inh, anh không có người thân, bạn bè cũng ít, áp lực công việc lại lớn, lương không đủ cao, thần kinh của anh lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng, mệt mỏi.
Theo lý mà nói, lúc đầu do bản thân anh quyết định đến Bắc Kinh vì muốn đánh cược một lần nên không thể oán trách bất cứ ai, thế nhưng khi phấn đấu mà chẳng đổi lại được kết quả như mình mong muốn thì anh lại cảm thấy hối hận vì quyết định của mình.
Trình Hạo từng nghĩ hối hận như vậy không được coi là người đàn ông tốt. Người đàn ông tốt nên lập chí rời quê, không nhất định phải cá chép hóa rồng, quang tông diệu tổ[1] nhưng chí ít cũng phải tạo ra một khoảng trời riêng cho mình. Có điều, càng tiến gần đến cánh cửa “tam thập nhi lập”, anh càng không thể ích kỷ làm một người đàn ông tốt đi khắp tứ phương mà còn phải làm một người con ngoan, một người chồng tốt. Anh cần phải gánh vác trách nhiệm gia đình, hiếu kính mẹ già, yêu thương vợ trẻ. Nếu ở lại Bắc Kinh, anh không đủ tự tin để làm tốt những điều này nên không muốn những người mình yêu thương cũng phải vất vả, khổ sở theo mình.
[1] Làm rạng rỡ tổ tiên.
Anh đã rất nỗ lực, phấn đấu hết mình, cũng muốn mua nhà ở Bắc Kinh, thế nhưng bây giờ, một khi đã mua nhà, không những anh phải vay người ta tiền để trang trải cho lần đặt cọc đầu tiên mà ngay cả tiền nhà liệu có thể trả nổi người ta hay không cũng khiến anh cảm thấy hoảng hốt. Hiện giờ anh không thể dễ dàng nhảy việc, không thể thất nghiệp được.
Trình Hạo đang suy nghĩ thì di động bỗng reo lên. Anh cho rằng Tiểu Lạc gọi điện tới. Anh đoán có lẽ cô đã nhận ra hành vi của mình quá đáng nên gọi điện thoại đến bảo anh quay về nhà. Anh chẳng nhìn màn hình đã rút di động ra, đưa lên tai nghe luôn: “Alo, Tiểu Lạc à?”
Đầu dây bên kia điện thoại không có tiếng động gì khiến Trình Hạo cảm thấy chán nản nhưng khi nhìn lại số điện thoại trên màn hình, anh đột nhiên lặng người đi. Là điện thoại của mẹ. Muộn thế này rồi bà còn gọi điện thoại cho anh nhất định là có việc rất gấp. Bỗng trong lòng anh cảm thấy lo lắng, bất an.
“Mẹ à, có chuyện gì không ạ?” Trình Hạo lên tiếng hỏi.
“…” Vẫn không thấy ai trả lời.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi…” Trình Hạo lo lắng gọi mẹ liên tục.
“…” Đầu dây bên này anh vẫn không nghe thấy câu trả lời của bà.
Trình Hạo càng lúc càng cảm thấy căng thẳng, trái tim anh lập tức nhói lên.
Anh tự trấn an bản thân, có lẽ mẹ anh bất cẩn ấn nhầm phím nên gọi điện đến? Anh đang định dập điện thoại để gọi điện cho chị gái hỏi thăm tình hình thì đầu dây bên kia vọng lại tiếng ho liên tục, kèm theo đó là tiếng thở gấp gáp.
“Mẹ ơi, mẹ bị sao thế? Mẹ, mẹ mau nói gì đi!” Trình Hạo nắm chặt di động trong tay, trái tim đau nhói. Anh nhận ra mẹ đang bị ốm, hơn nữa còn bị đột ngột.
Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?
Nghe thấy tiếng ho của mẹ, Trình Hạo cảm thấy lòng nóng như lửa đốt nhưng không dám dập điện thoại. Thế là anh xách va li lên, vừa giữ điện thoại vừa tìm bốt điện thoại công cộng. Trình Hạo vừa chạy vừa lo lắng thét lên: “Mẹ ơi, mẹ sao thế? Mẹ ơi, mẹ mau nói gì đi! Mẹ ơi, xin mẹ đừng dọa con. Mẹ mau nói gì đi.”
Trình Hạo chạy qua hai con phố mới tìm được bốt điện thoại công cộng trước một quán ăn nhỏ. Anh tìm cuốn sổ điện thoại mang theo người, tay trái cầm di động tiếp tục nghe xem mẹ có nói gì không, còn tay phải lật sổ tìm số của chị gái.
“Tút… tút… tút…”
Di động của Trình San không có ai nhấc máy. Trình Hạo gọi lại lần nữa nhưng đợi rất lâu mà vẫn chẳng thấy ai nghe. Di động lại truyền đến tiếng ho liên tục, Trình Hạo thét lên vài tiếng nhưng mẹ anh vẫn không nói gì.
Cảm giác hoảng sợ dâng trào trong lòng, Trình Hạo căng thẳng đến mức toàn thân bắt đầu run rẩy, cho dù lúc này có gọi điện thoại đến 120[2] thì anh cũng không biết địa chỉ căn nhà mẹ mới thuê.
[2] Số điện thoại cấp cứu.
“Trình Hạo à, Trình Hạo, mày đúng là một đứa con bất hiếu!” Lúc này anh không ngừng tự trách bản thân. Khi lật giở cuốn danh bạ tìm điện thoại của người thân, bạn bè dưới quê, đột nhiên anh nhìn thấy số điện thoại của anh họ Trình Vịnh. Sau khi do dự một hồi, anh quyết định gọi điện cho Trình Vịnh.
May mà lần này đã có người nhấc máy, Trình Hạo nói nhanh về tình trạng của mẹ. Trình Vịnh liền nói: “Cậu đừng lo lắng quá, để anh bảo Trình Vũ qua bây giờ xem thế nào, chỗ của Trình Vũ gần nhà thím nhất. Anh cũng sẽ qua đó ngay.”
“Anh, cảm ơn anh, em đã làm phiền anh rồi.” Trình Hạo vô cùng cảm kích.
“Huynh đệ với nhau, sao cậu khách khí thế! Anh dập máy nhé, giờ phải sang bên đó luôn.”
“Anh…” Trình Hạo định nói rồi lại thôi.
“Cậu còn có chuyện gì khác sao?” Trình Vịnh hỏi.
“Em quyết định quay về thi thử xem sao.” Trình Hạo hạ quyết tâm nói với anh họ.
“…Được.”
Đặt ống nghe điện thoại công cộng xuống, Trình Hạo lại cầm di động đặt lên tai nhưng trong đó không còn bất cứ tiếng động nào nữa khiến anh cảm thấy lo lắng vô cùng. Anh liền ấn phím gọi lại nhưng di động của mẹ đã tắt máy. Anh gọi điện thoại cho chị gái lần nữa, vẫn không có ai nghe máy. Trình Hạo thầm nghĩ: “Có lẽ hôm nay chị đang trực đêm trong bệnh viện, phải vào phòng phẫu thuật nên không mang theo di động.”
Cuối cùng anh quyết định gọi điện thoại cho anh rể, trước là xem liệu có nhận được thông tin nào của chị gái từ chỗ anh rể hay không, sau là mẹ đang bị ốm, anh cũng muốn nhờ anh rể giúp đỡ.
Khi điện thoại kết nối, Trình Hạo nghe thấy tiếng nhạc chói tai lộng óc vang đến, chẳng biết anh rể đang ở vũ trường hay ở chỗ đánh bạc. Khi anh còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy anh rể hét lớn trong điện thoại: “Trình Hạo à, có việc gì không? Chỗ anh ồn ào lắm, không nghe thấy cậu nói gì đâu, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho chị cậu ấy.” Nói xong, anh rể cũng cúp máy luôn.
“Đồ khốn!”
Nghe thấy tiếng tút tút ở đầu kia truyền lại, Trình Hạo bực bội chửi thầm một câu.
Đêm hôm đó, anh không còn tâm trạng nào quay về nhà nữa. Anh thuê một phòng ở khách sạn nhỏ ngủ tạm một đêm, sáng sớm hôm sau liền tới thẳng sân bay, đáp chuyến bay sớm nhất về thành phố G. Sau khi xuống máy bay ở thành phố G, anh dùng điện thoại công cộng gọi điện cho chị gái, lần này cuối cùng cũng có người bắt máy. Trong điện thoại, chị anh thông báo mẹ đã qua thời kỳ nguy hiểm, lúc này anh mới cảm thấy an lòng.
Sau đó, anh gọi điện thoại đến công ty xin nghỉ phép, cuối cùng lại đắn đo liệu có nên gọi điện thoại cho Tiểu Lạc hay không. Sau một hồi tập đi tập lại những lời sẽ nói với Tiểu Lạc, anh mới bấm số của cô, thế nhưng kết quả là hai người vẫn cứ cãi nhau.