à, vừa giúp em tìm công việc, thực đúng là ân nhân cứu mạng của em. Nếu sau này anh gặp bất cứ khó khăn gì, xin hãy tìm em. Em nhất định sẽ giúp anh hết sức mình.”
Nghĩ đi nghĩ lại, Viễn Hàng liền nhoẻn miệng nở nụ cười tươi rói.
* * *
Trước đây, Tiểu Lạc rất thích các dịp lễ tết nhưng kể từ khi Trình Hạo đi công tác, cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi những ngày nghỉ cuối tuần. Trước đây, vào những ngày này cô luôn có người ở cạnh, còn bây giờ lại phải cô đơn nên Tiểu Lạc cảm thấy chán nản vô cùng.
Với Tiểu Lạc, đáng sợ nhất là dịp lễ mùng một tháng Năm sắp tới vì dịp này Trình Hạo chỉ được nghỉ đúng một ngày nên không thể về được. Bản thân cô cũng muốn tới Tứ Xuyên nhưng lại sợ làm ảnh hưởng đến công việc của anh nên cuối cùng đành từ bỏ ý định.
Thực lòng, cô nhớ Trình Hạo vô cùng, nhớ cả những phút giây vui vẻ, hạnh phúc khi có anh ở bên. Lúc Tiểu Lạc lên QQ than thở với Đặng Giai, cô bạn liền đáp lại bằng giọng đồng cảm, như thể gặp được tri âm: “Bây giờ coi như cậu đã đứng cùng một chiến lũy với mình rồi nhé. Chúng ta đều là những nàng Mạnh Khương[3] hiện đại mỏi mòn chờ ngày chồng về.”
[3] Là một nhân vật trong truyện cổ tích dân gian Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành của Trung Quốc. Câu chuyện kể rằng, vào thời Tần Thủy Hoàng, ngay trong đêm tân hôn của Mạnh Khương, chồng nàng bị triều đình bắt đi xây dựng Vạn Lý Trường Thành. Đến mùa đông, Mạnh Khương đan áo và đã lặn lội tìm chồng để trao áo. Nàng đã đi dọc theo chiều dài của Trường Thành, hỏi thăm nhiều người và cuối cùng nhận được hung tin chồng mình bị chết vùi thây dưới Trường Thành. Nàng đau buồn khóc lóc thảm thiết ba ngày ba đêm, nước mắt hòa lẫn máu. Tiếng khóc của Mạnh Khương vang xa 800 dặm, làm sụp đổ một đoạn Trường Thành, để lộ xác chết của chồng mình. Nàng an táng cho chồng xong liền nhảy xuống biển tự vẫn. Ngày nay ở Trung Quốc vẫn có miếu thờ nàng Mạnh Khương.
Nhìn thấy câu nói thú vị này của Đặng Giai trên QQ, bình thường Tiểu Lạc sẽ cười phá lên vui vẻ nhưng hôm nay cô chẳng thể nào cười nổi.
Lúc này Tần My đang đi du lịch cùng bạn trai, Trình Hạo lại không có ở đây, căn nhà bỗng nhiên trở nên vô cùng quạnh quẽ. Cô ngồi một mình trong phòng lên mạng, chỉ nghe thấy duy nhất tiếng quạt và tiếng gõ bàn phím.
Trước đây mỗi dịp Tần My đi vắng là Tiểu Lạc lại hớn hở, chỉ còn thiếu mỗi nước ngân nga chúc tụng. Nhưng lúc này cô chẳng thể nào vui lên được, ngược lại còn cảm thấy nếu Tần My trong nhà cô sẽ cảm thấy an toàn hơn đôi chút.
Tiểu Lạc không muốn bỏ phí dịp lễ mùng một tháng Năm. Cô nhớ ra trong dịp lễ này hàng năm thường có các chương trình khuyến mãi, giảm giá, cộng thêm việc lúc này chưa cần mua nhà nên cô quyết định thư giãn đôi chút liền hẹn Thẩm Lộ Dao cùng đi dạo phố mua sắm.
Nghĩ là làm, Tiểu Lạc liền gọi điện thoại cho Lộ Dao, ai ngờ lại bị “người ta” từ chối một cách vô tình. Lộ Dao nói đã có hẹn với người khác nên không thể đi cùng cô được. Tiểu Lạc lại gọi điện cho Doãn Nặc, Doãn Nặc cũng nói nhân dịp nghỉ lễ muốn cùng chồng đi ngó nghiêng thị trường vật liệu xây dựng để chuẩn bị sửa sang nhà cửa vào tháng Sáu nên không thể đi cùng cô được.
Thế là Tiểu Lạc chỉ có thể cảm khái thốt lên một câu: “Mọi người không đi chơi cùng với mình thì mình sẽ tự đi vậy.”
Mùng một tháng Năm, Tiểu Lạc lên mạng mở QQ tán gẫu cùng bạn bè. Ngày hôm nay Trình Hạo cũng không được nghỉ nhưng vẫn chát webcame một lúc với cô nên Tiểu Lạc cũng cảm thấy an ủi hơn đôi chút. Ngày mùng hai tháng Năm, Tiểu Lạc ngủ đến tận mười một giờ trưa mới dậy nên ghép luôn bữa sáng và bữa trưa thành một, sau đó mải miết xem phim truyền hình Hàn Quốc cả ngày đến mức không biết trời đất là gì. Ngày mùng ba tháng Năm, buổi trưa, Tiểu Lạc ngồi trước máy tính, di chuột loạn xạ trên màn hình mà không biết mình phải làm gì tiếp theo.
Tóm lại, mấy ngày này Tiểu Lạc sống trong cảm giác lạc lõng và cô đơn. Cô bắt đầu thấy nghi hoặc: Tại sao sau khi gác lại kế hoạch mua nhà, cô không còn làm việc liều mạng như trước nữa? Đặc biệt từ khi Trình Hạo đi công tác ở Tứ Xuyên, tình trạng trì trệ của cô càng rõ rệt trong khi bản thân cô vẫn muốn mua nhà. Lẽ nào cô cứ phải làm hẳn một bảng thông báo nhắc nhở về việc mua nhà treo trên đầu mới có thể liều mình làm việc? Hay là bởi bên cạnh cô đã thiếu đi đối tượng cùng nỗ lực phấn đấu cho nên sức chiến đấu của cô càng lúc càng yếu ớt?
Sáu giờ tối ngày mùng ba tháng Năm, Tiểu Lạc nhàn rỗi không có việc gì làm nên ngồi nghĩ ngợi về bữa tối. Rốt cuộc là cô nên ăn bừa cái gì đó ở nhà hay là xuống quán ăn dưới nhà dùng bữa? Trong nhà hình như chỉ còn lại mỗi lương khô, ngấy đến mức mới nhìn thôi cô đã ngán. Còn đi xuống quán ăn dưới nhà thì cô lại lười không muốn di chuyển, hơn nữa cô đã quá quen với mùi vị các món ăn trong quán đó rồi. Lẽ nào hôm nay thật sự cô phải ra chợ mua đồ ăn về rồi tự mình vào bếp nấu nướng?
Đúng lúc này, cô nhận được điện thoại của Giang Viễn Hàng: “Tiểu Lạc, mẹ anh gọi em cùng qua đây ăn cơm.”
“Ôi quý hóa quá!” Tiểu Lạc cảm động đến mức suýt trào nước mắt. Cuộc điện thoại này gọi đến thật sự đúng lúc!
Tiểu Lạc nhanh chóng tới căn nhà Viễn Hàng đang ở. Lúc nhìn thấy Lộ Dao cũng có mặt ở đó, cô kinh ngạc tới mức miệng há hốc ra mãi không sao đóng lại được. “Tại sao cậu lại có mặt ở đây?” Nhưng vừa nói dứt lời cô đã hiểu ngay ra mọi chuyện. Phải chăng người mà Lộ Dao nói đã có hẹn cùng chính là Viễn Hàng? Lộ Dao đã đồng ý làm bạn gái giả mạo của anh ấy sao? Lẽ nào bà Giang không nhìn ra sao? Cảm giác tò mò bắt đầu dâng trào trong cô.
Lộ Dao với Viễn Hàng không hẹn mà cùng đưa ngón tay trỏ lên trước miệng làm động tác im lặng.
Hai con người này đúng là rất hợp nhau! Thật không tệ, không tệ! Có tiền đồ để tiếp tục phát triển sâu hơn! Tiểu Lạc thầm nghĩ.
Lúc này, bà Giang đang bê các món ăn từ trong bếp ra ngoài phòng khách. Tiểu Lạc vừa nhìn thấy bà lập tức dùng giọng địa phương cất tiếng chào thân mật: “Con chào dì, lâu lắm rồi hai dì con mình không gặp nhau, con nhớ dì quá đi mất!”
“Nhìn xem, con bé Tiểu Lạc miệng ngọt như mía lùi vậy!” Bà Giang nhìn thấy Tiểu Lạc liền cười mãi không thôi.
“Mía lùi này ăn mãi không chán sao mẹ?” Viễn Hàng lại không cho là vậy.
“Đã lớn thế này rồi mà vẫn còn chành chọe với Tiểu Lạc.” Bà Giang vừa mỉm cười vừa lườm Viễn Hàng một cái.
Trong thời gian gần đây, bữa ăn này có thể coi là bữa cơm vui vẻ, hạnh phúc nhất của Tiểu Lạc, không chỉ vì tài nghệ nấu nướng xuất chúng của bà Giang và mùi vị các món ăn quê nhà hợp với ý cô mà còn vì cảm giác có ba người cùng ăn cơm với mình thật vô cùng vui sướng.
Sau bữa ăn, bà Giang thu dọn bát đĩa vào nhà bếp, Tiểu Lạc đánh mắt ra hiệu cho Lộ Dao vào giúp đỡ bà để thể hiện đôi chút phẩm chất đảm đang việc nhà của con dâu tương lai. Lộ Dao do dự một hồi, sau cùng cũng bước vào giúp đỡ bà Giang. Kết quả cô lại bị bà Giang đuổi ra ngoài: “Chỉ có mỗi mấy chiếc bát, phòng bếp bé thế này, cháu vào đây cũng chẳng giúp đỡ được gì cả. Mấy người trẻ tuổi nói chuyện hợp nhau, dù gì bác cũng chẳng thể nào chen vào giữa được.”
Lúc Lộ Dao quay lại phòng khách, Tiểu Lạc liền trêu ghẹo: “Cậu thấy dì của mình tốt chưa, bây giờ đã bắt đầu thương xót con dâu rồi đấy.”
Khuôn mặt nhanh chóng đỏ rực lên, Lộ Dao nhéo mạnh một cái vào cánh tay của Tiểu Lạc, ra hiệu cô đừng ăn nói lăng nhăng. Ai ngờ cô nhéo đau quá khiến Tiểu Lạc kêu toáng lên một tiếng: “Ai da.”
Bà Giang nghe thấy tiếng kêu liền bước ra hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Cháu bị kiến đốt ạ. Ha ha…” Tiểu Lạc cười nói.
“Bác ở đây mấy ngày rồi mà chẳng thấy một con kiến nào cả. Chắc chắn là do máu của Tiểu Lạc thơm quá, kiến nó thích nên mới kéo tới đốt đấy.” Bà Giang nghiêm túc nói.
Giang Viễn Hàng và Lộ Dao thấy thế đều cố gắng nhịn cười.
Đợi bà Giang quay trở lại phòng bếp, Lộ Dao liền ghé miệng nói thầm vào tai Tiểu Lạc: “Khả năng nói nhăng nói cuội của nha đầu như cậu đúng là không tệ đâu. Mình dịu dàng, nhân hậu hơn bọn kiến nhiều.”
“Còn lâu ấy. Cậu chính là con kiến chúa to nhất, độc ác nhất.” Tiểu Lạc cố ý tỏ vẻ uất ức.
Trong lúc Tiểu Lạc và Lộ Dao còn mải tranh cãi, Viễn Hàng không nói chen vào mà chỉ mỉm cười nhìn hai cô đấu khẩu với nhau.
Một lúc sau, bà Giang đứng ở cửa bếp vẫy tay gọi Tiểu Lạc: “Tiểu Lạc, cháu lại đây một lúc, dì có mang chút đặc sản ở quê lên, cháu vào xem có thích món nào không thì mang về mà ăn.”
Tiểu Lạc nhanh chóng lấy lại tinh thần, hai mắt sáng lên chạy ngay vào trong bếp.
“Bảo cô ấy vào rửa bát thì chắc là không hứng thú được như thế này đâu.” Viễn Hàng nhìn dáng vẻ hứng khởi của Tiểu Lạc rồi mỉm cười nói.
“Dân coi thức ăn bằng trời mà, anh không biết sao? Món ăn ngon bày trước mặt, nhiệm vụ của em chính là hết lòng hết sức tận hưởng chúng.” Tiểu Lạc đáp lời mà chẳng buồn quay đầu lại.
Sau khi Tiểu Lạc vào trong bếp, bà Giang nhanh tay đóng luôn cửa lại. Bởi vì một lòng hướng tới các món ăn ngon nên cô không hề chú ý đến động tác này, sau cùng vẫn hào hứng lên tiếng: “Dì à, dì mang cho con những món gì thế? Con ngửi thấy rất nhiều mùi thơm đến nức cả mũi rồi.”
Bà Giang trìu mến nói: “Tiểu Lạc, dì biết con thích ăn nhất là món trứng vịt mặn, cũng biết con thích bánh nướng và cá nên dì đều mang mỗi thứ một ít cho con.”
“Thật không ạ?” Tiểu Lạc chỉ nghe thấy vậy thôi đã cảm thấy hứng khởi lắm rồi. Cô cảm thấy lúc này nụ cười của bà Giang thật hiền từ, thân thiết biết bao nhiêu.
“Có điều con phải thành thật nói cho dì một chuyện thì mới có thể đem số thức ăn này về nhà được.” Bà Giang vẫn nói với giọng hiền từ và thân thiết như trước.
“Dạ.” Nụ cười của Tiểu Lạc bỗng dưng cứng đờ lại. Cô thật sự không thể nào ngờ rằng đằng sau nụ cười hiền hậu và thân thiết này của bà Giang lại ẩn chứa “âm mưu” lớn đến vậy. Người xưa có câu: “Ăn của người thì phải biết tận sức”, Tiểu Lạc thầm nghĩ bà Giang chắc sẽ không làm khó cô đâu, chỉ cần bà không ép cô làm con dâu của mình thì chuyện gì cô cũng đồng ý hết. Nghĩ đến số trứng vịt mặn, bánh nướng, cá đã gần tới tay rồi, Tiểu Lạc quyết tâm liều mình một phen: “Dì à, có chuyện gì dì cứ nói. Đừng nói là một chuyện, cho dù là cả trăm chuyện, con cũng sẽ khai báo thành thật.”
Bà Giang mỉm cười, vui vẻ lên tiếng: “Con cảm thấy cô bé Thẩm Lộ Dao kia thế nào?”
“Con người cô ấy tốt lắm ạ, trông vô cùng xinh đẹp lại đảm đang việc nhà.” Tiểu Lạc nỗ lực quảng cáo cho Lộ Dao, trong lòng còn hứng khởi thầm nghĩ, nếu như Lộ Dao thật sự hẹn hò cùng Viễn Hàng thì cũng coi như giải quyết được vấn đề “trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng” cho xã hội hiện nay. Công đức của cô cũng không hề nhỏ chút nào.
Bà Giang cau chặt đôi mày nói: “Muốn tìm con dâu thì không thể tìm cô gái quá xinh đẹp được vì như vậy sẽ không an toàn. Theo ý dì, muốn tìm con dâu thì phải tìm những người giống như cháu.”
Nghe tới đây, Tiểu Lạc cau chặt đôi mày, bà Giang rốt cuộc là đang khen ngợi hay chê bai cô đây? Không phải ý bà đang ám chỉ tướng mạo tầm thường thì sẽ an toàn hơn sao?
“Tiểu Lạc, nhìn từ góc độ nào bác cũng thấy con bé Thẩm Lộ Dao này quá đỗi xinh đẹp, quyến rũ, rất có thể là một đứa con gái không ra gì. Lẽ nào bác đã đánh giá nhầ