chiếc xe này đều đeo biển số phổ thông, nhưng loại xe lại na ná giống nhau, từng xe nối tiếp nhau, dường như men theo bóng tối hướng về cùng một nơi nào đó.
Đinh Tiểu Dã biết đây ắt hẳn là điều bất thường, việc đầu tiên nghĩ ra là gọi điện thoại báo tin cho bố. Nhưng không ngờ rằng, điện thoại của bố anh lại trong trạng thái bận. Đinh Tiểu Dã đoán ra điều gì đó, tuyệt vọng hoàn toàn.
Thời thơ ấu anh đã theo bố đến nơi này nhiều lần, cho nên rất thuộc đường đi lối lại ở khu vực này, anh lập tức rẽ ngoặt vào một con đường nhỏ, gấp gáp quay về trước khi đoàn xe đến, hòng giúp bố mình chạy thoát.
Trong phạm vi hai cây số tính từ nơi Thôi Khắc Kiểm ẩn náu có một con đường quốc lộ, hai con đường tỉnh lộ và nhiều đường nhỏ có thể thông ra được những đường lớn kia, đó cũng là lý do tại sao ông chọn nơi này để trốn. Khi Đinh Tiểu Dã chạy về đến nơi, điện thoại của Thôi Khắc Kiểm vẫn còn ấm. Anh giật phắt lấy, rút pin ra ngay tức thì, bẻ gãy thẻ sim, ném mạnh những phần còn lại của chiếc điện thoại di động vào góc tường. Thôi Khắc Kiểm cũng ý thức được chuyện gì xảy ra, mặt biến sắc, nghiến chặt răng nhưng không hề mở miệng nói một lời.
Ngoài mẹ của Tiểu Dã ra thì Đoàn Tĩnh Lâm là người phụ nữ duy nhất mà Thôi Khắc Kiểm nặng lòng yêu thương. Ban đầu ông cảm mến cô, chính là bởi vì thần thái của cô giống dung nhan của mẹ Tiểu Dã khi còn trẻ. Mẹ Tiểu Dã lâm bệnh lâu ngày, Đoàn Tĩnh Lâm vô tình trở thành người an ủi Thôi Khắc Kiểm. Giữa hai người tuy không phải là tình nghĩa vộ chồng sâu nặng, nhưng ông thừa nhận mình không hề hờ hững với cô, thậm chí còn chăm sóc tốt cho cả Thôi Yên. Sau khi xảy ra chuyện, ông đã nghi ngờ, nổi giận với người phụ nữ này. Đoàn Tĩnh Lâm gửi rất nhiều tin nhắn và gọi nhiều cuộc để biết ông có an toàn không, nhưng Thôi Khăc Kiểm chưa bao giờ trả lời dù chỉ một lần. Tuy vậy từ trong nội tâm sâu thẳm của mình, ông chưa bao giờ tin rằng người đàn bà này lại có tâm địa đẩy ông vào chỗ chết, cũng không tin ân tình bao nhiêu năm đó không có nổi một chút chân thành.
Ông nhận cuộc điện thoại đó, cũng chỉ là muốn coi như lần này cắt đứt hẳn với Đoàn Tĩnh Lâm. Đoàn Tĩnh Lâm khóc lóc thảm thiết như đứt gan rách phổi, Thôi Khắc Kiểm cũng không hề đả động đến việc mình đang ở đâu, chỉ nói vẫn bình an, bảo cô từ nay trở đi hãy tự xoay xở sống yên ổn.
Tình thế không cho phép hai cha con suy nghĩ nhiều, không thể lưu lại đây phút nào nữa. Thôi Khắc Kiểm lên xe của Đinh Tiểu Dã, căn cứ theo tình hình hiện tại vạch ra tuyến đường trốn chạy, cố gắng thoát khỏi trước khi vòng cây dày đặc của đội xe cảnh sát kịp bủa vây.
Đinh Tiểu Dã tập trung lái xe, cảnh vật trước mặt tối đen như mực. Đối phương đến có chuẩn bị kĩ càng, đào thoát tuyệt nhiên không phải chuyện dễ dàng. Hai người cắt được một cái đuôi đằng sau, chuẩn bị ra khỏi con đường nhỏ trong làng, trước khi lên đến đường quốc lộ, Thôi Khắc Kiểm ra hiệu cho Đinh Tiểu Dã xuống xe, con đường còn lại ông sẽ tự lái, nếu không may sa lưới, cũng không để con trai mình bị liên lụy.
Đinh Tiểu Dã không nói một lời, đúng lúc này chiếc điện thoại của anh đặt trên bảng điều khiển liên tục đổ chuông. Anh hoảng hốt liếc nhìn, đó là số điện thoại của bệnh viện, Giờ này mà gọi đến thì chỉ có một khả năng xảy ra.
Lòng bàn tay Đinh Tiểu Dã ướt đẫm mồ hôi, sống lưng ớn lạnh từng hồi. Anh càng không dám nghĩ tiếp, tiếng chuông điện thoại càng không chịu buông ta anh, như thể cuộc gọi sau còn khẩn cấp vội vã hơn cuộc gọi trước.
Thôi Khắc Kiểm nghe điện thoại hộ con trai. Ông lặng lẽ nghe phía bên kia nói hết, đặt điện thoại xuống rồi nói với Đinh Tiểu Dã: “Quay về bệnh viện!”
Bệnh viện nằm ở hướng đường về thành phố, còn tuyến đường họ cần đi lại men theo đường quốc lộ chạy về phía nam đến tận biên giới.
Đinh Tiểu Dã dường như không nghe thấy bố nói gì.
“Bố bảo con quay đầu về bệnh viện!”
Thôi Khắc Kiểm nhắc lại một lần nữa, vào lúc này, giọng ông bình tĩnh đến ngạc nhiên.
Đinh Tiểu Dã không dám tin bèn liếc nhìn ông, họ biết lúc này mà quay lại thì nghĩa là thế nào.
Đinh Tiểu Dã không dừng xe, Thôi Khắc Kiểm ngồi bên ghế phụ cũng không tranh cãi với anh, lạnh lùng vặn vô lăng trong tay con trai. Đinh Tiểu Dã giật bắn người, xe chao nghiêng, anh đạp phanh gấp. Xe vẫn chưa dừng hẳn, Thôi Khắc Kiểm mở cánh cửa xe phía bên con trai, không nói một lời đẩy Đinh Tiểu Dã xuống khỏi xe.
“Con đi ngay đi, đừng để ai nhìn thấy con ở đây.” Thôi Khắc Kiểm dặn dò, nhìn Đinh Tiểu Dã phủ phục người, hai tay bám chặt vào cửa kính xe, mặt mũi đau khổ lo lắng, nói thêm một câu: “Yên tâm, bố có cách. Có một con đường nhỏ có thể quay về thành phố, bọn họ chắc không biết đâu. Con đi đi, đừng lo cho bố.”
Đinh Tiểu Dã trân trân nhìn bố quay đầu xe, đèn hậu dần biến mất trong bóng cây còn tối đen hơn cả màn đêm. Anh đứng lặng yên một lát, đang định thần chuẩn bị đi lên đường quốc lộ, nghĩ cách tự đi về bệnh viện thì bên tai nghe thấy một âm thanh bất thường vang lên.
Tiếng động đó xuất phát từ một nơi cách chỗ anh khoảng vài trăm mét, ban đêm ở vùng quê rất yên tĩnh, âm thanh nghe được rất rõ ràng. Đinh Tiểu Dã chạy vội về phía phát ra tiếng động, đến khi anh chạy đến ngã rẽ nơi sự cố xảy ra thì nhìn thấy chiếc xe SUV bố tặng vào sinh nhật lần thứ hai mươi của mình đang im lìm đậu ở đó, bên cạnh còn có một xe Jeep tối màu.
Đinh Tiểu Dã lê bước về phía trước như thể đang nằm mơ, tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân dường như cũng không đủ để khỏa lấp tiếng tim anh đập thình thịch.
Một phần đầu xe của anh bị lõm sâu, nhưng tình trạng chiếc xe Jeep sẫm màu kia còn thê thảm hơn, nó bị kẹt giữa chiếc xe SUV và một cây đa cổ thụ ven đường, gương kính vỡ hết, thân xe bị bẹp rúm nghiêm trọng.
Hình ảnh này cho thấy, có lẽ Thôi Khắc Kiểm cố gắng vòng lên đường phía trên, nhưng đằng trước có xe đang chạy vọt đến, như muốn bủa vây áp sát, một bên muốn chặn lại, một bên quyết tâm chạy thoát, hai xe đều không thấy có vệt phanh in trên đường.
Thôi Khắc Kiểm gục người về phía trước, túi khí trên xe đã bật tung, Đinh Tiểu Dã lấy hòn đá bên đường đập vào cửa kính xe, tiếng ồn khiến ông động đậy, thều thào vài tiếng không rõ lời dù sao người cũng đã tỉnh lại.
“Bố, bố làm sao vậy?” Đinh Tiểu Dã đã mở được cửa xe, chưa biết bố mình bị thương ở đâu, nên không dám tùy tiện chạm vào ông, chỉ biết cuống quýt hỏi.
Thôi Khắc Kiểm lắc đầu, chỉ một động tác đơn giản thôi mà dường như ông phải dùng hết sức lực còn lại của mình.
Sau đó Đinh Tiểu Dã quay sang đi kiểm tra xem tình hình của chiếc xe Jeep kia như thế nào. Người lái xe bị kẹt giữa vô lăng và cánh cửa xe đã biến dạng, dường như bất động, một nửa thân người đẫm máu.
Đinh Tiểu Dã cố kiềm chế cơn sợ hãi, đưa tay lách qua chỗ vỡ của cánh cửa kính xe, ấn tay vào động mạch cổ của người đó. Khi rụt vội tay về, mảnh kính vỡ trên cửa xe rạch vào cánh tay anh mà anh không hề hay biết, tim anh còn lạnh hơn cả những ngón tay dính đầy máu của người kia.
Người đó đã không còn dấu hiệu của sự sống nữa.
Quan sát từ cự ly gần, Đinh Tiểu Dã phát hiện người này mặc thường phục, trông chi hơn anh vài tuổi là cùng. Đầu anh ta gục xuống đằng trước với góc độ không bình thường, phía dưới cằm, ở túi áo trước ngực lộ ra một góc của một vật gì đó. Đinh Tiểu Dã nín thở rút vật đó ra, đó là một tấm thẻ cảnh sát ướt sũng máu.
“Cậu ta chết rồi à?” Thôi Khắc Kiểm khó khăn cất lời, mỗi tiếng cất lên phải chịu đau đớn vô cùng. “Không ở lại đây được… bọn họ chia nhau hành động, người của nhóm khác cũng sắp đến rồi. Con không thể ở lại đây… hãy nói với mẹ giúp bố rằng đừng lo lắng, hãy đợi bố thêm một lần nữa,một lần cuối cùng!”
“Bố tự đi mà nói với mẹ!” Đinh Tiểu Dã lúc này đã quyết định, cẩn thận từng chút một đưa ong xuống băng ghế sau xe, rồi ngay lập tức khởi động xe. Sự khảng khái của bố anh đã được báo đáp, chiếc xe bị va chạm nghiêm trọng vậy mà vẫn có thể nổ máy. Anh lùi xe, sau đó lái về hướng bệnh viện.
“Con đừng ngốc nghếch như thế. Làm thế này mẹ sẽ trách bố!” Thôi Khắc Kiểm ngăn con trai lại.
Đinh Tiểu Dã nhìn bố mình qua kính chiếu hậu, nói: “Không đâu, mẹ vẫn đang chờ chúng ta.”
Thôi Khắc Kiểm hiểu rõ tính cách của con trai mình, không khuyên can gì nữa, rồi ông bỗng thở dài, giọng yếu ớt: “A Đình này, con có trách bố vì ít ở cạnh mẹ con con không?”
“Có một chút!”
So với sự gắn bó như bóng với hình của hai mẹ con thì thời gian Đinh Tiểu Dã sống bên bố không nhiều. Đặc biệt là đến khi trưởng thành, anh luôn tỏ ra lạnh nhạt với sự hiện diện của bố. Mong chờ bố trở về nhà, phần lớn là vì muốn mẹ anh được vui.
Với con trai mình, trong lòng Thôi Khắc Kiểm ngoài tình yêu thương ra, còn có cảm giác mang nợ. Bất cứ khi nào hai cha con tranh luận, ông hầu như đều nhường con, chuyện gì cũng theo ý Đinh Tiểu Dã. Còn Đinh Tiểu Dã ngoài việc giục ông về với mẹ thật nhiều thì ít khi đòi hỏi ông chuyện khác.
“Khi bố với mẹ con về sống với nhau, bố đã hứa sẽ mang lại cho mẹ một cuộc sống yên ổn, mở một nhà hàng hai vợ chồng cùng làm, mẹ lo chuyện bếp núc, bố phụ trách đón khách. Khi nào gì, bố và mẹ sẽ quay về Sát Nhĩ Đức Ni, sau khi chết sẽ cùng chôn ở dưới núi tuyết… A Đình, con giống mẹ con, bố rất mừng.”
“Mẹ đẹp hơn bố.”
Thôi Khắc Kiểm bật cười, cái giá phải trả là trận ho không ngớt. Hai cha con dường như quay về những năm tháng xa xôi, lúc đó Đinh Tiểu Dã còn nhỏ, bố lá xe đưa anh về cùng quê câu cá đêm, chốc chốc lại nói chuyện với nhau.
“Đó là lần đầu tiên bố nhìn thấy mẹ, theo lời mẹ kể lại thì miệng bố há hốc, giống như một tên ngốc… A Đình, hãy hứa với bố một điều, đưa mẹ con đi xong, con phải đi ngay, đi càng xa càng tốt, đừng quan tâm đến bố. Con nhớ tấm chứng minh thư trước đây bố đưa cho con không? Hãy quên những chuyện này đi, sống một cuộc sống khác. Tìm một người con yêu, sống bên cô ấy trọn đời, đừng như bố.”
Vầng trăng khuyết ẩn sau những đám mây dày đặc, những nơi mà đèn xe không chiếu đến đen thẫm một vùng. Thôi Khắc Kiểm không nói gì nữa. Đinh Tiểu Dã nghe thấy tiếng rơi tí tách nhè nhẹ nhưng liên tục, giống như tiếng vòi nước khóa không chặt làm người đang mê man nửa tỉnh nửa mê tỉnh giấc thức dậy. Nhưng anh biết đó không phải tiếng nước, mà là máu của bố anh đang chảy, từ mép chiếc đệm da dưới ghế ông ngồi đang chầm chậm nhỏ giọt.
Khi lay người Thôi Khắc Kiểm, Đinh Tiểu Dã phát hiện, chỗ bị thương nặng nhất trên người ông không phải là vết thương khi hai xe đâm vào nhau, mà là vết đạn ở dưới vai trái ông, nhưng lúc trước nó được che đậy bởi lớp áo sẫm màu. Đây có lẽ là nguyên nhân dẫn đến việc ông quyết định sống chết một phen với tay cảnh sát kia.
Ánh đèn thành phố dần hiện ra trước mắt, nhưng không chiếu nổi tới đáy lòng. Đinh Tiểu Dã dừng xe ngay cửa sau của bệnh viện nơi mẹ anh đang nằm.
“Bố, chúng ta đã đến rồi.”
Không có tiếng trả lời.
Anh một mình đi vào phòng bệnh của mẹ, giường trống không.
Nghe ý tá nói, mẹ anh không tỉnh lại, bà qua đời trong lúc hôn mê. Đây cũng là cái may trong nỗi bất hạnh, có lẽ trong phút cuối mẹ anh không ý thức được sự vắng mặt của hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời bà.
Gương mặt của bà khi mất thanh thản hơn nhiều so với khi b