t tay vào làm mấy món như canh cá nấu dưa, khoai tây thái chỉ, canh đậu phụ nấu cải thảo, cải thảo luộc, thịt ba chỉ sốt thập cẩm. Đó đều là các món sở trường của anh.
“Woa, Trình Hạo, anh đúng là mẫu người đàn ông lý tưởng của thời đại mới đấy, ngon quá đi mất!”
“Ây da, cải thảo luộc đích thực ngon hơn cả nhà hàng, rất bùi, nước chấm hơi cay rất vừa miệng!”
“Khoai tây vừa thơm lại vừa giòn, màu sắc rất bắt mắt!”
“Cải thảo và đậu phụ đều là những nguyên liệu rất dân dã, ấy vậy mà anh có thể chế biến thành món canh có mùi vị thật hấp dẫn, thơm ngon vô đối!”
“Món thịt ba chỉ sốt thập cẩm này anh làm thế nào đấy, Trình Hạo? Mùi vị này phải nói là chỉ trên thiên đình mới có, nhân gian có mấy ai được ăn món ngon như thế này đâu!”
“Tiểu Lạc, cậu thật có phúc! Cậu tìm được ông xã như Trình Hạo đúng là may mắn hơn cả nhặt được vàng đấy!”
Đặng Giai khen tài nghệ nấu ăn của Trình Hạo không tiếc lời khiến bữa ăn hôm đó gần như trở thành buổi bình luận các món ăn của “chuyên gia ẩm thực” Đặng Giai làm cho Trình Hạo cảm thấy hơi ngượng. Ngày thường anh chỉ nấu cho mình Tiểu Lạc ăn, cũng chưa từng nghe cô khen đến mức như vậy, bây giờ anh cảm giác mình giống như một đầu bếp tuyệt đỉnh hiếm thấy ở nhân gian.
***
Buổi tối, vẫn như thường lệ Trình Hạo đến ngủ ở văn phòng công ty còn Đặng Giai ngủ cùng Tiểu Lạc.
“Đặng Giai, cậu không được theo chủ nghĩa sùng bái cá nhân đâu, Trình Hạo thật sự tốt như cậu nói sao?” Tiểu Lạc thật sự không hiểu những lời Đặng Giai khen Trình Hạo là thật lòng hay chỉ để cho thoả sự thích thú với các món ăn. Biết khen bạn trai của bạn trước mặt đối phương là một tính tốt, có thể làm cho bạn mình vui vẻ, nhưng trong bữa cơm, Đặng Giai tâng bốc Trình Hạo lên chín tầng mây như thể anh là người có một không hai trên thế giới khiến Tiểu Lạc thấy hơi quá lời.
“Đương nhiên là thật rồi, cậu nên biết tự thoả mãn đi Tiểu Lạc à. Người đàn ông như Trình Hạo, cậu có đi mòn gót cũng khó tìm thấy được người thứ hai. Nói cho cậu biết, tớ ngày ngày đều hy vọng Thẩm Diệu sẽ nấu cho tớ ăn, dù không phải là nấu cho tớ mà chỉ là hai đứa cùng vào bếp rồi quây quần bên mâm cơm gia đình thì cũng thật ấm áp và hạnh phúc biết bao! Tiếc rằng tớ lại không có được cái phúc ấy.”
“Quây quần bên bàn ăn ở căn nhà đi thuê thì có gì mà hạnh phúc? Ngay cả cái bàn ăn ở nhà bếp cũng phải chia sẻ cho người khác. Nếu có nhà riêng và được nấu ăn trong căn bếp thuộc về mình như cậu mới là hạnh phúc.”
Cậu vẫn chưa hiểu thế nào gọi là nhà, thế nào gọi là hạnh phúc ư? Nhà là một nơi tràn đầy hơi ấm chứ không phải lạnh lẽo như băng. Căn bếp luôn đỏ lửa mới có cảm giác có nhà. Tớ ở nhà một mình lại lười nấu cơm nên có cố gắng chỉnh sửa căn bếp cũng vô ích. Dù căn bếp đó có thuộc về tớ nhưng không có ai cùng vào bếp, chỉ cô đơn một mình cũng không thể gọi là hạnh phúc được.”
“À...” Tiểu Lạc dường như đã hiểu ra, xem ra mỗi người đều ngưỡng mộ cuộc sống không thuộc về mình. Cô ngưỡng mộ Đặng Giai có nhà riêng, còn cô ấy lại ngưỡng mộ cô có người nấu ăn cho.
Chúng ta luôn nghĩ rằng người khác sống sung sướng hơn bản thân mình nhưng thực ra, khi bạn đang ngưỡng mộ người khác thì người khác cũng đang ngưỡng mộ bạn.
Tối hôm đó, Tần My cãi nhau rất to với anh bạn trai người Mỹ bằng thứ tiếng Anh vô cùng trôi chảy. Thật là nghệ thuật! Tiểu Lạc chỉ nghe thấy những tiếng xì xà xì xồ chứ không nghe rõ họ cãi nhau về chuyện gì.
Tóm lại, kết thúc là tiếng hét lớn “go away” của Tần My, sau đó là tiếng sập cửa từ phòng bên cạnh. Tiếp theo, từ phía cửa lớn phòng khách cũng vang lên một tiếng “rầm” rất lớn.
Tiểu Lạc thở phào, trên mặt lộ ra nét vui vẻ “gian tà”: “Lần này coi như có thể sống yên bình được rồi.”
Sau khi bạn trai bỏ đi, tất nhiên Tần My không thể tiếp tục màn biểu diễn nên phòng bên cạnh rất yên tĩnh.
Tiểu Lạc và Đặng Giai ngồi trên giường tán gẫu, ôn lại chuyện xưa, những chuyện buồn vui hồi đại học, nói đến cả chuyện “gói bưu kiện lớn khổng lồ”.
Lần đó, Tiểu Lạc và Trình Hạo cãi nhau to. Thực ra cũng chẳng phải là chuyện gì kinh khủng lắm nhưng do sống xa nhau nên khi hai người nói chuyện chủ yếu là mấy lời ngọt ngào, nũng nịu chứ không có ngôn ngữ hình thể nên thể hiện tình cảm không tiện lắm. Hai người cãi nhau qua tin nhắn điện thoại đến long trời lở đất. Tất nhiên Tiểu Lạc vận dụng sở trường cãi vã thiên phú của phụ nữ nên chiếm lợi thế hơn Trình Hạo. Đến giờ Tiểu Lạc cũng chẳng nhớ rõ hai người cãi nhau vì chuyện gì nhưng tóm lại, câu cuối cùng của cô là chia tay, mãi mãi không gặp lại.
Sau khi cúp máy, cô tìm Đặng Giai cùng học bài để không bị ám ảnh bởi cuộc cãi vã đó. Thực ra, cô học mà không để tâm, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra kiểm tra. Cô muốn đọc những lời âu yếm ngọt ngào hoặc lời xin lỗi của Trình Hạo nhưng điện thoại cứ im lặng như tờ. Cô sợ có gì trục trặc nên lấy điện thoại của Đặng Giai thử gọi vào máy mình nhưng điện thoại vẫn liên lạc bình thường. Trước đây, mỗi lần cãi nhau Trình Hạo đều nghĩ cách dỗ dành cô nhưng lần này anh tuyệt nhiên im bặt. Thật không bình thường, thật quá tệ! Tiểu Lạc cằn nhằn hận chuyện đã xảy ra.
Ngày hôm sau, Tiểu Lạc rất muốn gọi điện thoại cho Trình Hạo để giảng hòa. Cô cũng rất sợ phải chia tay với anh. Những lời nói chia tay lúc cãi nhau chỉ là do lúc đó giận quá mất khôn nhưng vì sĩ diện của con gái nên cô không muốn nói lời xin lỗi trước. Nào ngờ một lúc sau, Đặng Giai chạy đến nói với cô: “Phòng Thông tin của nhà trường thông báo có bưu kiện gửi cho cậu, mau đến nhận đi.”
“Thế sao lúc cậu qua đó không lấy giúp tớ luôn?” Lúc này, Tiểu Lạc không muốn nhận bưu kiện nào hết, cô chỉ muốn có Trình Hạo.
“Tớ không cầm nổi, bưu kiện nặng quá.” Đặng Giai gãi tai giải thích.
“Ờ, vậy chúng ta cùng đi.”
“Cái này... tớ không cầm nổi nhưng cậu cầm nổi.” Đặng Giai nói quanh co.
“Ý gì vậy? Cậu nghĩ tớ là đại lực sĩ à? Cậu không cầm nổi thì làm sao tớ nhấc nổi?” Tiểu Lạc không hiểu.
“Bởi vì cái gói bưu kiện khổng lồ này chỉ nghe theo sự chỉ huy của cậu.” Đặng Giai cười nói.
Tiểu Lạc nghe có vẻ mơ hồ nhưng vẫn đi đến Phòng Thông tin của trường. Lúc sắp bước vào, cô phát hiện cách đó không xa có một tấm biển viết: “Bưu kiện khổng lồ dành tặng Lâm Tiểu Lạc.”
Tiểu Lạc bán tín bán nghi bước tới nhấc tấm biển lên. Đập vào mắt cô chính là khuôn mặt rạng rỡ, thân quen của Trình Hạo. Trời ạ! Cô đang nằm mơ chăng? Đây là Trình Hạo vừa cãi nhau với cô hôm qua sao? Khi cãi nhau với cô, anh vẫn còn đang ở Bắc Kinh mà. Sao anh có thể đến đây vào giữa tuần thế này?
“Sếp thấy anh làm việc mà cứ bồn chồn phân tâm nên cho phép anh nghỉ hai ngày. Anh ngồi máy bay về đấy. Có ngạc nhiên không?”
Tiểu Lạc thật sự rất kinh ngạc và vui mừng. Nhìn khuôn mặt tiều tụy và nụ cười thật thà của Trình Hạo, cô lập tức không còn giận anh nữa.
Thì ra, Trình Hạo sợ nếu anh gọi đến sẽ khiến cô không vui nên đã điện thoại trước cho Đặng Giai nhờ thông báo cho Tiểu Lạc đến Phòng Thông tin của trường nhận bưu kiện.
“Thời gian trôi nhanh quá, giờ nghĩ lại cứ như chuyện vừa mới xảy ra hôm qua vậy.” Đặng Giai cảm thán.
“Lúc đó, hành động của Trình Hạo làm tớ vô cùng cảm động. Anh ấy bay từ Bắc Kinh về Nam Ninh để gặp cậu vì không nỡ để mất cậu khi cậu nói muốn chia tay.”
“Lúc đó, tớ cứ nghĩ là bưu kiện thật. Cậu với anh ấy thông đồng gạt tớ nhé.”
“Không có sự lừa gạt của tớ thì làm sao cậu có được khoảnh khắc lãng mạn đó chứ? Cậu hãy biết tự hài lòng đi. Một người đàn ông tốt như thế bị cậu nhặt về rồi đó.”
“Không phải tớ nhặt được anh ấy, là anh ấy nhặt được tớ – một cô gái trẻ không am hiểu sự tình.”
“...” Đặng Giai không ngờ rằng Tiểu Lạc lại xúc động như thế.
“Cậu còn nhớ hồi đó anh ấy cứ ăn mì tôm ở quán ăn nhỏ trước ký túc của bọn mình không? Thực ra, anh ấy không thích mì tôm nhưng hầu như tối nào cũng ăn ở quán đó. Lúc ấy, bọn mình chẳng gọi anh ấy là “hoàng tử mì tôm” còn gì. Thực tế, anh ấy là “hoàng tử đậu phụ” vì món ăn yêu thích của anh ấy là đậu phụ.”
“Vì muốn gặp cậu mỗi ngày mà tình nguyện hóa thân thành “hoàng tử mì tôm”, như vậy “người ta” cũng theo đuổi cậu khó khăn lắm đấy chứ.”
“Thôi đừng nói chuyện “hoàng tử nghèo” của tớ nữa đi, nói đến “bạch mã hoàng tử” Thẩm Diệu của cậu đi.”
“Ây da, tỉ tỉ, tỉ đừng trêu chọc tôi nữa có được không? Da anh ấy đen đến nỗi bị mọi người gọi là Tiểu Hắc, chứ bạch mã hoàng tử cái nỗi gì. Gọi là “đất đen” còn chấp nhận được.”
“Đất đen được đấy chứ, tăng thêm độ mỹ lệ cho hoa khôi trường ta.”
“Hoa có đẹp hơn nữa cũng có ngày phải héo tàn nên tớ muốn tranh thủ thời gian để tiêu xài. Dù có là hoa khôi, nếu không biết tiêu xài thì cũng không phải hoa khôi.”
“...” Đến lượt Tiểu Lạc không biết phải nói gì. Kiểu logic gì vậy? Xinh đẹp thì có tiền để thỏa sức tiêu xài sao? Thực ra, nhà cô ấy có điều kiện, công việc cũng tốt nên không thiếu tiền tiêu. Nghĩ đến mình chưa từng là hoa hậu trường hay hoa hậu lớp, cũng không có tiền để tiêu thỏa sức, trong lòng Tiểu Lạc man mác buồn. Ông trời ơi, sắc đẹp hoa hậu trời sinh, Người không cho con thì cũng đành, hãy cho con ít giấy bạc để tiêu đi!
Có lẽ, lời cầu xin của Tiểu Lạc vô tình đã bay đến tai của một vị thần tiên tỉ tỉ nào đó nên trong giấc mơ tối hôm ấy, cô đã thấy một cơn mưa vàng như trút. Cô cúi đầu, không ngừng nhặt và nhặt.
Khi cô mới nhặt được một nửa thì tiếng chuông báo thức đổ dồn, một ngày mới bắt đầu, giấc mơ vàng bạc của cô kết thúc.
Đó chính là mâu thuẫn tàn khốc giữa hiện thực và lý tưởng.