t là đẹp, đẹp đến mức người ta không dám đến gần, hơn nữa tính tình cũng tốt, sẽ không cười nhạo hắn.
Mà một màn kia Phó Hoành vừa mới bước vào quán cà phê liền thấy.
Hắn mới từ trên xe xuống, trời rất nóng nhưng vẫn mặc áo sơ mi đeo caravat, một tay vẫn bỏ trong túi quần tây, tay kia cầm điện thoại tập trung nói chuyện. Tuy nhiên hình như là có linh cảm, tầm mắt sắc bén theo bản năng liền nhìn thẳng về vị trí gần cửa sổ.
Cô ấy đang cười.
Cô ấy đang nhìn về người đàn ông mập ú ăn mặc lòe loẹt, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười có má lúm đồng tiền dường như là vì người đối diện vừa nói về câu chuyện vô cùng thú vị. Đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt như hoa nhường nguyệt thẹn, ngũ quan ngày thường vốn tinh xảo giờ cười vô cùng tự nhiên không biết hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt bên cạnh.
Giống như có người đang đấm vào trái tim hắn, đau, nhưng hắn lại đang cố tự làm khổ mình không chịu rời đi vẫn đứng nhìn.
Hình như hắn chưa bao giờ thấy cô cười với hắn như vậy, mặt cô khi nhìn hắn thì luôn là vẻ mặt lấy lòng, suy đoán, cẩn trọng thì làm sao có thể mà thật lòng cười được.
Phó Hoành chậm rãi nheo mắt lại.
"Phó tiên sinh." Người phục vụ bàn đi tới, cung kính cúi người chào nói: "u tiên sinh đang đợi ngài."
Hắn khẽ vuốt cằm, bỏ đi ý định đến gặp đôi nam nữ, xoay người theo người phục vụ lên lầu, không thèm ngoái đầu liếc mắt lại nhìn.
Đêm tối yên tĩnh, ánh trăng như dát bạc, muôn ngàn vì sao lấp lánh.
Trong phòng tắm tràn ngập hơi thở hoan ái, ánh đèn dìu dịu, hơi nước mờ mịt.
Người đàn ông nằm ngửa trong bồn tắm masage, thân thể cao lớn thon dài bị dòng nước ấm áp bao quanh, mắt nhắm lại hưởng thụ cảm giác khoan khoái do nước ấm mang lại.
Chậm rãi thở ra một hơi, mở mắt ra, ánh mắt thâm thúy nhìn cô gái đang nằm trong ngực hắn, cô cau đôi mày thanh tú, vừa rồi mới bị hoan ái kịch liệt thiếu chút nữa là hôn mê, đến giờ vẫn chưa bình phục nổi.
Năm năm đã qua, vốn là tóc ngắn ngang tai giờ đã dài đến thắt lưng trông giống như một dải lụa đen, vừa dày lại trơn mượt, tóc bị vén sang một bên làm lộ ra một khoảng lưng đẹp đẽ và trắng như tuyết.
Eo thon uyển chuyển thướt tha, một đôi chân ngọc thon dài bị buộc vòng qua hông tinh tráng của hắn, theo nam căn vẫn còn chìm sâu vào trong cơ thể cô không ngừng động, đôi môi cô khẽ run lên, đôi mi dài khép hờ, khuôn mặt đỏ bừng.
Một hồi lâu suy nghĩ xốn xang, hắn không biết làm gì nữa, không muốn suy nghĩ nhiều nữa, bá đạo tiếp tục đắm chìm trong cơ thể cô. Hắn ôm lấý thân hình mềm mại bước ra khỏi phòng tắm.
Chỉ chốc lát sau, trong phòng ngủ vang lên tiếng thở dốc nam tính.
Khuôn mặt đẹp trai của Phó Hoành hơi ửng hồng, cố gắng đè nén thở dốc lại, nằm trên chiếc giường King size, áo ngủ mặc trên người đã được cởi ra lộ ra lồng ngực trơn bóng, vật to dài nam tính đang dâng trào kích động đứng thẳng.
Tinh Thần quỳ gối giữa hai đùi hắn, đôi tay trắng nõn ngọc ngà nhẹ nhàng vuốt ve ngực hắn, cái cổ trắng ngần cúi xuống, đôi môi anh đào hôn từng tấc thịt trên ngực hắn, chậm rãi ngậm một bên của hắn, cái lưỡi nhẹ nhàng cuốn lấy giống như hắn đã từng làm với cô.
Phó Hoành rên lên một tiếng, toàn thân đột nhiên cứng nhắc, tròng mắt đen càng sâu vẫn nhìn chằm chằm vào cô, tất cả đều chứa đầy dục vọng.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương tiếp tục từ từ đi xuống dưới, cái miệng nhỏ nhắn cũng dần dần trượt theo, cô hôn lên cơ bụng cứng rắn làm cho hắn một trận run rẩy.
"Ưm. . . . . . Rất tốt. . . . . ." Một hồi thở gấp gáp, bên trên yết hầu càng lên xuống nhiều hơn nữa, hơi thở càng nặng nề, càng gấp rút, huyết dịch toàn thân vọt đến hết chỗ giữa hai chân.
Nhìn cô bị hắn dạy dỗ quá tốt, bất luận hắn muốn gì cô cũng thuận theo, nhưng chỉ hôn một cái thôi cũng đủ để hắn mất hết khống chế. Hắn muốn lật người cô lại mà hung hăng tiến vào cô, tiến vào nơi mềm mại và nóng bỏng nhất, tận tình phát tiết hết thảy.
Nhưng sâu trong nội tâm của hắn lại mong muốn cô vuốt ve hắn thật nhiều, mong đợi cô dùng cái miệng nhỏ hồng hồng, dùng bàn tay mềm mại nhỏ bé, dùng cái lưỡi trơn ướt hôn hắn, vuốt ve hắn, ngậm hắn....
Ngọt ngào mà thống khổ vẫn cứ như cũ hành hạ mãi, hai gò má cô như lửa, tay nhỏ bé dè dặt cầm dục vọng đã thũng trướng, dùng những gì hắn đã dạy cô để làm, lòng bàn tay mềm mại vuốt ve, khuấy động.
"Ngoan, ngậm nó." Lồng ngực tinh tráng kịch liệt phập phồng, hắn thở dốc nặng nề, thanh âm tràn đầy khát vọng, bàn tay theo cái lưng bóng loáng nõn nà mà vuốt ve, cảm giác trơn như lụa khiến hắn mê hoặc không muốn buông tay.
Vành tai trắng noãn vì xấu hổ mà trở nên đỏ hồng, cô cắn môi dưới, nghe lời hắn cầm lấy vật nam tính to dài, vươn cái lưỡi thơm mềm mại nhẹ liếm lấy đỉnh nam tính.
Của hắn vô cùng to lớn, cái miệng nhỏ nhắn của cô chỉ có thể ngậm một chút phần đầu, tỉ mỷ mút vào, đầu lưỡi nhẹ nhàng quét thành vòng tròn, ngậm lấy hắn, liếm lấy phần gân xanh nóng bỏng đang nổi lên.
Phó Hoành nheo hai mắt lại, thân hình cao lớn cứng đờ, không nhịn được thở dài dụ dỗ: "Ngậm hết toàn bộ được không?"
Tinh Thần than nhẹ một tiếng, đôi môi đào tận lực mở ra ngậm lấy dục vọng của hắn, di chuyển cái đầu nhỏ cố gắng để vật kia vào sâu trong khoang miệng, động tác của cô lập tức khiến hắn hô hấp dồn dập.
Đột nhiên thở hổn hển, ngẩng đầu lên, hắn một tay tại sau lưng cô, một tay kia nắm lấy gáy cô, thúc đẩy cô chuyển động nhanh hơn, khoái cảm mất hồn không thể hình dung nổi dần dần dâng lên....
"Ưm. . . . . ." Tinh Thần sắp không thở nổi, đôi mi thanh tú nhíu lại, hơi uất ức ngẩng lên đầu nhìn người đàn ông đang đắm chìm trong khoái cảm.
Hai mắt hắn thâm trầm, tầm mắt khóa chặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn động lòng người kia, mắt cô như muốn ứa nước mắt ra, mênh mông cầu xin hắn.
Đem dục vọng từ trong miệng cô rút ra, ôm lấy cô, để cho cô cưỡi lên người hắn, động thân, chợt xỏ xuyên qua nơi riêng tư nữ tính đã sớm ướt đẫm.
"Ưm. . . . . ." Bị đoạt lấy thật sâu khiến cô không nhịn được hừ nhẹ, đè nén tiếng rên mềm mại ăn mòn tận xương tủy hắn.
Bàn tay hắn nắm lấy bộ ngực đẫy đà, ôm trọn rồi ngậm lấy, đầu lưỡi linh hoạt đảo trên nụ hoa màu hồng, hôn, cắn, mút lấy làm để lại vô số dấu vết như cánh hoa liên tiếp nở rộ trên da thit truyết trắng.
Hai thân thể trần truồng quấn quít, mỗi lỗ chân lông cũng thấm đầy mồ hôi, động tác nơi riêng tư càng nhanh hơn, vật kiên đĩnh càng lúc càng cường hãn khiến cho thân thể cô gái càng mềm nhũn, đôi mắt đẫm lệ sương mù mà cắn răng chịu dựng, linh hồn tựa như muốn thoát ra khỏi thân thể.
Từng vẻ mặt của cô làm cho hắn gần như si mê, bất luận là mê man, thương tâm, kinh ngạc hay ngạc nhiên, thậm chí là ngẩn người ngây thơ cũng đều cuốn đi cả hồn hắn.
Trừ cười vui vẻ. . . . . .
Cô keo kiệt đến mức chưa bao giờ thật lòng cười trước mặt hắn.
Trong đầu Phó Hoành không tự chủ hiện lên hình ảnh trong quán cà phê lúc cô cười. Đôi mắt vằn đỏ vì dục tình nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của cô gái xinh đẹp động lòng người đang lên cao trào. Môi mỏng liền nhằm ngay cái miệng nhỏ nhắn hung hăng gặm.
Tinh Thần bị đau bỗng nhiên trợn to hai mắt, vốn đầu óc đã hôn mê lập tức thanh tỉnh.
"Đau. . . . . ." Cô nức nở nghẹn ngào một tiếng, thân thể mềm mại vừa động vừa nghĩ cách tránh bàn tay hắn đang nắm chặt.
Hắn khắc chế không chuyển động, buông đôi môi bị hắn ngược đãi và tỉ mỉ hôn khuôn mặt nhỏ nhắn.
Ôm lấy eo cô, vẫn để cô ngồi dạng chân lên người mình, miệng dán lấy ngực cô, mồ hôi hòa lẫn vào nhau, hạ thể vẫn ướt một mảng bị lửa nóng dục vọng xâm chiếm sâu hơn nữa.
"A. . . . . ." Trong nháy mắt, thành trì của cô tan rã hết, bụng dưới cấp tốc co rút, hoa huyệt co quắp thít chặt lấy nam căn của hắn lại.
Nắm chặt lấy cái mông cô, thân thể căng như dây đàn, một hồi kịch liêt luật động sau mới nặng nề tiến sâu vào hoa tâm bắn ra toàn bộ tinh hoa.
Sau hồi cao trào sau hoan ái, Tinh Thần mau chóng mệt mà gục xuống, toàn thân vừa mỏi vừa mềm nhũn, không còn chút hơi sức nào.
Thở dốc chưa xong, cao triều còn chưa hết, cô liền theo thói quen xoay người, Phó Hoành liền vươn cánh tay nắm lấy eo thon đem cô ôm vào trong ngực.
Tinh Thần bị thân nhiệt nam tính phả vào toàn thân khiến cô không được tự nhiên, vừa định động đậy một chút thì cánh tay sắt trên eo càng nắm chặt chính là không cho cô lộn xộn.
"Còn cử động? Là muốn một lần nữa?" Hắn dán vào người cô, hơi thở nóng bỏng phun bên tai, hắn hít mùi hương chỉ thuộc về mái tóc cô, trong giọng trầm thấp còn chưa tiêu tan hết dục vọng.
"Không cần. . . . . . Mệt quá." Nghe lời cảnh cáo của hắn khiến cho toàn thân cô cứng đờ như đá, không dám lộn xộn nữa.
"Đợi lát nữa lại đi tắm." Người đàn ông này lại hôn mấy phát lên cổ cô, phát ra hơi thở hài lòng: "Giờ để tôi ôm một lát."
Hả? Chỉ như vậy mà thôi?
Thân thể mềm mại mặc cho hắn ôm lấy, lồng ngực cứng rắn nam tính ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào tấm lưng nữ tính trơn mềm.
Hiếm khi thân mật ôm nhau mà không mang theo tình dục khiến hai người trầm mặc lại. Tinh Thần yên lặng nằm trong ngực hắn, nghe tiếng hít thở đều đều và tiếng tim đập vững vàng của hắn.
Một lát sau, cô đột nhiên nghe Phó Hoành hỏi: " Em chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến việc hỏi tôi và Cổ Lệ Sa là như thế nào sao?"
Cô hơi sững người một lúc, dường như không lương trước được hắn sẽ hỏi như vậy liền vội vàng lắc đầu một cái.
Hắn thấy cô lắc đầu, hình như là mất hứng rồi hỏi: "Tại sao? Không có hứng thú?"
"Tôi nghĩ. . . . . . Tôi không có tư cách quan tâm đến chuyện của anh...." Cô tìm từ để cẩn thận trả lời hắn, chỉ sợ hắn lại tức giận.
Đúng vậy! Cô từ trước đến giờ rất giữ bổn phận, những gì không nên nói sẽ không nói, cái gì không nên hỏi sẽ không hỏi, chuyện của hắn và Cổ Lệ Sa như thế nào chẳng lẽ cô nên hỏi sao?
Phó Hoành sau khi nghe xong lại trầm mặc hồi lâu rồi ở bên tai cô trầm giọng hỏi: "Tôi có hứng thú muốn biết công việc của em thật sự có thuận lợi không?"
Hơi thở nóng bỏng phả bên tai có chút nhột, Tinh Thần không nhịn được rụt cổ một cái. Nghĩ lại công việc bị người ta không nhận, làm việc theo quy tắc ngầm rồi Đài Đông Nhất Hoa....Thật là vô lực.
"Tại sao không nói chuyện?" Ngón tay thon dài vén lấy sợ tóc trên má cô: "Có vấn đề gì sao?"
"Không có." Lắc đầu một cái, Tinh Thần dứt khoát nhắm mắt lại, định giả bộ ngủ.
"Vậy sao? Đã như vậy. . . . . ." Cô nghe hắn dừng lại một chút, rồi nói: "Nói cho tôi nghe một chút về công việc của em."
Trong lòng căng thẳng, Tinh Thần bỗng nhiên mở mắt.Giờ hắn lại hỏi những điều này, chẳng lẽ hắn phát hiện ra điều gì?
Cô kinh ngạc xoay người lại, dưới ánh sáng của chiếc đèn bàn, đôi mắt đẹp trong sáng như nước nhìn hắn: "Anh muốn hỏi điều gì?"
"Tôi muốn biết tình hình công việc hiện tại của em." Phó Hoành cũng nhìn cô, trong mắt đen đọng lại tia mong đợi làm cô kinh hoảng.
"Thật ra thì, đã không còn gì để nói" Cô căn bản không muốn hắn nói thêm nửa câu, nhắm mắt qua loa mà nói: "Rất. . . . . . Rất bình thường ."