cô muốn cùng anh cố gắng thì anh tình nguyện bước chậm lại để song hành cùng cô.
Có lẽ Tô Dao không phải là hoàn toàn không để ý đến anh, có lẽ cô vẫn chưa nhìn rõ tình cảm cô dành cho anh nên mới không dám hứa với anh.
Dù thế nào đi nữa, cô đã lựa chọn anh, như vậy là quá đủ rồi.
Tô Dao quay trở về nhà Cố Nguyên ở Nam Thành sau khi ba mẹ anh rời đi, ba mẹ Tô Dao cũng quay trở về Bình Thành.
Bất luận có phải là hiểu lầm hay không nhưng mẹ Cố Nguyên đã từng nói như vậy nên ba mẹ Tô Dao không thể tiếp tục lại chỗ Cố Nguyên nữa, huống hồ hai người cũng quyết định là sẽ về Bình Thành trong mấy ngày này.
Cố Nguyên do dự không biết có nên nói cho Tô Dao về việc tái hôn để tranh quyền nuôi dưỡng Tô Thư hay không. Trong tình cảnh này mà đưa ra đề xuất ấy thì có lẽ là trái với chủ ý của anh, ít nhiều cũng mang tính ép buộc.
Anh không biết Tô Dao sẽ nghĩ như thế nào về việc này, vì vậy anh đành tìm cơ hội cùng Tô Dao thảo luận về việc của Tô Thư, xem cô giải quyết thế nào rồi tính tiếp.
“Cố Nguyên.”
Tô Dao nắm tay Cố Nguyên: “Suy nghĩ của em và ba mẹ là nếu có thể thì giải quyết êm xuôi với Hứa Đông Dương ở ngoài toà án, chứ không nên đưa nhau ra toà.”
Cố Nguyên nhìn Tô Dao đang ngồi bên cạnh mình: “Anh ta có chịu nhượng bộ không?”
Tô Dao hít một hơi, lắc đầu: “Bây giờ em vẫn chưa biết.”
“Thế em định thuyết phục anh ta như thế nào?”
Cố Nguyên ôm lấy vai Tô Dao, cúi xuống lặng lẽ nhìn cô.
Cố Nguyên hơi chau mày. Chỉ thấy Tô Dao suy nghĩ về Hứa Đông Dương, anh cũng cảm thấy sự tức giận đang bùng lên trong lồng ngực
Sự việc này không biết từ lúc nào đã trở thành một tiếng sét trong lòng anh.
Cố Nguyên buông Tô Dao ra, hít sâu, cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình. Tô Dao không nhận ra sự khác lạ trong anh: “Dù thế nào đi nữa, mấy ngày này ba mẹ anh ấy muốn chơi với Tô Thư, em định sẽ nhân cơ hội này tìm anh ấy nói chuyện.”
Cố Nguyên nắm chặt tay lại, sự đố kỵ trong lòng khiến mặt anh sầm xuống. Anh cố gắng kiềm chế không nói gì, việc tái hôn anh cũng không nói.
“Anh giận à?”
Tô Dao ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Cố Nguyên, cô khẽ ngẩn người.
“Không có.”
Cố Nguyên vỗ nhẹ vào tay cô: “Em cố gắng thuyết phục anh ta xem sao.”
Hứa Đông Dương tới khách sạn tìm Tô Dao thì thấy đã trả phòng, anh điện thoại mới biết cô đã trở về nơi đó. Lòng anh bỗng chùng xuống nhưng không chút biểu lộ gì, anh viện cớ mẹ mình để hẹn gặp cô.
Tô Dao đang nghĩ sẽ cùng nói chuyện về việc kiện cáo với Hứa Đông Dương nên không nghĩ nhiều, bèn nhận lời anh. Hai người hẹn gặp nhau ở cổng nhà hàng ăn nhanh.
Sau khi hai bên gặp nhau, ba mẹ Hứa Đông Dương vội đón lấy Tô Thư, mua cho cô bé kem, rồi lại mua hamberger mà Tô Thư thích ăn, ăn xong lại đưakhu vui chơi trong nhà hàng chơi.
Hứa Đông Dương và Tô Dao tìm một chỗ cạnh cửa sổ, ngồi xuống.
Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao rồi đẩy tập tài liệu tới trước mặt cô.
“Cái gì?”
Tô Dao nghi hoặc ngẩng đầu lên, Hứa Đông Dương cười cười: “Đây là sự bảo đảm mà anh dành cho em và con.”
Tô Dao không hiểu, cầm tập tài liệu lên, mở ra xem, sắc mặt thay đổi rất phức tạp.
“Là căn hộ lần trước anh định để mọi người tới ở” –Hứa Đông Dương lặng lẽ nhìn Tô Dao – “Từ lúc biết Tô Thư là con anh, anh đã làm thủ tục sang tên, bây giờ căn hộ đó mang tên Tô Thư. Em là mẹ nó, anh cũng thừa nhận quyền đại diện của em.”
Ngoài ra còn một bản di chúc đã công chứng, bên ngoài ghi rõ: nếu quyền nuôi dưỡng Tô Thư thay đổi, chuyển sang cho Hứa Đông Dương thì bất luận sau này dù anh có người con khác hay không thì toàn bộ tài sản của anh đều do một mình Tô Thư thừa kế.
“Anh chỉ có thể làm được như thế này thôi, hi vọng em có thể hiểu rõ suy nghĩ của anh bây giờ. Anh rất muốn gia đình chúng ta sum họp. Anh đã không ở bên hai mẹ con rất lâu rồi, nhưng anh không muốn gia đình chúng ta chia lìa mãi vì những sai lầm của anh trước đây.”
Tay Tô Dao từ từ nắm chặt lại. Cô không biết trong tình cảnh này mình có thể khuyên Hứa Đông Dương như thế nào để anh từ bỏ, không tranh quyền nuôi dưỡng con với cô.
Tô Dao và Tô Thư chơi một ngày ở ngoài, khi về nhà cũng đã hơn chín giờ tối. Hứa Đông Dương lái xe đưa hai mẹ con về nhà, khi xuống xe, mẹ anh vẫn lưu luyến không muốn rời. Tô Dao bế Tô Thư chào ông bà nội rồi quay người đi lên nhà.
Hứa Đông Dương cứ kiên quyết như vậy nên tập tài liệu đó được đặt trong túi Tô Dao khi cô trở về nhà. Tô Dao giống như mang theo mình một hòn đá tảng, vô cùng lo lắng.
Cố Nguyên ngồi ở trong phòng khách chờ Tô Dao, nhìn thấy cô về thì đặt chiếc điều khiển trong tay xuống. Tô Thư gọi ba rồi ào vào lòng anh, anh cúi xuống bế cô bé lên: “Hôm nay con đi chơi có vui không?”
“Vui ạ.”
Tô Thư thơm Cố Nguyên: “Ba Hứa mua cho con hamberger, kem, còn cả đồ chơi nữa. Con lấy ba xem nha.”
Tô Thư nói rồi quay người, muốn ra khỏi vòng tay Cố Nguyên, Cố Nguyên ôm lấy cô bé, thơm vào má: “Tô Thư, con thích ba hay thích ba Hứa?”
“Thích ba.” Tô Thư trả lời không do dự.
Ánh mắt Cố Nguyên lúc này mới giãn ra, anh buông cô bé xuống, vỗ nhẹ vào mông Tô Thư: “Đi nào, con ra để mẹ tắm cho rồi ngoan lên giường đi ngủ.”
Tô Thư lưu luyến quay lại nhìn đồ chơi Tô Dao đang cầm trong tay nhưng không dám cãi lời ba, ngoan ngoãn đi vào nhà tắm.
Tô Dao trong lòng hiểu rõ ý tứ câu hỏi của Cố Nguyên, nhưng cô cũng không thể hiện ra ngoài nét mặt, cô đặt đồ chơi xuống rồi đi theo con vào nhà vệ sinh.
Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Cố Nguyên, anh cầm con búp bê mà Hứa Đông Dương mua cho Tô Thư lên xem, sau đó dời ánh mắt sang chiếc túi xách của Tô Dao.
Anh quay đầu nhìn về phía nhà vệ sinh, tiếng nước chảy trong đó vọng lại, Tô Dao đang tắm cho con.
Anh biết mình không nên làm thế, nhưng cảm giác không tin tưởng khiến anh đưa tay mở túi xách của Tô Dao.
Anh cầm lấy chiếc điện thoại của Tô Dao nhìn lướt qua một lượt, những tin nhắn mà Hứa Đông Dương gửi đến chỉ là vài dòng nói chuyện, toàn là hẹn gặp cô, không nói gì khác.
Rồi ánh mắt của anh dừng vào tập tài liệu trong túi xách của cô.
Khi Tô Dao và con ra đến nơi thì Cố Nguyên đã rời khỏi phòng khách. Tô Dao bế Tô Thư vào phòng rồi đặt cô bé lên giường, sau đó quay người cầm túi xách của mình, do dự đứng trước cửa phòng khá lâu rồi cuối cùng đẩy cửa đi vào.
Cố Nguyên ngồi dựa vào đầu giường đọc sách, mặt không chút biểu cảm.
“Cố Nguyên, em có chuyện muốn nói với anh.”
Tô Dao ngồi xuống bên giường, rút cuốn tạp chí trong tay Cố Nguyên ra, nhìn anh: “Hôm nay em vốn định khuyên Hứa Đông Dương từ bỏ việc tranh quyền nuôi dưỡng, kết cục là anh ấy đưa cho em cái này. Em xem rồi nên không có cách nào nói với anh ấy điều đó” – Tô Dao rút tập tài liệu trong túi xách ra – “Hứa với em, xem rồi đừng tức giận. Em thật sự cảm thấy rất khó xử, không biết nên làm thế nào.”
Ánh mắt của Cố Nguyên dừng lại trên tập tài liệu Tô Dao đưa cho anh, anh từ từ ngẩng đầu nhìn lên.
Cô đang nhìn anh, toàn tâm toàn ý tin tưởng anh.
Cố Nguyên nắm chặt tay Tô Dao.
Ban đầu anh tưởng Tô Dao sẽ giấu anh chuyện này, thậm chí anh còn tưởng tượng rằng khi Hứa Đông Dương hi sinh nhiều như vậy, Tô Dao sẽ động lòng. Anh cứ đoán mãi không biết Tô Dao và Hứa Đông Dương thảo luận gì trong nhà hàng, cô sẽ viện cớ gì và dùng lời nói dối nào để lừa anh.
Nhưng cô ngồi trước mặt anh, thành thực đưa cho anh tập tài liệu đó.
Cố Nguyên đưa tay ra đón lấy rồi ôm Tô Dao vào lòng.
Từ lúc này anh mới thực sự thoát khỏi lời nguyền đố kỵ đó của Hứa Đông Dương.
Từ lúc anh hỏi Tô Dao rằng cô có yêu anh không và không nhận được câu trả lời của cô, anh lúc nào cũng có tâm trạng thất vọng xen lẫn nghi hoặc đối với mình và đối với cô. Anh luôn nhớ rõ lần đó ở siêu thị, khi nhớ tới Hứa Đông Dương, trên gương mặt Tô Dao hiện lên sự đau thương cùng cực. Trước đây anh luôn cho rằng Tô Dao dành nhiều tâm sức như vậy để giữ con lại là vì tình cảm sâu đậm với người đàn ông đó.
Đây là một cảm giác không an toàn. Từ trước tới nay đều là do anh theo đuổi Tô Dao, ép cô không thể không ở bên cạnh anh. Trong tận sâu tâm hồn mình anh luôn có cảm giác lo sợ, lo sợ một ngày nào đó Tô Dao sẽ rời bỏ anh.
Cũng vì thế mà anh đã rơi vào một thế giới ngờ vực.
Càng để ý anh càng làm tổn thương cô.
Đột nhiên anh hiểu rõ, dù trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì thì đều đã qua, anh mới là hiện tại của Tô Dao, là sự lựa chọn của cô. Cô hoàn toàn tin anh, dựa vào anh, tại sao anh còn đố kỵ với một Hứa Đông Dương đã bị cô vứt bỏ!
“Dao Dao, chúng ta tái hôn đi.”
Cố Nguyên nhìn vào mắt Tô Dao lên tiếng.
Tô Dao sững người. Khi đó cô cố gắng lấy sổ hộ khẩu và hồ sơ của mình từ tay Hứa Đông Dương là vì muốn tái hôn với Cố Nguyên, nhưng sau đó xảy ra biết bao nhiêu chuyện nên việc này cứ bị lùi lại. Tô Dao không ngờ hôm nay anh lại đột nhiên nhắc tới việc này.
“Nếu em đồng ý, sáng mai chúng ta tới cục Dân chính làm thủ tục.”
Cố Nguyên nói tiếp: “Anh đã định nói với em, thực ra trong việc này chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau, anh đã đi sai, anh đã đứng ở phía đối lập với em. Bây giờ anh mới hiểu rõ, những việc mà anh làm trong thời gian trước không phải là để giành được em mà là đẩy em vào tay người khác. Cảm ơn em đã còn giữ lời hẹn ước của anh và em, em đã lựa chọn anh.”
“Về việc của Tô Thư, anh nghĩ khi em đối diện với Hứa Đông Dương, thái độ thường yếu đuối, anh ta lợi dụng điều này. Bây giờ em không cần phải phí sức để nghĩ cách hòa giải với Hứa Đông Dương bên ngoài tòa án nữa, nếu thực sự tới nước này, chúng ta phải đối diện với anh ta thôi.”
“Anh muốn tái hôn với em là vì anh thực sự muốn lấy em. Hơn nữa, trước giờ anh luôn coi Tô Thư là con gái ruột của mình, sau này cũng vẫn sẽ coi như con mình sinh ra.”
Cố Nguyên dừng lại: “Anh đồng ý với em, anh có thể hứa với em, chúng ta có Tô Thư rồi, không cần thiết phải có thêm một đứa con khác trong gia đình để chia sẻ tình yêu của chúng ta dành cho con, làm rối ren cuộc sống bây giờ.”
Tô Dao kinh ngạc nhìn Cố Nguyên, không ngờ lại nhượng bộ như vậy trong chuyện con cái.
“Tô Thư là con của chúng ta. Anh nghĩ ban đầu anh cứ đòi có con cho mình, đây là một trong những nguyên nhân khiến em không có niềm tin nơi anh đúng không?”
Cố Nguyên đưa tay ôm Tô Dao vào lòng: “Anh không muốn em hiểu lầm ý anh, nhưng anh phải phân tích rõ cho em về cái được và mất.”
“Trước đây em sợ Hứa Đông Dương kiện ra tòa là vì em không có công việc, không có nhà cửa, lại ly hôn nên không có khả năng nuôi con, vì thế anh ta mới có ưu thế. Nhưng nếu chúng ta tái hôn, tình thế sẽ xoay chuyển lại. Anh và em sẽ tạo thành một gia đình ổn định, hơn nữa Tô Thư từ nhỏ đã do anh và em nuôi dạy. Với hai điều này thì tòa án sẽ không dễ dàng thay đổi quyền nuôi dưỡng, em không sợ phải gặp anh ta ở t
“Em…” – Cố Nguyên cúi đầu nhìn Tô Dao – “có đồng ý lấy anh không?”
Tô Dao không nói gì, chỉ im lặng ôm chặt lấy anh.
“Bây giờ em có thể lựa chọn dứt khoát, Dao Dao” – Cố Nguyên vuốt tóc cô – “Anh sẽ ủng hộ mọi quyết định của em.”