“Thật ra thì rất đơn giản, giống như bây giờ anh tới tìm em là vì không nỡ bỏ em, vì nhớ tới em sao?” Miêu Uyển nhìn Trần Mặc cố gắng mỉm cười, nhưng mà nước mắt không chịu thua kém cũng chảy xuống: “Thật ra, anh chẳng qua cũng bởi vì không cam lòng nên mới tới tìm em để hỏi cho rõ đúng không? Em vốn là muốn nói cho anh biết, là em không thích anh, em thích người khác, như vậy thì anh có thể đi được rồi.”
Trần Mặc há hốc mồm líu lưỡi, vấn đề này hắn không biết phải trả lời cô như thế nào, bởi vì nhớ nhung cùng tức giận cái nào nặng hơn, hắn một chút cũng không biết, nhưng là, cái này có quan trọng sao? Nhất định phải được phân chia rõ ràng như vậy sao? Trần Mặc thấy hắn đã bắt đầu loạn, lĩnh vực xa lạ, hắn không có kinh nghiệm, cũng không biết quy tắc, nên không trả lời được, vì vậy Miêu Uyển nói gì hắn cũng cảm thấy thật có đạo lý, nhưng là không biết tại sao hắn lại cảm thấy không đúng, không nên như vậy.
Miêu Uyển vừa lau nước mắt, vừa chầm chậm nói từng chữ, từng chữ, mà chính bởi vì sự chậm chạp này mới thấy cô đang rất nghiêm túc: “Cho nên em cảm thấy chúng ta không cần làm mất thời gian của nhau, anh xem, em thậm chí đã theo anh thoát ra khỏi cái hố (tình yêu) này, anh cũng đừng mong kéo em trở lại”.
“Anh, không biết nên nói như thế nào”. Trần Mặc nghĩ thật lâu, thanh âm cũng trở nên trầm thấp mà ôn hòa: “Anh có lẽ cần phải suy nghĩ thêm một chút mới có thể trả lời em được, bởi vì có một số việc thật… là lỗi của anh, anh đã không suy nghĩ cho tốt.”
Miêu Uyển mềm mại gật đầu.
“Cho anh số điện thoại mới của em, anh muốn suy nghĩ lại cho thật tốt, sau đó sẽ gọi lại cho em. ” Trần Mặc rất chuyên chú nhìn ánh mắt của Miêu Uyển.
Miêu Uyển yếu ớt thở dài dưới đáy lòng, cô đang suy nghĩ, tại sao anh vĩnh viễn là người ra lệnh? Vì sao anh vĩnh viễn đều cảm thấy anh là người có quyền quyết định cô đi hay ở? Vì sao cô giống như vĩnh viễn không cự tuyệt được anh?
Người đàn ông này, thật đáng sợ?
Cô nhỏ giọng đọc một chuỗi các con số, Trần Mặc tập trung tinh thần, đọc nhẩm lại mấy lần, ghi tạc ở trong tim.
Sau đó…. Miêu Uyển yên lặng nhìn Trần Mặc. Trần Mặc theo thói quen đè lại trán của Miêu Uyển, giúp cô tắt đèn bàn, nhỏ giọng nói: “Ngủ đi, không còn sớm nữa, mắt cũng không mở nổi nữa rồi, anh ngồi đây với em một lát, khi trời sáng anh sẽ đi.”
Miêu Uyển nghe lời nằm vào trong chăn, cô bỗng thấy hoảng hốt, thật là thần kỳ nha, vận mệnh giống như kỳ tích vẽ thành một vòng tròn.Thời điểm bắt đầu, Trần Mặc ngồi bên giường nhìn cô, sau đó, thời điểm cuối cùng cũng như vậy, Trần Mặc cũng đang ngồi bên giường của cô.
Miêu Uyển nghĩ thầm, cô ngay cả áo khoác cũng chưa có cởi ra, hắn cứ như vậy để cho cô ngủ, thật ra hắn chưa từng quan tâm cô cứ như vậy ngủ thì có thoải mái hay không. Miêu Uyển trừng mắt nhìn hắn, rồi từ từ khép lại, say rượu, khóc lóc, tinh thần mệt mỏi, cho dù là trong lòng không muốn, Miêu Uyển cũng từ từ ngủ thiếp đi.
Trần Mặc nghe thấy hô hấp của cô trong nháy mắt thay đổi, hắn thu hồi tầm mắt nhìn xuống mặt Miêu Uyển, cô yên lặng ngủ, nhưng mi tâm có chút nhăn lại, giống như trong mơ cô đang phải đọ sức với ai đó. Trần Mặc nghĩ thầm, thì ra hắn chưa từng phát hiện ra cô lại mệt mỏi như vậy, dĩ nhiên, hắn cũng xác định được, hắn chưa từng thật tốt nhìn xem khi Miêu Uyển ngủ có bộ dạng giống con gì.
Nếu như nói trong thời gian qua hắn đã từng suy nghĩ cho thật kỹ, trong lòng có nghĩ tới làm như thế nào, thì hiện tại cũng không phải ý kiến gì cũng không có, Miêu Uyển nói không sai, hắn rất thông minh, nhưng lại vô tâm.
Trần Mặc vươn tay chỉ cẩn thận vẽ lại đường nét khuôn mặt cô, cô xinh đẹp như vậy, còn trẻ như vậy, tràn đầy sức sống, cô cười rất đáng yêu, làm người khác yêu thích.
Thế nhưng hắn lại khiến cho cô khóc thành như vậy?
Trần Mặc trong nháy mắt nhớ lại rất nhiều việc, hắn nhớ rõ Miêu Uyển mất rất nhiều sức lực ôm con thỏ tai dài, to xấp xỉ cô dương dương tự đắc đi lại trước mặt hắn; nhớ lại ngày mùa đông lạnh giá ấy, cô ôm hộp bánh ngọt vào trong ngực đứng xoay tròn trước cổng đội của hắn, thời điểm hắn nhận lấy hộp bánh, bên trong vẫn còn ấm; hắn cũng nhớ Miêu Uyển xông lên ôm lấy hắn, hắn dùng hai bàn tay vừa mới giết người xoa xoa tóc cô, thế nhưng cô lại hỏi hắn: “Trần Mặc, anh có sợ không?”
Cô đối với hắn tốt như vậy, quan tâm hắn như vậy, nhưng hắn lại chưa bao giờ biết quý trọng cùng cảm kích cô, để cho cô nửa đêm một mình lo lắng không yên, để cho cô đau lòng, từ từ nản chí, cũng chỉ có thể khóc một mình không có ai làm bạn. Trần Mặc cảm thấy lồng ngực quặn lên đau đớn, dữ dội, giống như bên trong có chỗ nào bị phá hủy đang chảy máu, hoặc có thể đang bị xé rách, hắn thật sự không nên phản bác cái gì nữa, nhưng lại muốn cầu xin cái gì đó, hắn thật sự không xứng đáng.
Miêu Uyển hơi quay đầu đi, nhíu mày, đầu lưỡi liếm môi một cách vô thức, cánh môi hồng mềm mại trong bóng tối lóe ánh nước.
Trần Mặc không tự chủ được cúi xuống, lại không được tự nhiên dừng lại cách môi Miêu Uyển một thước.
Không được, đã không còn tư cách, cô đã muốn thu hồi tất cả, hết thảy mọi thứ, buông tay hắn. Trần Mặc biết không thể tiếp tục hôn cô, nhưng lại không muốn dừng lại. Hơi thở của Miêu Uyển mềm mại, nhẹ nhàng lướt nhẹ qua mặt hắn, Trần Mặc tay nắm thành quyền cố gắng chống đỡ, cuối cùng vẫn là nhắm mắt lại, đứng lên.
Quên đi! Đi thôi!
Trần Mặc nhẹ nhàng đẩy cửa, khi rời đi hắn cũng không đánh thức bất kỳ ai.
Miêu Uyển bị một giấc mộng làm cho tỉnh lại, từ trên giường ngồi dậy, ngoài cửa sổ trời vẫn tối, mà Trần Mặc đã đi rồi, giống như anh chưa từng ở đây, chưa từng ngồi bên giường của cô vậy. Miêu Uyển sửng sốt một hồi lâu mới từ từ đem áo khoác cởi ra nằm lại vào trong chăn.
Cô đang suy nghĩ, tình yêu của cô cũng giống như việc mặc cả áo khoác đi ngủ vậy, được bao bọc quá nhiều, mặc dù vẫn có thể ngủ, nhưng dù sao cũng là ngủ không yên giấc.
Miêu uyển xoay người chỉnh lại chăn, nhắm mắt lại.
Ngủ đi! Ngủ đi! Ngày mai sẽ là một ngày mới!
Thành Huy cảm thấy nếu như nói khi Trần Mặc rời đi rất trầm mặc,sự trầm mặc này giống như là:
“Gió đìu hiu, sông Dịch lạnh lùng ghê
Tráng sĩ một đi không trờ về”
Trần Mặc hiện tại hoàn toàn im lặng, khuôn mặt mù mịt, giống như không thấy ánh sáng. Thành Huy vừa nhìn sắc mặt của Trần Mặc thì biết ngay là mọi chuyện xong rồi, xong rồi, lần này thì chia tay thật rồi.
Thành Huy bày ra vẻ mặt của anh cả nói: “Người anh em à, chân trời chỗ nào không có cỏ thơm !”
Trần Mặc chỉ gật gật đầu nói phải.
Thành Huy bất đắc dĩ thở dài.
Tuy rằng nói bản tính Trần Mặc là người công tư phân minh, nhưng khách quan mà nói, Trần Mặc thất tình,cuộc sống của anh em trong đội cũng không thoải mái gì. Ban đầu tất cả mọi người đều cảm thấy Trần Mặc có bạn gái thật kỳ diệu, sắc mặt hắn trở nên ôn hòa , nói chuyện tán dóc cũng thân thiết hơn, vô duyên vô cớ cũng cười với mọi người. Đó là một sự thay đổi thần kỳ nha, đội trưởng “Thần Chết” của bọn họ đã quay trở về nhân gian rồi. Còn bây giờ thì sao? Tình huống đột ngột thay đổi 180 độ, thẳng xuống mười tám tầng địa ngục.
Mặc dù lúc làm việc Trần Mặc không giận cá chém thớt, thế nhưng một khi ánh mắt sắc lạnh như băng lướt qua thì khiến cho người nhìn thấy phải rơi lệ, người nghe thấy phải đau lòng. Nguyên Kiệt nhiều lần lôi kéo Thành Huy ra oán trách, gần đây mỗi lần hắn nói chuyện với đội trưởng thì giống như là chết đi một lần vậy. Thành Huy vừa xoa bóp bả vai Nguyên Kiệt, vừa an ủi cậu ta: “Người anh em à, nhịn một chút thôi”
Vốn là mỗi ngày 9h30 Trần Mặc phải đợi điện thoại của Miêu Uyển, vì vậy tắt đèn sau khi bài giảng kết thúc vào lúc 9h20. Vốn dĩ mỗi tuần Trần Mặc nghỉ phép một ngày hẹn hò cùng Miêu Uyển, hiện tại thì toàn bộ thời gian hắn đều ở lại trong đội, giống như không hề tồn tại, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, tuy rằng hắn cũng không có nói gì, nhưng là thần kinh của anh em trên dưới trong đội không một giây nào được thư giãn. Lẽ ra Trần Mặc đã không cần phải tập luyện cùng cả đội rồi, nhưng mà không ngăn được hắn nhàm chán nha, thể dục buổi sáng vốn dĩ chỉ chạy 5 km, Trần Mặc xông lên đầu tiên chạy 10km, hắn không dừng lại tự nhiên cả đội cũng không ai dám dừng, từ đó về sau thể dục buổi sáng của đội liền thay đổi thành chạy 10km…
Cuộc sống này không có cách nào vượt qua nữa nha! Âm thanh của quần chúng đang sục sôi!
Gần đây đội năm làm việc rất tốt nha! Các lãnh đạo trong lòng rất là vui mừng a!
Trước kia Trần Mặc luôn cảm thấy mình bận rộn, một chuyện cộng thêm một chuyện, mỗi ngày đều bận đến hơn 9h mới kết thúc công việc, cuối cùng thì cho thêm nước vào trong ly trà rồi lặng lẽ chờ điện thoại của Miêu Uyển, thói quen này như thế nào hình thành hắn cũng không nhớ rõ, giống như là thuận nước đẩy thuyền, cứ như vậy tự nhiên mà hình thành, hắn lại không nghĩ tới ở bên kia, Miêu Uyển vẫn luôn mong hắn có thể chủ động gọi điện cho cô trước. Nhưng mà, khi có cô hắn không cảm thấy, hiện tại cuộc sống thiếu đi một người, cô đi rồi, hắn mới phát hoảng nhận thấy khoảng trống trong lòng, bao trùm toàn bộ không gian và thời gian.
Trần Mặc cảm thấy gần đây hắn không tự chủ được mà suy nghĩ, hết lần này đến lần khác trong tâm trí luôn là những câu sau cùng Miêu Uyển đã hỏi hắn.
Thời điểm khẩn trương anh muốn tìm người nào?
Khi vui vẻ, buồn bực anh muốn cùng ai chia sẻ?
Thời điểm nguy hiểm nhất anh sẽ nghĩ đến ai?
Thời điểm nguy hiểm nhất, hắn đầu tiên chỉ có thể nghĩ tới Hạ Minh Lãng mà thôi, nếu như ngay cả hắn cũng cảm thấy nguy hiểm thì chỉ có đội trưởng của hắn mới có thể cứu hắn.
Lúc khẩn trương nhất bao giờ cũng hi vọng một người, bởi vì khẩn trương là không nên, phải nhanh một chút vượt qua, một tay súng bắn tỉa cần nhất chính là phải bình tĩnh và tỉnh táo.
Khi vui vẻ cùng khổ sở thì có anh em ở đây, dĩ nhiên, còn có cả Miêu Uyển, đã từng làm bạn với hắn trong khoảng thời gian cũng không tính là quá ngắn ngủi. Trần Mặc nghĩ, không phải là trong lòng hắn không có cô, chỉ là, có thể hắn không đạt tiêu chuẩn của cô, cho nên cô rời hắn mà đi? Mà hắn suy cho cùng không phải là vì một mình cô mà tồn tại à?
Tình yêu là gì? Người ta phải làm thế nào yêu nhau đây?
Những vấn đề này hắn chưa bao giờ cẩn thận suy nghĩ tới. Tình yêu? Nghe từ này khiến cho mọi người cảm thấy quái dị, rõ ràng nói ra thật ngớ ngẩn, nó đến với một đám mây màu hồng, vừa hư không vừa mềm yếu, giống như tiểu cô nương vui đùa, mang chút gì đó ngây ngốc.
Xuân thương Thu buồn, yếu ớt nhạy cảm, Trần Mặc luôn luôn cảm thấy chỉ có người đàn ông không có năng lực mới có thể đi quan tâm những vấn đề này, vì hai chữ này mà vừa khóc vừa cười, cam chịu thấp hèn, muốn sống muốn chết cùng nó.
Quá khó nhìn!
Chẳng lẽ hắn cũng nên biến thành như vậy sao?
Trần Mặc lắc đầu một cái, ngón tay thon dài đang lật tới lật lui điện thoại, cuối cùng dừng lại, mở danh bạ tìm tên người hắn muốn gọi.
Lục Trăn rời mắt khỏi màn hình máy tính, thấy tên người gọi tới hiện trên điện thoại di động thì mỉm cười.
Hắn nhấn phím nghe, cười, nói: “Hắc, chuyện công hay chuyện riêng?”