Thời điểm bấy giờ vẫn đang là mùa thu, Miêu Uyển xách hành lý quay trở lại cửa hiệu bánh trước đây, ông chủ cửa hiệu đang tính mở thêm ở bên cạnh một lò bánh ngọt kiểu Tây u, đã thử qua vài đầu bếp nhưng cảm thấy vẫn chưa ưng ý. Không phải hương vị không ra gì mà cái chính là bánh họ làm nhìn chưa được hấp dẫn lắm. Cửa hiệu bánh ngọt bắt đầu được mở, tuyên bố muốn thể hiện được sống của người phụ nữ, ông chủ có ý biến cửa hiệu này thành chiêu bài để quảng bá (thương hiệu), cho nên việc lựa chọn người làm vốn rất cẩn thận nay lại càng cẩn thận hơn. Cuối cùng, trong khi nói tới vấn đề này, Mạt Mạt lại nghĩ đến Miêu Uyển.
Ông chủ đích thân gọi điện thoại mời. Điều đó mang lại hiệu quả không nhỏ. Miêu Uyển bỗng nhiên cảm thấy tự hào vì mình là một nhân viên ưu tú, tài năng xuất chúng. Mạt Mạt rèn sắt khi còn nóng, liền nói về điểm này cậu có lợi rồi, cậu vẫn còn muốn được nhìn thấy Trần Mặc, nếu không cậu cũng đã chẳng nhanh chân đến đây.
Miêu Uyển đập bàn, cậu đừng quá xem thường tớ!
Một cước bước ra nhà ga Tây An, Miêu Uyển hít sâu một hơi.
Trần Mặc, em lại đã trở lại, đi ở cùng mảnh đất giống anh, thở cùng bầu không khí với anh, ở nơi sinh ra và lớn lên của anh.
Địa điểm cửa hiệu bánh ngọt đã chọn xong, bên trong đang trang hoàng. Miêu Uyển tích cực chủ động tham gia đến khâu mua sắm các dụng cụ và nguyên vật liệu. Đang đầu thu, cảnh sắc tươi đẹp nhưng công việc bận rộn khiến mồ hôi chảy như mưa. Cái khắc nghiệt của mùa hạ vẫn còn sót lại. Trên đường Dương Thụ, mùa thu đang bắt đầu, Miêu Uyển lau mồ hôi nhìn đống dụng cụ ban đầu hài lòng một chút.
Trần Mặc tuy rằng không giỏi xã giao, nhưng ở đơn vị có đôi lúc có một vài bữa ăn không tránh khỏi sự náo nhiệt. Cũng may mọi người đều biết tính khí của người này, sẽ không trêu đùa anh quá mức. Trong nội thành mới mở cửa hàng cơm Tây, có người nói ngon, thế là đã có người hẹn cùng đi, Trần Mặc chối từ không xong, đành tới làm người tiếp khách.
Nơi này đúng là không khí cũng tốt. Nước sốt đạt chuẩn, thịt béo mềm, Trần Mặc chậm rãi xắt thịt, ánh mắt hơi đảo qua Nhất Phi, thấy mọi người đang hết sức tỏ ra phong thái tao nhã, tinh anh liền cảm thấy buồn cười. Anh nhớ tới Hạ Minh Lãng nướng chân dê núi, một nhát dao làm dầu nóng bắn ra, rắc muối thô lên và cắn một miếng có thể cảm nhận được vị ngon nơi đầu lưỡi. Một người ngồi cùng bàn cúi đầu mắng một tiếng, lấy trong nước sốt một đoạn tóc ngắn, lập tức có người hiểu chuyện liền gọi trưởng ca tới.
Trần Mặc im lặng đứng ngoài cuộc, anh chẳng hứng thú đối với những chuyện như thế này, khuyên mọi người hãy bỏ qua, anh chẳng muốn mở miệng, hơn nữa đói bụng đến cùng cực đối với anh có cái gì mà không nuốt được, sợi tóc chỉ là chuyện nhỏ. Mấy người ngồi cùng bàn kia cũng mượn đề tài để nói chuyện của mình, tóc là chuyện nhỏ, thể diện là chuyện lớn, trưởng ca không gặp nên chỉ có thể tìm người đầu bếp ra xin lỗi. Trần Mặc nhìn đến mặt cái tên tiểu đầu bếp kia, đáy mắt sáng lên, đứng lên cười nói: “Là cậu à, đã lâu không gặp.”
Anh đi tới ôm vai Mễ Lục, xoay người nói với mọi người cùng bàn: “Bạn tôi, bỏ qua bỏ qua nhé, một sợi tóc làm gì mà phải ầm ĩ cả lên?”
Trên bàn, có ai mà không biết tính anh, đó là tuyệt đối không tùy tiện mở miệng ôm việc vào người, lập tức liền có người đi tới kéo hai người đấy ra, đánh giỡn nói: “Anh Trần, đã là bạn anh thì hai bên nói đến đây thôi”.
Mễ Lục bị người mới đẩy ra gánh vác vụ rắc rối này thì trong lòng đang bực bội, bỗng dưng thấy Trần Mặc xuất hiện cứu anh, nhất thời cứ ngây ngốc há miệng. Trần Mặc đẩy anh, nói đi cùng tôi ra ngoài nói chuyện. Đầu óc của Mễ Lục vẫn còn chưa trở lại bình thường mà đôi chân đã bước đi theo rồi.
Về đêm, cái khô nóng ban ngày biến mất, gió đêm thổi tới phả lên mặt mang theo chút hơi mát.
Mễ Lục theo chân Trần Mặc đi tới ngoài cửa, nhà hàng cơm Tây ở vị trí đẹp đẽ, yên tĩnh giữa nơi ồn ào, hướng ra trục đường chính. Trần Mặc nhìn người đi đường nhàn nhã đi lại trong bóng đêm, dường như lơ đãng hỏi: “Dạo này còn liên lạc với Miêu Uyển không?”
“Uhm”. Mễ Lục không rõ Trần Mặc có biết Miêu Uyển đã trở lại hay không, nói ra rất dè dặt.
“Cô ấy bây giờ có khỏe không?”
“Hẳn là rất khỏe”. Mễ Lục nói, lần trước thấy cười cười nói nói rất vui vẻ.
“Có… bạn trai sao?”. Trần Mặc rốt cuộc vẫn là nhịn không được, hơi quay đầu, thu khuôn mặt nghiêng nghiêng của Mễ Lục vào trong tầm mắt.
“Cái này, không rõ lắm.” Mễ Lục trong lòng cảnh giác.
“Ờ.” Trần Mặc thản nhiên lên tiếng.
Mễ Lục coi như là người tốt, nói lời nói dối gạt người, nhìn nét mặt của Trần Mặc liền có chút không đành lòng, tuy rằng hiện tại thoạt nhìn thì Trần Mặc chẳng có biểu lộ tình cảm gì cả, nhưng nét mặt không chút thay đổi thường sẽ làm những người tốt liên tưởng đến sự chịu đựng, nỗi đau trong lòng, đây giống như lời vừa thốt ra vừa làm cho đau lòng. Vì thế, Mễ Lục do dự một chút, nhìn đối diện với Trần Mặc nói: “Tôi cảm thấy, anh bây giờ như vậy không tốt!”
Trần Mặc bật cười: “Cậu lại cảm thấy cuộc đời của tôi không ý nghĩa sao?”
Mễ Lục nhất thời lúng túng, hầu hết mọi người trên đất nước Trung Hoa không giống nhau, bạn cùng học với Mễ Lục là người có tín ngưỡng. Một người có tín ngưỡng nhìn chung đều vô thức muốn cảm hóa người khác, bởi vì bọn họ cảm thấy bạn khổ, bạn không có tín ngưỡng, không có chỗ dựa. Cho nên, thói quen của Mễ Lục đối với người cậu ta vừa quen khi hỏi một vấn đề, thì phải là: Anh/chị/bạn cảm thấy cuộc đời anh/chị/bạn có ý nghĩa sao? Khi cậu ta lần đầu tiên hỏi Mạt Mạt như vậy, Mạt Mạt liền đánh cho cậu ta một cái, Miêu Uyển thì yếu ớt bị câu hỏi mang tính triết của cậu làm cho choáng váng, suy nghĩ mất hai ngày xem cuộc đời mình rốt cuộc có ý nghĩa hay không vậy, chỉ có Trần Mặc chắc như đinh đóng cột, trả lời cậu một câu: có!
Là người đầu tiên kiên định, bình tĩnh như thế khi trả lời câu hỏi này, lập tức Mễ Lục bị khí chất kiên định của Trần Mặc làm cho kinh ngạc, làm cậu ta có ấn tượng sâu sắc. Vì thế, bây giờ cậu ta ngượng ngùng cười nói: “Tôi chỉ là cảm thấy anh cần phải có một tín ngưỡng”.
“Tôi có.” Trần Mặc quay đầu nhìn về phía cậu ta.
Mễ Lục bị ánh mắt của anh với sự bình tĩnh hấp dẫn, tò mò hỏi: “Cái gì?”
Trần Mặc suy nghĩ một chút: “Không biết phải nói với cậu thế nào, nhưng mà tôi có.”
Mễ Lục nản lòng: “Được rồi, cho dù anh có tín ngưỡng, đối với anh vẫn là cảm thấy anh cần Chúa chỉ dẫn, bởi vì anh không hiểu yêu.”
Trần Mặc liền cười, thế này là sao vậy, các anh bạn nhỏ ngày càng thật học thuật, chuyện tình yêu cả ngày giắt ở khóe miệng, mở ra cái là thi nhau biện luận rồi.
Vẻ mặt Mễ Lục lập tức trở nên nghiêm túc: “Yêu là luôn luôn nhẫn nại, yêu là…”
“Không, yêu không phải thế!” Trần Mặc đột nhiên ngắt lời Mễ Lục, anh chợt nhớ tới ngày nào đó Miêu Uyển khóc nói với anh cô hết sức rồi, cô không bao giờ có thể yêu anh thêm chút nào nữa, cô mệt mỏi rồi.
Mễ Lục ngạc nhiên chằm chằm nhìn anh.
“Yêu không phải là, không cần nhẫn nại, ít nhất không cần luôn luôn nhẫn nại, bởi vì nhẫn không đủ, còn không bằng không nhẫn.” Trần Mặc cảm thấy tim đập chậm một nhịp, giống như máu đang chảy thật mạnh, thoáng cái bị chắn lại, cảm giác máu không chảy.
Mễ Lục kinh ngạc nhìn Trần Mặc đột nhiên yên lặng, gắng sức nhấn bả vai hai cái, xoay người bỏ đi, bóng lưng thẳng tắp hòa với ánh đèn vàng ấm áp ở nhà hàng, dáng vẻ không khỏi bi thương.
“Yêu là luôn luôn nhẫn nại, thêm cả nhân từ.
Yêu là không ghen tị, yêu là không khoe khoang, không liều lĩnh. Không làm chuyện xấu hổ, không cầu ích lợi cho riêng mình, không dễ dàng nổi giận, không so đo tính toán cái xấu của người.
Không thích bất nghĩa, chỉ thích chân lý.
Mọi việc bao dung, tin tưởng, hi vọng và nhẫn nại.
Yêu là không bao giờ dừng.”
Mễ Lục yên lặng đọc thuộc lòng đoạn giáo huấn này cậu đã sớm ghi nhớ trong lòng, đột nhiên cảm thấy, đúng vậy nha, những lời này không phải là tốt, mà thật là tốt, rất tốt, quá tốt, tốt đến mức không làm được, trái trở nên chẳng phải tốt.
Chọ đi chọn lại, Miêu Uyển cuối cùng chọn khai trương cửa hàng trước ngày quốc khánh, trang hoàng theo phong cách châu u chính hiệu, ngay cả ngọn đèn đều là ánh sáng màu vàng ấm áp, mặt hướng ra phố là cửa kính rộng lớn sáng long lanh như là cửa sổ nhà kẹo đường phèn, toàn bộ quá trình làm bánh ga-tô, bánh mì đều đặt ở tầm mắt của người đi đường, đây là tuyệt chiêu quảng cáo, đó cũng là một thách thức lớn, Miêu Uyển quyết định đặt ra cho bản thân càng nhiều thử thách.
Ông chủ rất xem trọng cửa hiệu này, quốc khánh khai trương bán đại hạ giá, ông đặc biệt phái ba người lại đây hỗ trợ, ngày đêm luân phiên.
Chiếc bánh lớn cắt thành từng miếng, đặt trong bát thủy tinh để mọi người ăn thử, hương vị thanh ngọt sảng khoái, như vậy thích hợp với cái trong trẻo, khô hanh của mùa thu, Miêu Uyển làm cho người ở tại cửa ra vào, các miếng bánh sô-cô-la giống như nửa quả trứng được nướng bằng bàn nướng nhiệt điện. Mùi thơm ngọt ngào ngào ngạt khắp không gian, dường như mỗi phần tử không khí đều đang vui sướng nắm tay nhảy múa, đậm ngọt hương say khắp nửa dãy phố.
Đông như trẩy hội, ông chủ thực sự vừa lòng.
Ở ngày quốc khánh này, Tam Trường Nguyên Kiệt đang ở trong thời kỳ cuối của thất tình, bạn gái của hắn cao gầy, xinh đẹp, giỏi giang rốt cuộc không kiên nhẫn được lại đi huấn luyện hắn cho sánh với phẩm cách của mình, quyết tâm muốn trực tiếp thay đổi cái có mùi vị của đàn ông, nghiêm túc chuyện ấy nên đã nói lời tạm biệt với hắn.
Cái gọi là nam nhi có lệ không dễ rơi, chính là chưa tới mức thương tâm. Nguyện Kiệt vốn là người luôn luôn có vẻ náo động, cho nên bị thất tình cũng mất cả náo động, hắn giống Trần Mặc đến nhanh bãi tập, sau khi chạy một trăm vòng khiến người ta phải đưa hắn trở về ký túc xá. Trần Mặc đứng ở cửa thở dài, xem ra đội viên thể chất rèn luyện hàng ngày còn cần phải tăng cường, ngay cả thất tình cũng mất đi không dậy nổi, như thế này còn dáng bộ gì nữa?
Bọn lính thấy Trần Mặc đến đây, liền đều rút lui. Nguyên Kiệt kiên nghị nhìn Trần Mặc, trong mắt có phảng phất ánh lệ, hắn nói, đội trưởng, anh yên tâm, em cam đoan sẽ không chậm trễ công tác, em em em, em kỳ thật…
Trần Mặc mở băng ghế ngồi bên giường Nguyên Kiệt, anh nói kỳ thật tôi cảm thấy cậu cũng không cần phải khổ sở, cô gái kia đối với cậu cũng không còn tốt gì nữa, cậu sẽ không khó tìm được người tốt.
Vẻ mặt Nguyên Kiệt cứng ngắc dở khóc dở cười nhìn anh, nghĩ rằng, ta thật khờ, lòng trung thành này bên ngoài phải tỏ rõ, chẳng lẽ còn trông cậy vào đội trưởng có thể nói mấy câu ấm lòng để an tủi ta?
Nguyên Kiệt co người vào giữa giường nói: đội trưởng anh cho phép em nghỉ thêm một chút, ngày mai có thể tốt. Trần Mặc nhìn cậu ta, nghiêm trang, ngày mai á? Nguyên Kiệt suy nghĩ một chút, một tuần, một tuần sau em mà vẫn còn như thế, anh đem em lên cột bia trói lại đánh cho một trận nhé. Trần Mặc gật đầu. Nguyên Kiệt bỗng nhiên có cảm giác sau lưng bốc lên một luồng khí lạnh.
Trần Mặc nói tôi đi mua cho cậu ít rượu? Nguyên Kiệt l