Nhìn cô cắn môi, hai bàn tay xoắn xuýt lại với nhau, khuôn mặt đỏ hồng khiến cho lòng Phó Hoành mềm lại làm cho hắn muốn mỉm cười. Nhưng trong nháy mắt dường lý trí đã quay trở lại, trong lòng giống như có vật nặng đánh vào, đau đớn.
Cô nghe được, vội vàng mở miệng: "Anh có thể....bỏ qua cho cha tôi?"
Lời của cô khiến Phó Hoành trong nháy mắt nhíu chặt chân mày, đôi mắt đen lạnh băng nhìn chăm chú vào cô: "Em đến là vì muốn nói điều này?"
Giọng hắn lãnh đạm, lộ ra khinh thường, hận, thậm chí là căm ghét. Cô có thể nhìn thấy từ trong ánh mắt bén nhọn của hắn nhìn mình không còn kiên nhẫn và chán ghét.
Cô cúi đầu, nhắm mắt nói: "Đúng vậy, tôi muốn cầu xin anh bỏ qua cho ông ấy, ông ta đã phá sản. . . . . ."
"Phá sản? Vậy đã là gì?"
Khuôn mặt đẹp trai bật ra tia cười lạnh, mang theo cơn phẫn nộ tuyệt đỉnh: "Tôi sẽ không để Cổ Phó giám đốc tốt hơn bây giờ đâu, đối với hành động và việc làm của hắn, phá sản chẳng qua chỉ là món khai vị mà thôi...Nợ tiền thì trả tiền, nợ mạng thì đền mạng, đạo lý này tôi sẽ từ từ cho ông nội hắn hiểu."
Giọng của hắn trước sau như một, lạnh băng, từng lời nói phun ra những tia ác độc. Tinh Thần bỗng rùng mình một cái, một luồng khí lạnh từ sống lưng vọt lên.
"Tại sao. . . . . ." Tinh Thần nghi ngờ nhìn hắn.
Cô không hiểu, vì sao hắn có thể hận Cổ Thế Xương như vậy?
"Tại sao? Sao em không đi hỏi lệnh tôn (cha), đã từng làm chuyện ác gì?"
Nghe vậy, Tinh Thần liền ngây ngẩn cả người, "Anh nói như vậy là ý gì? Ông ấy...ông ấy nợ anh gì sao?"
"Hắn nợ tôi gì?" Không nói tới tình không sao nhưng giờ người đàn ông luôn ôn hoà lạnh nhạt này trong khoảnh khắc đôi mắt rực lửa, trán nổi đầy gân xanh, ngực phập phồng kịch liệt, gầm nhẹ nói: "Hắn nợ tôi, dù có đem em bóp chết thì cũng không trả nổi!"
Lời còn chưa dứt, hắn liền một tay bóp lấy cái cổ mảnh khảnh của cô, xoay người đè cô lên cửa.
Lực tay hắn không nhỏ, lồng ngực phập phồng như đang cố hết sức để bình ổn nhịp tim, con mắt lạnh băng gần cô trong gang tấc cứ nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong như nước đang tràn ngập nỗi hoài nghi và vừa thống khổ. Ánh mắt tràn ngập hận thù sắc bén như loài sói hoang vừa mênh mông mệt mỏi mà tràn đầy thống khổ.
Tinh Thần đã thở không nổi, đầu vì thiếu dưỡng khí mà hôn mê, thần trí tan rã hết, trong lúc mơ hồ thầm nghĩ có lẽ cứ như vậy chết đi sẽ tốt hơn! Thật ra từ năm năm trước cô đã nên chết đi rồi...
Đáng tiếc, trước khi cô mất đi ý thức, lực siết ở cổ chợt buông lỏng ra.
Lượng không khí lớn bỗng tràn vào trong phổi khiến cô không ngừng ho khan, tựa vào tường cúi người há miệng thở hổn hển. Giống như vừa trải qua một giấc mơ, những lời hắn vừa nói trong chốc lát cô đã hiểu.
Hoá ra là như vậy sao? Hắn bởi vì phải trả thù cho nên năm năm trước mới tìm đến mình sao?
Tình hình trước mắt chẳng qua là "cha nợ con trả" mà thôi, mà đã lâu như vậy cô còn chưa trả hết sao? Rốt cuộc thâm cừu đại hận đến mức nào mà khiến cho hắn vẫn không chịu dừng tay?
Khuôn mặt đã trở lại yên lặng như nước mặt hồ không gợn sóng, hắn lạnh lùng liếc cô một cái rồi đột nhiên hỏi: "Tang sự đã xong?"
Tinh Thần sửng sốt, không nghĩ đến hắn sẽ hỏi về điều này.
"Chậm nhất là ngày mai sẽ phải chuyển đến! " Giọng điệu của hắn giống như là đang nói cho cô biết hạn chót của lệnh truy nã, nếu như cô không tuân thủ sẽ lập tức bắt bớ cô.
Cái gì? Trong nháy mắt từ đáy lòng xông lên một dòng khí lạnh như băng, chợt cảm thấy mũi mình chua xót, vì sao hắn còn muốn điều khiển cô nữa?
Cô ngẩng mặt lên, không chút khiếp sợ, cái miệng nhỏ nhắn phun ra một lời như đinh chém sắt: "Không."
"Nếu không muốn thì lập tức rời khỏi nơi này, về sau đừng để tôi nhìn thấy em!" Tức giận cùng thống khổ khiến ngũ quan hắn vặn vẹo thành một khối, hắn cắn răng nghiến lợi nói xong liền sải bước đi vào cửa chính rồi hung hăng đóng cửa lại.
Nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng Tinh Thần dâng lên một loại tình cảm phức tạp cuối cùng hóa thành cảm giác buồn bã......
Về sau, hắn sẽ không bao giờ phải thấy cô nữa.
Cô sẽ rời xa nơi này, rời khỏi hắn, từ giờ sẽ thành hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau.
Đài Loan năm nay mùa đông đặc biệt giá lạnh, không khí lạnh tràn về từng đợt sau so với từng đợt trước càng thêm mạnh, mà thời gian lạnh càng kéo dài.
Mà suối nước nóng là nơi đến tốt nhất vào thời gian này rồi.
Ở khu suối nước nóng cao cấp được xây bên cạnh sườn núi, cạnh đó là khu rừng yên tĩnh, cách xa thành thị náo nhiệt. Ngắm cảnh đêm cũng có thể thưởng thức vẻ đẹp của núi.
Toàn bộ được xây theo kiểu nhà gỗ của Nhật, cạnh của sổ có một dòng suối nhỏ từ trên cao chảy xuống, dưới chân là dòng suối chạy ngang qua sàn nhà có thể thấy được trong hồ nước nóng cuồn cuồn nổi lên bọt trắng xóa, khiến cho người ở nơi này nghỉ ngơi có thể hưởng thụ cảm giác thư giãn thoải mái.
Bởi vì không phải kiểu suối nước nóng bình thường ai cũng có thể đến được mà chỉ có khách VIP là hội viên hoặc là quan lại quyền quý mới có thể đến đây được. Vì thế nơi này luôn yên tĩnh, chỉ có nghe tiếng nước chảy mà thôi.
Trong căn phòng gỗ chừng bốn mươi mét vuông, ánh đèn dìu dịu, bàn đá xanh trải trong hồ nước gợn màu ngọc bích, hơi nước bốc lên mù mịt, một bên là tựa vào tường gỗ, một bên là phòng tắm hơi bằng thủy tinh và spa, ngoài ra còn phòng thay đồ sang trọng.
Cạnh cửa có treo chiếc chuông gió cổ, và trên tường là những bức tranh sơn dầu của các họa sĩ trứ danh. Bên dưới là ghế nằm thoải mái cùng hoa tươi nở rộ. Từng chi tiết trong phòng đều toát lên đầy vẻ xa xỉ hưởng thụ.
"Xoạt" một tiếng, nữ phục vụ trẻ tuổi xinh đẹp kéo cánh cửa vuông kiểu Nhật ra, tay bưng khay bằng bạc, trên đó có một chai rượu vang đỏ cao cấp cùng hai chiếc ly đế cao đi vào, mỉm cười nhìn hai người đàn ông trong hồ....
Đây tuyệt đối người đàn ông hoàn mỹ nhất trong mắt phụ nữ!
Không chỉ có khuôn mặt anh tuấn, cơ bắp hấp dẫn mà còn có khí chất cao quý, hoặc tuấn mỹ ưu nhã hoặc phong lưu nội liễm, là tầng lớp thượng lưu sáng chói nhất.
Nhiều tiền, đẹp trai không kiềm chế được trong nháy mắt sẽ kích thích dây thần kinh của phụ nữ hoặc cả đàn ông nữa. Nhưng bọn họ cũng sẽ như nhau đều là loại bạc tình máu lạnh, chẳng dễ dàng yêu ai cả.
Người nữ phục vụ cung kính thu hồi tầm mắt, nhẹ giọng nói: "u tiên sinh, rượu của ngài đã tới."
"Cám ơn, để xuống là được rồi." Một người đàn ông trong đó hắng giọng nói, đôi mắt còn đang thưởng thức cảnh đẹp ngoài cửa sổ.
Hắn là một người đúng tiêu chuẩn mỹ nam, có đôi mắt đào hoa cực kỳ hút hồn, sống mũi cao cùng đôi môi hoàn mỹ. Giờ phút này đang cởi trần ngâm mình trong hồ nước lộ ra bắp thịt khiêu gợi và sinh động.
Một người khác vẫn còn nằm đối diện trong hồ nước, sau gáy còn lót chiếc khăn lông để kê đầu, cũng nằm nhắm mắt không nhúc nhích. Nhưng vẫn có thể thấy được khuôn mặt anh tuấn, vóc người cân xứng, chân tay thon dài, bắp thịt rắn chắc tinh tráng không kém những người mẫu phương Tây.
Ở nơi này làm việc, những người đẹp trai thấy cũng không ít, không có gì ngoài bên ngoài nạm ngọc bên trong thối rữa hoặc nếu có thông minh tháo vát thì diện mạo cũng thật là xin lỗi cuộc đời. Nếu có cả hai thì đúng là hàng hiếm. Nhưng hôm nay có tới hai người như vậy, không thể tưởng tượng nổi? Liệu đây có phải là nam sắc? (đồng tính các nàng ạ)
Trái tim non nớt của cô phục vụ bỗng nhảy loạn, liều chết nhịn không cho máu mũi chảy xuống, để chiếc khay ở bên cạnh ao rồi nhanh chóng rời đi.
Bên trong phòng lại khôi phục vẻ tĩnh mịch, chỉ có hai người đàn ông tiếp tục hưởng thụ, cảm giác được lỗ chân lông nở ra cho hơi nước ấm thấm vào thân thể, mỗi bắp thịt giãn ra, nhẹ nhàng xoa dịu gân cốt.
Cảnh tượng này thật sự kiến cho người ta liên tưởng đến....
Nếu như bị đám chó săn vồ được nhất định sẽ được đăng lên tuần san trang nhất cùng chất vấn chẳng lẽ đây là một đôi đồng tính luyến ái?
Nếu như bị người trên thương giới nhìn thấy nhất định sẽ được mở rộng tầm mắt, không hiểu hai người này chẳng liên quan gì tới nhau giờ lại gắn bó mật thiết thế này có phải là sắp có âm mưu gì sao? Liệu có phải thương trường lại sắp nổi lên một trận tinh phong huyết vũ?
Nếu như bị các vị Thiên kim danh giá mà nhìn thấy nhất định sẽ khóc lóc nức nở. Trên đời này đàn ông tốt sao lại thành gay hết thế này?
Nhưng nếu như bị người của Quan gia hay Cổ Gia nhìn thấy nhất định sẽ khẳng định như đinh chém sắt rằng, chắc chắn mắt bị mù, tuyệt đối không có chuyện như vậy.
Mọi người đều biết, Cổ Gia là nhà giàu có, Quan gia là vọng tộc. Hai nhà này từ trước đến giờ luôn đấu đá nhau, hơn nữa những năm gần đây càng ác liệt hơn, ngay cả giả mù sa mưa để diễn tiết mục "mặt hợp ý không hợp" cho nhau cũng lười diễn.
Nhưng mà dù ai không nghĩ đến thì Phó Hoành và u Tỉ, một người là người của Tập đoàn Cổ Thị, một người là em trai của tam Uyển đồng thời còn là đại luật sư được lão thái gia tín nhiệm nhất, mà hai người này lại là bạn bè thân thiết.
Xuyên qua cửa sổ lớn được mở ra, trên bầu trời đêm đen kịt có mấy ngôi sao lóe sáng làm cho đêm khuya ở nơi sơn cốc này càng thêm yên tĩnh.
"Reng. . . . . ." Tiếng chuông điện thoại dễ nghe cắt đứt sự yên lặng trong phòng, đang nhắm mắt dưỡng thần, Phó Hoành lập tức cầm lên nghe, ngắn gọn mà trả lời: "Rồi, tiếp tục tìm." Rồi cúp máy ngay.
Đem tầm mắt từ cảnh đẹp ngoài cửa sổ dời về, u Tỉ liền hỏi: "Thế nào? Vẫn chưa tìm thấy?"
"Ừ." Phó Hoành rõ ràng tâm tình không tốt, cũng không muốn nói thêm.
"Đã mất tích một tuần lễ, trong nước không tìm ra, có phải là đã xuất ngoại?" u Tỉ hỏi.
"Chắc vậy." Phó Hoành cảm thấy thái dương nhói đau.
Từ tuần trước sau khi chia tay, hắn đột nhiên không thấy tin tức gì của Tinh Thần. Cô mất tích khiến hắn không phản ứng nổi liền luống cuống, một mặt báo cảnh sát, mặt khác phái người đi tìm kiếm. Trong mấy ngày ngắn ngủi đã lật cả Đài Loan lên mà vẫn không tìm thấy tung tích cô.
Cô cố ý tránh mặt hắn hay đã xảy ra chuyện gì?
Ào ào một tiếng, Phó Hoành tâm tình phiền loạn từ trong hồ nước đứng dậy, vơ cái áo choàng tắm mặc vào, bước tới phòng thay đồ để rời đi.
u đại luật sư vẫn vô tư khoan thai thưởng thức rượu quý, thuận tiện mở nhạc lên rồi thong thả: "Fran, mình nói này, biết cậu lâu như vậy mà vẫn chưa từng thấy bộ dạng cậu như thế này. Có phải vị giám đốc Cổ Thị đang mất tích ở Anh không chịu về hay là ngày tận thế sắp đến?"
Lời nói của u luật sư rất ác độc, ngay cả Cổ Hách Tuyền cũng dám nguyền rủa, đáng tiếc là không có ai thèm để ý tới hắn.
"Được rồi, vui vẻ lên chút, cũng không phải là phụ nữ nha. Tất nhiên mình không xem thường phụ nữ nhưng mà cậu làm sao vậy? Đã nhiều năm rồi mà vẫn không trói nổi người phụ nữ của mình, thật là phí công!"
u Tỉ không tức giận chút nào thậm chí còn cố nói kích hắn: "Cô gái của cậu cũng thật lạ, theo cậu năm năm đến giờ mới bắt đầu làm phản, có phải là hơi trễ không? Như mình đây, cô ấy từ nhỏ đã không để cho mình yên, tóc bạc và nếp nhăn đã vài tầng rồi, quả thật là tốn sức mà!"
Người đàn ông trong phòng thay đồ vẫn đang thay đồ, hiển nhiên là mặc kệ hắn.
u Tỉ vẫn chưa hết hứng, tiếp tục lớn tiếng nói: "Nh