Mười hai giờ đến sớm hơn hai người nghĩ. Phong Lan gối đầu lên đùi Đinh Tiểu Dã, đau khổ nói: “Thế là hết một ngày rồi sao?”
Đinh Tiểu Dã im lặng, quấn những lọn tóc của cô vào tay mình. Mái tóc màu nâu đậm của Phong Lan mềm mại trơn mượt, khe khẽ uốn lượn, giống như những con rắn trườn giữa những kẻ tay.
“Cậu muốn kể với tôi chuyện gì? Tại sao lại xung đột với Tăng Phi?” Phong Lan biết có những chuyện không sớm thì muộn cũng phải đối diện.
Đinh Tiểu Dã chưa bao giờ muốn lừa dối Phong Lan, anh chỉ tìm mọi cách để né tránh, bởi anh biết sự thực mà anh đưa ra không phải là đáp án mà Phong Lan mong đợi.
Anh nói: “Bảy năm trước tôi đã làm sai một chuyện.”
“Sai đến mức độ nào?” Phong Lan hỏi. Từ lâu cô đã nhìn ra có một làn sương mờ màu xám bao quanh Đinh Tiểu Dã, chính vì rào cản này mà mỗi lần sắp tiếp cận thật gần cô, anh lại chần chừ dừng bước.
Trong đầu Phong Lan cũng từ giả định nhiều khả năng khác nhau. Đồng tính, bệnh hiểm nghèo là khả năng xấu nhất mà cô từng phỏng đoán. Nhưng từ khi xuất hiện cả Tăng Phi, tất cả mọi thứ đều dẫn đến đáp án mà lòng cô không muốn chạm đến.
“Cậu chắc không phải là tên tội phạm mắc tội hiếp dâm, giết người, cướp của, tên tội phạm vô nhân đạo nghiêm trọng đấy chứ?” Phong Lan hỏi.
“Đúng đấy. Tôi phạm pháp, cho nên mới trốn ở Sát Nhĩ Đức Ni bảy năm trời.” Đinh Tiểu Dã cảm giác được Phong Lan đang từ từ nhổm người ngồi lên. Tóc cô vẫn nằm trong tay anh, nên vô tình bị kéo đau, cô khẽ kêu lên. Đinh Tiểu Dã vội vàng thả tay như con rắn thần bị đánh động, ngoằn nghoèo trườn đi.
Việc chỉ hoài nghi trong lòng và sự chứng thực phát ra từ miệng anh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Phong Lan đi ra sofa, ngồi xuống một góc, cô phải làm thế thì mới có thể bình tĩnh nghe hết câu chuyện mà Đinh Tiểu Dã sắp kể tiếp.
Đinh Tiểu Dã bất lực nhìn vào bàn tay trống trơn của mình. Bất ngờ ư? Không hề chút nào. Một người bình thường, mong chờ một cuộc sống yên ổn, muốn giữ khoảng cách với anh thì có gì là lạ?
“Bây giờ biết sợ rồi hả?” Anh đan hai tay vào nhau, cúi đầu cười.
Phong Lan chìa tay, chặn câu nói của anh lại. “Tóm lại là tội gì?”
Đây không phải là chuyện sợ hay không sợ, vấn đề cụ thể phải được phân tích cụ thể, quan trọng là ở tính chất và động cơ của tội phạm. Phong Lan cắn môi, thẳng thắn thừa nhận: “Tôi không thể chấp nhận tội hiếp dâm, mua bán phụ nữ, buôn bán ma túy, lạm dụng trẻ em… cướp giật cũng rất đáng ghét.”
Phong Lan càng nói, trong lòng càng lạnh lẽo. Cô chỉ là một cô gái bình thường, những tội ác không chấp nhận được quả là rất nhiều.
“Tôi có liên quan đến một cái chết, người chết là một cảnh sát!” Đinh Tiểu Dã đáp lại cô bằng một câu trả lời thẳng thắn. Anh không chịu được cảnh kéo dài quá trình công bố sự thật này, việc mà đối với anh chẳng khác nào một kiểu tra tấn.
Khá lâu sau Phong Lan mới mụ mị kêu lên một tiếng “ồ”. Vừa xong cô tâm niệm sẽ có một may mắn nào đấy, có thể chỉ là một vụ án kinh tế đơn giản, nhưng làm gì có vụ án kinh tế nào đáng để anh phải lẫn trốn đến bảy năm trời ở nơi khỉ ho cò gáy đó?
Điều khiến Phong Lan cảm thấy đau khổ nhất không phải bởi cô hiểu rõ câu nói đơn giản của Đinh Tiểu Dã mang ý nghĩa gì, mà vì sao lòng cô lạnh băng thế này, không hề cảm thấy bất ngờ, tất cả dường như đã nằm trong dự cảm từ lâu. Giống như người ta đặt đồng hồ báo thức rồi chìm vào giấc ngủ say, dù ngủ sâu đến đâu, mơ đẹp thế nào, nhưng vẫn biết rằng sớm muộn cũng đến một thời điểm nào đó sẽ bị đánh thức dậy, bạn có thể nấn ná tiếc nuối, lăn lộn ưỡn ẹo, nhưng rồi cũng phải mở mắt ra.die/n/d/an/lequydon
Bây giờ chính là thời khắc chuông báo thức reo vang.
“Tên của cậu có phải là thật không?” cô vòng tay tự ôm lấy vai mình, nhìn anh dò xét một lần nữa. Vẫn là hàng mày đôi mắt khiến cô động lòng, chiếc cằm cô vừa cạo râu cho và để lại trên da một vết cứa nhỏ, đôi môi kia có lẽ vẫn còn lưu mùi hương hơi thở của cô. Nhưng ngoài những điều đó, anh còn có những gì là chân thực?
Đinh Tiểu Dã nói: “Trước đây tên tôi là Thôi Đình. Em đoán đúng, tiệm ăn “Tái Ngoại Giang Nam” em từng đến là của mẹ tôi. Bảy năm trước Tăng Phi phá thành công một vụ án lớn, tên tội phạm đó chính là bố tôi, Thôi Khắc Kiểm. Tôi đã từng kể với em về những chuyện trong gia đình tôi, phần lớn đều là sự thật. Còn nữa… mẹ đẻ của Thôi Yên tên là Đoàn Tĩnh Lâm, chính là người phụ nữ khác của bố tôi, em đã rõ chưa?”
Ngay sau đó, Đinh Tiểu Dã kể với Phong Lan về quãng thời gian anh lẩn trốn. Bảy năm về trước, sau khi bị khởi tố, Thôi Khắc Kiểm chạy trốn thành công lần đầu tiên, về quê nhà nương náu. Ông nửa đời hô phong hoán vũ, tin tưởng được chỉ còn lại vài người thân. Khi Thôi Khắc Kiểm chuẩn bị chạy trốn ra khỏi biên giới, Đinh Tiểu Dã đi gặp bố mình lần cuối.
Trong căn nhà nhỏ ở quê đó, cha con sau bao ngày không gặp mặt chẳng nỡ nói lời tạm biệt mà chỉ lặng người trong bế tắc, cảnh tượng vô cùng thương tâm. Lúc đó, bệnh tình của mẹ Tiểu Dã đã đến ngưỡng cuối, bác sĩ cũng không thể nói chính xác bà còn lại bao nhiêu thời gian.
Đối diện với tình cảnh cuộc đời mình đến nông nỗi này, Thôi Khắc Kiểm không hề bất ngờ. Từ lâu ông đã dọn sẵn con đường cho mình và người thân nhất. Thôi Khắc Kiểm chưa bao giờ để con trai mình vướng vào “công việc kinh doanh” của mình, đây là một trong những quyết định sáng suốt nhất của ông. Đinh Tiểu Dã rõ ràng cũng không sẵn lòng làm những chuyện đó, so với vẻ bề ngoài hào sảng, bên trong lại chứa đựng những hành tung xấu xa của bố, anh muốn giống mẹ hơn, yên phận khiêm nhường mở một tiệm ăn để sinh sống. Bản chất của Đinh Tiểu Dã là trong sạch, điều dơ vấy duy nhất của anh chính là việc anh là con trai của Thôi Khắc Kiểm, đây là huyết thống, không thể lựa chọn, cũng không thể thay đổi, anh cũng không nhất định phải cùng bố mình trốn đông chạy tây chui bờ rúc bụi. Việc anh cần làm là sau khi bố anh rời đi thì phải tránh xa những hậu quả của chuyện này, đưa mẹ anh đến một nơi khác, tiếp tục cuộc sống bình lặng.
Nhưng rồi họ không ngờ được rằng, bệnh tình của mẹ Tiểu Dã đến giai đoạn này bỗng trở nên trầm trọng. Bác sĩ điều trị mới đây còn cho rằng hiệu quả của loại thuốc tiêm nhập khẩu mới đổi này rất tốt, có hy vọng khiến tế bào ung thư chậm lại, thì bỗng nhiên cơ thể bà suy sụp. Y tá nói, trước khi chìm vào hôn mê sâu, bà vừa đọc tờ báo buổi sáng.
Lúc đó báo đài đang đồng loạt đưa về những kết quả đã đạt được của vụ án truy quét tội phạm lớn nhất trong thành phố.
Đinh Tiểu Dã và bố anh đều biết, biến cố này đã tiêu diệt niềm tin trong cuộc đua giữa mẹ anh và thần chết. Lý do khiến bà kiên cường chịu đựng sự đau đớn, chính là vì mong mỏi được gặp người đàn ông bà yêu thương lần cuối.
Thôi Khắc Kiểm khăng khăng đòi đến bệnh viện để ở bên mẹ Tiểu Dã đoạn đường cuối, đây là nguyện vọng cuối cùng của bà, cũng là của ông. Trong cuộc đời, ông nợ người phụ nữ này nhiều nhất, ông đã mang lại cho bà quá nhiều khoảng trống và chờ đợi, cũng chưa bao giờ chung thủy một lòng. Ông có một thế giới rộng lớn hơn của bà nên luôn có rất nhiều việc quan trọng hơn bà phải làm, thậm chí có một quãng thời gian, ông đam mê đắm chìm trong sự dịu dàng chiều chuộng của Đoàn Tĩnh Lâm, cho rằng sự liên hệ giữa mình và bà chỉ là vì còn tình nghĩa sâu nặng. Nhưng giờ đây khi lâm vào tình cảnh này, điều ông không buông bỏ được lại chính là lời hứa sẽ cùng bà về Sát Nhĩ Đức Ni sống đến già.
Đinh Tiểu Dã không đồng ý với sự mạo hiểm của bố, tuy hơn ai hết anh mong mỏi bố mình xuất hiện bên giường bệnh, thỏa mãn ước nguyện cuối cùng của mẹ anh. Tiểu Dã tuy còn trẻ nhưng hành động cẩn trọng, hơn nữa anh hiểu rõ người thân của mình. Cho dù thế giới bên ngoài đã khiến bố anh trở nên dữ dằn đến thế nào, nhưng thực chất Thôi Khắc Kiểm không phải loại người độc địa tàn ác, ít nhất trông không có vẻ như vậy. Ngược lại, Thôi Khắc Kiểm có dáng người cao gầy dong dỏng, ấn tượng đầu tiên về ông trong mắt người khác là khá trầm tĩnh và kín đáo. Ông có thể đối xử rất tốt với người khác, nhưng cũng có thể cực kỳ cứng rắn. Theo cách nhìn của Đinh Tiểu Dã, tính tình ông không hề kín kẽ cẩn trọng như người khác nghĩ, ngược lại rất nhiều quyết định quan trọng trong cuộc đời ông đều xuất phát từ cảm tính – thành công cũng thế mà thất bại cũng vậy.
Thôi Khắc Kiểm nói với con trai, ông không còn mơ ước “đông sơn tái khởi” – gây dựng lại sự nghiệp nữa, trốn chạy chẳng qua cũng là để sống nốt những ngày tàn. Nếu như đến việc nhìn mặt mẹ Tiểu Dã lần cuối mà cũng không thực hiện được thì có sống sót đi chăng nữa, quãng đời còn lại cũng không dễ chịu chút nào.
Đinh Tiểu Dã lại hiểu rõ độ nguy hiểm của việc bố mình quay về bệnh viện vào thời điểm này, mẹ đã như ngọn nến tàn trong gió, anh sắp không còn mẹ trên đời, đương nhiên không muốn nhanh chóng mất nốt cả bố. Tin đồn bên ngoài kia đang căng thẳng hơn bao giờ hết, tổ chuyên án do Tăng Phi phụ trách bất cứ lúc nào cũng có thể tóm gọn bố anh vào lưới, việc chạy trốn cấp thiết ngay trước mắt, không thể để xảy ra sai sót nào, ngoài biên giới sẽ có người tiếp ứng. Đinh Tiểu Dã có lý do để tin rằng, nếu như mẹ anh vẫn còn tỉnh táo thì nhất định cũng không mong nhìn thấy người mình thương yêu sa vào chỗ nguy hiểm.
Thôi Khắc Kiểm im lặng, dường như ông đã bị con trai thuyết phục.
Đinh Tiểu Dã không thể ở lại lâu, anh để lại cho bố mình một số đồ dùng cần thiết đã chuẩn bị sẵn, rồi quay về bệnh viện mẹ anh đang nằm.
Khi sắp đi, Đinh Tiểu Dã nghe tiếng điện thoại của bố đổ chuông, tiếng chuông khiến anh giật bắn. Số điện thoại này chỉ có những người thân cận nhất với Thôi Khắc Kiểm biết, ngoài mẹ anh ra, khả năng duy nhất còn lại là Đoàn Tĩnh Lâm.
Đinh Tiểu Dã không thể tin nổi bố mình lại cho Đoàn Tĩnh Lâm biết số điện thoại này, nếu không phải là vì người đàn bà đó, họ sao có thể rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay? Thật ra từ rất lâu trước khi xảy ra chuyện, Thôi Khắc Kiểm đã nhận thấy sự “tái ngộ tình cờ” của Tăng Phi và Đoàn Tĩnh Lâm, có điều không ổn, từng có ý nghĩ phải ra tay xử lý tay cảnh sát đó. Đoàn Tĩnh Lâm đáng thương đã khổ sở van xin, lấy cả tính mạng mình ra để bảo đảm, nói như đinh đóng cột rằng Tăng Phi vào làm trong ngành Cảnh sát chỉ là theo nghiệp cha, cốt để có một công ăn việc làm bình thường ổn định mà thôi, hai người lại là bạn bè từ nhỏ, thân thiết như chị em ruột, anh ta thỉnh thoảng đến gặp chỉ là muốn thăm nom xem cô sống thế nào. Cô ta khóc lóc thảm thương, người nhà từ lâu đã bỏ rơi cô, đối với cô, Tăng Phi chính là gia đình mình. Chính vì thế Thôi Khắc Kiểm do dự, chuyện xảy ra sau đó thế nào không cần nói ra cũng hiểu.
Đúng như Đinh Tiểu Dã dự liệu, người gọi đến chính là Đoàn Tĩnh Lâm. Thôi Khắc Kiểm nhìn điện thoại đổ chuông không dứt một hồi lâu, không bấm máy nghe, cũng không đặt xuống. Người đàn bà đó cũng rất ngang ngạnh, cứ gọi hết lần này đến lần khác.
Đinh Tiểu Dã cương quyết ấn nút tắt hộ bố mình.
Quãng đường quay về xa lắc xa lơ, xe của Đinh Tiểu Dã chưa ra khỏi đường làng thì đã thấy khá nhiều ô tô loại nhỏ đi ngược chiều. Lúc đó trời đã muộn, vùng xa xôi hẻo lánh này bình thường lượng xe lưu thông không nhiều, mà những