- Hi vọng là cô cũng có thể dùng tài ăn nói này để thuyết phục mẹ chồng tương lai của mình.
Nói rồi ông tắt webcam, Tô Hòa ngẩn ra mất một lúc, sau đó không nén
được tò mò nên quay sang hỏi San Ni ở bên cạnh:
- Bác ấy nói thế là có... ý gì vậy?
San Ni khẽ mỉm cười, chớp chớp mắt:
- Cô vẫn chưa hiểu à? Như thế là ông ấy đã công nhận cô rồi. Còn lại chỉ có
một mình bà Quý nữa thôi.
- Bà Quý là người như thế nào?
San Ni hỏi lại:
- Theo cô bà ấy là người như thế nào?
- Chắc không phải là nhân vật phản diện quần là áo lượt nhưng tư tưởng
hẹp hòi, vừa cay nghiệt lại vừa ích kỷ giống như trong kịch chứ?
San Ni bật cười:
- Sao cô không tự mình đi xem thế nào?
- Cái gì?
Tô Hòa tiện thể liếc nhìn ra, thấy một chiếc xe RV đậu yên bên đường trước
cửa quán cà phê.
Kính cửa xe đen ngòm từ từ hạ xuống, một người phụ nữ khoảng chừng hơn bốn mươi tuổi lộ diện, gương mặt rất đẹp, trên người mặc bộ đồ lông thú đắt tiền, trông không khác gì các quý bà cao quý trong kịch múa rồi.
Đầu óc Tô Hòa như có tiếng nổ, lẽ nào lại là bà ấy?
- Chào bác ạ! - Năm phút sau, Tô Hòa run lẩy bẩy bước đến trước xe.
Quý bà xinh đẹp trông thấy cô nhưng không tỏ thái độ lạnh lùng uy nghiêm
như cô tưởng mà lại nở một nụ cười dịu dàng, trả lời một cách vừa tao nhã lại
vừa không mất đi cảm giác thân thiết:
- Chào cháu. Đến đây, lên xe đi.
Cửa sau xe mở ra, cô đành phải ngồi vào ngang hàng với bà ở ghế sau.
Người lái xe nổ máy xuất phát.
Cô không biết họ đưa mình đi đâu nhưng lại không tiện hỏi nên chỉ cúi đầu,
lặng lẽ đợi giông tố sắp xảy ra.
Quý bà xinh đẹp nhìn cô, nhìn từ những ngón tay thô kệch đến bộ quần áo giản dị, rồi lại nhìn hai đầu gối ngại ngùng tì sát vào nhau và gương mặt nhìn
nghiêng hơi cúi xuống của cô, chậm rãi nói:
- Đây là lần đầu tiên... chúng ta gặp nhau phải không?
- Dạ, vâng ạ. Thực ra vào dịp Tết cháu đã từng đến Rome nhưng cả bác và
bác trai đều không có ở đấy...
Vào dịp Tết cô đã cố tình đưa Tô Ngu cùng đến Rome để chuẩn bị gặp cha mẹ chồng tương lai nhưng không ngờ cả Quý Văn Văn và Ôn Hồng đều không
xuất hiện. Bà Quý Văn Văn giải thích:
- Lúc đó bác không được khỏe, ngại vận động nên ở lại trụ sở tập đoàn ở Mĩ ăn tết cùng anh trai bác. Thật có lỗi quá.
- Sao thế được ạ, nếu biết trước là bác không khỏe thì lẽ ra chúng cháu đã phải đến thăm bác mới đúng chứ! - Thật đúng là, tại sao lúc đó Ôn Nhan Khanh không nói cho cô biết lí do này, để đến nỗi cô còn cho rằng mình đã bị bô mẹ chồng tương lai ghét bỏ, vì thế họ mới tránh không gặp cô.
- Nhan Khanh từ nhỏ đã có tính độc lập, khi lớn lên cũng không gần gũi hai bác lắm.
Trong lúc nói như vậy, bà Quý Văn Văn luôn nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt không thể nhận ra là buồn hay vui, nhưng từ sâu trong đáy mắt dường như lại chất chứa nỗi niềm.
Tô Hòa không biết tiếp lời thế nào, trong lòng liên tục thầm trách Ôn Nhan Khanh cả trăm lần: Lúc nào cũng nói rằng quan hệ mẹ chồng nàng dâu rất khó, nếu vậy thì anh phải giải quyết tốt mối quan hệ mẹ con trước, để còn đặt
nền móng tốt cho em chứ!
- Có điều bây giờ nó sắp kết hôn, bác cũng coi như đã yên tâm rồi. Bà Quý Văn Văn quay sang cười với cô.
Vì không biết hàm ý thật đằng sau nụ cười kia nên Tô Hòa đành lúng túng cười đáp lại. Bà mẹ chồng tương lai này... có vẻ là người sâu xa khó lường... thật không hổ danh là mẹ của Ôn Nhan Khanh.
- Đã chọn được thời điểm kết hôn rồi chứ?
- Dạ rồi ạ, ngày 20 tháng 4...
- Đã quyết định địa điểm tổ chức hôn lễ ở đâu chưa?
- Dạ, ở Provence.
- Chỗ ấy đẹp đấy, một biển hoa oải hương rất đẹp! - Bà Quý Văn Văn vừa
cười vừa nhìn Tô Hòa - Màu tím tôn cháu lên đẹp lắm.
Mặt Tô Hòa bỗng nhiên đỏ bừng, chân tay không biết để vào đâu.
- Cám ơn... bác.
- Bác không biết thứ gì có thể làm quà cưới cho hai đứa, hơn nữa cũng
không thạo mua đồ, đây chỉ là chút tấm lòng của bác - Bà Quý Văn Văn vừa nói vừa đưa một chiếc túi da sang cho cô.
Tô Hòa vội đưa hai tay ra đón lấy rồi tò mò mở ra xem, bên trong là một phiếu tuyển dụng.
- Treasure! Trời đất! Trời... - Tô Hòa bỗng nhiên nói năng không ra đầu cuối gì.
Hóa ra trong chiếc túi da này đựng một chiếc phong bì có tờ phiếu thông báo tuyển dụng vào Treasure. Tên và thông tin cá nhân của cô đều đã điền đầy đủ, chỉ chờ cô trực tiếp kí vào nữa là xong.
- Cháu thực sự có thể vào làm việc ở Treasure ư? - Tô Hòa cảm thấy như đang nằm mơ - Cháu nghe nói bắt buộc phải có kinh nghiệm làm việc từ năm năm trở lên, hơn nữa còn phải có tiếng tăm nhất định trong lĩnh vực biên tập của ngành thì mới có đủ tư cách dự tuyển vào Treasure. Nhưng cháu mới chỉ công tác được có hai năm...
Bà Quý Văn Văn nhíu mày:
- Nhan Khanh không nói gì với cháu à?
- Nói gì ạ?
- Bác là giám đốc đứng đằng sau Treasure, chính vì nguyên nhân từ bác mà
thằng bé này mới chịu xuất đầu lộ diện cho tạp chí phỏng vấn, nói theo lời nó tức là bán nhan sắc đấy.
... Tô Hòa không nói được lời nào.
Nhưng bà Quý Văn Văn lại nhìn cô cười:
- Vì thế, sau này khi thấy tạp chí Bách bảo tương đăng bài viết duy nhất về
nó, bác đã cảm thấy kì lạ, khi biết tên tuổi và nghề nghiệp của cháu thì trong lòng bác đã có tính toán.
- ...
Hóa ra vì cô mà Ôn Nhan Khanh mới chấp nhận cho phỏng vấn ư?
- Thế nào, con dâu của bác có đủ tự tin để xây dựng cuốn tạp chí này tốt
hơn không?
Bà Quý Văn Văn nở nụ cười tuyệt đẹp, đến nỗi khiến cho toàn thân Tô Hòa
run lên cầm cập, nói năng cũng bắt đầu lắp ba lắp bắp:
- Cháu... cháu không biết... không... có điều cháu... cháu nhất định sẽ cố gắng! Cháu biết mình không... không thông minh lắm, thậm chí có chút ngờ nghệch, hơn nữa cũng là người hay mềm lòng, hoàn toàn không biết quản lý kinh doanh gì cả, nhưng cháu nhất định sẽ cố gắng học hỏi! Cháu xin đảm bảo
với bác rằng tuyệt đối không làm bác phải xấu hổ đâu ạ!
Bà Quý Văn Văn đưa tay xoa đầu cô:
- Cô bé ngoan.
Cầm tờ phiếu tuyển dụng trên tay mà Tô Hòa cảm thấy như vẫn còn trong
mơ.
Mẹ của... Ôn Nhan Khanh.
Đang ngồi bên cạnh cô.
Rất gần gũi, rất thân thiết, không một chút cao ngạo, giống hệt như là mẹ
đẻ đang dịu dàng trò chuyện với con gái.
Hơn nữa còn tìm cho cô một công việc tốt hơn.
Treasure là tạp chí hàng đầu của ngành, là niềm mơ ước của rất nhiều
người! Còn cô, đúng là có thể vào làm việc ở Treasure ư?
- Cảm ơn bác... - Đúng vậy, ngoài cảm ơn ra cô không biết nói câu gì khác nữa.
- Là bác phải cám ơn cháu mới đúng.
- Sao ạ?
Trên mặt bà Quý Văn Văn bỗng lộ ra vẻ buồn bã, rất lâu sau mới lại nói:
- Cháu biết đấy, Nhan Khanh là một đứa tính tình kì quặc, có khi chính bác
cũng không biết phải sống với nó như thế nào.
- Điều này...
Tô Hòa cảm thấy rất hoang mang: Ôn Nhan Khanh ơi Ôn Nhan Khanh, anh
đúng là thất bại trong việc làm người quá đấy, không những tất cả mọi người
đều cảm thấy anh biến thái mà ngay cả mẹ anh cũng nói như vậy đấy!
- Cuộc hôn nhân giữa bác và bác trai là mối quan hệ thông gia thương nghiệp điển hình. Hai bác đến với nhau là vì lợi ích của hai gia tộc chứ không trên cơ sở tình cảm. Vì thế trước khi kết hôn, hai bác đã giao hẹn với nhau là sau khi cưới, mỗi người đều được tự do sống cuộc sống của mình, không can thiệp lẫn nhau. Có thể vì lí do này mà khiến cho con trai bác từ rất nhỏ đã thấy được mặt xấu của thế giới người lớn, từ đó dẫn đến việc nó già dặn trước tuổi
- Nói đến đây bà Quý Văn Văn thở dài một tiếng, trên trán lộ ra vẻ đau khổ
không thể khỏa lấp - Mặc dù vậy, bác vẫn hi vọng là mình có thể làm một người mẹ tốt, sau này bác đã thử tìm cách để hai mẹ con cùng hiểu nhau, nhưng Nhan Khanh thực sự quá thông minh. Thông minh đến nỗi... hừm, hình dung thế nào nhỉ? Lạnh nhạt ư? Nếu là đứa trẻ khác, khi biết cha mẹ mình bằng mặt mà không bằng lòng thì chắc chắn trong lòng chúng sẽ thấy rất u tối? Nhưng Nhan Khanh thì lại khác, nó làm ra vẻ "các người lo chuyện của các người, tôi không can thiệp, còn việc của tôi các người cũng đừng quản", từ bé đã biết mặc cả với hai bác, giữ đúng khoảng cách. Ai cũng bảo Diệp Nhất khó dạy, tinh nghịch, bướng bỉnh, nhưng bác thấy con trai bác mới là đứa làm cha mẹ đau đầu nhất, bởi vì đến một chút vẻ của một "người con trai" ở nó cũng không có.
Mồ hôi Tô Hòa tiếp tục túa ra, cô nghĩ thầm trong bụng, đây đúng là những việc Ôn Nhan Khanh hoàn toàn có thể gây ra.Tiếp
- Bởi vì hai bác không có cách nào dạy bảo được nó nên tất cả mọi thứ đều để tùy theo ý nó. Sau khi nó ra trường, bác rất mong muốn nó kế tục sự nghiệp của bác, bác đã liệt kê các chức vụ ra thành một bảng rồi hỏi nó thích chức vụ gì. Bác rất lo nó sẽ không chọn chức vụ nào cả, nhưng may mà sự việc đã không xấu đến nỗi thế, nó đã chọn một công việc - đó là dạy học ở trường SS. Tuy chức vụ này không giúp đỡ cho công việc của bác là mấy, nhưng dù sao cũng vẫn thuộc về công việc làm ăn của gia đình, vì thế bác cũng cảm thấy như thế là đủ. Sự nghiệp như vậy, hôn nhân cũng như vậy... - Bà Quý Văn Văn vừa nói vừa quay sang nhìn thẳng vào Tô Hòa - Bởi vì bác biết nỗi bất hạnh của các cuộc hôn nhân thương nghiệp, nên dù là vì bất kì lí do gì, bác cũng không thể để con trai giẫm vào vết xe đổ của mình được. Vì thế, khi biết nó tìm được người con gái mà nó thật lòng thật dạ thương yêu, thì bác và cha nó đều... rất vui mừng, hơn nữa còn thở phào nhẹ nhõm. Cho nên, Tiểu Hòa à, bác giao phó Nhan Khanh cho cháu đấy.
Mắt Tô Hòa không hiểu sao bỗng nhiên đỏ lên. Những lời nói này... ấm áp
quá!
Kịch bản vốn không nên đi theo chiều hướng này!
Cô bé lọ lem không có xuất thân quyền quý và không có thể lực như cô, khi
gặp được chàng hoàng tử như Ôn Nhan Khanh thì lẽ ra mẹ anh ta phải xuất
hiện như lên đồng, ra sức phá hoại, ra sức đè nén, và dùng những lời nói khó
nghe nhất thế gian để nhục mạ cô, dùng thủ đoạn đê tiện nhất để đối phó với
cô... Phải như vậy mới đúng chứ!
Làm sao lại có thể hiểu lòng người, cởi mở rộng lượng và đối xử ấm áp như
vậy được!
- Thưa bác... à không, mẹ, con cám ơn... - Tô Hòa nắm lấy tay Quý Văn Văn, gục đầu vào ngực bà một cách tự nhiên - Con biết mình không đủ tốt, mọi điều kiện đều hết sức bình thường, điểm nào cũng kém anh Ôn Nhan Khanh, nhưng con thật lòng yêu anh ấy, có thể dành tất cả phần còn lại của cuộc đời để chăm sóc anh ấy, yêu anh ấy, đi theo anh ấy, làm cho anh ấy thật sự hạnh phúc, mẹ, xin hãy tin con...
- Có câu nói này của con là mẹ yên tâm lắm rồi...
Trong lúc hai người vẫn đang nói chuyện thì chiếc RV đã dừng lại. Đến nơi
rồi.
Tô Hòa thẹn thùng lau nước mắt, quay nhìn ra ngoài cửa xe, lại một lần
nữa sửng sốt:
- Đây chẳng phải là... nhà của Hạ Ly sao?
Ngõ nhỏ lát đá xanh, đèn lồng cổ vẽ hình ác quỷ đi đêm - nơi chiếc RV đỗ
đúng là nhà của Hạ Ly.
Sau khi bình phục xuất viện, Hạ Ly lại trở về nơi này, tiếp tục công việc sáng tác của mình mà không bị bên ngoài làm phiền.
Vì sao bà Quý Văn Văn lại đến đây? Có phải đến thăm Hạ Ly không