i nào, đến cuối cùng cũng chỉ thấy kiến trúc sư uống hai hớp, để lại hơn nửa cốc.
Rõ ràng là không thích, tại sao lại muốn gọi?
Thế là, lúc kiến trúc sư lần nữa bước vào quán, ông chủ cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Lại một cốc cà phê?”, ý là: Hay là đổi loại khác đi.
Nhưng kiến trúc sư lại chỉ gật đầu, sau đó tự mình đi đến vị trí quen thuộc ngồi xuống.
Đã là ý muốn của khách hàng, ông chủ cũng không hỏi gì thêm nữa. Cậu tùy tiện lấy hạt cà phê từ một trong mấy cái bình trên quầy, chuẩn bị cho vào máy pha cà phê, mắt lại vô tình liếc đến chỗ kiến trúc sư đang ngồi.
Anh ta đang rất chăm chú xem một quyển sách ảnh.
Thần thái bình tĩnh điềm đạm hệt như bức ảnh trên tường ngày ấy ông chủ nhìn thấy.
Cậu không nhịn được nhìn thêm lần nữa, sau đó đặt đồ trong tay xuống.
G
Kiến trúc sư thấy bản thân mình dạo này thật kỳ quái. Lúc trước đi ngang qua quán cà phê này, anh thường nghĩ nơi này đông khách như vậy, bên trong không biết có phải có gì đặc biệt không.
Đến lúc bản thân tiến vào rồi mới phát hiện, thực ra nơi này cũng giống như những quán cà phê khác, rất bình thường mà thôi: cũng yên tĩnh như thế, cũng mở một loại nhạc nhẹ nhàng, cũng thoang thoảng hương cà phê nhàn nhạt như thế.
Rõ ràng chẳng có gì đặc biệt, thế nhưng hết lần này đến lần khác kiến trúc sư vẫn thấy bản thân bước vào cái quán cà phê bình thường đó. Dường như anh rất thích nơi này thì phải, thích đến nỗi ngay cả khi bản thân mình không thích cà phê mà lần nào cũng gọi một cốc. Rốt cuộc là tại sao?
Tay kiến trúc sư lật sách, đầu lại không ngừng suy nghĩ vấn đề này.
Mãi một lúc sau, khi cuối cùng anh cũng nhớ ra mình phải uống thứ gì đó, nâng cốc lên, người lập tức ngẩn ra.
Cốc nước ông chủ đưa cho anh, không phải cà phê, là trà.
Có lẽ đã đặt trước mặt anh một lúc rồi, lá trà trong cốc đã nở ra không ít, màu xanh của lá sắp tràn cả ra ngoài cốc đến nơi.
Kiến trúc sư nhìn cốc trà trước mắt, vẻ mặt vừa ngạc nhiên lại vừa có phần khó hiểu. Anh ngẩng đầu nhìn về phía ông chủ, chỉ thấy người đó đang vội vội vàng vàng cúi đầu giả vờ tính toán sổ sách.
Kiếm trúc sư mím chặt môi.
H
Thực ra ngay khi đem trà đến xong, ông chủ đã thấy hối hận rồi. Thành thật mà nói, cái việc tự ý đổi đồ uống khách đã gọi này là một hành động vừa tệ hại lại vừa vô lý. Có điều dù sao thì việc cũng đã làm, ông chủ chỉ có thể trốn sau quầy thu ngân, len lén nhìn phản ứng của kiến trúc sư mà thôi.
Thế nhưng, không biết kiến trúc sư không để ý đến hay chẳng thèm để ý, anh ta uống cốc nước hoàn toàn không giống những gì mình đã gọi trước đó mà cũng chẳng thấy đi đến hỏi tội ông chủ.
Mãi cho tới tận lúc thanh toán, kiến trúc sư rút tiền từ trong túi ra đưa cho ông chủ, lúc này mới thuận miệng nói một câu: “Cà phê hôm nay thật đặc biệt”.
Ông chủ hơi lúng túng, đành dày mặt trả lại tiền thừa cho kiến trúc sư: “Là món mới của bổn tiệm, hương Thiết quan âm, chỉ dành riêng cho vị khách ngồi ở góc trong cùng mà thôi”.
Kiến trúc sư nhận tiền xong cũng không vội rời đi, anh đặt tay lên mặt bàn, ngón tay gõ gõ nhẹ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc sau, chỉ thấy kiến trúc sư nghiêm túc nói: “Vậy… tôi có thể xin phép bao chỗ đó làm chỗ ngồi riêng được không?”.
Còn chưa đợi ông chủ trả lời, kiến trúc sư đã rời khỏi quán cà phê.
Ông chủ dường như phải mất một lúc lâu mới hiểu được lời của anh, mắt lại nhìn về góc trong cùng của quán: Nơi đó không có người.
Không có người ngồi, chẳng có ai lật sách, cũng không có bóng dáng uống trà. Nơi đó chỉ có một chiếc cốc thủy tinh, nước bên trong đã bị uống hết, còn lại những lá trà màu xanh dính nơi đáy cốc nhìn từ xa giống như một hạt mầm đang đợi ngày đâm chồi nảy lộc vậy.
I
Vì câu nói trước khi rời đi của kiến trúc sư, cả ngày hôm đó ông chủ chẳng tập trung được vào việc gì.
Anh ta đùa sao?
Mình có phải nghiêm túc trả lời anh ta không?
Quan trọng nhất là, nếu anh ta thật sự muốn bao trọn gói cái chỗ đó thì mình phải tính tiền như thế nào?
Ông chủ cẩn thận cân nhắc một hồi, kết luận là chắc kiến trúc sư chỉ nói đùa thế thôi. Buổi tối chẳng có mấy khách, nếu kiến trúc sư đến thì cái chỗ kia hầu như không có ai ngồi, thật sự cũng chẳng cần phải bao chỗ đó làm gì. Nghĩ đến đây, ông chủ khẽ bĩu môi: “Trò đùa này thật chẳng vui tý nào”.
Tối hôm sau, kiến trúc sư đến quán cà phê như thường lệ. Như mọi khi, anh lại ngồi vào chỗ cũ nghiêm túc đọc sách, hoàn toàn không nhắc gì đến câu nói ngày hôm trước cả. Nói cho đúng thì, hôm nay anh còn chẳng mở miệng nói muốn uống gì nữa kìa. Thế nhưng ông chủ vẫn làm một cốc trà Thiết quan âm cho kiến trúc sư.
Lúc bưng đồ uống đến, ông chủ thấy tập tranh trên bàn kiến trúc sư có rất nhiều những bản thiết kế các căn hộ khác nhau, nhìn vô cùng đặc biệt, bởi vậy cậu không kìm được mà nhìn lâu thêm một chút.
Kiến trúc sư nhận ra điều đó, liền chỉ vào mấy căn nhà kia, hỏi: “Cậu thấy căn nào đẹp nhất?”.
Ông chủ chỉ vào một bức: “Cái này”.
Kiến trúc sư nhìn cậu, nói: “Mắt nhìn tốt đấy”.
Ông chủ không hiểu lắm, mãi một lúc lâu sau mới nghe thấy kiến trúc sư nói tiếp: “Căn hộ đó đắt nhất trong số những căn nhà này”.
Ông chủ đột nhiên nghĩ, có lẽ trà Thiết quan âm hôm nay phải thu tiền nhiều hơn một tý.
J
Kiến trúc sư dạo gần đây đã thay đổi rồi.
Toàn bộ nhân viên trong công ty đều cảm nhận được.
Mặc dù kiến trúc sư là tổng giám đốc nhưng anh chẳng phải dạng lãnh đạo khó tính, chỉ là có hơi nghiêm túc, ít nói ít cười, không giống như phó tổng giám đốc, người lúc nào cũng có thể ngồi cùng một chỗ với đám nhân viên mà trêu đùa, cười cợt. Quanh kiến trúc sư luôn có một loại khí chất “người lạ cấm lại gần” bao phủ.
Thế nhưng mấy ngày này, rất nhiều nhân viên trong công ty đều thấy tổng giám đốc nhà mình hình như đã hơi thay đổi.
Tỷ như, giữa buổi họp mà kiến trúc sư còn mất tập trung.
Hôm đó là một đồ án thiết kế được mọi người thảo luận vô cùng sôi nổi, ấy thế mà một người luôn luôn rất cẩn thận, chưa từng làm việc qua quýt cho xong như kiến trúc sư lại chẳng mấy để tâm, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.Nhìn chăm chú đến nỗi phó tổng giám đốc gọi đến ba lần kiến trúc sư mới giật mình quay lại.
Chuyện này trước đây tuyệt đối chưa từng xảy ra.
Hay ví như, tổng giám đốc lại rất để ý chăm sóc đến một cốc cây.
Trên bàn làm việc của kiến trúc sư có một chậu cây vạn niên thanh phát triển càng lúc càng tốt. Mỗi ngày đều thấy tổng giám đốc tưới nước, lại còn dùng giấy ướt lau sạch từng phiến lá cho nó nữa.
Một người đàn ông lạnh lùng như kiến trúc sư, ấy thế mà khi làm mấy chuyện này lại vô cùng nghiêm túc và tỉ mỉ.
Những chuyện này, trước đây cũng chưa từng thấy qua.
Khi các nhân viên trong công ty kiến trúc thảo luận về sự thay đổi của sếp tổng nhà mình, tất cả đều cho rằng những thay đổi này là vô cùng tốt: Đột nhiên họ phát hiện ra vị tổng giám đốc ngồi tít trên cao, xa rời quần chúng kia thật ra cũng chỉ là một người bình thường, cũng có tình cảm như bao người khác, khiến các nhân viên cảm thấy khoảng cách giữa anh và chính mình như gần hơn.
Có điều bọn họ không biết một chuyện, tổng giám đốc cuối cùng vẫn là tổng giám đốc, có những lúc gặp phải khó khăn thì phản ứng cũng khác người thường.
K
Kiến trúc sư nhẩm tính thời gian, đã là ngày thứ ba rồi.
Từ ngày anh nói với ông chủ về việc muốn bao chỗ ngồi đó đã là ngày thứ ba, nhưng vẫn không thấy ông chủ trả lời gì cả. Cậu ta chắc cho là anh đang nói đùa rồi.
Thế nhưng kiến trúc sư lại rất nghiêm túc đấy, anh rời khỏi quán cà phê vội vàng như thế thực ra chỉ là để cho ông chủ có nhiều thời gian cân nhắc hơn, đồng thời thể hiện thái độ nghiêm túc của mình mà thôi.
Kiến trúc sư đột nhiên cảm thấy mất tinh thần. Anh có thể vẽ một bản đồ án rất đẹp trong thời gian vô cùng ngắn nhưng nghĩ ngợi suốt bao lâu cũng không hiểu được, rốt cuộc phải làm sao mới có thể…
Rốt cuộc phải làm sao mới có thể có cái gì, bản thân anh cũng không biết.
Ngày thứ tư, kiến trúc sư lại đến quán cà phê như mọi khi, nhưng không giống những ngày trước, thay vì đi thẳng tới chỗ quen thuộc của mình, anh lại tiến đến trước quầy bar, dáng vẻ có phần hơi do dự.
Ông chủ thấy hơi bất ngờ: “Sao thế? Anh muốn dùng khác mọi khi à?”.
Kiến trúc sư nhịn không được, cất tiếng: “Không phải, tôi chỉ muốn hỏi, chuyện hôm trước tôi nói với cậu …”.
Ông chủ ngây ra một chút, sau đó trông như vừa hiểu ra điều gì: “… Ồ, chuyện đó à… ừ, được thôi”.
Kiến trúc sư im lặng một lúc, đưa tay ra: “Có gì làm chứng không?”.
Ông chủ nhìn kiến trúc sư không chớp mắt, cố gắng nhận rõ xem anh ta rốt cuộc có phải đang đùa không. Nhưng mặt kiến trúc sư chẳng thể hiện bất cứ cảm xúc nào cả.
Ông chủ bất đắc dĩ đáp: “Được rồi, có cần tôi ký tên cho anh không?”.
Sau đó ông chủ tùy tiện lấy một cây bút, kéo tay kiến trúc sư lại, viết tên mình lên lòng bàn tay anh ta: Ừm, thế này là được rồi chứ?
Kiến trúc sư dường như có phần nghi hoặc, anh nhìn ông chủ, lại nhìn xuống tay mình, nhịn không được nắm chặt tay lại, sao đó lại thả lỏng ra. Tên của ông chủ vẫn nằm yên ổn trong lòng bàn tay.
Khóe miệng kiến trúc sư khẽ cong lên.
Chỉ một độ cong nhỏ thế thôi, giống như mặt trăng tan vào giữa bầu trời đêm, lại khiến người ta không nhịn được mà muốn với lấy nó, len lén giấu thật kỹ.
Kiến trúc sư nhanh nhẹn với lấy cây bút trên tay ông chủ, sau đó học tập người đối diện, cũng ký tên mình vào lòng bàn tay đối phương. Tiếp theo anh lật bàn tay lại, bắt tay ông chủ một cái thật mạnh, hai lòng bàn tay áp chặt vào nhau, tên của hai người cũng dán sát không rời.
Kiến trúc sư nhìn ông chủ, nghiêm túc nói:
“Hợp tác vui vẻ.”
L
Thực ra ông chủ cũng không hiểu cái gọi là “chỗ ngồi riêng” rốt cuộc nghĩa là gì. Có điều mấy ngày sau đó, ông chủ bắt đầu hối hận, tại sao mình không thu tiền của kiến trúc sư cơ chứ?
Lúc trước mỗi lần kiến trúc sư đến ngồi vị trí đó, phần lớn thời gian đều là đọc sách, đến lúc ra về cũng cầm sách về theo. Thế nhưng bây giờ, anh ta đến đây phê duyệt công văn, vẽ đồ án, mang theo một chồng ảnh để nghiên cứu, hoặc nhẹ nhàng gõ bàn phím viết cái gì đó. Vì ngày nào cũng đến nên có rất nhiều đồ cứ để luôn ở đó, không đem về, ví như sách vở, giấy vẽ, bút chì, thước kẻ, thậm chí đến cả bản hợp đồng anh chưa đọc cũng để trên bàn.
Ông chủ cho rằng mình nên tức giận: Quán cà phê của cậu cũng chỉ be bé như một căn nhà thôi, ấy thế mà còn bị người ta cắt phéng mất một miếng, chuyển vào định cư trong đó luôn nữa chứ.
Thế mà chẳng hiểu sao, ông chủ cố gắng một lúc, lại phát hiện bản thân chẳng cách nào tức giận được cả. Quả thật khiến người khác ảo não không thôi.
Có điều, mỗi lần gần về, kiến trúc sư đều dọn dẹp gọn gàng đồ đạc trên bàn nói chung cũng không có ảnh hưởng gì lớn. Hơn nữa bản thân mình quả thực là đã có giao hẹn với anh ta rồi.
Ông chủ cúi đầu nhìn xuống tay mình, tên của kiến trúc sư đã chẳng thấy đâu nữa rồi, nhưng lúc cậu nắm chặt bàn tay, dường như vẫn có thể cảm thấy hơi ấm nơi bàn tay anh ta t