nhiên nhận ra một điều, hai người bọn họ ngoài tên đối phương ra thì đến số điện thoại cũng chẳng biết, căn bản chỉ là những người xa lạ mà thôi. Trái tim khô khan, nóng rực của ông chủ cuối cùng cũng thấy hơi lạnh: Chuyện này thật quá vớ vẩn rồi!
Cậu lúc trước đầu óc hâm hấp thế nào mà lại cảm thấy mình và kiến trúc sư có gì mờ ám chứ? Thậm chí còn chủ động hẹn anh ta ra ngoài.
Thật buồn cười. Hai người bọn họ đến bạn bè còn chẳng phải.
Thế nhưng
Thế nhưng…
Trước cổng trung tâm triển lãm đã lục tục có không ít người đến, lại đợi thêm một lúc thì nghe thấy tiếng người nói: “Có thể vào được rồi”.
Ông chủ siết chặt di động trong tay: Chín giờ hai phút.
Kiến trúc sư vẫn chưa xuất hiện.
Anh ta đột nhiên có việc gấp sao?
Anh ta gặp phải chuyện gì rồi?
Anh ta thực ra là đã đến rồi, có điều không có số điện thoại nên không tìm được người?
Không không không, cuộc sống không giống như phim truyện, không có nhiều những tình cảnh “lướt qua nhau” vui buồn lẫn lộn như thế.
Ông chủ thở một hơi thật dài: Quả nhiên là bản thân mình nghĩ nhiều rồi. Cậu không biết bây giờ nên cảm thấy thoải mái, nhẹ nhõm hay đau khổ. Lại nhớ đến giấc mộng lần trước, có lẽ, nó đã trở thành lời tiên tri rồi.
R
Ngồi trên xe, kiến trúc sư nhìn đồng hồ: Tám giờ năm mươi phút. Từ bãi đỗ xe đi bộ đến cửa trung tâm triển lãm mất tầm hai phút. Vì giấc mơ của ông chủ, anh cảm thấy mình phải bắt đầu rời khỏi bãi gửi xe tầm tám giờ năm mươi tám phút, sau đó đúng chín giờ thì xuất hiện.
Thật ấu trĩ quá.
Bản thân kiến trúc sư cũng thấy buồn cười, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc ông chủ đang đứng ở nơi nào đó đợi mình, anh liền cảm thấy trái tim ấm hẳn lên.
Kiến trúc sư luôn tin rằng về phương diện tình cảm, bản thân cũng bình thường, không đến nỗi chậm hiểu lắm, cũng không giống những người khác ngay lập tức có thể nhìn thấu suốt mà lấy tình cảm ra chơi đùa.
Anh thuộc dạng người chậm mà chắc. Chậm cũng có cái tốt của nó. Chậm một chút, anh mới có thể nhìn rõ hơn một chút, nghĩ kỹ hơn một chút.
Tỷ như về ông chủ. Anh biết, mình thích ông chủ, thậm chí còn là loại thích vượt quá cả khả năng tưởng tượng của bản thân. Vì thích, nên anh mới bị phân tâm, mới thất thần, mới khát vọng được ở mãi trong quán cà phê, mới nhịn không được mà suy đoán mọi thứ liên quan đến ông chủ, đây toàn là những cảm giác trước giờ anh chưa từng trải qua.
Rồi dần dần, anh bắt đầu trở nên tham lam, chút thời gian buổi tối mỗi ngày gặp ông chủ đã không còn thỏa mãn được anh nữa, anh muốn nhiều hơn thế,
Anh rất chắc chắn.
Kiến trúc sư xuống xe, đi bộ về phía cổng triển lãm. Dường như anh chưa từng tỉnh táo thế này, hai phút đi bộ cũng trở nên vừa rõ ràng lại vừa sâu sắc.
Một phút mười lăm giây, anh nhìn thấy ông chủ đang đứng trên thềm cửa nhìn ngóng bốn phía.
Một phút ba mươi tư giây, anh nhìn thấy ông chủ cuối cùng cũng đã nhận ra anh.
Một phút năm mươi mốt giây, anh đứng trước mặt ông chủ.
Ông chủ trợn tròn mắt, nhìn có vẻ vừa bất ngờ vừa vui mừng, lại có đôi phần không dám tin: “… Anh… anh đến muộn rồi…”.
Đến muộn?
Kiến trúc sư nhíu mày, cầm lấy điện thoại của ông chủ, lại nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo trên tay mình, thở dài một tiếng: “Thời gian của chúng ta chênh nhau năm phút, không biết là của cậu nhanh hay của tôi chậm nữa”.
Ông chủ chợt hiểu ra: “Ồ, ra là thế, tôi suýt chút nữa còn tưởng giấc mơ của mình ứng nghiệm rồi chứ…”.
Cậu dừng một chút, sau đó lại tiếp tục nói: “Thật ra cho dù anh có không đến cũng bình thường thôi, dù sao chúng ta cũng không thân lắm. Anh xem, đến cả số điện thoại của anh tôi còn không biết…”.
Kiến trúc sư: “… Điện thoại của tôi có số của cả loạt các công ty chuyển phát nhanh, nhưng tôi hoàn toàn chưa từng có ý định đi xem triển lãm với họ…”.
Ông chủ: “…”.
Kiến trúc sư: “Bởi vậy, bây giờ chúng ta đã tính là thân thiết hơn chút nào chưa?”.
Ông chủ cuối cùng cũng nở nụ cười: “Ừ, đủ tiêu chuẩn cùng đi xem triển lãm với nhau rồi. Đi thôi”, nói xong liền đi thẳng về phía trước.
Kiến trúc sư lại gọi giật cậu lại: “Đợi tý đã”, sau đó tháo chiếc đồng hồ bên tay trái ra. Đó là một chiếc đồng hồ cơ của nam, kiểu dáng thời trang nhưng đơn giản, nhìn qua thì thấy cũng đã dùng được một thời gian rồi…
Kiến trúc sư đeo chiếc đồng hồ đó vào tay ông chủ.
Ánh mắt ông chủ nhìn chiếc đồng hồ có hơi mờ đi.
Kiến trúc sư: “Được rồi đấy”.
Ông chủ không nhịn được mà hỏi: “Sao lại đưa đồng hồ cho tôi?”.
Kiến trúc sư: “Ừm, đây là quà sinh nhật, sinh nhật vui vẻ!”.
Ông chủ lắc đầu: “Anh nhầm rồi, hôm nay không phải sinh nhật tôi”.
Kiến trúc sư cũng không để ý: “Nếu sinh nhật cậu ở sau ngày hôm nay thì xem như tôi chúc mừng sinh nhật cậu trước; nếu sinh nhật cậu đã qua rồi thì đây là quà tặng bù”.
Ông chủ thật sư chẳng biết phải nói gì: “… Không được, ở đâu ra cái kiểu tặng quà như thế, tôi không nhận được đâu. Hơn nữa cái đồng hồ này vừa nhìn là biết rất đắt tiền, tôi…”.
Tay trái của kiến trúc sư bao phủ tay phải của ông chủ. So với lần đầu tiên giao hẹn, tay phải của anh nắm lấy tay phải của cậu, động tác lần này lại giống một nghi lễ hơn.
Ông chủ đột nhiên chẳng thế thốt lên được lời nào. Kiến trúc sư cuối cùng cũng nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Chúng ta chênh nhau năm phút, tôi thấy quá xa xôi rồi. Bởi vậy bây giờ, tôi sẽ đem hết thời gian của mình tặng cho cậu”.
S
Bởi vậy, đây là tỏ tình… đúng không?
Từ sau ngày kiến trúc sư đứng trước cửa triển lãm nói với ông chủ câu đó, anh hoàn toàn không nhắc đến chuyện ấy nữa. Thậm chí buổi tối đến quán cà phê cũng chẳng có biểu hiện gì khác thường.
Ông chủ căm tức nghĩ cái người này thật đáng ghét, cứ lấp la lấp lửng như thế mà vứt ra một câu, hại cậu cứ phải vắt óc ra đoán xem câu đó có ý nghĩa gì.
Không nên như thế!
Cậu cũng không phải thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi chơi trò đánh đố với ý trung nhân, tình cảm của người lớn, lẽ nào không phải nên đơn giản mà nhanh gọn một chút?
Buổi tối, kiến trúc sư như thường lệ bước vào quán, đến chỗ ngồi quen thuộc chuẩn bị làm việc thì ông chủ đã ngồi xuống trước mặt anh. Cậu nói với vẻ nghiêm túc: “Việc của tôi đều đã làm xong cả rồi… không bằng… chúng ta nói chuyện chút đi”.
Kiến trúc sư gập đám hồ sơ lại, mặc dù có hơi bất ngờ nhưng vẫn cười: “Được thôi, cậu muốn nói chuyện gì?”.
Ông chủ nghĩ một chút: “Sao anh lại thích cái chỗ ngồi này?”.
Kiến trúc sư: “Bởi vì khoảng cách từ đây đến cửa vào là khoảng cách an toàn nhất”.
An toàn?
Loại an toàn gì cơ?
Bởi vì cách xa cậu nên mới an toàn sao?
Kiến trúc sư dường như đọc được suy nghĩ của ông chủ, ho khẽ một tiếng: “Xa quầy bar nhất thì có lợi cho việc… quan sát”.
Ông chủ lại càng mờ mịt: “Quan sát? Anh muốn quan sát cái gì?”.
Kiến trúc sư cúi đầu cười một tiếng: “Quan sát thứ mình thích”.
Ông chủ không hiểu tại sao lại cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Ông chủ không nghĩ ngợi gì, đáp ngay: “Tiền. Đó mới là thứ an toàn nhất”.
Kiến trúc sư ngây ra, sau đó gật gật, tiếp đó lại tiếp tục lắc lắc đầu.
Ông chủ có phần bất đắc dĩ: “Anh cuối cùng là có cùng quan điểm hay không thế?”.
Kiến trúc sư không trả lời, chỉ nói: “Có phải hôm nay cậu có chuyện gì không?”.
Ông chủ nhìn người trước mặt, trong lòng thật sự muốn hỏi thẳng một câu: Có phải anh thích tôi không? Nếu là thế, thật trùng hợp quá, tôi cũng thích anh. Thế nhưng cậu không thốt ra miệng được. Dường như sự dũng cảm để có thể thẳng thắn nói ra cảm xúc của mình, cậu đã mất từ lâu rồi.
Bởi vậy ông chủ chỉ lắc đầu.
Kiến trúc sư: “Nếu cậu không có chuyện gì thì ngược lại tôi có đấy”.
Anh dừng một chút rồi nói tiếp: “Ngày kia mấy người bạn của tôi tới chơi, chúng ta cùng đi ăn cơm nhé”.
Ông chủ sững ra, buột miệng: “Ra mắt gia đình à?”.
Kiến trúc sư không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ông chủ mặt đỏ hồng: “Không phải, thật ra ý tôi muốn nói là, có bữa cơm miễn phí đương nhiên tôi rất vui lòng đi”.
Kết quả cả buổi tối hôm đó, ông chủ vẫn không có được câu trả lời mà mình muốn.
Hay nói cách khác, câu trả lời mà cậu muốn, có lẽ đến chính bản thân cậu cũng không biết nó thế nào.
T
Thật ra câu “ra mắt gia đình” mà ông chủ buột miệng nói đó quả thật không sai, kiến trúc sư đúng là có chút ý này.
Mặc dù hai người họ thậm chí còn chưa chính thức qua lại với nhau, nhưng kiến trúc sư thật sự là không thể nhịn được nữa, muốn nhân cơ hội bạn bè đến thăm mà đem ông chủ đi gặp họ. Đều là mấy người bạn kết giao đã nhiều năm, đôi bên đều rất ăn ý, nói theo một cách khác, thực ra đây là một loại “hỏi ý kiến”.
Mặc dù lúc kiến trúc sư giới thiệu ông chủ cũng chỉ nói ngắn gọn: Bạn tôi.
Bạn tôi. Ông chủ nghĩ, đây cũng là một đáp án hợp tình hợp lý.
Không khí trên bàn ăn rất náo nhiệt, bạn bè kiến trúc sư tính cách đều rất hào sảng, uống mấy cốc rượu vào bụng liền xưng huynh gọi đệ với ông chủ ngay.
Chẳng qua ông chủ cũng để ý thấy trong số bạn của kiến trúc sư có một người tên là Nghiêm Mục, dường như không thích cậu lắm. Cả buổi tối cậu ta chẳng nói được mấy câu, nhưng một khi đã nói thì không khí trên bàn tiệc đều trở nên có phần gượng gạo, ví như lúc này:
“Đồng hồ của anh đâu rồi?”
Bàn tiệc vừa rồi còn ồn ào náo nhiệt, lúc này hình như im lặng hẳn đi.
Kiến trúc sư lãnh đạm nói: “Nó đến nơi nó nên ở lại rồi”.
Nghiêm Mục cười một chút, không nói gì nữa.
Ông chủ nhất thời có cảm giác vô cùng khó diễn tả. Trong một vài khoảnh khắc, con người ta thường rất mẫn cảm. Chỉ mấy chữ bình thường chẳng có gì đặc biệt nhưng ông chủ lại nghe ra được mùi vị khác thường.
Cậu không nhịn được mà lén nhìn sang kiến trúc sư bên cạnh, người đó vẫn đang rất chuyên tâm chiến đấu với cái đùi dê. Miếng sụn trên đó có vẻ to, anh ta dường như chẳng biết làm thế nào, thử đến vài lần, thật sự không làm gì được nữa thì mới chuyển sang tấn công hết chỗ thịt bên trên, sau đó mặt mày đau khổ vứt nó sang bát đựng xương.
Ông chủ bật cười thành tiếng. Một kiến trúc sư thế này là lần đầu tiên ông chủ được thấy. Có điều, kết quả của việc không tập trung ăn uống là ông chủ làm đổ một cốc rượu, làm cho rượu rớt đầy lên người, cậu đành phải vào nhà vệ sinh rửa qua một chút.
Đến lúc trở lại thì đã thấy Nghiêm Mục khoanh tay, dựa người vào bức tường trước cửa phòng của bọn họ. Nghiêm Mục nhìn cậu, huýt sáo một tiếng, nói: “Đồng hồ của cậu thật đẹp”.
Ông chủ dừng bước, yên lặng nhìn cậu ta, không nói câu nào.
Nghiêm Mục vẫn tiếp tục tự biên tự diễn: “Thế nào? Anh ấy rất tốt đúng không? Nhìn thì có vẻ nghiêm túc, thật ra lại rất dễ gần…”.
Cậu ta hơi hạ mắt xuống, âm thanh trở nên nhẹ hơn:”Dịu dàng, chu đáo, lúc cười lên thì vô cùng đẹp mắt, đúng không?”.
“Thế rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?”, khẩu khí của ông chủ có phần lạnh lẽo.