Nhà văn hiện thực phê phán nổi tiếng của nước Mỹ là O\'Henri đã đã từng nói trong một tác phẩm nào đó của ông ta: "Cuộc sống là do khóc nức nở, khóc thầm và mỉm cười tạo nên, mà trong đó khóc thầm sẽ chiếm phần lớn nhất...."
Cổ Tinh Thần vẫn luôn cảm thấy câu nói này thật đúng. Đã lâu lắm rồi cô vẫn nén khóc thầm, cố gượng cười, chỉ có thể núp trong góc nào đó để người ta không thấy được mà khóc nức nở. Nhất là ở trước mặt Phó Hoành.
Bởi vì nguyên nhân từ Cổ Lệ Sa mà cô mất đi cơ hội làm việc, Tinh Thần cũng không nói cho Phó Hoành biết, mặc dù rằng sau lưng cô vẫn âm thầm rơi lệ. Cô nghĩ, cho dù hắn có biết thì sao nào? Quan hệ giữa bọn họ nhiều năm vẫn rất cẩn thận, hiểu ngầm lẫn nhau là phải che mắt mọi người, cô không cho rằng hắn sẽ vì cô mà đi đắc tội với Cổ Đại tiểu thư. Cần gì phải tự rước lấy nhục đây?
Sau mỗi ngày, cô đều sinh hoạt và nghỉ ngơi bình thường, ra khỏi nhà sẽ đến viện điều dưỡng làm bạn với dì Hồng, trước khi gần tối sẽ về nhà.......
Bất giác, hai tháng liền nhanh chóng trôi qua.
Ở trong thời gian này, Phó Hoành bận tối mày tối mặt, hắn ngoài công việc ở công ty còn phải đi công tác, triệu tập Hội Đồng Quản Trị, cùng kí kết hợp đồng với chính phủ....Đã rất lâu lắm khi cô đã chìm trong giấc mộng thì hắn mới mệt mỏi trở về. Cô nghĩ hắn sẽ không dưa thừa thời gian mà quan tâm đến nghề nghiệp của cô.
Mỗi bữa ăn sáng thưa dần nên hai người hiếm có lắm mới có thời gian gặp mặt.
Không khí sáng sớm trong lành, hai người ngồi giữa phòng ăn kiểu mở có thể nhìn ra vườn. Bàn ăn màu trắng hình tròn, trên đó có bày lọ hoa bằng gốm kiểu Nhật đang cắm những bông hoa hồng vừa cắt xuống, trên cánh hoa còn đọng những giọt sương.
Trên bàn ăn trước mặt hai người có bày đĩa trứng ốp chín bảy phần nhìn giống như quả trứng tươi cộng thêm mấy cái bánh mì mới nướng hương thơm ngào ngạt cùng bơ với cà phê của hắn và sữa tươi của cô.
Hắn như thường ngày, quần áo chỉnh tề ngồi ở trên sofa có màu sắc đơn giản, vừa giở tờ báo vừa uống cà phê, cử chỉ tao nhã. Còn cô mặc đồ ngủ, vẻ mặt uể oải ngồi đối diện với hắn vùi đầu vào ăn.
"Công việc có thuận lợi không?" Hắn hỏi cô.
"Vẫn tốt." Cô đơn giản trả lời một tiếng, cầm ly sữa tươi uống ừng ực, không muôn nhiều lời.
Hắn nghe rồi, tầm mắt từ trên tờ báo chuyển đến khuôn mặt nhỏ nhắn không chút phấn son, liếc qua một cái rồi tiếp tục chăm chú vào tờ báo.
Cảnh tượng như vậy thật giống như một đôi cử án tề mi (vợ chồng tôn trọng nhau), nhìn chẳng khác gì một đôi vợ chồng lâu năm.
Đơn giản là vì tính cách của Phó Hoành sẽ rất ít khi hỏi thăm cô tử tế, cộng thêm hai người vốn không phải là người thích nói chuyện, cần biết cũng sẽ không bao giờ đuổi theo mà hỏi khi đối phương không thích nói về nó, điều này dường như đã trở thành một loại phối hợp ăn ý.
Đối với chuyện công việc mà nói đó là một chuyện vô cùng đả kích với cô. Cuộc đời bất công đến thế là cùng, người cố gắng tiến thủ lại không bằng kẻ sau lưng sàm ngôn xua nịnh. Cộng thêm số mạt rệp nữa, sau khi gửi bản lý lịch đi nhiều nơi không có hồi âm, thì gặp phải tên chủ sắc lang nói xa nói gần về "quy tắc ngầm", cô đương nhiên là chạy càng xa càng tốt.
Lại qua một đoạn thời gian, Tinh Thần thật không dễ dàng gặp được luồng gió mới thổi qua cái sự nghiệp đang lạnh lẽo của cô, cô đã có công ty nhận.
Đó là công ty trang sức mới thành lập lấy chế tác và bán trang sức truyền thống làm chủ đạo với cái tên khá là khoa trương: công ty trang sức trách nhiệm hữu hạn Đài Đông Nhất Hoa. Nghe nói công ty trước mắt đang chuẩn bị tích cực xâm nhập thị trường vì vậy hướng bốn phương tám hướng, bày thiên la địa võng tìm nhân tài. Tinh Thần vốn là nhà thiết kế trưng bày được đề cử, may mắn được trúng tuyển.
Hôm đó, Tinh Thần vai đeo túi xách đến khu trung tâm thương mại của thành phố, theo địa chỉ đi thang máy lên tầng 23, tới Công ty trang sức trách nhiệm hữu hạn Đài Đông Nhất Hoa.
Tiếp cô là một vị lão phu nhân nhân chừng sáu mươi tuổi, ngồi ngay ngắn ở bàn làm việc, trông mặt bà gầy teo nho nhỏ, mái tóc búi theo kiểu cũ, mặt đánh phấn dày, mặc sườn xám sặc sỡ, các ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc phỉ thúy, trong tay còn cầm chiếc khăn tay bằng lụa tơ tằm thêu hoa, nhìn qua có chút quý phái.
Một vị phu nhân khá đẫy đà cũng ngồi bên cạnh, cạnh đó còn có một chàng trai chừng hơn hai mươi tuổi, dáng dấp trắng trẻo mập mạp, dáng vẻ ngây thơ, tóc rẽ ngôi giữa, ăn mặc theo kiểu Trung Quốc trừ áo khoác ngoài.
Trong giây lát, Tinh Thần cảm thấy mình giống như trở lại những thời kỳ đầu Dân quốc.
Trong phòng còn có hai tam cô lục bà bộ dáng như bà thím, đều tô son đánh phấn, ăn mặc xinh đẹp, một người trong đó có giọng Đài Loan bảo cô ngồi vào ghế đối diện.
Một người khác xin chỉ thị: "Lão phu nhân, cổ tiểu thư đến."
"Ừm." Người phụ nữ mập gật đầu một cái, nhìn Tinh Thần từ trên xuống dưới.
Tục ngữ nói: "ba nữ nhân thành một sân khấu" không sai.
Ba người đàn bà này vẫn ở đó nói to nói nhỏ, mỗi người một câu bình phẩm từ đầu đến chân Tinh Thần.
Một người nói: "Lão phu nhân ngài nhìn xem, bộ dáng rất mềm mại, đúng không ạ?"
Vị phu nhân già gật đầu một cái, "Chỉ tiếc là hơi gầy một chút, chỉ là so với những cô gái đến trước đây chỉ có da bọc xương thì có vẻ tốt hơn. Có ngực và mông, sau này bồi bổ tốt là được."
Một bà thím khác cười nói: "Đúng rồi, tôi nhìn thấy mặt mày có vẻ giống lão phu nhân lúc trẻ vài phần, nhớ năm nào lão phu nhân là Đài Đông Nhất Hoa đã mê hoặc bao nhiêu chàng trai."
Lão phu nhân đương nhiên là hết sức hưởng thụ, cầm khăn che miệng cười nói: "Đó là chuyện lúc trẻ, đều đã già rồi, nói đến làm gì?"
Hai bà thím lập tức tiến đến nịnh nọt một phen, nói về thời đó một lúc rồi mới đem đề tài chuyển về Tinh Thần.
"Lão phu nhân xem một chút, ngày sinh, tháng đẻ, tên họ, bát tự rất hợp với Thiếu gia rồi đó!"
"Ừ, Bao Bao nhà chúng ta cũng chưa từng có sơ luyến, nhất định phải tìm cô gái thật trong sạch làm vợ.
"Đúng vậy, Hoa gia là vọng tộc ở Đài Đông, có uy tín danh dự, thế nào cũng phải tìm cháu dâu trình độ học vấn cao, vị Cổ tiểu thư này đã từng học đại học ở nước ngoài rồi đấy!"
Tinh Thần nghe mãi không hiểu, rốt cuộc không nhịn được mở miệng hỏi: "Thật xin lỗi, xin hỏi. . . . . ."
"Là như thế này, Cổ tiểu thư, lão phu nhân nhà chúng tôi cảm thấy điều kiện của cô rất tốt..., cho nên hẹn cô tới gặp một người."
"Vị này là Thiếu gia nhà chúng tôi!"
Nghe tam cô lục bà thao thao bất tuyệt cô cuối cùng cũng nghe ra chút manh mối, thì ra là công ty này gọi người đến không phải tuyển nhân viên mà là đang tuyển nàng dâu.
"Không. . . . . . thật ngại, tôi là Hoa Bao Bao, cô có muốn cùng tôi kết hôn...kết giao được không? Cũng đã hai lăm tuổi thuộc diện "cao tuổi" mà thiếu gia nhà giàu còn chưa từng yêu đương nên vô cùng ngượng ngùng nhìn Tinh Thần.
"Chúng tôi Hoa gia ở Đài Đông là đại danh vọng tộc, Cổ tiểu thư, cô yên tâm, nhà chúng tôi chỉ coi trọng người, đồ cưới chỉ cần chút lòng thành, sính lễ thì tùy cô nói...." Hoa lão phu nhân cười như hoa nở, vừa nói vừa phất khăn tay nhìn cô.
"Đúng nha, có câu nói: "nam dựa vào gia, nữ dựa vào gả", việc làm có gì hay, không bằng gả tốt hơn nhiều."
Tinh Thần thật là dở khóc dở cười, vội vàng tìm cớ từ chối rồi bỏ trốn mất dạng.
Những chuyện kỳ quặc xảy ra khiến tâm trạng tìm việc của cô thêm chán chường, không hề còn hứng thú đi tìm việc.
Cứ như vậy thoáng một cái, một thời gian dài như cát chảy qua kẽ tay. Tinh Thần vẫn là kẻ lêu lổng như cũ, là kẻ vô tích sự.
Mà Phó Hoành thì sao? Hắn sắp trở thành rể hiền của Cổ Gia rồi.
Scandal giữa Phó Hoành và Cổ Lệ Sa ngày càng ác liệt, một người là tuấn kiệt trẻ tuổi, một là Thiên kim danh giá, báo chí thích nhất là những vụ như thế này. Hơn nữa mỗi lần tiệc rượu, party, hoạt động từ thiện công khai, cả hai người đều cùng đi với nhau, cử chỉ thân thiết, tình cảm tràn trề chưa từng làm cho công chúng thất vọng.
Gióng trống khua chiêng gây chú ý cho người xem thế này mà nói không kết giao, ai sẽ tin nổi.Vốn là người thích xem tin tức, Tinh Thần tất nhiên không do dự mà tin rồi.
Đài Nam trời hạ vừa đến, nhiệt độ lại càng ngày càng cao, ánh mặt trời chói chang, bầu trời không có một gợn mây, mặt đất mặt trời nung cho nóng đỏ, một trận gió thổi qua làm trên mặt đất cuồn cuộn nổi lên làn sóng nhiệt, mặt trời thiêu đốt làm người ta không thở nổi.
Sau khi Tinh Thần đến viện điều dưỡng thăm dì Hồng, cô rời khỏi đó. Cô mặc chiếc áo sơ mi xanh sọc trắng, quần short jean, bàn chân trắng trẻo xỏ xăng-̣đan, đeo chiếc túi bằng mây đứng ở sạp báo ven đường nghiêng đầu có phần suy nghĩ. Cô nhìn chằm chằm vào tạp chí đầy màu sắc kia, trên bìa có hình đôi tuấn nam mỹ nữ chính là Phó Hoành và Cổ Lệ Sa.
Chắc vì nắng quá chói chang mà cô có chút váng đầu và hoa mắt...Đây là dấu hiệu của cảm nắng.
"Cổ tiểu thư. . . . . ."
Sau lưng chợt truyền đến tiếng nói xa lạ làm cô hết sức ngạc nhiên quay đầu lại.
Đứng ở sau lưng cô là một người hơn hai mươi tuổi, đầu rẽ ngôi giữa, trắng trẻo mập mạp, cách mặc quần áo Trung Quốc kiểu cũ trừ chiếc áo sơ mi ngắn tay bằng tơ tằm làm cho người ta gặp một lần là không quên được.
Trang phục kinh điển như thế trừ vị Đài Đông Nhất Hoa thiếu gia Hoa Bao Bao thì còn ai vào đây nữa.
"Hoa tiên sinh, xin chào." Tinh Thần lễ phép lên tiếng chào hỏi.
"Cổ tiểu thư, thật là trùng hợp!" Hoa Bao Bao mặt ngượng ngùng.
"Đúng vậy, thật là khéo."
"Cổ tiểu thư, tôi. . . . . . Tôi có thể mời...mời cô uống ly trà?" Hoa Bao Bao lấy dũng khí để mời.
Tinh Thần nhìn vẻ mặt hắn nhăn nhó bất an, nhớ tới hôm gọi đến cùng chạm mặt với Hoa thế tổ, thế tôn không khỏi bật cười, gật đầu: "Được!"
"Có thật không? Quá. . . . . . Thật tốt quá!" Hoa Bao Bao cũng cười rất vui vẻ.
Hoa Bao Bao này bề ngoài mặc dù thoạt nhìn đần độn, thật ra thì cũng không ngu.
Những cô gái bị bề trên chọn trúng để trở thành cháu dâu Hoa gia Hoa Bao Bao đều biết rõ. Những cô gái kia hoặc ăn mặc chải chuốt hoặc giả vờ đoạn trang hoặc nói năng hoạt bát thật ra đều ghét hắn. Ghét quần áo hắn đang mặc, ghét cái đầu rẽ ngôi giữa, hắn lại không biết ăn nói. Bọn họ đều cười nhạo hắn, coi như đồng ý kết giao với mình cũng chỉ vì Hoa gia có tiền.
Nhưng vị Cổ tiểu thư trước mắt đây không giống họ, khi cô nhìn hắn, đôi mắt to như sao sáng, chỉ lóe lên ánh sáng kinh ngạc, không phải là ánh mắt chán ghét mà hắn thường thấy ở người khác. Cổ tiểu thư là người tốt, mà Hoa Bao Bao thích kết bạn với người tốt.
Hoa thiếu gia để tỏ lòng mình cũng là người có hiểu biết, rất hào phóng mời Tinh Thần đến quán rất nổi tiếng về trà và cà phê.
Tinh Thần ở Đài Loan vốn không có bạn bè, Hoa thiếu gia chắc cũng tương tự, có điểm chung như vậy nên hai người đến ngồi gần cửa sổ vừa thưởng thức cà phê vừa tán gẫu chuyện trên trời dưới đất.
Tinh Thần nghe Hoa Bao Bao đỏ mặt nói về những chuyện nhiều năm qua, từng ở nông thôn Đài Đông làm mấy chuyện lý thú thì bật cười, thậm chí còn cười thật to.
Có giai nhân cổ vũ, dũng khí Hoa Bao Bao tăng lên nhiều, ngay cả tật xấu nói lắp cũng bớt đi, hắn thỉnh thoảng liếc trộm nụ cười sáng lạn của cô, tim đập rộn lên, mặt đỏ như trái cà chua.