“Em ra đây.” Cố Nguyên bước lên trước một bước, nắm chặt tay Tô Dao, kéo cô ra khỏi thang máy.
“Anh đến từ lúc nào thế?” – Tô Dao hiểu rõ là cảnh tượng vừa rồi khi lọt vào mắt Cố Nguyên sẽ khiến anh hiểu lầm như thế nào, nhưng cô cũng không có cách nào giải thích.
“Chậm hơn anh ta một bước.”
Cố Nguyên kéo Tô Dao tới bên mình, nhìn Hứa Đông Dương: “Thấy hai người vào thang máy, anh đi thang máy bên cạnh lên đây.”
Hứa Đông Dương cười, cầm lấy túi đồ bước ra ngoài.
Cố Nguyên cố gắng kiềm chế cơn tức giận đang dâng trong lòng.
Hứa Đông Dương và Tô Dao vào thang máy, anh và anh ta đã thoáng nhìn thấy nhau, anh biết Hứa Đông Dương biết là anh đến. Anh biết cảnh tượng ở trong thang máy khi nãy là Hứa Đông Dương muốn khiêu khích anh, nhưng bất luận thế nào đi nữa anh cũng không thể tha thức cho sự bất cẩn của Tô Dao.
Thực ra anh rất để ý đến điều đó.
Tuy Hứa Đông Dương và cô đã từng có với nhau một đứa con, tuy anh biết rằng Hứa Đông Dương đã từng là người đàn ông đầu tiên và duy nhất của Tô Dao, song anh tự nói với mình, đó là những chuyện đã qua, không nên để ý đến những gì không thể thay đổi được nữa. Nhưng bây giờ không phải như thế. Cảnh tượng vừa rồi như một tiếng sét giáng vào anh. Anh không biết Hứa Đông Dương đã từng vô cùng gần gũi, thân thiết với Tô Dao thì ở những nơi anh không nhìn thấy, anh ta sẽ có những hành động như thế nào với Tô Dao, Tô Dao có giữ đúng giới hạn với anh ta hay không.
“Xem ra tâm trạng của anh hình như không v
Hứa Đông Dương cười cười nhìn Cố Nguyên đang đứng trước mặt: “Không biết anh có hứng thú cùng ăn cơm tối với chúng tôi không?”
Cố Nguyên bước lên trước một bước, Tô Dao kéo anh lại.
“Cảm ơn anh đã giúp chăm sóc con gái tôi” – Hứa Đông Dương khua nhẹ đồ chơi trong tay mình – “Trên người nó hội đủ những ưu điểm của tôi và Tô Dao, lớn lên giống như một thiên thần bé nhỏ.”
“Hứa Đông Dương, đủ rồi.”
Tô Dao lên tiếng ngăn không cho Hứa Đông Dương nói tiếp. Cùng lúc đó cánh cửa phòng ba mẹ Tô Dao bật mở, ba Tô Dao nhìn ra bên ngoài rồi bước ra cùng lúc: “Ba nghe thấy bên ngoài có tiếng của Tô Dao, thì ra mọi người đều ở đây.”
“Bác Tô.” Hứa Đông Dương quay người lại: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cháu tới thăm Tô Thư.”
“Ừm, anh đến thăm nó cũng là điều bình thường.” – Ba Tô Dao bước sang một bên nhường đường – “Con bé đang ở bên trong, vừa thức dậy, cậu vào đi.”
Hứa Đông Dương đáp “dạ” một tiếng rồi bước vào trong phòng.
Ba Tô Dao thấy Tô Dao và Cố Nguyên thần sắc không tốt, ông chỉ vào cánh cửa phòng bên cạnh: “Có việc gì thì vào trong đó nói, đừng đứng ở ngoài đường ồn ào, hôm nay xảy ra việc như vậy còn chưa đủ hay sao?”
Nói rồi ông đóng cửa lại.
Tô Dao lúc này mới buông tay Cố Nguyên. Anh cúi đầu nhìn cô, mở cửa phòng bên cạnh, kéo Tô Dao vào trong. Sau khi đóng cửa, anh không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cô rồi hôn.
Nụ hôn của anh là sự trừng phạt, tức giận và đố kỵ Sự thô bạo của Cố Nguyên khiến Tô Dao lặng đi vài giây rồi bắt đầu đẩy anh ra, hành động của anh mỗi lúc một quá đáng, anh ôm chặt cô, ấn cô sát vào tường, tay anh thọc sâu vào trong áo cô.
“Anh điên rồi!”
Tô Dao cuối cùng cũng khỏi nụ hôn của anh, nhẹ giọng hỏi: “Anh bây giờ muốn làm gì?”
Cố Nguyên xoa cổ Tô Dao rồi rướn người lại gần cô một cách vô cùng nguy hiểm: “Phải là anh hỏi em, anh ta muốn làm gì?”
Vì vậy mà anh mới trở nên thô lỗ như vừa rồi sao?
Tô Dao ôm má Cố Nguyên: “Cố Nguyên, em xin lỗi… “
“Anh không muốn nghe em nói xin lỗi anh.”
Cố Nguyên nới lỏng bàn tay: “Anh cũng không muốn nghe em giải thích tại sao cứ hết lần này đến lần khác anh ta lại xuất hiện bên cạnh em. Dao Dao, em đang đùa với lửa, em đang đánh cược với niềm tin của anh dành cho em, đánh cược tầm quan trọng của em trong lòng anh.”
Tô Dao im lặng.
Cô biết thái độ của mình đối với Hứa Đông Dương vô vùng mềm yếu, không kiên quyết, có lẽ trong tiềm thức, cô đã có sự dao động tình cảm, điều này cô không thể phủ nhận, nhưng đó không phải là nguyên nhân chính.
Cô không muốn quá lạnh lùng với Hứa Đông Dương, vì dù sao đi nữa anh vẫn là cha đẻ của Tô Thư. Trước đây khi mọi người chưa biết điều này thì không sao, bây giờ bí mật này đã được công bố, Tô Thư vẫn còn nhỏ nhưng sẽ có một ngày nó lớn lên, hiểu những vấn đề giữa ba mẹ chúng, cô không muốn Tô Thư phải nhìn thấy cảnh ba mẹ trở mặt với nhau như kẻ thù.
“Tô Dao” – Cố Nguyên cúi xuống nhìn sâu vào mắt cô – “Em thế này khiến anh rất thất vọng.”
Bị tiếng mở cửa làm cho thức giấc, Tô Thư dụi dụi đôi mắt mơ màng ngồi dậy, nhìn rõ khuôn mặt người mới tới rồi chiếc miệng nhỏ xinh xắn cất tiếng gọi líu lo: “Ba Hứa.”
Hứa Đông Dương bước tới, đưa chiếc túi trong tay tới trước mặt Tô Thư: “Tô Thư có nhớ ba không? Ba mua đồ cho con nè.”
Tô Thư nhìn đồ chơi nhưng không vui mừng như anh tưởng tượng, cô bé đưa tay đẩy những đồ chơi trên tay anh rồi im lặng ôm lấy cổ anh, nhoài người vào trong lòng anh.
S xảy ra ban ngày là một cú sốc đối với một đứa trẻ, cô bé lúc này chỉ cảm thấy Hứa Đông Dương cho mình cảm giác an toàn nhất, cô bé có biết bao điều tủi thân không nói thành lời, chỉ biết ôm chặt lấy cổ anh không buông ra.
Ba mẹ Tô Dao nhìn nhau, thở dài rồi ngồi xuống, dòng máu huyết thống không thể ngăn cách.
Hứa Đông Dương đưa tay ôm lấy con gái, sự tức giận trước đây dần tan biến, chỉ còn lại một Hứa Đông Dương dịu dàng, Hứa Đông Dương khẽ vỗ nhẹ vào lưng cô bé rồi lên tiếng hỏi: “Tô Thư có đói không? Con muốn ăn gì nào?”
“Bánh ga tô.”
Hứa Đông Dương đứng dậy bế Tô Thư lên: “Được, vậy ba đưa con xuống nhà đi ăn bánh ga tô nhé?”
Tô Thư gật đầu, Hứa Đông Dương quay sang ba mẹ Tô Thư, cất giọng điềm tĩnh: “Bác Tô, chúng ta cũng đi ăn chút gì thôi.”
“Được.”
Ba Tô Dao thở dài, lấy chiếc áo khoác rồi đứng dậy. Khuôn mặt Hứa Đông Dương thoáng hiện lên nụ cười, anh cúi xuống thơm con gái trong lòng: “Ba đưa con đi ăn bánh ga tô mà con thích ăn nhất nhé.”
Mấy người bước ra khỏi phòng, ba Tô Dao không muốn làm phiền Cố Nguyên và Tô Dao, nhưng Hứa Đông Dương ôm Tô Thư thơm vào mặt cô bé: “Có muốn gọi mẹ đi ăn cùng chúng ta không?”
Tô Thư gật đầu: “Muốn ạ.”
Gương mặt của Hứa Đông Dương hiện rõ nụ cười, anh buông con gái xuống rồi đến gõ cửa phòng bên một cách tư nhiên.
Tô Dao khẽ đưa tay vuốt lại tóc rối và quần áo xộc xệch. Tô Thư nhìn thấy Cố Nguyên đang đứng đằng sau, rốt cục vẫn là trẻ con, lúc này đã quên hết mọi chuyện, cất tiếng gọi ba rồi nhào vào lòng Cố Nguyên.
Cố Nguyên cúi xuống bế Tô Thư lên, ngẩng đầu nhìn người đứng bên ngoài.
“Tôi không ở đây lâu nữa.”
Cố Nguyên gật đầu khách khí với bố mẹ Tô Dao: “Ba, mẹ, con còn phải về nhà, mấy ngày này làm thiệt thòi cho mọi người.”
Nói rồi đưa Tô Thư, mẹ Tô Dao vội đón lấy.
“Ba, mẹ, mọi người đi ăn trước đi, con và Cố Nguyên còn có chuyện cần nói.”
Tô Dao quay người đẩy nhẹ ba mẹ mình, hai ông bà quay sang nhìn nhau.
“Anh đã điện thoại đặt chỗ ở bên nhà hàng Chân Ký bên cạnh. Bác Tô, mọi người đưa Tô Thư sang trước, con còn vài lời cần nói với Tô Dao.” Hứa Đông Dương lên tiếng.
Mẹ Tô Dao định nói điều gì thì bị ba Tô Dao ngăn lại. Bà lo lắng nhìn ba người rồi quay sang dỗ Tô Thư đang bị ba Tô Dao kéo đi.
Ba người im lặng.
Tô Dao không chịu nổi áp lực này nên lên tiếng trước: “Đông Dương, anh đi đi, em muốn nói chuyện với anh ấy.”
“Anh không muốn em khó xử, Dao Dao.”
Hứa Đông Dương nhìn Cố Nguyên: “Tôi không biết rốt cục hôm nay đã xảy ra chuyện gì, cả nhà Dao Dao tại sao lại ra ngoài khách sạn ở, nhưng tôi nghĩ là không thể không có liên quan tới anh. Suy nghĩ của tôi chắc anh hiểu rất rõ.”
Hứa Đông Dương nói thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn Tô Dao. Cô ấy là người phụ nữ duy nhất tôi yêu, huống hồ giữa tôi và cô ấy còn có một đứa con. Tôi biết trong sáu năm qua cô ấy và anh sống chung với nhau. Tô Dao là một người phụ nữ luôn cần người khác chăm sóc, tôi hiểu cô ấy, tính ỷ lại nhưng trong tiềm thức cô ấy rất lớn, với tính cách nhu nhược, cô ấy rất có thể hiểu lầm việc dựa dẫm vào anh trong cuộc sống thành tình cảm đối với anh.”
“Giữa tôi và cô ấy như thế nào trong lòng tôi hiểu rất rõ, không đến lượt anh phải nói.” Cố Nguyên lạnh lùng nói, lòng như bị một nhát dao cứa toác thành một vết thương lớn đẫm máu.
Lòng anh bỗng nhiên chùng xuống.
Có thực sự là cô hiểu lầm việc dựa dẫm vào anh thành tình cảm đối
Con người ta khi gặp khó khăn thì theo bản năng sẽ vơ lấy một số thứ, đối với Tô Dao mà nói, có phải anh chỉ là một miếng phao cứu sinh đó thôi không?
Nếu không phải như vậy, tại sao khi anh hỏi cô có yêu anh không thì cô không thể trả lời?
Cố Nguyên lãnh đạm nhìn Hứa Đông Dương: “Nếu đây là những gì anh cần nói với tôi thì tôi cũng nói rõ ràng với anh rằng, Tô Dao bây giờ vẫn là người phụ nữ của tôi, tôi sẽ không dễ dàng rời xa cô ấy.”
Hứa Đông Dương cười, rồi không nhìn vào Cố Nguyên mà quay sang nhìn Tô Dao: “Dao Dao, đừng quên anh và Tô Thư đợi em ở đó.” Nói rồi Đông Dương rời đi.
Cố Nguyên không nói gì thêm nữa, kéo Tô Dao vào phòng rồi đóng sập cửa lại. Anh biết đây không phải là lúc tức giận hay chất vấn, anh cũng biết sau khi xảy ra sự việc ngày hôm nay, nếu còn tranh cãi với Tô Dao thì sẽ khiến cho vết rạn nứt giữa họ càng lúc càng lớn hơn. Nhưng anh vẫn chỉ là một người đàn ông, dù có lý trí như thế nào thì rơi vào tình cảnh như vậy, cơn nóng giận vẫn cứ trào dâng.
Cố Nguyên đột nhiên đá mạnh vào chiếc cửa gỗ của phòng vệ sinh rồi quay sang nhìn Tô Dao: “Dao Dao, anh thực sự muốn biết, hết lần này đến lần khác em cho anh ta cơ hội gần gũi em, rốt cuộc là tại sao? Em cho anh ta niềm tin gì mà anh ta lại nắm chắc như vậy?”
Vừa rồi, câu nói sau cùng của Hứa Đông Dương khiến Cố Nguyên hồi tưởng lại, cảm thấy ngực mình như bị một quả núi đè nặng, sự tức giận khiến anh không biết mình đang nói gì: “Em vừa rời khỏi anh thì anh ta xuất hiện, thật kịp thời. Có phải là lúc xuống nhà em khóc rồi điện thoại cho anh ta để anh ta bay tới chăm sóc em? Hay là phải nói rằng em thích nhìn thấy tôi và anh ta khó xử, đều phải quanh quẩn bên em?”
Tô Dao đột nhiên ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh nhìn thấy sự kinh ngạc, tổn thương, tủi thân, phẫn uất và còn cả sự thất vọng trong mắt cô, tất cả đan xen vào nhau, cuối cùng trong ánh mắt đó anh nhìn thấy hình ảnh thảm hại của mình.
Cố Nguyên quay đầu đấm mạnh vào tường: “Mẹ kiếp, tôi đang nói gì thế này!”
“Dao Dao” – Cố Nguyên
“Có phải em đã chấp nhận anh ta là ba của Tô Thư?” – Anh hỏi cô.
Tô Dao im lặng không nói gì.
“Hay là phải nói rằng em đã chấp nhận anh ta?”
Cố Nguyên quay đầu lại, lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt: “Dao Dao, anh biết hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, có thể bây giờ không phải là lúc thích hợp để hỏi em câu này, nhưng anh vẫn muốn hỏi lại em một lần nữa.”
Anh dừng lại rồi nhìn vào mắt cô, cất giọng hỏi cô từng câu từng chữ: “Rốt cuộc thì em có yêu anh không?”
Việc xảy ra ban sáng đối với cô và ba mẹ cô mà nói đã là một sự sỉ nhục không sao kể được. Điều cô hoàn toàn không thể ngờ tới là buổi tối anh chạy tới, h