Lúc Mạc Thiệu Kiêm gọi điện, tôi và Duyệt Oánh đang ở cửa hàng thời trang. Nhiệt độ trong thành phố lúc bấy giờ vẫn chưa xuống hai mươi độ C, song từ lâu, quần áo của mùa mới đã được trưng ra bày bán trên thị trường. Trên giá bày đan xen những bộ đồ ngắn dài, đảo mắt qua là bắt gặp rất nhiều kiểu thời trang được làm bằng chất liệu lông thú, nhìn như bầy cừu béo lúc nhúc trên thảo nguyên.
Quần áo không phải cừu, mua quần áo mới là cừu.
Anh chàng Jack nho nhã, lịch sự luôn theo sát chúng tôi, nhân lúc Duyệt Oánh đang phân vân, lưỡng lự, anh ta liền rót mật vào tai cô ấy:
- Bộ màu đỏ này rất hợp với dáng em, em mà mặc kết hợp với chiếc áo len màu xám khói mua đợt trước nhất định sẽ rất đẹp.
Jack sở hữu một chất giọng cực kỳ êm tai, cổ họng anh ta tựa như chiếc violin, mỗi lần kéo dây luôn phát ra âm thanh đầy mê hoặc. Trong số mấy anh chàng người nước ngoài biết tiếng Trung, có vài người phát âm không chuẩn lắm, họ không phân biệt được đâu là âm uốn lưỡi, đâu là âm thẳng lưỡi, nhưng như thế lại tỏa ra sức hút mãnh liệt. Đôi mắt màu lục của anh ta lúng liếng nhìn Duyệt Oánh, khiến cô nàng như bị tiêu tan cả ba hồn bảy vía, hớn ha hớn hở chạy vào phòng thử đồ.
Lúc Jack gặp Rose, ngay cả tàu Titanic cũng bị tảng băng trôi đâm chìm đấy thôi. Khéo sao Lưu Duyệt Oánh lại có tiếng Anh là Rose. Năm mười tuổi, cô nàng đã tự đặt cho mình cái tên nước ngoài ấy sau khi xem xong bộ phim Titanic. Cô nàng chỉ mơ sẽ có ngày gặp được Leonardo của đời mình trên một chiếc du thuyền xa hoa nào đó, hai người đứng trước mũi tàu, dang tay đón gió: “I’m the king of the world[1]!”
[1] Ta là chúa tể thế giới.
Chớp mắt đã mười năm, Rose hai mươi tuổi của ngày nay cuối cùng đã gặp được Jack. Vì vậy, mới sáng ra Duyệt Oánh đã nằng nặc kéo tôi tới cửa hàng quần áo này bằng được, chỉ để ngắm anh chàng Jack đẹp trai. Thật ra, anh chàng Jack này cũng đẹp mã thật, tôi đã gặp kha khá người nước ngoài rồi nhưng phải công nhận, người đẹp trai như Jack đúng là hiếm như vàng mười.
Theo nguyên văn lời của Duyệt Oánh thì là:
- Vừa nhìn thấy đôi mắt màu lục của anh ấy là tim tớ đã đập thình thịch rồi.
Tôi tặng ngay cho cô nàng một cái nguýt:
- Ngày tim cậu thôi đập thình thịch trong lồng ngực cũng là ngày cậu về với cát bụi đấy.
Duyệt Oánh hờn dỗi nói:
- Sao cậu chẳng có chút tế bào lãng mạn nào thế?
Cô nàng Duyệt Oánh này đích thị là người lãng mạn đến từng tế bào, có cuốn tiểu thuyết ngôn tình nào mà cô nàng chưa từng đọc qua đâu. Nhớ lúc chân ướt chân ráo bước vào cổng trường đại học, hai đứa dắt díu nhau ra tiệm thuê sách, đảo qua khắp các giá sách, cô ấy nước mắt ngắn, nước mắt dài, rầu rĩ ra mặt:
- Đại học nổi tiếng nỗi gì chứ, tớ đọc hết mấy bộ này từ đời tám hoánh nào rồi! Ông chủ, không còn bộ nào mới hơn à?
Sau đó, Duyệt Oánh quyết không ra tiệm thuê sách nữa mà chuyển sang giết thời gian bằng cách lên mạng đọc tiểu thuyết. Ngày nào cũng như ngày nào, hễ không có tiết là cô nàng lại ngồi chết dí trên giường, ôm khư khư con Macbook Air nhiều mỏi mắt, phải chuyển qua màn hình to hơn. Ông bà ta có câu: “Đọc sách vỡ muôn quyển – Hạ bút như có thần[2]”, tôi cũng từng cổ vũ cô ấy sáng tác cuốn tiểu thuyết để đời, cô ấy đã đọc hàng tá tiểu thuyết ngôn tình rồi, nếu ra tay chắc chắn còn hơn cả Thiên hậu bi tình[3].
[2] Hai câu thơ nằm trong bài thơ Hai mươi hai vần dâng tặn quan tả thừa họ Vi của đỗ Phủ.
[3] Trong Tứ tiểu Thiên hậu của dòng văn học lãng mạn hiện đại do độc giả Trung Quốc bình chọn, Phỉ Ngã Tư Tồn được mệnh danh là Thiên hậu bi tình, bởi lẽ kịch bi kịch dường như đã trở thành dấu ấn riêng của chị.
Thế mà cô ấy lại gạt phắt đi, nói:
- Hơi đâu mà viết truyện. Tớ cứ nạp một nghìn tệ vào thẻ VIP, thế là xem được cả đống tiểu thuyết trên mạng rồi. Tội gì phải viết lách cho mệt?
Quên mất, nàng này đích thị là cô chiêu[4] con nhà giàu xổi, mà chính miệng cô nàng tự nhận thế chứ tôi chẳng nói ngoa, hễ nhắc đến bố mình là thể nào cô nàng cũng tuôn một tràng “ông bố đại gia xổi nhà tớ”. Bố cô ấy gặp thời ăn nên làm ra, tiền nhiều như nước, nhân dịp cô con gái rượu tròn hai mươi tuổi, ông mua hẳn một chiếc trực thăng làm quà, không phải món đồ chơi điều khiển từ xa đâu, mà là loại máy bay có phi công chuyên nghiệp lái đàng hoàng kìa. Lúc nhận được quà sinh nhật, cô ấy vui không sao kể xiết, liền hồ hởi kéo tôi bay một vòng. Phành phạch trên trời suốt một buổi, làm tôi suýt chết vì ù tai, hai người muốn tâm sự mấy câu cũng khó.
[4] Cô chiêu: trong “cậu ấm, cô chiêu”, con cái trong những gia đình giàu có, được nuông chiều.
Lúc máy bay hạ cánh, cô nàng thở vắn than dài:
Hồi còn nhỏ tớ nghiền mấy cuốn truyện viết về học sinh trường quý tộc lắm, trong đó có đoạn tả nam chính đi học bằng trực thăng, máy bay hạ cánh trên sân cỏ, chàng liền bước xuống… Aaaaa!!! Vừa nhìn đã yêu luôn rồi.
Vậy mà giờ cô ấy lại nhăn nhó khổ sở, nói:
- Ai mà biết ngồi trực thăng lại ồn thế chứ, ồn thế thì tình tứ kiểu gì?
Tôi đành bất lực hỏi trời cao, lần trước cô ấy trách bố mình chơi trội, nói ông mua chiếc Hummer chẳng khác nào mua mớ rau cải, đã vậy rau còn già nữa, chẳng có gu thẩm mỹ gì cả. Nếu suy từ lời cô nàng thì chẳng phải “bố nào con nấy” hay sao?
Vừa đưa Duyệt Oánh vào phòng thử đồ, điện thoại của tôi đổ chuông réo rắt. Tôi để bài Tam đại kỷ luật, bát hạng chú ý làm nhạc chuông nên nghe có phần đặc biệt, âm điệu hào hùng của bài ca cách mạng vang vọng khắp shop thời trang sang trọng, tạo nên sự kệch cỡm hết sức nực cười. Tôi hoang mang lục tìm di động trong túi xách, càng cuống càng không thấy đâu, tiếng di động réo mỗi lúc một to. Không hổ danh là cửa hàng thời trang nổi tiếng, Jack và cậu nhân viên đẹp trai đang quỳ gối kia vẫn tập trung cao độ giúp Duyệt Oánh cài nốt hàng cúc cuối cùng, dường như ngó lơ tiếng chuông điện thoại cổ quái, kỳ dị, không nuốt trôi của tôi. Lúc tìm được điện thoại thì cả người tôi đã đẫm mồ hôi.
- A lô!
Chắc Mạc Thiệu Khiêm vừa xuống máy bay, giọng nói trầm thấp quen thuộc thoáng nét mệt mỏi hiếm hoi:
- Đang ở đâu thế?
Tôi thành thật trả lời:
- Em đang ở bên ngoài mua sắm với bạn.
- Về nhà ngay.
Nói rồi hắn lập tức ngắt máy, Duyệt Oánh vẫn đang xoay qua xoay lại ngắm nghía mình trong gương. Bộ quần áo màu đỏ tươi, như một đóa anh túc đang khoe sắc thắm dưới nắng hè rực rỡ. Cô ấy hỏi tôi:
- Đẹp không?
Tôi gật đầu, giá cắt cổ sao mà không đẹp chứ?
Duyệt Oánh nói:
- Màu này cậu mặc mới đẹp, da cậu trắng, màu đỏ lại tôn da, cứ gọi là trắng nõn nà.
Lưu Duyệt Oánh cuồng tiểu thuyết quá đà rồi, cứ mở miệng là bắn ra liên thanh một tràng các tính từ. Hễ nhắc đến con gái thì nào là da trẵng nõn nà, mắt long lanh như nước hồ thu, yêu kiều mê hoặc… Còn nhắc đến con trai thì mắt phượng mày ngài, cười nhếch khóe miệng, ngông nghênh bất cần…
Jack quay sang tôi, nở một nụ cười mê hồn:
- Bộ màu đỏ này đúng là tuyệt hết chỗ nói nhưng cửa hàng chỉ còn màu tím với màu đen là còn size của cô, kiểu dáng có chút khác biệt, nhưng mặc trên người cũng rất sang. Hay tôi lấy để cô thử xem thế nào nhé?
Quần áo hàng hiệu đặc biệt ở chỗ mỗi màu sắc đi với một kiểu dáng khác nhau. Hết size vừa với mình thì đành ngậm ngùi chọn cái khác vậy, như thế cũng tốt, mặc ra đường không sợ bị đụng hàng.
Tôi thọc tay vào túi tìm ví tiền:
- Không cần đâu, gói luôn hai bộ cho tôi.
Duyệt Oánh nhìn tôi qua tấm gương:
- Sao thế?
Vừa đưa thẻ tín dụng cho Jack, tôi vừa nói:
- Tớ có việc gấp phải đi ngay.
Duyệt Oánh tỏ vẻ thông cảm hỏi tôi:
- Bạn trai cậu tìm à? Ở đâu lại có người tự coi mình là hoàng đế thế chứ, hắn coi chỗ cậu cứ như thể hành cung[5] không bằng. Thích thì đến, không thích thì thậm chí hai, ba tháng cũng không thèm ngó ngàng. Cậu còn nuông chiều hắn nữa chứ, phải tớ á, tớ bỏ hắn từ lâu rồi.
[5] Hành cung: cung điện cho vua ở tạm thời khi đi ra khỏi hoàng thành ở kinh đô.
Tôi mà bỏ được hắn thì cũng giỏi thật.
Jack cầm hóa đơn thẻ tín dụng đến, tôi múa bút ký tên mình – Đồng Tuyết. Anh chàng lại nở một nụ cười chết người:
- Cảm ơn Đồng tiểu thư. Hóa đơn mua hàng lần này của cô thiếu chút nữa là đạt mức VIP, lần sau cô ghé cửa hàng, chúng tôi sẽ làm thẻ VIP cho cô.
Lại còn VIP nữa, có mà lần sau dư dả cứ qua đây để bị chém thêm phát nữa thì có! Tôi nói với Duyệt Oánh vài ba câu rồi rảo bước đi trước, bên cạnh vẫn còn nhân viên cửa hàng đưa cô ấy tham khảo vài mẫu áo mới, đích thân anh chàng Jack xách túi quần áo, tiễn tôi ra tận xe.
Chẳng phải nghĩa nặng tình sâu gì, nhưng thân là kẻ ăn bám, có đánh đố tôi cũng chẳng dám cãi lời. Tôi phóng về nhà với tốc độ nhanh như tên lửa, quả nhiên vẫn nhanh hơn Mạc Thiệu Khiêm. Vừa nghe tiếng động ngoài cửa vọng vào, tôi lập tức tỏ vẻ cung kính, hoan nghênh hắn bước vào với đôi dép đi ở nhà cầm sẵn trên tay.
Mạc Thiệu Khiêm vừa thay dép, vừa đưa tay xoa mặt tôi:
- Béo hơn rồi đấy.
Hai tháng không gặp, béo hay không tự tôi biết, song hắn vẫn vậy, chẳng hề thay đổi. Vừa từ máy bay xuống mà tóc tai vẫn chỉnh tề, không rối dù chỉ một sợi, nếp áo cũng phẳng phiu như mới. Dẫu sao hắn cũng không phải là người, từ khi quen biết tới giờ, có vẻ như hắn luôn sống trong lồng kính nên quần áo mới gọn gàng, dáng vẻ mới phong lưu, hào sảng như vậy.
Được ngày theo chân Duyệt Oánh đến cửa hàng thời trang cao cấp nên tôi có trang điểm một chút, nhưng Mạc Thiệu Khiêm lại cực ghét đụng vào phấn son, nên tôi vừa về nhà là lao vào tẩy trang ngay. Mặt mũi vừa rửa sạch sẽ nhìn trắng như trứng gà bóc. Cũng may da tôi vốn khỏe lại còn trẻ, không cần trang điểm mà vẫn vô cùng sáng sủa, mịn màng. Tôi hơi ngẩng đầu, tên này quá cao, mặc dù chiều cao lúc tôi không đi guốc là một mét bảy mươi ba, con gái cao tầm đó là khá khẩm lắm rồi, vậy mà vẫn phải ngước cổ nhìn hắn. Bất ngờ hơn, đột nhiên hắn vòng tay đỡ gáy tôi rồi hôn ngấu nghiến.
- Ừm, sạch sẽ đấy!
Tên này đúng là cao thủ hôn, môi với môi quấn quýt, triền miên khiến ruột gan tôi rối bời, hơi thở vừa quen thuộc vừa mạnh mẽ lấn chiếm toàn bộ hô hấp của tôi. Vết cắn thiếu nhẫn nại của hắn có chút tê rần, tôi vịn vào cổ hắn toan đáp lại. Hai tháng cách mặt giống như “tiểu biệt thắng tân hôn”, thế nên chẳng mấy chốc hắn đã bị tôi đánh lừa, hắn quàng lấy cánh tay tôi, bế xốc lên phòng.
Hôm nay hắn có chút kỳ lạ, lên giường rồi tôi mới biết, thì ra hắn coi tôi như kẻ thù. Trong một số trường hợp, Mạc Thiệu Khiêm luôn là gã mặt người dạ thú, nhưng một khi đã lên giường, đến cầm thú cũng phải xách dép cho hắn. Hơn nửa năm đầu, chiếc giường là nỗi khiếp đảm của đời tôi, sự xuất hiện của hắn chỉ khiến tôi khát khao được nhốt mình trong phòng tắm suốt kiếp không ra ngoài. Về sau, hắn từ tốn dỗ dành, bản thân cũng biết điều kiềm chế thú tính, mọi chuyện như tạm ổn. Có trời mới biết, hôm nay thú tính lại bùng phát khiến tôi ngất lên ngất xuống, ngẫm thấy bản thân mình chẳng khác nào một miếng bánh bị thả vào chảo dầu đang sôi sùng sục, chiên đi chiên lại cho tới khi lục phủ ngũ tạng nát nhừ. Cuối cùng, tôi nghẹn khóc không ra nước mắt, chỉ còn cách van nài hắn. Thế mà hắn chẳng thèm bận tâm xem tôi sống hay chết, chưa thỏa mãn thì đừng hòng. Đợi đến lúc hắn đổ ập xuống người tôi, ngay cả cánh tay đan