Dạo gần đây kiến trúc sư đã thay đổi phương pháp làm việc của mình đôi chút, anh sẽ đem một ít chuyện nhẽ ra phải hoàn thành trong giờ làm đến giải quyết ở quán cà phê.
Mỗi tối, ông chủ ở phía trước tính toán sổ sách, rửa cốc chén, sắp xếp, lau chùi bàn ghế, còn kiến trúc sư ngồi ở cái bàn góc trong cùng của quán đọc tài liệu, viết gì đó. Đôi lúc hai người nói chuyện vài câu, cũng có những khi cả buổi tối chẳng ai nói với ai câu nào.
Mọi chuyện dường như chẳng có gì đặc biệt, nhưng kiến trúc sư lại cảm thấy mình dường như đã mê muội trong đó rồi. Anh không biết như thế là tốt hay xấu, chỉ có một điều duy nhất có thể khẳng định, đó là anh đã để mặc cho bản thân mê muội như vậy.
Kiến trúc sư thở dài một tiếng, ngẩng đầu lên lại phát hiện nhân viên của mình đang trợn tròn mắt nhìn bản thân chằm chằm. Anh đột nhiên nhớ ra, lúc này đang trong giờ họp.
Phó tổng giám đốc nhẹ ho khan một tiếng: “Tổng giám đốc Kỷ, về đồ án thiết kế trung tâm hội nghị của Viện khoa học kỹ thuật này…”.
Kiến trúc sư cúi đầu nhìn báo cáo trên tay, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: “… Hơi mệt rồi”.
Phó tổng giám đốc & đám nhân viên: “…”.
Kiến trúc sư lại nói tiếp: “Lần trước nghe ai nói, hình như dưới nhà có một quán cà phê trông cũng được lắm…”.
Phó tổng giám đốc lập tức hiểu ý: “… Buổi họp hôm nay cũng đã kéo dài khá lâu rồi, mọi người nghỉ ngơi chốc lát. Tôi và tổng giám đốc Kỷ sẽ mời mọi người uống cà phê, ai cũng có phần cả. Tiểu Trần, cô giúp tôi đi mua nhé”.
Cả phòng họp hoan hô vang dội.
Mọi người ai về chỗ người nấy, kiến trúc sư lại một mình ngồi nguyên trong phòng họp. Một lúc sau, trong công ty tràn ngập hương cà phê, xem ra đồ uống đã đến nơi rồi.
Cốc cốc cốc.
Có người gõ cửa phòng họp, chắc là thư ký đưa cà phê vào. Kiến trúc sư đến đầu cũng không ngẩng lên, nói: “Tôi không uống cà phê, mọi người cứ uống đi”.
“Vậy sao lúc trước lần nào vào quán của tôi anh cũng gọi nó?”
Kiến trúc sư ngẩng đầu, nhìn thấy ông chủ đang đứng dựa vào cửa, mỉm cười. Thế là anh lập tức bày ra bộ mặt nghiêm túc suy nghĩ một chút, đáp: “Tôi chỉ thích một loại cà phê thôi”.
Ông chủ đi lại gần, đặt cốc trà lên bàn kiến trúc sư, nói: “Nể mặt anh mua nhiều đến thế, bổn tiệm tặng miễn phí một suất cà phê. Là hương vị anh thích, Thiết quan âm đấy”.
Kiến trúc sư hiểu ra, gật gật đầu: “Thế tức là, những người khác đều phải dùng tiền mua, còn cốc này là ‘vô giá’, đúng không?”.
Ông chủ không nhịn được, thầm nghĩ: Người này dạo gần đây hay cười thật đấy.
N
Thật ra niềm vui lớn nhất của cuộc sống có lẽ chính là mỗi ngày trải qua đều không giống nhau. Cho dù rõ ràng ngày ngày bạn đều làm những việc nhìn giống hệt như những ngày trước đó, tỷ như: thức dậy, đánh răng rửa mặt, xuống lầu mua đồ ăn sáng, chạy vội đến mở cửa quán cà phê, sau đó từ rất xa, đột nhiên lại nhìn thấy một người đứng ngay trước cửa quán.
Loại khác biệt này, có đôi lúc chúng ta còn gọi là “niềm vui bất ngờ”.
Ông chủ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cậu thấy kiến trúc sư đến quán vào buổi sáng.
Anh mặc một cái áo sơ mi màu xanh lam đậm, tay áo xắn lên đến tận khuỷu làm lộ ra làn da trắng; trên tay còn cầm một túi ni-lông, không biết bên trong đựng gì. Nhìn bộ dạng này, có lẽ đã đợi được một lúc rồi.
Ông chủ vừa mở cửa quán cà phê mời kiến trúc sư vào, vừa hỏi: “Sớm thế này, anh đến có việc à?”.
Kiến trúc sư gật đầu, nói: “Cậu có thể xem giúp tôi nó bị làm sao không?”, vừa nói anh vừa mở túi ni-lông ra, bên trong là một cốc giấy có trồng cây vạn niên thanh.
So với lúc ông chủ đem tặng thì cây vạn niên thanh này đã lớn lên không ít, lá cây cũng nhiều hơn, mọc xanh mướt, có thể thấy là nó được chăm sóc rất tốt. Chẳng qua là đoạn đầu vài cái lá không biết vì sao lại bị đen, hơn nữa còn rủ xuống, giống như đã chết rồi vậy.
Ông chủ lấy kéo, trực tiếp cắt hết chỗ màu đen đi, sau đó lại cắt một đoạn cành dài ra, đem trồng vào hai cái bình thủy tinh khác.
Ông chủ đưa hai cái bình đến trước mặt kiến trúc sư: “Được rồi đấy, phần lá bị đen cắt đi rồi thì sẽ không sao nữa đâu. Có điều bây giờ cái cây này đã lớn lên rồi, cốc giấy hơi nhỏ, tốt nhất là chia nó vào hai bình thủy tinh để nuôi. Anh đem đi đi”.
Kiến trúc sư lộ vẻ nghi hoặc: “Như thế này… là được rồi à?”.
Ông chủ nhướng mày: “Anh muốn trả tiền phí phục vụ à?”.
Kiến trúc sư chăm chú nhìn hai bình vạn niên thanh mới được chiết ra, chỉ vào những cái lá đã bị cắt bỏ phần đen đi: “Chỗ này còn mọc ra được nữa không?”.
Ông chủ lắc lắc đầu.
Kiến trúc sư: “Đến cậu cũng không có cách nào làm chúng mọc lại à?”.
Ông chủ: “…”.
Ông chủ nghĩ một lúc, cúi đầu nhẹ nhàng thổi thổi vào những cái lá bị cắt đó, nói: “Vậy để tôi thổi một chút, thổi một chút sẽ không sao nữa đâu”.
Kiến trúc sư nhìn ông chủ đầy kinh ngạc.
Lúc này ông chủ mới chợt nhận ra hành động vừa rồi của mình rốt cuộc là ngốc nghếch đến cỡ nào, thật sự là quá mức ấu trĩ! Mặt cậu bắt đầy nóng lên, cảm thấy mình phải giải thích một chút.
Có điều, giải thích thế nào bây giờ?
Nói là, anh bảo “đến cậu cũng” làm tôi phổng mũi rồi sao?
Nói là, trông anh có vẻ buồn nên tôi muốn an ủi anh một chút à?
Hình như nói gì cũng không ổn, thế là ông chủ quyết định đỏ mặt đứng im, không thốt tiếng nào.
Chín giờ sáng, ánh nắng mùa xuân dịu dàng rải những vệt nắng xuống mặt đất, mang theo cả những âm thanh xao động của cuộc sống hằng ngày tiến vào quán cà phê nho nhỏ: tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng bánh xe ô tô chạy trên mặt đường, tiếng chim kêu, còn có tiếng hát ê a vang lên từ đài radio của nhà ai đó…
Ừm, nghe kỹ thì, còn có cả âm thanh của sự đâm chồi nảy lộc.
O
Đã là lần thứ ba trong ngày ông chủ bỏ máy tính trên tay xuống rồi. Cậu không thể tập trung tinh thần được, mà đầu sỏ gây nên chuyện này thì còn ai khác ngoài kiến trúc sư.
Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, ông chủ thấy quan hệ giữa mình và kiến trúc sư dường như có hơi… mờ ám. Chuyện này khiến tâm thần cậu bất ổn, thậm chí còn nhớ lại những chuyện trước kia.
Không sai, ông chủ là người đồng tính, hơn nữa trước đây rất lâu cũng từng có bạn trai.
Giống như mấy quyển tiểu thuyết tình tiết trăm năm như một, chẳng có tý sáng tạo nào viết, bọn họ cũng từng một thời yêu đương oanh liệt, ông chủ còn không ngại vì người mình yêu mà thú nhận với gia đình chuyện mình đồng tính, đến cuối cùng còn làm đến mức cắt đứt quan hệ với người nhà. Nhưng cậu không hối hận, ông chủ cho rằng tình yêu giữa hai người bọn họ dũng cảm và đẹp đẽ như thế, không có gì quan trọng hơn là hai người cùng yêu thương nhau cả.
Đáng tiếc, xuất diễn này của bọn họ, đến cuối cùng vẫn không thắng nổi hiện thực: Người cậu yêu đã về quê cưới vợ sinh con; còn ông chủ thì mở một quán cà phê.
Anh là anh, tôi là tôi, bọn họ mỗi người lại quay lại quỹ đạo của riêng mình, dường như cuộc sống vốn phải như vậy. Những việc trước đây xảy ra tất cả chỉ là một sai lầm mà thôi. Có điều ông chủ hiểu rõ, bản thân đã chẳng thể quay đầu lại nữa rồi.
Theo lý mà nói, ông chủ không phải loại người suy nghĩ cố chấp, bảo thủ, quá khứ dù sao cũng đã xảy ra, từ sớm cậu đã nên tìm một tình yêu mới. Chỉ là nam nữ tìm được một người đôi bên vừa ý lẫn nhau, nguyện ở bên nhau đã rất khó khăn rồi, nói gì đến đồng tính như cậu.
Ông chủ lại là một người rất kiêu ngạo, về phương diện tình cảm tuyệt đối không chọn bừa, bởi vậy cậu luôn cho rằng, có khi đến tận lúc già rồi cậu vẫn sẽ một mình, cứ thế mà sống qua hết cuộc đời này thôi. Từ sớm cậu đã chuẩn bị tâm lý cho việc đó rồi.
Thế nhưng bây giờ, cậu lại gặp kiến trúc sư.
Rõ ràng hai người chẳng hiểu gì về nhau nhưng lại cứ như đã quên biết từ lâu lắm rồi vậy.
Mỗi buổi tối kiến trúc sư đều sẽ có mặt ở quán cà phê, bất kể gió mưa. Phần lớn thời gian, hai người ai làm việc nấy, đôi lúc ngẩng đầu nhìn về phía anh ta thì phát hiện anh ta cũng đang nhìn cậu. Lúc ấy, người kia sẽ cười nhẹ, sau đó khóe môi cong lên giống như một vầng trăng khuyết nho nhỏ.
Không biết bao nhiêu là ông chủ đã muốn đem vầng trăng đó hái xuống, nuốt luôn vào bụng.
Ý nghĩ đó càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn.
P
Kiến trúc sư cảm thấy hôm nay ông chủ có gì đó không ổn.
Cả buổi tối, cậu chẳng nói lấy một lời, cứ cắm đầu làm việc. Mặc dù trước đây cũng có đôi lúc như thế, nhưng kiến trúc sư vẫn nhận ra được hôm nay có gì đó rất khác.
Đến lúc tính tiền, ông chủ cũng chẳng ừ hữ lấy một tiếng, thậm chí còn không thèm liếc kiến trúc sư một cái. Đến đây thì kiến trúc sư đã nhìn không nổi, mở miệng hỏi: “Cậu sao thế?”.
Ông chủ ngẩng đầu lên, bộ dạng có chút kỳ quái nhìn kiến trúc sư: “Hôm qua tôi có một giấc mơ, mơ thấy anh”.
Kiến trúc sư bật cười: “Thế à? Mơ thấy gì?”.
Ông chủ trầm mặc một lúc, nói: “Tôi mơ thấy chúng ta hẹn nhau đến bể bơi chơi. Trước bể bơi có một cái ghế dài, tôi đến trước nên ngồi xuống đó đợi, đợi hoài đợi mãi, đợi đến lúc trời tối đen rồi mà vẫn chưa thấy anh đâu”.
Kiến trúc sư ngẩn ra, anh hoàn toàn không đoán được là loại giấc mơ như thế.
Ông chủ thấy đối phương như thế thì cười: “Đây là một giấc mơ thôi, đừng xem là thật. Có điều nếu anh muốn bồi thường thì tôi cũng không ngại đâu, hoan nghênh nhân viên của anh ngày ngày đến đây làm khách”.
Kiến trúc sư cúi đầu cười một tiếng, không nói gì, cũng chẳng rời đi, dường như đang nghĩ ngợi chuyện gì đó.
Ông chủ nhìn người trước mặt, cắn cắn môi, cuối cùng mở miệng: “Anh… cuối tuần có rảnh không?”.
Kiến trúc sư giật mình ngẩng lên, nghi hoặc nhìn ông chủ.
Ông chủ tỏ vẻ thờ ơ cúi xuống ấn số vào máy tính: “Ừm, ý tôi là… Gần đây ở trung tâm triển lãm quốc gia có một cuộc triển lãm về các sản phẩm thủy tinh, tôi rất thích, chúng ta… chúng ta… hay là cùng đi xem đi”.
Kiến trúc sư mím chặt môi.
Ông chủ lúng túng: “… Chỉ là… dạo gần đây thấy hơi mệt… muốn nghỉ ngơi một ngày cho thoải mái… nhưng nếu anh không có thời gian thì…”.
“Được thôi.”
“Hả?”
Giọng kiến trúc sư rất nhẹ, ông chủ hơi nghi ngờ mình có phải vừa nghe nhầm không.
Kiến trúc sư nhắc lại lần nữa: “Được thôi”.
Ông chủ ngẩn ra nhìn anh: “Vậy…”.
Kiến trúc sư bật cười: “Chín giờ sáng Chủ nhật gặp nhau ở cổng vào trung tâm triển lãm quốc gia”.
Q
Ông chủ cũng chẳng biết mình vượt qua hai ngày còn lại như thế nào, nhưng tóm lại, tám giờ sáng Chủ nhật cậu đã đứng trước trung tâm triển lãm quốc gia.
Ông chủ rất căng thẳng.
Một hồi cậu nghĩ, không biết kiến trúc sư có biết đây là buổi hẹn hò “hàng thật giá thật” không; một hồi lại thấy bản thân rối rít lên thế này cứ như đàn bà con gái ấy, thật phiền phức chết được.
Hiện tại cậu cũng chẳng có cách nào làm dịu bớt cảm xúc nôn nóng trong lòng, chỉ đành hết lần này đến lần khác rút điện thoại ra xem giờ. Ngay sau đó, cậu đột