ị bệnh tật giày vò, thanh thản đến mức khiến Đinh Tiểu Dã nhớ đến những buổi chiều bà yên lặng ngồi bên anh khi anh làm bài tập, anh ngẩng đầu nhìn mẹ,mẹ lại cười với anh.
Đinh Tiểu Dã nói với Phong Lan, thực ra anh biết bố mình lâm vào kết cục đó không hề oan uổng, nhưng ông vẫn là người sinh ra và nuôi nấng anh, cho dù xấu xa đến đâu thì trong mắt anh, ông vẫn là người bố, anh không thể nào mở mắt mà nhìn bố anh đi vào con đường chết. Trong tim anh còn chôn giấu một mơ ước xa xỉ ngốc nghếch đến không thể ngốc hơn, đó là bọn họ vẫn có thể cò ngày đoàn tụ một nhà.
Không ngờ bố và mẹ nay đã đoàn tụ.
Thế gian này chỉ còn lại mình anh. Người y tá trực đêm đã quá quen với Đinh Tiểu Dã, cô sợ hãi khi nhìn thấy Đinh Tiểu Dã khắp người lấm tấm vết máu. Đinh Tiểu Dã giải thích mình chạy vội đến đây, dọc đường gặp sự cố nhỏ. Anh nhiều trực trước giường bệnh mẹ mình, các cô ý tá hộ lý đều hết lời khen ngợi, lại thương anh vừa mất mẹ nên chủ động giúp anh băng bó vết thương do thủy tinh cứa phải trên tay anh.
Đinh Tiểu Dã ở bên mẹ hơn nửa đêm trong nhà xác, đến khi trời sáng cảnh sát ập đến thì đã không thấy tăm hơi anh đâu nữa, chỉ thấy xác Thôi Khắc Kiểm ở trong “chiếc xe gây tai nạn”.
Ban đầu anh cũng không hề có ý định trốn chạy, chỉ là bị một luồng sức mạnh vô hình nào đó đẩy về phía trước. Anh đưa bố trốn khỏi hiện trường, là để đi gặp mẹ. Nhưng mẹ đã ra đi, bố cũng đi nốt, anh biết về chốn nào đây?
Đêm đó, Đinh Tiểu Dã lang thang trên phố, mua một tờ báo ra buổi chiều cùng ngày, ở trong đó đăng tin về người cảnh sát thiệt mạng khi đang làm nhiệm vụ, và anh cũng trở thành đối tượng cảnh sát truy bắt khẩn cấp. Anh đã hiểu ra ý tứ trong những lời lẽ mà bố mình dặn dò, tên đã bắn ra khỏi cung thì không quay về được nữa, một khi đã bước đi bước đầu tiên thì dù quay lại cũng sẽ không còn là mình của thuở ban đầu.
Cảnh tượng cuối cùng đầy thảm thương của người cảnh sát trẻ đó hiện về trong giấc mơ của Đinh Tiểu Dã hằng đêm, anh bị phía cảnh sát nhận định là nghi phạm đâm chết người. Đinh Tiểu Dã không nghĩ đến chuyện đi khai báo để được thoát tội, tội của bố anh cũng là của anh. Trong lúc cùng đường, anh nhớ đến câu nói cuối cùng của bố mình, nhớ đến vùng đất Sát Nhĩ Đức Ni mà mẹ anh luôn khắc khỏi nhớ mong.
Đó là hướng đi duy nhất anh nhìn thấy.
Anh trốn trong một khách sạn nhỏ ba ngày trời, gửi món tiền cuối cùng bố mình đưa cho đến địa chỉ người nhà của viên cảnh sát bằng tên nặc danh, sau đó bắt đầu lên đường về Sát Nhĩ Đức Ni dài đằng đẵng. Từ lúc này anh không còn là Thôi Đình nữa mà là một chàng trai người Hán sống ở vùng biên cương, tên là “Đinh Tiểu Dã”.
Phong Lan nghe xong “câu chuyện”, lặng lẽ không nói một lời. Đối với Đinh Tiểu Dã, yên lặng là một thử nghiệm quá quen thuộc.
“Câu chuyện này có li kì hơn cả những lời nói dối tôi lâu nay không? Em không tin cũng không sao cả, Tăng Phi sẽ nói cho em biết sự thật. Anh ta chắc sẽ miêu tả tôi xấu xa hơn, điều đó cũng không có gì lạ, trong suy nghĩ của tôi, anh ta cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.” Đinh Tiểu Dã nói xong, Phong Lan vẫn trong trạng thái vô hồn, anh bất giác cảm thấy lo lắng, thà cô cứ lập tức đứng dậy truy vấn anh, hắt hủi anh, còn tốt hơn như thế này. Anh nhặt mấy cái gối ôm lên, ném sang phía cô. “Sợ rồi chứ gì? Bảo em đừng có dính lấy tôi,lại không biết đường mà chạy đi… Có một câu nói như thế nào ấy nhỉ? “Tương tư ai đến độ hoa gầy, nhưng cũng chẳng bao giờ hối hận”… Phong Lan, em nói một câu gì đi, tôi có thể đi ngay tức khắc…”
Phong Lan thở dài, vớ lấy gối ném trả. “Từ bao giờ cậu cũng trở nên lèm bà lèm bèm thế? Đừng ổn, tôi đang nghĩ một chuyện rất quan trọng…”
“Chuyện gì vậy?” Đinh Tiểu Dã đi đến bên cô, quỳ xuống, đặt tay lên trên đầu gối để trần của cô. Anh cảm nhận da thịt Phong Lan nổi gai ốc nhè nhẹ nhưng cô không cử động.
Phong Lan ngập ngừng rồi lấy tay vuốt mái tóc vừa cắt của anh. “Tôi đang nghĩ, nếu như bây giờ cậu ra đầu thú, nói hết sự thật với cảnh sát thì sẽ thế nào? Nếu phải ngồi tù thì sẽ kết án mấy năm?”
“Em muốn tôi tự thú?” Đinh Tiểu Dã đặt trán mình lên đùi cô.
Cổ họng Phong Lan khô cháy: “Chẳng lẽ cậu định gánh chịu những tội lỗi này mãi, cả đời không nhìn thấy ánh sáng? Cho dù cậu sẵn sàng làm thế, tôi cũng không đồng ý. Không được, tôi phải xin tư vấn ý kiến của luật sư, xem tình huống này rốt cuộc sẽ được phán quyết thế nào?”
“Nếu như phía cảnh sát khăng khăng cho rằng tôi đâm chết người cảnh sát đó, bị ngồi tù cả đời thì sao?”
“Cả đời ư.. tôi có thể chờ đợi cậu nhiều nhất là hai mươi tư năm.”
Đây là lần đầu tiên Phong Lan nhắc đến từ “chờ đợi” sau khi biết rõ sự thật. Đinh Tiểu Dã sợ từ này, nhưng cũng không thể phủ nhận mình đã ích kỷ khi mong chờ được nghe nó. “Hai mươi tư năm” nghe vừa kì quặc vừa hoang đường, như thể buộc miệng nói ra từ trong giấc ngủ mê.
Phong Lan nói: “Mẹ tôi hết kinh năm năm mươi tư tuổi. Chu kỳ sinh học của con gái đa số thường giống mẹ, tôi chỉ có thể đợi đến lúc đó, nếu như cậu vẫn chưa ra tù thì coi như cuộc đời tôi cũng trôi qua kha khá rồi, có đàn ông hay không không quan trọng nữa, tôi tiếp tục sống một mình cũng được.”
Đinh Tiểu Dã gục đầu xuống cười, vai rung cả lên. Phong Lan hay nói những câu khiến người ta bất ngờ, trong đó đây là câu đùa ngớ ngẩn và cũng cay đắng nhất mà anh từng nghe.
Phong Lan đẩy vai của anh ra sau, nhìn vào mặt anh, hỏi: “Tôi hỏi lại cậu một chuyện. Tên của cậu là giả, thế còn tuổi thì sao? Thật ra cậu có già hơn tôi không?”
Đinh Tiểu Dã khẽ nhếch môi. “Tôi trẻ hơn so với tuổi trên chứng minh thư một tháng rưỡi.”
Phong Lan thất vọng nới lỏng tay, thế thì vẫn trẻ hơn cô.
“Tôi hạ quyết tâm nói ra với em những điều này, bởi vì em có quyền được biết người mình yêu như thế nào. Em nhìn người không được giỏi lắm, nhưng em là người tốt, em không cần phải hoài nghi điều đó.” Đinh Tiểu Dã nhìn thấu tâm tư cô, bình tĩnh nói hết. “Dù em chọn bất cứ cách nào, tôi cũng đều thông cảm…”
Anh chưa nói xong, bên má đã nhận ngay một cú tát nửa đùa nửa thật của Phong Lan.
“Đồ khốn, đừng có nói những lời tốt đẹp như vậy nữa đi. Không phải cậu biết rõ tôi ngốc nghếch à?”
Kể từ khi cô yêu anh, lẽ nào còn có sự lựa chọn nào khác?
Đinh Tiểu Dã ôm lấy mặt, Phong Lan đánh không đau nhưng hỏi thăm đúng vết thương của anh, khiến nửa mặt anh hơi tê dại, trong lòng cũng có vô số con kiến đang gặm nhấm. Anh ôm lấy cô, sấn sổ dấn đến, hôn cô, ôm chặt cô, quấn lấy cô.
Anh ích kỷ, vô cùng ích kỷ. Lần cao thượng duy nhất là lần ở nhà hàng, khi nói với cô những lời lẽ nặng nề, nhưng chưa bước ra khỏi cửa anh đã hối hận. Anh rõ ràng không thể làm một người tốt được nữa, những hành động đầy nghĩa khí anh hùng kia sao có thể làm nổi? Biết rõ lúc này nói câu “tôi không yêu em, em không phải đợi” mới là tiếng người, anh không nói được thì đành vô lại đến cùng vậy.
Đinh Tiểu Dã muốn Phong Lan chờ đợi anh, đợi một ngày được một ngày, đợi một năm được một năm. Cho dù nửa đường cô có ân hận, thay lòng đổi dạ, lấy người khác thì cũng coi như đã cho anh một tia hy vọng. Bảy năm nay, anh dường như là một linh hồn cô độc giữa thế gian, ở cũng không được, đi cũng chẳng xong, ngay cả tồn tại vì lẽ gì, anh cũng không cắt nghĩa nổi, phải chăng là vì thiếu một niềm hy vọng? Bây giờ, anh phải lấy tinh thần, đi đầu thú, trả món nợ anh cần trả, như thế trong những năm tháng tiếp theo của cuộc đời, anh mới có thể đường đường chính chính nói ra chữ đó. Có một người con gái ngốc nghếch đợi chờ anh, anh phải sống để có trách nhiệm với cô ấy.
Phong Lan ôm lấy đầu anh, áp vào ngực mình. “Tôi không muốn gọi cậu là Thôi Đình.”
Cô yêu chàng trai xấu xa Đinh Tiểu Dã, tinh ranh như sói, thất thường như chim sẻ, miệng lưỡi chọc ngoáy như vịt già. Anh vô lại hơn ai hết, biết rõ nhược điểm của cô hơn ai hết, khinh khi tất cả, thế mà chiếm được trái tim cô. Còn Thôi Đình là ai? Cô chỉ thấy lạ lẫm.
Đinh Tiểu Dã gật đầu. Thôi Đình là người gắn bó với mẹ mình như sinh mạng, còn kẻ ở trong vòng tay người con gái mình yêu thương, chỉ là Đinh Tiểu Dã. Anh đã trải qua những biến đổi to lớn trong cuộc đời, tiệc bạc, địa vị, diện mạo, tuổi xuân cuối cùng đều trôi qua kẽ tay, đâu thể so sánh với một bữa cơm trưa giản dị, một cái ôm ấm áp, lúc mệt mỏi quay đầu cũng nhìn nhau cười và tiếng chào buổi sáng với người chung gối?
“Những chuyện mà cậu kể, tôi nghĩ cả rồi. Trước đây cậu làm sai, sai đến mức phi lý, cho nên nửa đời còn lại phải làm rất nhiều việc tốt để bù đắp.” Cô nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc của anh. “Thế thì hãy bắt đầu bằng việc toàn tâm toàn ý báo đáp một người con gái tốt nhé.”