ra đã là trời sinh một cặp. Ngực của anh giống như đôi cánh to lớn, cho cô mềm mại dựa vào.
Khi anh kết thúc cái hôn đó, Hà Lộ muốn mở miệng cầu xin anh cho cô ấm áp hơn nữa, lại chỉ có thể khóc nức nở.
Hư.
Môi thiếu gia kề sát bên môi cô, giống như đang hôn cô, cũng giống như muốn an ủi cô an tĩnh lại, bàn tay của anh cầm lên một bên ngực, lấy lực đạo vừa chậm chạp vừa kiên định nhẹ nhàng xoa nắn, mặt của anh dán vào gò má cô, hôn lỗ tai, sau đó khẽ cắn vào cổ.
Thiếu gia ở bên tai cô nói cái gì đó, cô nghe không rõ, chẳng qua là sau khi nghe được giọng nói kia, cô chợt nhớ thì ra anh đã thành thục như vậy. . .
Đương nhiên thiếu gia đã lớn, thế nhưng vẫn còn tuỳ hứng và vô lại, vì vậy Hà Lộ mới biết thiếu gia cần cô. Nhưng sự thành thục và chững chạc của thiếu gia lại làm Hà Lộ luống cuống, cô sợ mình cuối cùng sẽ phát hiện, thì ra là chân chính không thể không có đối phương, chính là cô.
Là cô không thể không có thiếu gia.
Cô nghe được thiếu gia lấy lời nói nhỏ nhẹ nói chuyện với cô, giọng nói mềm mại bao dung tràn đầy tình cảm, giống như dụ dỗ tiểu tình nhân làm người ta say mê.
Hà Lộ. . .
Đột nhiên nhiệt độ xung quang cô biến mất, cô vươn tay, lại không nắm được cái gì.
Không cần đi! Cô muốn la to, lại không kêu ra được âm thanh nào.
Một giây tiếp theo, cô cảm giác được đầu vú mình bị cắn mút, cái lưỡi ướt át mềm mại đang ở trên đầu vú mẫn cảm của cô trêu đùa, kích thích nặng nề làm cô mất đi tự chủ, hai chân bị vặn mở ra, một bàn tay bắt đầu dùng phương thức khinh bạc nhẹ nhàng vuốt ve.
Thân thể Hà Lộ buộc chặt, cho đến khi cô nghe được giọng thiếu gia trấn gia.
Hà Lộ, thả lỏng. . .
Chỉ cần là lời của thiếu gia, cô đều tín nhiệm vô điều kiện.
Lúc này bàn tay đang ở giữa hai chân cô lập lại động tác nhẹ nhàng êm ái, làm cho cô muốn khóc lóc kháng nghị. Thế nhưng chủ nhân của đôi tay lại không gấp gáp, bắt đầu lấy giọng nói say lòng người dụ dỗ cô.
Hà Lộ hình như lại trở lại một năm trước, cô và thiếu gia được nghĩ hè nên trở về Đài Loan, vừa đúng lúc phu nhân đang tổ chức một bữa tiệc từ thiện, mặc dù phu nhân nói cô mới về nên chỉ cần nghĩ ngơi cho thật tốt, không để cô giúp đỡ gì, nhưng cô thấy phu nhân luôn xuất hiện ở trong bữa tiệc, cho nên liền núp ở vườn Tùng.
Nhưng mà tất cả mọi người đều ở đại sảnh vội vội vàng vàng, cô làm sao có mặt mũi ngồi ăn uống, muốn đến phòng bếp tìm thức ăn, đáng tiếc lúc trước trở về Đài Loan quá gấp gáp, cô chưa có mua mì ăn liền. Bây giờ rất muốn chạy tới phòng bếp, nhưng vừa đến vườn sau liền bị thiếu gia bắt được.
“Cả buổi tối em trốn đi đâu vậy?” Đại thiếu gia rất không thoải mái.
“Ở phòng ngủ, bị lệch giờ nên em hơi mệt.” Cô cố tìm một lý do, quả nhiên thiếu gia rất dễ mềm lòng, giúp cô lấy mấy món điểm tâm, lôi kéo cô trốn trong thư phòng ăn uống.
Lúc đầu nhìn rất đơn thuần là trốn tránh mọi người————thiếu gia đang trốn những thiên kim con nhà danh giá ngoài kia. Du học sinh thì có gì đặc biệt hơn người sao? Thế nhưng một vài cậu ấm đến nước Mĩ rồi lại nước Anh, cũng không bằng thủ đô Paris, nghe tên thôi cũng thấy lãng mạng rồi! Cho nên đại thiếu gia chính là một miếng thịt béo bở, đơn giản giống như hoàng tử vậy, làm thiên kim mọi nhà mơ ước. Hà Lộ nhanh chóng đem bữa ăn tối giải quyết xong, ngồi ở trên ghế cùng thiếu gia nói chuyện phiếm, ai biết mới trò chuyện được một lát anh liền quỳ xuống. . .
Kia cũng không phải tư thái khúm núm xin ăn gì hết, mà là bởi vì anh lại muốn cởi quần cô ra.
“Đừng ở chỗ này!”
Anh mới không thèm nghe theo ý cô, đầu lưỡi giảo hoạt từ đầu gối một đường đi lên, dọc theo bắp đùi trắng noãn mềm mại, một bàn tay lớn mật vẹt ra đám lông mềm mại và cánh hoa đang run rẩy vì xấu hổ, lúc cô hiểu ra anh muốn làm cái gì, đã không còn kịp rồi.
Tiếng kháng nghị của Hà Lộ dừng lại khi nghe được giọng nói và tiếng cười ngoài cửa.
Đầu lưỡi anh lướt qua cánh hoa đang xấu hổ, một bàn tay ở bên ngoài mềm mại xoa nắn, tiếp đó anh đưa đầu lưỡi đẩy vào trong nụ hoa của cô.
Hơi thở nóng rực thổi qua, đầu lưỡi của anh thậm chí còn tiếng vào bên trong đùa giỡn.
“Thiếu gia. . . .không muốn. . . .” Cô chỉ có thể nhỏ nhẹ cầu xin, tiếng cười ngoài cửa không có dấu hiệu muốn rời đi, thậm chí còn truyền đến từng đợt cười cợt lớn hơn, có lẽ là nhị thiếu gia và tam thiếu gia cùng bạn bè chơi đùa ngoài đó.
Bạch An Kỳ càng thêm lớn mật như anh đang ôm cả bầu trời, nếu như không phải cách cảnh cửa thật dầy. . . .không, thật ra cô rất lo lắng người ngoài cửa đã nghe được những âm thanh rên rỉ không bình thường này.
Hai chân cô bị buộc phải gác trên vai anh, mặc cho đầu anh chôn ở giữa, bừa bãi hưởng thụ đầy đủ tinh ngọt của cô, cô rõ ràng nghe được tiếng nước khi anh hôn cô, phảng phất như đang nhắc nhở cô đừng nghĩ một đằng làm một nẻo.
Đây là lần đầu tiên cô lấy phương thức hoảng hốt như vậy đạt tới cao trào, cho đến khi thiếu gia đem cô đẩy ngã trên ghế salon, hung hăng ở trong cơ thể cô đoạt lấy một lần lại một lần, thế nhưng vẫn không đủ làm anh thoả mãn.
“Em về phòng trước chờ anh, một lát nữa anh sẽ đi ra.”