ủa vết thắt trên cổ nạn nhân thì rõ ràng là nạn nhân bị thắt cổ từ trên. Tuy nhiên cũng có thể lúc đó nạn nhân đang ngồi, ngồi trên xe đạp chẳng hạn.
- Ra thế? Cậu đang ngụy biện đấy à?
- Đó không phải là ngụy biện. – Kusanagi đấm xuống mặt bàn.
- Thế còn sau đó? Hung thủ cởi quần áo nạn nhân, dùng chiếc búa mang theo đập nát mặt nạn nhân và dùng bật lửa đốt sạch các vân tay. Rồi sau đó đốt quần áo và chạy khỏi hiện trường. đúng thế không?
- Vậy thì việc có mặt ở Kishincho lúc chin giờ là không thể.
- Về mặt thời gian thì đúng là không thể. Cách suy luận đó có quá nhiều điểm vô lý. Không phải là tất cả mọi người ở đội điều tra đồng ý với suy nghĩ đó của cậu đấy chứ?
Kusanagi bặm môi, uống cạn cốc bia. Anh gọi thêm bia với người phục vụ đi ngang qua, sau đó quay về phía Yugawa.
- Nhiều người trong đội cho rằng phụ nữ thì không thể làm được việc đó.
- Có lẽ thế. Dù có tấn công bất ngờ đi nữa nhưng nếu người đàn ông chống cự thì không thể nào thắt cổ được anh ta. Mà người đàn ông đó chắc chắn sẽ chống cự. ngay cả việc xử lí cái xác cũng là khó đối với một phụ nữ. đáng tiếc là tôi không thể tán thành với ý kiến này.
- Tôi cũng nghĩ cậu sẽ nói thế. Bản thân tôi cũng không tin suy luận này là đúng. Tôi chỉ nghĩ đó là một trong nhiều khả năng thôi.
- Cậu nói như thể còn có ý tưởng khác nữa ấy. đến đây rồi thì cậu đừng giấu nữa. thử kể cho tôi nghe giả thiết khác xem nào.
- Không phải tôi giấu gì cả. giả thiết tôi vừa nói ở vào trường hợp nơi tìm thấy cái xác là hiện trường vụ án. Cũng có thể có trường hợp giết ở một nơi khác và đem vứt tại hiện trường. hiện giờ có nhiều người trong tổ điều tra nghiêng về giả thiết đó. Tạm gác chuyện chị A có phải là thủ phạm hay không sang một bên.
- Chẳng phải thông thường thì sẽ nghĩ theo cách đó là gì. Nhưng sao lại không cho đó là giả thiết đầu tiên. Tại sao thế?
- Đơn giản thôi. Nếu chị A là thủ phạm thì không có chuyện đó. Chị ta không có xe ô tô. Vả lại chị ta cũng không biết lái xe. Như vậy là không có cách gì để chở cái xác.
- Ra vậy. đó là điều không thể bỏ qua.
- Ngoài ra còn chuyện về chiếc xe đạp ở hiện trường nữa. có thể coi đấy là cách ngụy trang rằng đó là nơi xày ra vụ án nhưng nếu thế thì việc để lại dấu vân tay ở hiện trường chẳng còn ý nghĩ gì nữa. vì dấu vân tay ở trên thi thể đã bị đốt cháy hết.
- Đúng là chiếc xe đạp đó vẫn còn là một dấu hỏi, theo tất cả các nghĩa. – Yugawa gõ năm đầu ngón tay trên mép bàn như thể đang chơi đàn piano. Anh dừng lại và nói:”Dù sao thì cũng nên nghĩ theo hướng thủ phạm là nam giới nhỉ.”
- Phần lớn mọi người trong đội điều tra đều nghĩ vậy. nhưng điều đó không có nghĩa là tách riêng chị A ra.
- Nghĩa là chị A có đồng phạm là nam giới?
- Hiện giờ bọn tôi đang thanh lọc những người xung quanh chị ta. Trước kia chị ta từng là tiếp viên nên rất có khả năng có mối quan hệ với đàn ông.
- Tiếp viên cả nước này mà nghe cậu nói thế chắc sẽ nổi khùng lên mất. – Yugawa nhăn mặt cười và uống bia. Nhưng rồi nét mặt anh trở lại nghiêm nghị:”Cho tôi xem bức phác họa ban nãy được không?”.
- Cái này á? Kusanagi đưa bức phác họa quần áo của nạn nhân ra.
Yugawa nhìn bức ảnh, lẩm bẩm:
- Hung thủ cởi quần áo nạn nhân ra để làm gì nhỉ?
- Có lẽ là để che giấu tung tích nạn nhân chăng?
- Nếu thế thì chỉ cần đem quần áo đi thôi là được. vì quần áo không cháy hết nên cảnh sát vẽ lại được quần áo như thế này.
- Chắc do hung thủ vội quá.
- Từ trước tới giờ, ngoài ví và bằng lái x era, có xác định tung tích bằng quần áo và giày không? Việc cởi quần áo của nạn nhân có rủi ro rất lớn. trong khi hung thủ muốn chạy trốn càng sớm càng tốt.
- Tóm lại ý cậu là sao? Có lý do khác để hung thủ cởi quần áo nạn nhân?
- Tôi không thể khẳng định. Tuy nhiên giả sử như có, nếu chưa tìm ra được điều đó thì các cậu không thể bắt được hung thủ đâu. – Yugawa di ngón tay vẽ một dấu hỏi lớn trên bức phác họa.
Kết quả thi cuối kì môn toán của lớp ba khối mười một vô cùng thảm hại. không chỉ có lớp ba mà cả khối mười một đều rất tệ. ishigami cảm thấy cứ mỗi một năm, khả năng động não của học sinh lại càng kém đi.
Sau khi trả bài đi. Ishigami thông báo lịch thi lại. ở trường này, tất cả các môn đều có một mức giới hạn điểm tối thiểu, học sinh nếu không đạt được mức điểm đó thì sẽ không được lên lớp. tất nhiên là trên thực tế, các kì thi lại được tổ chức rất nhiều lần nên chẳng có mấy học sinh bị ở lại lớp.
Học sinh tỏ vẻ không thích khi nghe thấy lịch thi lại. đó là phản ứng thường thấy nên Ishigami không quan tâm. Tuy nhiên có một học sinh nói vọng về phía Ishigami.
- Thưa thầy, có những trường đại học không thi đầu vào bằng môn toán. Ai thi vào những trường đó thì điểm môn toán thế nào mà chẳng được hả thầy.
Ishigami nhìn về phía có tiếng nói. Cậu học sinh tên là Morioka. Cậu ta đưa tay gãi gãi gáy và nói với các bạn xung quanh:”Mọi người nhỉ!”
Tuy không phải là giáo viên chủ nhiệm nhưng Ishigami cũng biết cậu Morioka nhỏ con này là thủ lĩnh của lớp. cậu ta bị nhắc nhở nhiều lần vì lén dùng xe máy đi học.
- Em sẽ thi trường như thế hả Morioka? – Ishigami hỏi.
- Nếu thi thì em sẽ chọn trường như thế tuy bây giờ em chưa muốn học lên đại học. nhưng dù thế nào thì lên lớp mười hai, em sẽ không học môn toán nữa. Điểm toán sẽ chẳng quan trọng gì đối với em. Ngay cả thầy cũng mệt vì phải dạy những đứa dốt như bọn em rồi. Thôi thì chúng ta, nói thế nào nhỉ, hãy cư xử như người lớn với nhau.
Cả lờp cười ồ lên trước câu nói cuối cùng của Morioka. Ishigami mỉm cười.
- Nếu em nghĩ tới các thầy thì hãy đỗ trong kì thi lại lần tới. Phạm vi chỉ có phần vi phân và tích phân thôi. Chẳng có gì đáng kể cả.
Morioka tặc lưỡi một cái rất to. Cậu ta thu hai chân đang dạng ra hai bên rồi vắt tréo lên nhau.
- Vi phân với tích phân thì có ích cho việc gì ạ? Có vẻ như chỉ phí thời gian.
Ishigami đang quay lên bảng, định chữa bài thi cuối kì nhưng anh quay lại khi nghe thấy câu nói của Morioka. Đó là câu hỏi anh không thể bỏ qua.
- Em thích xe máy, đúng không nhỉ? Em đã xem đua xe bao giờ chưa?
Morioka bối rối gật đầu trước câu hỏi bất ngờ của Ishigami.
- Các tay đua không chạy xe với một vận tốc nhất định. Họ luôn luôn thay đổi vận tốc, không chỉ để thích ứng với địa hình và hướng gió mà còn vì những lý do mang tính chiến thuật nữa. Việc phán đoán ngay tức thì xem chỗ nào nên giảm tốc, chỗ nào nên tăng tốc và tăng như thế nào sẽ quyết định việc thắng hay thua. Em có hiểu không?
- Em hiểu, nhưng việc đó thì có liên quan gì tới toán học?
- Mức tăng tốc này chính là phép vi phân của vận tốc tại thời điểm đó. Còn cự ly đua chính là phép tích phân của vận tốc liên tục thay đổi. trong một cuộc đua, tất nhiên xe nào cũng chạy cùng một cự ly nhưng để giành chiến thắng thì việc tính vi phân vận tốc sẽ là yếu tố rất quan trọng. Thế nào, có phải vi phân và tích phân không có ích cho việc gì không?
Mặt Morioka có vẻ bối rối, có lẽ cậu không hiểu điều Ishigami vừa nói lắm.
- Nhưng mà những tay đua họ có nghĩ đến việc đó không? Tích phân với cả vi phân ấy. em nghĩ thắng hay thua là bằng kinh nghiệm và cảm giác thôi.
- Tất nhiên. Nhưng những nhân viên hỗ trợ cho các tay đua thì có nghĩ đến đấy. để lên chiến lược cho tay đua, họ sẽ phải mô phỏng thật chi tiết nhiều lần xem tăng tốc ở đoạn nào và tăng tốc như thế nào thì có thể giành phần thắng. khi ấy họ phải dùng đến phép tích phân và vi phân. Có lẽ bản thân họ cũng không biết là mình đang sử dụng tích phân và vi phân nhưng việc học sử dụng phần mềm có ứng dụng vi phân và tích phân là sự thật.
- Nếu thế thì chỉ cần người làm ra phần mềm đó học toán thôi phải không ạ?
- Có lẽ vậy, nhưng không hẳn là em sẽ không trở thành người như vậy phải không Morioka?
Morioka ưỡn người ra đằng sau.
- Em không trở thành người như thế đâu.
- Không phải là em thì sẽ là ai đó đang có mặt ở đây. Giờ toán là để cho một ai đó như thế. – Ishigami nhìn xuống cả lớp. – Thầy nói cho các em biết, những điều thầy đang dạy các em mới chỉ là cánh cửa để bước vào thế giới toán học mà thôi. Nếu các em không biết cánh cửa đó ở đâu thì các em không thể đi vào bên trong được. tất nhiên, em nào không thích thì không cần vào. Thầy kiểm tra các em là chỉ muốn xem các em có biết cổng vào ở chỗ nào hay không thôi.
Năm nào cũng có học sinh hỏi học toán để làm gì. Mỗi lần như vậy, Ishigami lại nói những điều tương tự. lần này, do biết Morioka thích xe máy nên anh lấy ví dụ về đua xe. Năm ngoái, với một học sinh muốn trở thành nhạc sĩ, anh đã kể về toán học được dùng trong kỹ thuật âm thanh như thế nào. Đối với Ishigami, những chuyện như thế không có gì đáng kể.
Kết thúc giờ học, anh về phòng giáo viên thì thấy trên bàn có tờ giấy nhắn. Trong đó có ghi một số điện thoại di động và dòng chữ viết vội:”Có điện thoại của một người tên là Yugawa”. Đây là chữ của một đồng nghiệp dạy toán.
Tự nhiên trống ngực Ishigami đập thình thịch. “Không hiểu anh chàng Yugawa đó có việc gì đây?”.
Cầm điện thoại di động trên tay, Ishigami đi ra hành lang. Anh bấm số điện thoại trên tờ giấy và nhận được tiếng trả lời chỉ sau một tiếng chuông.
- Xin lỗi vì gọi cậu vào lúc này. – Yugawa bất ngờ lên tiếng trước.
- Có chuyện gì gấp à?
- Ừ, nếu nói là gấp thì cũng gấp thật. ta gặp nhau bây giờ được không?
- Bây giờ à? Tôi vẫn còn một chút việc phải làm. Khoảng sau năm giờ thì được.
Giờ toán ban nãy của Ishigami là tiết thứ sáu nên bây giờ đang là giờ họp lớp. ishigami không chủ nhiệm lớp nào nên anh không phải họp lớp. việc khóa cửa phòng tập Judo, anh có thể nhờ một giáo viên khác.
- Vậy năm giờ tôi chờ cậu ở cổng chính nhé. Được không?
- Được. nhưng bây giờ cậu đang ở đâu đấy?
- Ở ngay cạnh trường cậu. hẹn gặp cậu sau nhé.
- Ừ.
Tay Ishigami vẫn giữ chặt điện thoại dù đã cúp máy. Không biết có chuyện gì gấp đến mức mà Yugawa phải tới tận đây?
Sau khi Ishigami chấm xong bài thi và chuẩn bị ra về thì cũng vừa đến năm giờ. Anh rời khỏi phòng giáo viên, đi tắt ngang qua sân để ra cổng chính.
Anh nhìn thấy Yugawa khoác chiếc áo choàng màu đen, đứng bên cạnh cây cầu vượt ngay trước cổng trường.
- Xin lỗi cậu nhé. – Yugawa mỉm cười lên tiếng trước.
- Có chuyện gì mà tự nhiên anh đến tận đây thế? – Ishigami cũng làm dịu nét mặt.
- Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé.
Yugawa bắt đầu đi dọc theo đường Kyobashi.
- Không, đường này cơ. – Ishigami chỉ vào một ngõ nhỏ bên đường. – đi thẳng đường này thì đến nhà tôi gần hơn.
- Tôi muốn đến đằng kia cơ. Chỗ cửa hàng cơm hộp ấy. – Yugawa nói không chút do dự.
- Cửa hàng cơm hộp? Tại sao? – Ishigami cảm thấy da mình căng ra.
- Tại sao à? Thì để mua cơm hộp. Đương nhiên là thế rồi. Hôm nay tôi chẳng có thời gian để rẽ vào đâu đó ăn uống thong thả nên định ăn luôn bữa tối bây giờ. Cửa hàng cơm đó ngon đấy chứ. Sáng nào cậu chả mua ở đấy còn gì.
- Ra thế. Vậy thì đi thôi. – Ishigami quay lại hướng đó.
Hai người sánh bước về phía cầu Kyobashi. Một chiếc xe tải lớn chạy ngang qua.
- Hôm vừa rồi tôi có gặp Kusanagi. Cậu điều tra viên đến nhà cậu hôm trước ấy.