Hơi thở nóng hổi của anh kề sát tai cô, chỉ nghe anh trầm ấm nói, “Tin anh. Đó là việc anh luôn muốn làm từ sau khi tìm thấy em.”
Thấy nụ cười trên khuôn mặt cô ngây ra, anh cảm thấy rất vui vẻ, đứng thẳng dậy, đưa tay vuốt tóc cô, “Nghỉ sớm đi. Tối mai, anh sẽ đến đón em tan ca.”
Trên thực tế, không chỉ tối hôm sau mà gần như liên tục một hai tuần, anh đều đích thân đến bệnh viện đón cô lúc tan ca.
Đoàn diễu hành của anh khoa trương và thu hút như thế nhanh chóng khiến cho cả bệnh viện phải bàn tán. Cuối cùng, Thừa Ảnh thực sự không giấu nổi, đành cầu xin, “Anh có thể bớt khoa trương một chút không?”
“Bớt khoa trương thế nào?”
Được rồi, cô cũng thừa nhận, từ này không hợp với anh lắm, đành nhượng bộ, “Nếu đến đón em, lần sau anh bảo các tài xế lái vào nhà để xe nhé!”
“Không thành vấn đề”, lần này anh trả lời rất nhẹ nhõm.
Nhưng đỗ ở nhà để xe cũng có chuyện phiền phức mới. Chẳng hạn, bạn trai hoặc chồng của rất nhiều đồng nghiệp cũng thường đợi dưới nhà xe, Thẩm Trì khó tránh khỏi tiếp xúc với họ.
Có một lần, cô cùng đồng nghiệp đi chung thang máy xuống, vừa ra khỏi cửa đã thấy Thẩm Trì đang nói chuyện với một chàng trai trẻ, mà chàng trai đó vừa hay lại là chồng chưa cưới của cô bạn đồng nghiệp đi cùng cô.
Thế là cô không thể không xen vào, cười nói một lát, đến khi ngồi vào xe mới chất vấn, “Anh cố ý hả? Anh nhất định phải để cho tất cả đồng nghiệp của em biết đến sự tồn tại của anh mới được sao?”
Thẩm Trì chẳng thèm để ý, hỏi lại, “Lẽ nào anh không được gặp ai sao?”
Đương nhiên không phải.
Làm gì có chuyện không được gặp ai, chỉ là vì anh quá gây sự chú ý, hại cô luôn trở thành trung tâm của các câu chuyện tán gẫu, nhận biết bao ánh mắt tò mò hoặc ngưỡng mộ của mọi người.
Thường sẽ có người thích hỏi, “Cô và chồng quen nhau thế nào?”
Cô chỉ chán nản trả lời, “Không biết.”
Còn có người thăm dò hỏi, “Chồng cô làm nghề gì?”
Cô đành hàm hồ nói, “Làm kinh doanh.”
Lại hỏi tiếp, “Kinh doanh gì?”
Cô nghĩ mãi mới miễn cưỡng nói, “Anh ấy làm đại lý.”
Sau đó cô kể cho Thẩm Trì nghe, khiến anh gật đầu tán thưởng, “Đại lý ư? Cách gọi này hay đấy!”
Nhưng cô nhanh chóng ngán ngẩm, “Cuối cùng em biết tại sao trước đây em không chịu cho anh xuất hiện ở bệnh viện rồi.”
“Em không thấy, tất cả bây giờ giống một sự khởi đầu mới sao?”
“Sự khởi đầu mới mà anh nói chẳng có ích gì với em.”
“Cũng chưa chắc”, anh tốt bụng an ủi cô, “Ngày tháng còn dài mà.”
Đúng vậy! Ngày tháng còn dài…
Ban đầu, cô nghe câu này không cảm thấy có gì lạ, nhưng lập tức phản ứng lại, không kìm nổi bật cười, “Ai muốn sống qua ngày với anh chứ?”
Anh nhìn cô, “Ngoài anh ra, em cảm thấy mình có thể sống qua ngày với ai?”
“Nếu anh không hống hách ngăn chặn, có lẽ em sẽ có thể tìm ngay một người.”
“Vậy tại sao em không thử xem?”, anh nói rất ngắn gọn.
Nhưng đương nhiên cô sẽ không thật sự đi thử rồi. Có lẽ lúc này cô thực sự có thể tìm được người đàn ông thích hợp hơn, nhưng ai bảo đảm sau đó liệu có xảy ra chuyện đột nhiên biến mất không?
Vì với những gì cô hiểu về anh, cô hoàn toàn tin anh có thể làm những chuyện như vậy.
Chỉ là cô không ngờ, cái gọi là sống qua ngày, giờ lại thành trạng thái như vậy.
Có lúc Thẩm Trì nổi hứng còn kéo cô đi siêu thị mua thức ăn.
Những chuyện cực kỳ bình thường này, dù thế nào cũng thấy anh vô cùng vụng về. Thế nên ban đầu cô cảm thấy rất lạ, gần như hoài nghi, có phải lần trước anh đã thiêu hỏng bộ não mình không? Nếu không tại sao từ đêm đó, hành động của anh lại ngày càng cổ quái, ngày càng khó hiểu vậy?
Nhưng anh chỉ nháy mắt với cô, “Là em nói thích sống cuộc sống như vậy mà.”
“Thế sao?”, cô rất hoài nghi, “Đừng bắt nạt em không nhớ gì.”
Thẩm Trì còn chẳng buồn nói chuyện, chỉ đưa điện thoại di động của mình cho cô.
Thực ra, có thể thấy, anh hoàn toàn không có thói quen giữ lại tin nhắn, nhưng chỉ có duy nhất hai tin nhắn đó luôn ở trong điện thoại di động của anh, thời gian nhận là mấy tháng trước.
Cô đọc tin nhắn dài lê thê đó một lượt, không kìm nổi hít một hơi thật sâu, “… Không ngờ em lại nói giọng điệu văn vẻ thế.”
Anh cầm lại điện thoại di động, bình tĩnh nói, “Thế nên em nên cảm ơn anh đã thực hiện mong ước của em.”
“Cảm ơn cái gì?”, cô cố tình phản đối, “Cảm ơn anh giống như một người chồng bình thường trong vô số người chồng bình thường trên thế gian này, cùng vợ con ra ngoài mua thức ăn sao? Phiền anh quay lại đằng kia nhìn xem… còn đằng kia nữa… Đây là chuyện nhỏ cực kỳ bình thường, có gì đáng phải cảm kích chứ?”
Cô nói một tràng, cuối cùng cũng dừng lại thì mới phát hiện biểu hiện của Thẩm Trì có vẻ kỳ quặc. Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.
“Làm gì thế?”, cô bị ánh mắt chăm chú của anh khiến cho cảm thấy có chút có lỗi.
“Không có gì”, anh quay đầu đi, cúi xuống bỏ rau xanh vào xe đẩy hàng, cười mà như không ra hiệu cho cô tiếp tục đi tiếp, “Lại đằng kia xem xem.”
Cuối cùng họ đã mua rất nhiều đồ ăn về nhà, đủ cho hai người ăn trong mấy ngày liền.
Khi cất vào tủ lạnh, Thừa Ảnh bất giác nhíu mày hỏi, “Anh định ăn cơm trường kỳ ở chỗ em sao?”
“Chồng ăn cơm vợ nấu, có cần nói khó nghe thế không?”, anh dùng lời nói của cô trong siêu thị để đáp trả cô.
Lúc này cô mới hiểu, tại sao biểu hiện của anh lúc đó lại kỳ quặc như thế. Nhưng cô thật sự không để ý, thậm chí nói xong câu đó mà vẫn không hề nhận ra có vấn đề.
Cô không khỏi có chút lúng túng, không nói gì, xếp thịt sống và thức ăn vào từng ngăn riêng, rồi yên lặng đi vào bếp rửa rau.
Thời tiết tháng Ba tháng Tư đã ấm dần, ở nhà, cô chỉ mặc chiếc áo len mỏng, nước chảy ra khe ngón tay mang đến cảm giác ấm áp dễ chịu.
Cô vừa rửa rau vừa mải suy tư chuyện vừa rồi, thậm chí hoàn toàn không chú ý Thẩm Trì đã bước vào từ lúc nào.
Đợi khi cô nghe thấy tiếng động quay lại thì mũi đã suýt chạm vào vai anh.
Cô giật nảy cả mình, cả người bất giác lùi lại phía sau, may mà Thẩm Trì phản ứng nhanh đã kịp thời đưa tay ra đỡ cô.
Thực ra, sau lưng cô là bồn rửa bát, vòi vẫn mở, tiếng nước chảy ào ào. Cô cảm thấy thắt lưng mình hơi lành lạnh, dường như bị ướt, lại dường như vì tay anh đang ở đó nên mới tạo ra cảm giác đó.
Hơn nữa, cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng lan tỏa, đi vào huyết quản và kinh mạch, nhanh chóng lan khắp cơ thể, đem đến hậu quả trực tiếp nhất là khiến đầu ngón tay cô hơi run run.
Cô muốn đẩy anh ra, nhưng bàn tay chạm vào trước ngực anh thì dường như mất hết sức lực, rõ ràng là chống lại, cuối cùng phản ứng lại như vuốt ve trêu chọc.
Sự mất tự chủ đột ngột này khiến Thừa Ảnh cảm thấy ảo não, cô cắn môi, ngần ngừ lên tiếng, “Anh muốn làm gì?”
Anh cúi đầu, dùng một nụ hôn trầm mặc mà miên man để trả lời cô.
Cô nửa tựa vào bồn rửa bát, xem ra đang ở thế bị động, dưới sự xoay vần của anh, đôi môi hơi hé của cô dần trở nên nóng hổi mềm mại. Trong đầu cô dường như đang có ngọn lửa nhỏ bùng lên trong nháy mắt.
Đây là nụ hôn đầu tiên của họ từ sau đêm hôm đó, nhưng có vẻ vô cùng hòa hợp, đến cả nhịp thở cũng thống nhất.
Thẩm Trì vừa hôn sâu vừa để bàn tay lượn vòng sau lưng cô, dường như đang trêu đùa những sợi dây thần kinh nhạy cảm của cô. Cuối cùng, ngón tay anh thuận theo đường cong hoàn mỹ đi đến khuôn mặt cô, nhân lúc cô đang thở hổn hển liền đỡ lấy khuôn mặt cô, khẽ nói, “Anh rất nhớ em.”
“Bùm” một tiếng, theo sau câu nói đầy tình tứ mà ấm áp này, ngọn lửa trong đầu Thừa Ảnh nổ bùng lên, thậm chí cô chẳng kịp suy nghĩ thì đã cảm thấy toàn thân nóng bừng, má cũng nóng bừng, nhưng vẫn khẽ nói, “Không thể ở đây được.”
Nhưng Thẩm Trì đã cúi xuống, khẽ cắn vào vành tai của cô.
Thậm chí, cô không biết, đó vốn là vị trí nhạy cảm của mình. Mỗi cử chỉ không biết tốt xấu của anh đều khiến hơi thở của cô loạn nhịp, chỉ có thể hổn hển né sang bên để tránh.
Anh nhanh chóng đưa tay đỡ sau gáy cô, kề sát bên tai khẽ cười, dịu dàng bình luận, “Em vẫn giống hệt như trước kia…”
“… Lưu manh!”, cô cắn môi, cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ.
Ánh mắt anh dần sâu, dưới ánh đèn phòng bếp dường như trở nên tối đen, có thể thống trị và đảo lộn lý trí của cô bất cứ lúc nào. Đêm tối ấm áp như vậy, cô chỉ mặc chiếc váy len mỏng ngang đùi, còn tay anh đã nhanh chóng mạnh bạo vén nó lên cao, thăm dò con đường tư mật phía trong.
Cô gần như không kiềm chế nổi, khẽ rên rỉ, lập tức bị anh lấy môi bịt chặt, nuốt trọn mọi âm thanh. Ngón tay của anh đang trêu đùa vành tai nhạy cảm nhất của cô, khiến cô run lên từng đợt… cuối cùng, đôi chân cô mềm nhũn dưới sự giày vò và kích thích trong tình trạng thiếu ôxi cực độ, chỉ có thể dùng hai tay bám lấy anh như kẻ chết đuối nước vớ được khúc gỗ nổi duy nhất để cứu sống mình.
Trước khi mất đi hoàn toàn lý trí, cô đã được anh bế bổng lên, bị ép giơ cao hai chân vòng lấy thắt lưng anh.
Tốc độ của anh rất nhanh, thậm chí còn có phần dã man, như người khát nước lâu ngày cuối cùng cũng tìm được nguồn nước, như người xa cách lâu ngày cuối cùng được gặp lại, không gì có thể ngăn cản anh chiếm đoạt cô.
Đôi tay mạnh mẽ giữ chặt, khuôn mặt anh vùi sâu vào cổ cô, không thể nhận ra nét mặt, chỉ là mỗi lần kích thích đều mang lại cảm giác quen thuộc, vừa sâu vừa mạnh, tấn công vào cực điểm trong cô…
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Thừa Ảnh cảm thấy toàn thân mỏi nhừ. Khi xuống giường, cô suýt vấp phải quần áo vứt la liệt dưới sàn nhà. Sự điên cuồng đêm qua khiến trí nhớ của cô trở về con số không, thậm chí cô còn không nhớ nổi rốt cuộc họ đã làm bao nhiêu lần, làm bao lâu, chỉ biết, cuối cùng mệt quá, cô chẳng còn đủ sức giơ tay lên, cứ thế tựa vào lòng Thẩm Trì, để anh bưng cốc nước ấm cho uống, sau đó chìm vào giấc ngủ.
Sau khi thức dậy, cô vào nhà tắm vệ sinh, khi ra mới phát hiện Thẩm Trì cũng đã thức dậy.
“Em sắp muộn rồi”, cô vừa nói vừa mặc áo khoác, cố gắng cúi xuống, tránh nhìn nét mặt của anh.
“Anh đưa em đi”, khi anh xuống giường, lộ ra tấm lưng trần, trên đó có mấy vết hằn đỏ ngang dọc, rõ ràng là kiệt tác của cô đêm qua.
Cô khẽ hắng giọng, không tự nhiên lắm, quay sang chỗ khác, “Em đợi anh ở bên ngoài.”
“Ừ”, anh cười mà như không, nhìn cô rồi mới bước vào nhà tắm.
Đúng là dẫn sói vào nhà.
Trong một thời gian dài sau đó, Thừa Ảnh không kìm được nghĩ như vậy.
Từ sau hôm đó, Thẩm Trì thuận theo tự nhiên bắt đầu tùy ý ra vào căn hộ chung cư của cô. Thời gian của anh rất thất thường, có lúc sẽ về trước bữa tối, có lúc đến tận canh ba nửa đêm mới lặng lẽ lên giường, sau đó, dù cô ngủ rồi hay chưa thì anh cũng có đủ mọi cách khiến cô tỉnh giấc, sau đó giày vò cô một trận.
Cuối cùng Thẩm Lăng không chịu nổi nữa, nói với cô, “Chị dâu, khi nào chị mới chuyển về nhà vậy? Giờ cả tháng em cũng không thấy mặt anh cả nữa. Hình như anh ấy đã quên mất ở đây mới là nhà thật sự của anh ấy.”
“Tốt nhất em nên trực tiếp nói điều này với anh ấy”, Thừa Ảnh cũng không biết nói gì, chỉ nhân cơ hội đề nghị.