Không thể nào! Cướp tiền lại cướp sắc? Thật không có đẳng cấp!
"Khụ." Vị kia cúp điện thoại với bọn cướp, rõ ràng thanh nơi cổ họng, trầm mặc hồi lâu.
Lúc Gia Duyệt cho rằng bọn họ tính toán đại khai sát giới thì đối phương chợt mở miệng : "Tỉnh cũng chớ giả bộ."
". . . . . ." Nếu như không phải là trường hợp không đúng, Gia Duyệt tuyệt đối sẽ khen lớn giọng nói này đậm đà khêu gợi, nhưng bây giờ, cô tuyệt đối đồng nhất một câu chữ đều giống như bùa đòi mạng.
Như là đã mặc người chém giết "Nấu chín con vịt", chỉ là giả bộ ngủ hình như cũng né tránh không được cái gì?
Vì vậy, cô mở mắt, mắt híp lại, vụng trộm dò xét bọn cướp.
Giọi vào trong mắt cô là gương mặt đó từ từ từ mơ hồ chuyển thành rõ ràng. . . . . .
Gia Duyệt ngạc nhiên.
Lại là anh? !
Người đàn ông trước mặt ngồi xổm người xuống, chứa đựng nụ cười yếu ớt như không có chuyện gì xảy ra: "Thật sự là Thường Gia Duyệt sao? Ngưỡng mộ đã lâu rồi, tôi là. . . . . ."
"Thẩm Phi chứ sao." Không đợi đối phương nói hết lời, Gia Duyệt liền cắt đứt lời anh, "Gương mặt này của anh giống trên danh thiếp, còn cần giới thiệu sao? Thẩm Công Tử, đừng lãng phí thời gian, muốn chém giết muốn róc thịt thì cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được."
Cô tận lực để cho mình giữ vững cảm xúc bình tĩnh, vừa để ý sợ hãi vần chưa vì vậy mà rút đi nửa phần.
Vừa nói, Gia Duyệt vừa tự nhận là không để lại dấu vết chuyển đến bên tường, sau lưng có bức tường, có thể CMN tối thiểu sẽ cảm thấy có chút cảm giác an toàn.
Đầu kia, Thẩm Phi ngẩn người.
Không phải chứ? Đối thoại quê mùa như vậy mà cô có thể nói ra? Vậy kế tiếp anh không phải là nên phối hợp đưa lên một chuỗi cười nịnh?
"Ha ha ha ha ha. . . . . ." Vậy cũng tốt, làm thân sĩ nên dưới sự phối hợp của nữ sĩ, "Cô nương yên tâm, tại hạ chỉ là gần đây bị lời đồn đãi quấn thân, không chịu nổi quấy nhiễu, cho nên cần người khởi xướng tới tự mình thể nghiệm với tôi, đến cùng là có đồng tính luyến ái hay không?"
"Nghĩ, suy nghĩ một chút, nghĩ. . . Muốn làm cái gì. . . . . ."
Cười mị hoặc, giống như ánh chiều tà làm cho người ta không kìm hãm được muốn nắm chắc ánh sáng mờ.
Mà bây giờ, ánh "Sáng mờ" chiếu xa đến cuối chân trời đang ở trước mặt cô nở rộ, còn càng ngày càng gần, càng ngày càng gần. . . . . .
Anh cư nhiên đang hôn cô?
Bao phủ ấm áp bên môi cô từ từ trở nên nóng bỏng, Gia Duyệt đần độn trợn to cặp mắt, như bị người điểm huyệt.
Cho đến khi đầu lưỡi của anh không chút kiêng kỵ cạy ra bờ môi cô, cô mới đột nhiên phản ứng kịp.
—— Ầm.
Cửa phòng bị người nặng nề một cước đá văng, ngoài dự đoán, tiếng vang phá vỡ mập mờ trong phòng.
Cho dù thân là người đại diện Thẩm Phi, Lâm Cẩm cũng không ngờ tới phá cửa mà vào, sau đó bắt gặp tình cảnh như vậy, anh ngốc trệ chốc lát, chợt rống to: "Họ Thẩm, cậu lại đang làm cô gái này? Còn là loại phụ nữ này? !"
Tiếng la cuồng loạn khiến Thường Gia Duyệt hoàn toàn tỉnh táo, cô chợt tránh Thẩm Phi, luống cuống tay chân bò dậy, ghét bỏ, không ngừng lấy mu bàn tay lau cánh môi.
"Này, Thường Gia Duyệt." Anh cũng không để ý tới người đại diện đang rít gào, mà trước lúc Thường Gia Duyệt tông cửa xông ra thì gọi cô lại.
". . . . . ." Ngại vì mình vẫn còn ở trong phạm vi thế lực của kẻ địch, cô không thể không dừng bước.
"Nghe nói cô rất am hiểu đem đàn ông đùa bỡn trong lòng bàn tay?"
"Quá khen."
"A." Anh không khỏi cười lạnh, "Không phải đối với tất cả đàn ông cô đều có khả năng, chớ nhóm lửa tự thiêu."
Gia Duyệt âm thầm hếch môi, xem thường, như một làn khói biến mất ở cuối hành lang.
Bên trong phòng nhất thời khôi phục tĩnh mịch.
Sau một lúc lâu, Lâm Cẩm mới chuyển con mắt, duy trì trạng thái nhìn chằm chằm Thẩm Phi: "Cậu hoang phí bao nhiêu khổ tâm mới bắt cô ấy trói đến, liền vì tự thể nghiệm dọa cô ấy một chút?"
"Nếu không đấy? Cậu cũng ngu ngốc đến mức cho rằng tôi muốn giết người róc xương lóc thịt sao?"
"È hèm." Lâm Cẩm miễn cưỡng hừ nhẹ. Có loại ý nghĩ này cũng không kỳ quái đi, dù sao chứng kiến những thứ mặt trái tin tức tầng tầng lớp lớp kia thì Thẩm Phi xác thực nói qua có loại ý nghĩ muốn giết ném loạn tin tức đó.
"Làm ơn, tôi là diễn viên, không phải Mafia."
"Hành động hôm nay của cậu cùng Mafia có sai biệt sao?" Giật giây bạn bè của mình giả trang bọn cướp, một nhóm người công khai ở trên đường áp dụng bắt cóc, đây không phải là Mafia thì là cái gì?
"Ai da, giải buồn chứ sao."
"Ha, ha ha ha ha!" Vai Lâm Cẩm run rẩy, trả lại cho anh mấy tiếng cười gượng, sắc mặt chợt nghiêm, "Thay quần áo! Không cần làm việc phải không!"
"Đương nhiên là muốn. Sau đó nói không chừng còn có kịch hay có thể nhìn, tại sao tôi có thể bỏ qua."
". . . . . ." Đại Thiếu Gia, cậu lại muốn làm cái gì à? !
Xuyên qua hành lang, thấy đại sảnh cùng phòng nghỉ ngơi. Địa hình trước mắt cùng bố cục khiến Gia Duyệt lập tức nhận ra, đây là một khách sạn cấp năm sao.
Tròng mắt cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nếu như nhớ không lầm, thời gian này vừa lúc có một trường ở khách sạn này cử hành tiệc rượu ban sản phẩm bố, Nguyên Tu sẽ đồng ý lời mời xuất tịch.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là anh lại đầy đủ lý trí, sẽ không bởi vì cô bị bắt cóc mà hoang phế công việc.
Nghĩ tới đây, cô vừa vội vã chạy thẳng tới hội trường, vừa thử gọi điện thoại cho Nguyên Tu.
Không người nào nghe, rất tốt, điều này chứng minh anh hiện đang làm việc.
Gia Duyệt thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo lại dâng lên sơ qua không thoải mái, đó là loại tâm tình rất mâu thuẫn.
Cô nghĩ, Thẩm Phi huy động nhân lực như vậy mà đem cô bắt đi, hẳn là không chỉ dọa cô một chút, đặt xuống mấy câu ngoan thoại đơn giản như vậy chứ? Hoặc là, anh căn bản là muốn làm trễ nãi công việc của Nguyên Tu, chọc giận cô thiên tân vạn khổ (trăm nghìn cay đắng) dụ dỗ tiền tài trợ. Cho nên, cô cũng không hi vọng Nguyên Tu như ý nguyện của Thẩm Phi, lại không hy vọng Nguyên Tu hoàn toàn không chú ý tới sống chết của cô.
"Tôi muốn khẩn cầu các vị bạn bè truyền thông giúp một chuyện, trước lúc tôi xuất tới hoạt động, toi vừa nhận được tin tức, người đại diện của tôi bị bắt cóc rồi. Đến nay, tôi vẫn không nhận được điện thoại của bọn cướp, không hiểu mục đích của đối phương là gì, mà tôi lại không biết được bọn cướp đến tột cùng là người nào, chỉ có thể xuyên thấu qua ống kính kêu gọi đầu hàng. . . . . . Mặc kệ các người muốn cái gì. Tôi đều nguyện ý phối hợp, chỉ cần. . . Chỉ cần không làm tổn hại đến người đại diện của tôi, những năm gần đây cô ấy đã giúp tôi rất nhiều, đối với tôi mà nói cô tựa như người thân. . . . . ."
Đoạn tình ái dào dạt này xuyên qua cánh cửa truyền vào trong tai Gia Duyệt.
Tay cô muốn đẩy cửa ra như ngừng lại giữa không trung, cả người ngốc trệ hồi lâu.
Nguyên tưởng rằng quan hệ của bọn họ đã sớm biến chất, còn sót lại chỉ có lợi ích; nguyên tưởng rằng bọn họ để ý lẫn nhau, sớm bị cái chảo nhuộm của Làng Giải Trí làm thay đổi hoàn toàn.
Thì ra là. . . . . . Thì ra là Nguyên Tu cũng không giống suy nghĩ của cô mà lại bạc tình phụ nghĩa như vậy.
"Chậc chậc, hắn ta trơ mắt nhìn cô bị bắt đi, không rảnh cứu cô, ngược lại còn rảnh rỗi ở nơi này diễn trò hề kìa."
Sau lưng có lời gì thốt nhiên vang lên, mắt Gia Duyệt trợn trắng, không cần quay đầu lại cũng đoán được là ai.
Vị siêu sao này từ Hollywood trở về thật đúng là rảnh rỗi đây nè.
"Bớt ở bên này lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử đi!" Cô siết chặt lòng bàn tay, sẵng giọng.
"Haizz. . . . . ." Anh làm như có thật mà than nhẹ, "Tôi không phải lấy lòng tiểu nhân mà cũng không quan trọng, quan trọng là. . . . . . Nghệ sĩ nhà cô chơi thật lớn."
Một lời trúng đích.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Gia Duyệt chậm chạp không đẩy cánh cửa kia ra, Nguyên Tu đem chuyện này chơi lớn rồi.
Nếu như vào lúc này co xông vào nói ra nguyên nhân, không chỉ có không ai tin cô, còn có thể hại Nguyên Tu bị hiểu lầm.
——Tiểu sinh thảm hồng kết hợp với người đại diện nói láo để lăng xê được đăng báo.
Tựa đề tin tức ngày mai nhất định sẽ là như vậy thôi.
Nhưng nếu cô cứ như vậy rời đi, truyền thông sẽ cổ động tuyên dương, tất cả chỉ biết càng ngày càng mất khống chế.
Mặc kệ như thế nào, cũng sẽ hấp dẫn ánh nhìn của người đàn ông sau lưng này.
"Tôi nói rồi, không phải tất cả đàn ông cô đều có khả năng." Sau lưng, giọng nói Thẩm Phi chợt lạnh, giống như là Phán quan, cao cao tại thượng thưởng thức cô luống cuống.
Sống lưng cứng đờ, lửa giận đạt tới cực điểm, ngược lại làm lạnh rồi.
Một hồi lâu sau, Gia Duyệt nghiêng người sang, cánh môi giơ lên đường cong xinh đẹp: "Tôi dám chơi, liền nhất định sẽ không thua."
Thẩm Phi còn chưa hiểu nu cười thắng lợi của cô từ đâu mà tới, liền nhìn thấy cô gái trước mắt chợt bắt đầu xé y phục của mình.
Muốn làm cái gì? Anh nghi ngờ vặn nâng đuôi lông mày, không hiểu nhìn quần áo tả tơi, cô chậm rãi đẩy cánh cửa trước mặt kia ra, khập khiểng nhảy vào hội trường đang hoạt động.
Có thể nghĩ, Thường Gia Duyệt xuất hiện dẫn đến xôn xao không nhỏ.
Ống kính truyền thông lục tục tập trung đến trên người cô.
Vô luận là Nguyên Tu trước người của cô hay là Thẩm Phi sau lưng cô cũng nhất thời không thể phản ứng kịp.
"Thực xin lỗi, để cho anh lo lắng. . . . . ." Dừng ở trước mặt Nguyên Tu, cô không còn hơi sức nâng lên mỉm cười, nói xong âm đều là hơi thở mong manh.
"Gia Duyệt, cô thật bị bắt cóc sao?"
"Bọn cướp là ai? Cô trốn ra thế nào?"
"Có thể nói một chút đến cùng là có chuyện gì xảy ra không?"
Một chút ký giả quen biết Thường Gia Duyệt bắt đầu đặt câu hỏi.
"Tôi. . . . . . Tôi rất may mắn còn có thể sống mà đứng ở chỗ này. Mọi người cũng biết, chuyến đi này cạnh tranh từ trước đến giờ rất kịch liệt, nhất là nhà Hugh chúng tôi gần đây tranh thủ vai nam chính trong tác phẩm mới của đạo diễn Mễ, khó tránh khỏi sẽ khiến cho những người khác bất mãn. . . . . ." Nói đến đây, cô cười rất bất đắc dĩ, tầm mắt hàm chứa khiêu khích lại vượt qua tầng tầng đám người rơi vào trên người Thẩm Phi cách đó không xa, "Tôi đã báo cảnh sát, cảnh sát điều tra tìm hiểu rõ, trước tạm thời không tiện nhiều lời, mọi người vẫn đem tiêu điểm thả vào hoạt động lần này đi."
Thường Gia Duyệt muốn nói mà ngừng, đến điểm là dừng, nhưng điều này cũng đủ để cho những ký giả truyền thông am hiểu nhất phát huy suy nghĩ tưởng tượng khuếch tán.
Vì vậy, liên tiếp bàn luận xôn xao.
"Thì ra là do cạch tranh vai diễn trong tác phẩm mới của đạo diễn Mễ đưa tới, chẳng lẽ cùng Thẩm Phi có liên quan?"
"Khó nói lắm, tôi nghe mấy đồng nghiệp nói, Thẩm Phi làm việc rất cực đoan đấy."
"Nhưng anh ấy lại không lo không diễn, không đến nỗi vì kiểu người như vậy nhỉ."
"Mất nhân vật là nhỏ, mất thể diện là lớn. Hơn nữa gần đây mặt trái tin tức của anh ấy nhiều như vậy, rất nhiều đạo diễn cũng tạm thời không dám cùng anh ấy ký hợp đồng diễn viên đấy."
. . . . . .
Gia Duyệt thu hồi tầm mắt, thời điểm không ai lưu ý cô, quay đầu liếc nhìn Nguyên Tu, hai người ăn ý nhìn nhau cười một tiếng.