Tô Dao đuổi tới bãi đậu xe, tay cô níu lấy tay anh. Cố Nguyên vẫn đứng xoay lưng về phía cô, không quay đầu nhìn lại.
“Cố Nguyên…”
“Dao Dao, anh đã nói với em rồi.”
Cố Nguyên lên tiếng, nhưng vẫn không quay đầu lại: “Em đang dùng niềm tin của anh dành cho em để đánh cược sự quan trọng của em trong lòng anh.”
“Chuyện ba mẹ Hứa Đông Dương tới, em vốn định nói với anh nhưng sáng hôm nay em thực sự không muốn cãi nhau với anh như hôm qua, nên định sẽ nói cho anh vào một thời điểm khác.”
“Tô Dao.” Cố Nguyên cắt ngang lời cô, quay đầu lại, nhìn cô lạnh lùng: “Thực sự em không biết anh bận tâm và tức giận vì điều gì, em cũng không biết rốt cục mình đã sai ở đâu, em cũng không biết những việc mà em đã làm khiến anh tốn thương nhiều như thế nào.”
Cố Nguyên khoát mạnh tay, lạnh lùng nhìn Tô Dao rồi khu mua sắm.
Sáng nay anh nói về Bình Thành là cố ý thăm dò ý tứ của Tô Dao, anh muốn biết khi Tô Dao biết mình không ở lại đây thì sẽ xử lý như thế nào với Hứa Đông Dương.
Anh không đi xa. Cuộc điện thoại đó anh đoán là Hứa Đông Dương gọi cho cô, anh muốn xem thái độ của Tô Dao.
Sau đêm hôm qua anh tin rằng Tô Dao đối với anh vẫn là tâm lý lưu luyến, anh hi vọng Tô Dao có thể có thái độ rõ ràng, nhưng anh lại một lần nữa thêm thất vọng.
Anh nhìn thấy Tô Dao và Hứa Đông Dương đưa Tô thư ra ngoài cùng với mẹ Hứa Đông Dương.
Anh nhìn thấy gia đình ba thế hệ vui vẻ quây quần.
Anh nhìn thấy Hứa Đông Dương nắm tay Tô Dao, muốn cô quay về bên anh.
Cố Nguyên đạp mạnh phanh xe rồi đấm mạnh vào tấm kính xe.
Trong lòng anh ngập tràn nỗi thất vọng.
Tô Dao vẫn đứng ở bãi đổ xe, Hứa Đông Dương lúc này đã đuổi tới.
Hứa Đông Dương nhìn theo hướng Cố Nguyên lái xe đi khỏi, anh bước tới bên Tô Dao: “… Lên đi, ở đây không an toàn.
Rõ ràng là hai người yêu nhau, muốn ở bên nhau, sao lại khó khăn đến vậy?
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Hứa Đông Dương: “Xin lỗi Đông Dương, tâm trạng em bây giờ không tốt lắm, em muốn về khách sạn trước.”
Hứa Đông Dương trầm ngâm một lúc nhưng cũng không ép buộc Tô Dao: “Tô Thư có thể ở lại đây với mẹ anh một lúc được không?”. Anh nói thêm: “Buổi tối anh lái xe đưa Tô Thư về.”
“Vâng.”
Tô Dao nói rồi quay người đi thì bị Hứa Đông Dương đưa tay kéo lại: “Đợi một lát, anh gọi điện cho mẹ, để mẹ đưa Tô Thư đi chơi, anh lái xe đưa em về.”
Ba mẹ Tô Dao thấy sắc mặt Tô Dao không vui, lại về một mình thì cảm thấy vô cùng thắc mắc, hỏi gì cô cũng không nói, chỉ nói là đau đầu, muốn về phòng mình.
Tô Dao nhào lên giường, vùi đầu vào gối.
Hôm qua họ còn thân mật như vậy, không rời nhau, vậy mà hôm nay sao lại làm tổn thương nhau như thế này?
Muốn nói rõ suy nghĩ của mình với người ta sao lại khó như vậy? Lẽ nào không cùng máu thịt, không cùng làn da thì những suy nghĩ muốn truyền đạt lại có thể sai lệch đến vậy sao
Cố Nguyên nói cô không biết anh vì điều gì mà tức giận, cô không ý thức được rằng cô đã làm gì khiến anh bị tổn thương nhiều đến vậy. Trong tình cảnh này tại sao anh không thể thông cảm cho cô một chút? Anh có thấy sự khó xử của cô không? Tại sao anh chỉ nghĩ tới chuyện anh bị tổn thương như thế nào mà không hiểu cô phải chịu những áp lực thậm chí còn nặng nề hơn anh?
Ba Tô Dao không yên tâm khi thấy Tô Dao đầy tâm trạng như vậy nên theo vào phòng cô.
“Dao Dao.”
Nghe thấy tiếng ba, Tô Dao ngồi dậy, lau vội những giọt nước mắt đang lăn dài trên má: “Vâng.”
Ba Tô Dao đẩy cửa bước vào, nhìn Tô Dao, không hỏi tại sao cô khóc, ông đi thẳng tới ngồi bên cạnh Tô Dao.
“Hôm nay ba Cố Nguyên điện thoại cho chúng ta.”
“Vâng.”
“Ông ấy thay mặt mẹ Cố Nguyên xin lỗi chúng ta. Mẹ Cố Nguyên là người vô cùng cố chấp. Hơn nữa, đối với việc của con, bà ấy cứ quả quyết cho rằng mình vì muốn tốt cho Cố Nguyên.”
Ba Tô Dao nhìn thái độ của Tô Dao: “Ba Cố Nguyên nói hôm nay ông ấy đưa mẹ Cố Nguyên về Bình Thành, ông ấy mời ba mẹ, con và Tô Thư về ở chỗ Cố Nguyên. Ba muốn hỏi con, con có suy nghĩ gì không?”
Tô Dao
Ba Tô Dao nhìn cô hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng: “Dao Dao, tối qua Cố Nguyên ngủ đêm ở đây đúng không?”
Tô Dao ngẩn người, rồi mặt bắt đầu đỏ bừng lên, cô cúi đầu gật khẽ.
“Ba Cố Nguyên nói tối qua nó không về nên ta đoán là nó ở lại đây.” – Ba Tô Dao nhìn Tô Dao – “Như vậy là trong lòng con đã đưa ra quyết định rồi, con vẫn quyết định sống bên Cố Nguyên?”
Tô Dao nhớ lại cuộc cãi vã với Cố Nguyên lúc trước, trong lòng bỗng cảm thấy đau nhói, nhưng cô vẫn gật đầu.
“Nếu như vậy ba cho con một lời khuyên”
Ba Tô Dao nhìn con gái mình: “Dao Dao, ưu điểm lớn nhất của con là con nhân hậu, rất hiểu tâm ý người khác, luôn lo lắng suy nghĩ cho người khác. Thế nhưng ưu điểm này có lúc lại trở thành nhược điểm của con, đó chính là cả nể, nhu nhược.”
“Con hôm nay rơi vào tình cảnh này nếu con đã hạ quyết tâm lựa chọn một người thì phải từ chối dứt khoát người còn lại, đừng để cho người ta có những hi vọng ảo tưởng.”
“Trong lòng con có lẽ nghĩ tới Hứa Đông Dương là cha ruột của Tô Thư, nên không muốn quá gay gắt với nó, thế nhưng các con lại phải đối diện với vấn đề tình cảm. Khi xử lý sự việc này điều cấm kỵ là ào ào cho qua. Hứa Đông Dương nói ngày trước khi con sống cùng với nó, con vô cùng chán ghét cái thái độ mềm mỏng của nó đối với những người con gái khác khi đó, điều đó khiến cho con không thể nào chịu được. Vậy sao sau một thời gian, ở hoàn cảnh và góc độ khác con lại dùng một hànhương tự như vậy để làm tổn thương Cố Nguyên?”
Tô Dao như chợt tỉnh khỏi cơn mê muội, cô bàng hoàng hiểu ra tất cả.
“Con là người trong cuộc nên không nhìn rõ, nhưng đừng trách ba nhiều chuyện.”
Ba Tô Dao nhìn thần sắc con gái thì biết là cô đã hiểu thấu một số chuyện: “Hai người chung sống với nhau điều quan trọng nhất là sự thành khẩn, tin tưởng, nhẫn nhịn và hiểu biết. Ba muốn con hiểu rằng, con cần phải biết mình phải xử lý tình cảnh này như thế nào.”
Ba Tô Dao đứng dậy vỗ nhẹ vào vai cô: “Nói một câu cuối cùng, ba Cố Nguyên nói nếu có thể thì con gọi điện cho ông ấy, ông ấy có vài lời muốn nói với con.”
Tô Dao đáp lại: “… Ba, con cảm ơn ba.”
Ba Tô Dao mỉm cười đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô rồi ra khỏi phòng.
Tô Dao gọi điện cho ba Cố Nguyên.
Giọng ba Cố Nguyên ở đầu đây bên kia vang lên, kèm theo những âm thanh vô cùng ồn ào: “Dao Dao!”
“Vâng… ba.” Tô Dao do dự hồi lâu nhưng rồi vẫn không thay đổi cách xưng hô.
“Con vẫn còn chịu gọi ta một tiếng “ba” thì ta yên tâm
Ba Cố Nguyên thở dài: “Mẹ Cố Nguyên tính khí độc đoán, lần này gây ra chuyện thế này ta cũng không ngăn nổi, khiến cho con khó xử, khiến ba mẹ con tủi thân.”
“Ba, ba đừng nói nữa…”
“Tâm ý của Cố Nguyên với con ta thấy rõ. Ta hi vọng con có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện với nó. Mẹ Cố Nguyên thì hôm nay ta đã đưa về Bình Thành rồi. Lúc trước Cố Nguyên về nhà và có nói rõ quyết tâm với mẹ nó, nó nói rằng dù thế nào thì nó cũng ở bên cạnh con, khiến mẹ nó vô cùng tức giận.”
Ba Cố Nguyên cười gượng gạo: “Tô Dao, Cố Nguyên đã kiên quyết như vậy ta cũng không muốn chia tách hai con. Nói ra thì khi xưa hai con kết hôn giả ta cũng có một phần trách nhiệm, nếu lúc đó ta có thể hiểu và động viên Cố Nguyên hơn thì cũng không làm cho các con phải rơi vào tình cảnh khó xử ngày hôm nay.”
“Con về nhà thăm Cố Nguyên đi. Ba không biết giữa hai đứa lại xảy ra chuyện gì, tâm trạng của Cố Nguyên lúc này rất tệ, ba lo nó lái xe ra ngoài với tâm trạng này thì rất dễ xảy ra chuyện.. Coi như là con giúp ba để ba yên tâm có được không?”
“… Vâng ạ.”
“Còn nữa” – Ba Cố Nguyên dừng lại – “Mọi người đừng ở khách sạn nữa. Mẹ Cố Nguyên không hiểu chuyện, trong lời nói đã xúc phạm tới ba mẹ con, con hãy thay ta xin lỗi họ rồi chuyển về đó đi. Đợi một thời gian nữa, tâm trạng mẹ Cố Nguyên bình tĩnh, không kích động như bây giờ, ta hi vọng các con quay về Bình Thành nhận lỗi với bà ấy. Tuy sự việc có quá đáng một chút, nhưng ở vào cương vị bà ấy thì cũng là muốn tốt cho Cố Nguyên. Bây giờ con cũng là mẹ rồi, cũng nên hiểu cho tấm lòng của những người làm
“Vâng ạ.”
“Cố Nguyên rất chung thuỷ và sống tình cảm, ba hi vọng các con hãy biết trân trọng nhau.”
Ba Cố Nguyên thở dài: “Đừng cãi nhau, hai bên nhường nhau đi. Cãi nhau sẽ làm tổn thương tình cảm. Tính khí của mẹ Cố Nguyên như vậy, mấy chục năm nay ta đều nhường bà ấy là vì không muốn làm tổn thương nhau. Thế này đi, ba phải lên xe, chút nữa mẹ Cố Nguyên không thấy ta, bà ấy lại lo lắng.”
“Vâng ạ.”
Tô Dao cúp điện thoại, cúi đầu suy tư đi đi lại lại trong phòng.
Có thể đúng như ba nói, vì cô là người trong cuộc, vì tính cách của cô nên có rất nhiều việc cô làm mà không nghĩ sẽ gây ảnh hưởng như thế nào tới anh.
Cũng như lời Cố Nguyên nói, cô không biết những việc cô làm đã làm anh tổn thương như thế nào.
Anh cho rằng cô nên hiểu điều này.
Tô Dao không thể ngồi lâu thêm nữa, cứ nghĩ tới Cố Nguyên bị cô làm tổn thương hết lần này tới lần khác vì những điều này thì trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp thắt lại.
Cô vội vàng nói với ba vài câu rồi lấy áo, đi ra ngoài, tìm Cố Nguyên.
Tô Dao đột nhiên nhận ra, sau khi cãi nhau với Cố Nguyên, cô cứ luôn mong ngóng được gặp lại anh, nghe anh nói rổi được anh ôm chặt, cô muốn xin lỗi anh, muốn nói là áp lực mà hai người chịu đựng quá lớn nên cô mới nói những lời thiếu suy nghĩ…
Sau khi cãi nhau cô luôn muốn gần gũi anh, nhưng cô luôn muốn anh lùi một bước. Cô không thể thành khẩn nói lên những suy nghĩ thực sự trong lòng mình, thế là hiểu lầm càng trở nên sâu sắc.
Tô Dao vẫn chưa kịp nghĩ xem mình sẽ nói gì thì đã tới nhà Cố Nguyên.
Cố Nguyên mở cửa, nhìn thấy Tô Dao, anh đứng sững lại.
Nếu đã không nghĩ được mình sẽ nói như thế nào thì dùng hành động trực tiếp để diễn đạt suy nghĩ thực của mình.
Tô Dao bước lên một bước, chủ động ôm chặt lấy Cố Nguyên.
Anh đứng ở đó không nhúc nhích, không biết là bao lâu sau khi cô cảm thấy những phút xúc động khi nãy dần lắng xuống, anh đưa tay lên ôm chặt lấy cô.
Đây là lần đầu tiên Dao Dao của anh chủ động ôm lấy anh.
“Em xin lỗi.”
Tô Dao dụi đầu vào ngực anh, lên tiếng: “Em biết là anh không muốn ngheói điều này, nhưng em vẫn muốn xin lỗi anh. Em không nên có thái độ nửa vời như vậy trong chuyện tình cảm với anh và Hứa Đông Dương, em không nên cho anh ta ảo tưởng là vẫn còn cơ hội, không nên để cho anh ta mặc nhiên xông vào cuộc sống của em, em xin lỗi.”
Cố Nguyên ngăn lại những lời Tô Dao sắp nói.
Đàn ông khi chung sống với người mình yêu thì dù có bao dung đến đâu đi nữa, anh ta vẫn là một người đàn ông. Anh muốn độc chiếm cô. Những loài động vật trong thế giới của chúng còn biết tranh giành để lựa chọn bạn tình, có khi còn phải trả giá bằng tình mạng. Thế giới tình cảm của con người cũng là một cuộc chiến âm thầm, không được phép xuất hiện người thứ ba.
Tô Dao chủ động nói với anh về việc này khiến Cố Nguyên lấy lại niềm tin đối với tình cảm của mình, nhưng trong lòng anh vẫn còn một khúc mắc chưa thể tháo gỡ.
Nên cho cô ấy một thời gian, anh đã từng nói rằng phải bước cùng cô trên chặng đường tình cảm. Chỉ cần