g đặt dưới thân hắn, tôi cũng không còn sức để rút ra.
Tôi chợp mắt được một lúc, chẳng mấy chốc đã choàng tỉnh. Hiếm khi bắt gặp Mạc Thiệu Khiêm lúc say ngủ, tóc mái ngắn cũn vùi dưới chiếc gối trắng tinh, khuôn mặt mang vẻ tĩnh lặng, thanh bình của một đứa trẻ.
Gã khốn này chỉ được cái mã ngoài đánh lừa con mắt người khác thôi.
Cuối cùng tôi vẫn vật lột đứng lên, mò về phòng mình.
Chẳng phải tôi lập dị khác người mà chính bởi gã khốn này. Hắn chê tôi hay giãy đạp linh tinh khiến hắn khó chịu, hắn thích lúc ngủ phải tuyệt đối yên tĩnh, thế nên mỗi lần xong việc, tôi đều cun cút về phòng của mình.
Duyệt Oánh nói cũng đúng, gã này là hoàng đế, còn tôi là phi tử được hoàng đế triệu đến ban sủng. Mà tôi so với phi tử còn không bằng, song việc người ta được thái giám khiêng về, con tôi phải tự mình bò về.
Quả thực, lúc ấy tôi mệt rã rời, vừa nằm xuống giường, đầu chạm gối là lăn ra ngủ, quên mất phải khóa cửa phòng.
Quên khóa cửa phòng nên nửa đêm cầm thú mới mò vào được, tôi suýt khóc thét khi thấy cặp mắt ấy trong bóng tối.
- Em mệt lắm.
Nụ hôn nóng rực của hắn rớt xuống xương quai xanh của tôi, giọng ỡm ờ:
- Đợi chút nữa rồi mệt luôn thể.
Cứ đà này thể nào cũng có ngày tôi bị hắn hành đến chết, tôi vẫn còn một tá giai đẹp chưa được ngắm, một đống bài luận chưa viết, thậm chí tiền cũng chưa kiếm được… Lỡ mà chết lúc này thì không đáng chút nào. Tôi đành gượng lấy tinh thần để hắn hả dạ, không còn thèm thuồng nữa.
Mệt đến không thể chịu được nữa, tôi thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ, lúc mở mắt thì trời đã sáng rồi. Tôi tỉnh dậy với cơn đau nhức khắp mình mẩy, quay đầu sang bên tôi liền giật bắn người. Mới sáng đã bắt gặp khuôn mặt của Mạc Thiệu Khiêm ở khoảng cách gần thế này, ai mà chẳng hết hồn hết vía chứ? Không ngờ hôm qua hắn ngủ lại phòng tôi, dáng nằm của tôi cũng thật đáng tuyên dương, một chân còn vắt vẻo trên bụng hắn cơ đấy. Tôi vội khẽ rụt chân lại, thế mà vẫn đánh thức hắn. Hắn vừa hé mắt là tôi đã cảm thấy áp suất trong phòng giảm xuống đáng kể, nhưng nhìn đôi mắt lim dim ấy lại vô hại hơn bình thường rất nhiều, giọng nói khàn khàn cong vương cơn ngái ngủ thoáng vẻ dễ gần hiếm hoi.
- Chào em!
Tôi nhanh chóng rặn ra một nụ cười:
- Chào anh!
Mẹ kiếp, ở cùng loại người này phải chịu áp lực lớn thật, sớm muộn gì cũng có ngày tôi mắc bệnh tim.
Từ ngày sống cùng Mạc Thiệu Khiêm đến giờ, tôi đã học được cách chửi bậy, mỗi lần bị hắn dồn vào đường cùng, trong bụng tôi lại lôi mười tám đời tổ tông nhà hắn ra mà chửi. Đương nhiên không thể chửi ngay trước mặt hắn, tôi mà dám chửi thẳng trước mặt hắn thì có lẽ đã lên núi đánh cọp bẻ răng, xuống biển bắt rồng gỡ vảy rồi.
Chúng tôi dùng bữa sáng trong nhà kính, dưới ánh nắng chan hòa của buổi sớm mai và giữa muôn hoa đua nở tưng bừng. Nhờ người làm vườn tưới tắm từ sớm nên cánh hoa vẫn đọng lại vài giọt nước long lanh. Bánh mì bơ và sữa nóng được đựng trong bộ đồ gia dụng bằng sứ mang đậm phong cách quý tộc Anh, một bộ thôi cũng giá trị bằng cả năm học phí của tôi rồi, cuộc sống đại gian đại ác của bọn đại gia chính là đây chứ đâu!
Tất nhiên tôi không phải đại gia, Mạc Thiệu Khiêm mới là đại gia.
Đại gia đang bận dùng bữa sáng, còn tôi mải xem báo. Thói quen xem báo vào bữa sáng là do tôi học lỏm từ ti vi, các đại gia trên đài TVB chẳng phải cũng vừa ăn sáng vừa xem báo sao? Nhưng người ta đọc báo tài chính bằng tiếng Anh, còn tôi đọc mấy tờ báo lá cải.
Hương Tú dắt Đáng yêu đến. Đáng Yêu là một con chó lông trắng muốt dòng Samoyed, năm nay được hai tuổi. Nhìn nó cười còn cao quý hơn cả tôi. Hương Tú là người giúp việc đến từ Philippines, công việc chính chỉ có chăm sóc Đáng Yêu. Cô ấy là một người cực kỳ nhẫn nại và thật thà, lúc nào cũng hết lòng vì Đáng Yêu, thậm chí còn coi nó như con mình. Nhờ sự chỉ bảo của Hương Tú mà Đáng Yêu đã học được rất nhiều thứ, ví dụ như bắt tay, ngồi bằng hai chân… Mỗi lần Mạc Thiệu Khiêm tới, Hương Tú lại dắt Đáng Yêu đến gặp hắn.
Tôi không thích chó mà Đáng Yêu cũng chẳng ưa gì tôi, nên tôi chưa từng dắt nó đi dạo. Mỗi lần Hương Tú đưa Đáng Yêu tới, nó toàn nhằm tôi mà sủa khiến tôi bực bội, mấy lần định trộm nó đem tặng người khác. Nhưng tôi không có quyền quyết định việc này, Đáng Yêu là do Mạc Thiệu Khiêm nuôi, Hương Tú là do Mạc Thiệu Khiêm thuê, căn nhà này thuộc về Mạc Thiệu Khiêm, ngay cả tôi cũng do Mạc Thiệu Khiêm bao nuôi.
Được Mạc Thiệu Khiêm xoa đầu, Đáng Yêu liền ngoan ngoãn ngồi xuống bắt tay hắn, cái chân trắng muốt, mũm mĩm của nó đặt lên lòng bàn tay của Mạc Thiệu Khiêm. Đường trí tuệ trên lòng bàn tay hắn rất dài, thậm chí còn cắt cả đường sinh mệnh, điều này chứng tỏ hắn đúng là một con cáo già xảo quyệt. Tôi hậm hực nhét miếng bánh mì vào miệng, đột nhiên nhìn sang tờ báo có đăng tít rất bắt mắt: Xuất hiện bạn trai bí mật của Tô San San.
Tô San San là ngôi sao mới ra mắt năm ngoái, lúc đầu chưa nổi lắm nhưng do bất ngờ đoạt giải tại liên hoan phim quốc tế, tên tuổi cô ta bỗng trở nên cực hot, nghe đâu cô ta còn được tay đạo diễn tài năng trẻ nào đó mời đóng phim bom tấn. Đang hot như thế mà đùng một cái xuất hiện bạn trai, với thâm niên buôn dưa lê bán dưa chuột của mình, tôi dám chắc đây là một chiêu đánh bóng tên tuổi nhằm gây sự chú ý cho bộ phim mới kia. Có điều mấy gã paparazzi này làm ăn vô trách nhiệm quá, chẳng chụp được cái ảnh nào chính diện cả, cái rõ nhất cũng chỉ thấy bóng lưng của người đàn ông đang tay trong tay với Tô San San, mười ngón tay đan vào nhau được khoanh tròn đỏ choét, lại còn phóng rất to. Ớ! Nhưng sao chiếc đồng hồ đeo tay của gã này nhìn quen thế nhỉ? Cái lưng này cũng quen nữa. Kiểu dáng chiếc đồng hồ cũng rất đặc biệt. Tôi dán mắt vào tờ báo hồi lâu, cuối cùng nhận ra đấy là chiếc Tourbillon của bậc thầy chế tác F.P.Journe, hiện tại cả châu Á, à không, cả thế giới mới có một chiếc. Làm một chiếc cũng mất mấy năm trời, lẽ nào lại có hàng nhái hay sao?
Tôi liếc mắt sang gã đại gia đang ngồi uống cà phê phía đối diện, cổ tay áo để lộ chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị, mặt đồng hồ sáng long lanh dưới ánh mặt trời. Thoắt cái, trong đầu tôi hiện ra rất nhiều suy nghĩ, trước tiên là: cuối cùng thì mình cũng đợi được đến ngày thoát khỏi bàn tay quỷ dữ. Hai là: sở thích của gã này cũng quái lạ thật, vợ hắn còn đẹp gấp mấy lần Tô San San. Ba là: khiếu thẩm mỹ của gã này đúng là kém thật, tôi cũng thua xa vợ hắn. Thứ tư là: việc này có chút kỳ lạ, cứ tạm thời cho là lúc đó hắn mải ôm Tô San San, thần hồn bay bổng nên mới bị paparazzi bắt quả tang, nhưng cấp dưới của đại gia có quan hệ khá mật thiết với giới truyền thông, làm gì có chuyện bị phô bày trên mặt báo thế này? Còn thứ năm: Tô San San muốn đánh bóng tên tuổi chắc cũng chẳng dại gì mà lôi hắn vào, đẳng cấp đại gia đâu dễ lợi dụng như người bình thường chứ…
Đại gia bất ngờ lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ thứ sáu trong đầu tôi:
Suýt nữa tôi phun hết sữa trong miệng. Cái gã này! Đừng có dọa người ta kiểu đó chứ!
Tôi nào dám thắc mắc, tôi chỉ nhận ra chiếc đồng hồ của hắn, chứ không hề nhận ra hắn.
Có lẽ bởi trên mặt tôi lộ rõ vẻ chột dạ, thoắt đỏ thoắt trắng nên hắn mới hỏi thẳng:
-Sao? Giận à?
Dù sao cũng chẳng đến lượt tôi phải giận!
Tôi là ai nào? Tôi là “vợ bé”, là “kẻ thứ ba”, tôi tiêu tiền của hắn, được hắn bao nuôi. Tôi chung sống bất hợp pháp với một người đàn ông đã có vợ như Mạc Thiệu Khiêm, chen chân vào giữa hắn và người vợ chính chuyên, vụ này mà bị đăng trên Tianya[6], thế nào tôi cũng bị liệt vào hạng đốn mạt mà người ta vẫn hay phỉ báng, thóa mạ, rủa xả hội đồng, nghiễm nhiên tên tuổi tôi trở thành hot trên mạng.
[6] Tianya: một trong những diễn đàn trực tuyến được yêu thích nhất tại Trung Quốc.
Tôi mà cũng có tư cách để giận sao? Trò đó nên nhường cho vợ hắn, tôi chẳng thèm.
- Tô San San thủ vai đạt ghê! Em thích xem phim cô ấy đóng, lần sau có cơ hội, anh xin chữ ký hộ em nhé!
Nghe tiếng “ừm” của hắn là tôi biết hắn không vui. Bọn đàn ông luôn ảo tưởng đàn bà vì mình mà giở đủ mọi chiêu trò để tranh giành, đấu đá, cấu xé lẫn nhau, chỉ mong nhận được một cái nhìn thương hại của người đàn ông. Tôi phối hợp thiếu ăn ý, hắn cụt hứng cũng phải.
Mong sao hắn có mới nới cũ, thẳng thừng ghét bỏ thái độ xấc láo của tôi, sau đó quẳng tờ chi phiếu bảo tôi cuốn xéo.
Đang mơ mộng vẩn vơ thì Mạc Thiệu Khiêm đã nhan chóng chuyển chủ đề:
- Hôm qua mua gì rồi?
Biết thế nào hắn cũng hỏi đến nên tôi nhanh nhảu xách ngay hai bộ đồ về. Tôi mà đã linh cảm thì chỉ có cực chuẩn trở lên mà thôi, tôi vồn vã nói:
- Mẫu mới của Milan, nhưng giờ thời tiết còn hơi nóng, chưa mặc cho anh xem được.
Hắn hài lòng gật đầu, đại gia có sở thích đốt tiền, còn mua quần áo là nhiệm vụ của những đứa được bao nuôi như tôi. Khả năng của tôi là làm thỏa mãn thói hư vinh đàn ông trong hắn, khích hắn có hứng tiêu tiền. Đôi lúc tôi cũng tỏ ra ngỗ ngược, nhưng thể loại chống đối này cũng có chừng mực như mèo gãi ngứa, luôn mè nheo, nũng nịu nhưng lại không hề gây thương tích, tránh thô quá khiến hắn thấy khó chịu.
Cứ đà này, thậm chí tôi có thể cho ra đời cẩm nang làm vợ bé, với cái tên Kiếp sống nhân tình của tôi, rồi tung lên mạng, thể nào cũng gây được chấn động mạnh, riêng tiêu đề cũng đủ để cư dân mạng đua nhau lùng sục.
Hắn lại hỏi:
- Hôm nay có tiết không?
- Có ạ!
Tôi không nói dối, hôm nay có tiết quan trọng, giáo sư nổi tiếng nghiêm khắc và có kỷ luật, lúc điểm danh mà vắng mặt thì chết chắc.
- Vậy tối đi ăn cơm.
Xem ra hôm nay hắn chưa định về vội, tôi liền đứng dậy, đi thay quần áo. Tìm mãi mới thấy cái áo sơ mi có cổ. Đành vậy thôi, trên cổ tôi bây giờ đầy những vết xanh tím thê thảm, không thể khoe ra được. Tôi thầm chửi Mạc Thiệu Khiêm là đồ cầm thú. Mặc xong chiếc váy bò, quay đầu lại đã thấy cầm thú đang tựa người vào tủ, hứng thú nhìn tôi.
- Cũng có dáng dấp sinh viên đấy chứ!
Tôi vốn là sinh viên mà!
May mà đường thông hè thoáng, tôi đến trường không bị muộn. Lưu Duyệt Oánh đã giúp tôi giữ chỗ ở ngay dãy bàn đầu tiên như thường lệ. Tại sao phải là dãy đầu tiên? Bởi chúng tôi ham học chứ sao! Đừng có cười, trong kỳ tuyển sinh năm đó, hai đứa chúng tôi đều đứng hạng nhất, hạng nhì của khoa Hóa học ứng dụng đấy. Hồi thi phân khoa, tôi thiếu mất hai điểm, chỉ tại môn Vật lý tính nhầm một câu. Lưu Duyệt Oánh thì đạt điểm tối đa, có khi lúc tuyển sinh, các thầy cô đã nhắm mắt tuyển thẳng cô ấy mà chưa kịp lướt qua sơ yếu lý lịch cũng nên.
Nếu sớm biết bố cô ấy là chủ một doanh nghiệp nổi tiếng, có khi trường còn đòi bố cô ấy tặng cho một phòng thí nghiệm hay gì đó đại loại thế rồi. Nhưng trường chúng tôi cũng không thiếu người tài, hiệu trưởng hơi đâu mà để ý nhiều. Vả lại, vừa nghe con gái đỗ vào trường đại học nổi tiếng, bố Duyệt Oánh kích động đến nỗi sẵn sàng hái cả sao trên trời. Lúc mới quen, Lưu Duyệt Oánh tâm sự với tôi:
- Ông bố đại gia xổi nhà tớ tiệc tùng suốt ngày, từ bé tới giờ chưa bao giờ đi họp phụ huynh n