có gì, chỉ là cảm khái chút thôi. Đúng rồi, dạo này anh ấy vẫn tăng ca liên miên đúng không? Tôi vẫn luôn cho rằng…”.
Ông chủ ngắt lời cậu ta: “Nói thật, anh ta như thế nào thì cũng chẳng quan hệ gì đến tôi. Hơn nữa tôi thật sự không có hứng thú với những thứ cậu đang nói, sao cậu không tìm một thính giả khác đi?”.
Nghiêm Mục: “Vội gì chứ, tôi còn chưa nói hết mà. Tôi cứ luôn cho rằng chẳng ai có thể từ chối anh ấy, bất kể là phụ nữ hay… đàn ông. Cậu nói có đúng không?”.
Két.
Cửa mở ra, kiến trúc sư mặt đầy ngạc nhiên xuất hiện ở cửa: “Hai người đứng đây làm gì thế? Tôi chuẩn bị đi lấy thêm rượu đây”.
Nghiêm Mục cười nói: “Không có gì, đang nói chuyện về anh thôi”.
Kiến trúc sư cũng cười, nhìn ông chủ hỏi: “Thật à? Về chuyện gì thế?”.
Ông chủ không trả lời.
Chẳng biết tại sao, khuôn mặt đầy nét cười của kiến trúc sư lại khiến ông chủ cảm thấy tức giận. Cảnh vừa rồi thật quá giống với mấy cảnh tình cũ tình mới tranh chấp, ghen tỵ lẫn nhau thường thấy trong mấy bộ phim truyền hình.
Nhưng, dựa vào đâu chứ?
Nghiêm Mục có phải là tình cũ không thì cậu không biết, còn bản thân cậu, cậu có phải là tình mới không?
Trừ lời tỏ tình lập lờ nước đôi đó, giữa hai người họ dường như chẳng có bất kỳ lời hứa hẹn hay thứ gì giống với một cặp tình nhân cả. Đã như vậy, dựa vào cái gì mà cậu lại phải đứng đây nghe những lời cậu không muốn nghe?
Toàn bộ những lời nói khó chịu đó đều bắt nguồn từ người trước mắt này, mà anh ta thì lại bày ra vẻ chẳng biết gì hết.
Dựa vào đâu?
Nghĩ đến đây, ông chủ đẩy thẳng người trước mắt vào trong phòng. Kiến trúc sư không phòng bị, cả người liền bị cậu đẩy thẳng vào tường.
Ông chủ đang tức giận.
Kiến trúc sư nhìn ra được, nhưng lại không biết tại sao.
“Cậu…”.
Ông chủ cắt ngang lời anh đầy cáu kỉnh: “Anh còn nhớ lời anh nói hôm qua không?”.
Hôn qua kiến trúc sư cũng đến quán cà phê như mọi hôm, hai người chỉ nói vài câu, không có gì đặc biệt cả.
Kiến trúc sư có phần mờ mịt: “Tôi đã nói gì rồi?”.
Anh chẳng nói gì cả, ông chủ đương nhiên nhớ rất rõ. Cậu chỉ là rất tự nhiên mà cho rằng, anh đã nói gì đó rồi. Không phải hôm qua thì là hôm kia, hôm trước nữa, hay là một ngày nào đó trước đây. Tóm lại, nhất định có một ngày, anh ta đã nói qua.
Nhưng thật ra, bất kể ngày nào, anh ta cũng chưa nói gì cả.
Ông chủ nhìn kiến trúc sư, vẻ mặt thất vọng. Không biết có phải là tác dụng của rượu không mà bây giờ đầu óc cậu đang rất loạn: nghĩ không ra vấn đề, cũng không có được đáp án. Cậu chỉ nhìn thấy môi kiến trúc sư hơi mở ra, đường như muốn nói gì đó.
Thời điểm này thì sẽ nói gì? Cậu thấy hơi sợ.
Vậy thì đừng nói nữa.
Ông chủ mạnh mẽ hôn lên môi kiến trúc sư.
Kiến trúc sư bị hành động này của ông chủ làm cho giật mình, toàn thân cứng đờ, chỉ cảm thấy hơi thở ấm nóng của ông chủ đang quanh quẩn trên môi mình. Lưỡi cậu dè dặt thăm dò, mang theo cả chút hơi rượu khiến anh không nhịn được mà muốn nếm thử nó.
Kiến trúc sư cuối cùng cũng hiểu được chuyện gì đang diễn ra, một âm thanh trầm trầm phát ra từ trong họng, sau đó anh đưa tay ra ôm chặt lấy ông chủ, đảo khách thành chủ, quyến rũ đầu lưỡi đối phương, quấn lấy nó.
Đám người trong phòng toàn bộ đều bị hành động của bọn họ làm cho choáng váng. Nghiêm Mục đứng ở cửa nhìn toàn bộ cảnh này, không nói một lời.
Qua một lúc lâu sau, ông chủ và kiến trúc sư cuối cùng cũng dừng lại, hai người mặt đối mặt, mũi chạm mũi.
Kiến trúc sư khẽ cười một tiếng, nói: “Tôi đột nhiên nhớ ra tối qua mình nói gì rồi, tôi nói…”.
Ông chủ thở phì phò, hơi nghiêng đầu, không dám nhìn anh.
Kiến trúc sư lại vuốt ve mặt cậu, bắt buộc cậu phải nhìn vào mắt mình:
“Tôi thích cậu, xin cậu hãy ở bên tôi.”
U
Kiến trúc sư cũng không biết bản thân đã thích ông chủ từ lúc nào, đợi đến khi anh nhận ra sự thật này thì bản thân mỗi tối đều đã ngồi trong quán cà phê rồi.
Thích điều gì ở cậu ấy? Kiến trúc sư cũng không nói rõ được.
Nếu cứ nhất định muốn biết thì chắc có lẽ đó là “cảm giác”.
Trên đời này có rất nhiều việc đều không thể giải thích được như thế:
Rất nhiều người nỗ lực cố gắng cả đời vẫn chẳng thể tìm thấy người mà mình thực sự yêu tha thiết.
Lại có rất nhiều người chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là đã có thể gặp được hạnh phúc của đời mình rồi.
Đây có lẽ là vận may.
Kiến trúc sư cảm thấy, chắc bản thân anh thuộc vào loại người có vận may khá tốt, mặc dù anh chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Nói thật ra thì anh thậm chí chưa từng nghĩ bản thân sẽ có tình cảm yêu đương như người bình thường bởi thời gian của anh hầu hết đã bị công việc chiếm sạch, tạo thành một vòng tròn chật hẹp, lại cũng không thích giao thiệp xã hội. Tuy cũng có những người bày tỏ với kiến trúc sư nhưng đều bị anh từ chối hết.
Bao gồm cả Nghiêm Mục.
Thật ra lúc Nghiêm Mục tỏ tình, kiến trúc sư cảm thấy thật kỳ quặc. Anh bị một người đàn ông tỏ tình, ấy vậy mà không hề có cảm giác ghê tởm, ngược lại còn thấy hơi vui. Anh từ chối là bởi anh chỉ coi cậu ấy là bạn bè, nhưng về mặt tâm lý mà nói, anh không hề bài xích việc yêu một người con trai.
Lúc anh nhận ra điều này, lại nhớ tới việc bản thân trong nhiều phương diện dường như có vẻ chú ý đến đàn ông nhiều hơn phụ nữ, có những chuyện, tự bản thân có thể hiểu ra được.
Anh thích đàn ông.
Kiến trúc sư sau khi giãy giụa một lúc thì cuối cùng có thể thản nhiên chấp nhận. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nữ cũng được mà nam cũng xong, nói tóm lại thật ra cũng chỉ là một chuyện vô cùng đơn giản: Gặp gỡ ai, sau đó yêu người đó, chỉ có thế thôi.
Mà hiện giờ, anh gặp được ông chủ. Kiến trúc sư phát hiện bản thân đột nhiên thích thêm rất nhiều việc:
Anh thích nghe cậu nói luyên thuyên mãi không dứt về những chuyện vụn vặt thường ngày.
Anh thích nhìn cậu vùi đầu vào tính toán sổ sách.
Anh thích sự tinh tế của cậu khi đổi cốc cà phê thành trà.
Anh thích ở bên cậu.
…
Không biết từng cái đó “thích” cộng vào đã đủ thành “yêu” chưa?
Nếu không đủ cũng chẳng sao, cứ từ từ bổ sung thêm.
Từng bước từng bước một, đi chậm một chút mới ổn định.
Mặc dù ngày đó ông chủ đứng trước mặt đám đông từ chối anh, nhưng kiến trúc sư tuyệt đối không bỏ cuộc. Anh rất rõ, đối với cậu, thứ anh muốn không phải là sự vui vẻ nhất thời mà là sự giúp đỡ, chăm sóc cả đời.
V
Một nhân viên ưu tú, ngoài việc có khả năng hoàn thành tốt công việc ủa mình, còn phải biết cách giúp đỡ những vấn đề kỳ quái của cấp trên. Điều này những nhân viên trong công ty kiến trúc sư có sự lĩnh hội cực kỳ sâu sắc.
Bọn họ vừa mới kết thúc một cuộc họp đặc biệt. Nói thật thì, sắp đến giờ về lại đột nhiên bị gọi vào họp quả thật chẳng phải việc vui vẻ gì. Nhưng vấn đề đáng ngạc nhiên nhất lại ở chỗ, cuộc họp này là yêu cầu cá nhân của Tổng giám đốc: “Rất xin lỗi đã chiếm dụng thời gian cá nhân của mọi người, tôi có chuyện muốn nhờ mọi người giúp đỡ”.
Toàn bộ nhân viên nhìn nhau ngơ ngác.
Kiến trúc sư dùng tốc độ không nhanh không chậm nói: “Chuyện là thế này, tôi có hai người bạn, gọi là Ất và Giáp đi. Giáp thích Ất, cảm thấy Ất cũng thích mình, thế là nhân một tình huống bất ngờ, Giáp đã tỏ tình với Ất, nhưng lại bị Ất từ chối. Bây giờ muốn nhờ mọi người phân tích một chút lý do từ chối, đồng thời thảo luận Giáp phải làm thế nào mới có thể thành công theo đuổi Ất được?”.
Cả phòng họp im lìm.
Trong lòng đám nhân viên chỉ có một ý nghĩ: Chuyện này thật sự không phải đùa đấy chứ?
Mặc dù chủ đề cuộc họp hôm nay có phần hơi khác thường một chút, nhưng đối với các nhân tài đa phương diện đang ngồi dưới mà nói, đây là chuyện như thế nào? Chính là:
Nhanh chóng giải quyết vấn đề để về nhà ăn cơm mới là con đường đúng đắn nhất!
Thế là, sau một thời gian trầm mặc ngắn ngủi, nhân viên trước nay luôn vô cùng im lặng ở bộ phận Tài vị mở màn, phát biểu: “Tổng giám đốc Kỷ, Giáp có thể khẳng định chắc chắn Ất thích mình chứ?”.
Kiến trúc sư nghĩ một lúc, chậm chạp gật đầu.
A Hân hiểu ra: “Nếu đã vậy, tôi cho là nguyên nhân Ất từ chối có thể là do tình cảm của Ất đối với Giáp còn chưa đến mức độ có thể trở thành người yêu, bởi vậy Ất mới từ chối”.
Hoa Hoa của phòng Hành chính lập tức phản bác: “Tôi lại cho rằng Ất từ chối là do quá bất ngờ, còn chưa chuẩn bị tốt. Vừa rồi tổng giám đốc Kỷ cũng đã nói, Giáp là nhân cơ hội bất ngờ mới tỏ tình mà”.
Lão Từ của phòng Kế hoạch chép chép miệng: “Dựa vào kinh nghiệm người đi trước của tôi, Ất có lẽ là do một nguyên nhân khách quan nào đó, ví dụ như áp lực gia đình chẳng hạn, nên mới từ chối. Trước tiên, Giáp cần phải tìm hiểu rõ Ất có vấn đề gì về mặt này không đã”.
…
Đây quả là một cuộc họp vô cùng đặc sắc.
Trong cuộc họp, lời lẽ của các nhân viên vô cùng sắc bén, nói có sách, mách có chứng, thảo luận vấn đề kiến trúc sư đưa ra hăng hái tới mặt đỏ tai hồng, thậm chí còn dùng vô cùng nhiều cách như vễ biểu đồ, dùng những thứ ở ngay hiện trường làm mẫu phân tích… để thể hiện luận điểm của mình.
Cuối cùng, sau khi mọi người đã phân tích chặt chẽ, không chút sơ hở với các chủ đề “Cách tỏ tình của Giáp”, “Đặc điểm tâm lý của Ất” và “Mức độ tình cảm của Ất và Giáp” xong xuôi đâu ra đấy thì rốt cuộc cũng đã phác họa được một bản kế hoạch:
Bất luận là Ất từ chối vì lý do gì thì Giáp cũng phải nghiêm túc đi tỏ tình một lần nữa.
Kiến trúc sư hơi nhíu mày, ngón tay gõ gõ xuống bàn có vẻ bất an: “Thế rốt cuộc Giáp phải tỏ tình như thế nào mới được đây?”.
Việc này đơn giản!
A Hân lại lần nữa cất tiếng: “Giáp có thể tham khảo học tập các màn tỏ tình kinh điển trong các bộ phim”.
Thế là, cuộc họp kết thúc.
Mọi người cuối cùng cũng có thể thả lỏng, thu dọn đồ đạc về nhà. Có điều, Tiểu Vương mới vào công ty chưa được bao lâu chắc chưa từng được tham gia cuộc họp nào thú vị như vậy, nhìn có vẻ rất hào hứng, còn chưa đợi đến khi ra khỏi phòng họp đã lớn tiếng nói:
“Ái chà, lúc trước tôi thường xuyên đọc những chủ đề cầu cứu thế này trên mạng, có điều những cái nói ‘tôi có một người bạn…’ thì hầu hết đều là chuyện của bản thân người lập chủ đề đó thôi, ha ha ha ha ha…”
Cả phòng họp lập tức im lặng.
Dáng người đi đầu đầu tiên của kiến trúc sư hơi dừng lại một chút, sau đó liền tăng tốc bước thẳng về phía trước. Hành động của anh thật sự là quá nhanh, thế nên chẳng ai nhìn thấy màu hồng khả nghi trên mặt Tổng giám đốc nhà mình cả.
Có điều, chuyện đó không quan trọng.
Quan trọng là toàn bộ nhân viên trong công ty kiến trúc, trong lòng đều có cảm giác đạt được thành tựu của việc hoàn thành nhiệm vụ; còn kiến trúc sư… anh ngồi trong phòng làm việc, trái tim tràn đầy niềm hy vọng.
W
Kiến trúc sư đã mấy ngày không đến quán cà phê rồi.
Không có điện thoại, không có tin nhắn, không có người, chẳng có chút tin tức nào, giống như đột nhiên bốc hơi mất vậy.