Món tôm hùm hết cũng vừa lúc rượu trong chai cạn sạch. Yasuko uống nốt chỗ rượu trong cốc rồi khẽ thở dài. Chị thầm nghĩ không biết lần cuối cùng mình ăn món Ý đúng kiểu là khi nào.
- Em uống chút gì nữa không? – Kudo hỏi. Má anh bắt đầu hơi ửng đỏ.
- Không em đủ rồi. Anh gọi thêm gì đi.
- Anh cũng thôi. Để dành cho món tráng miệng. – Kudo nheo mắt, dùng khăn ăn lau miệng.
Hồi còn làm tiếp viên, Yasuko từng đi ăn với Kudo vài lần. Dù là ăn món Pháp hay món Ý, chưa lần nào anh chỉ uống có một chai.
- Anh bớt uống rượu rồi à?
Kudo trông như thể đang suy nghĩ điều gì đó trước câu hỏi của Yasuko. Anh gật đầu.
- Ừ, anh uống ít hơn trước đây. Có lẽ tại có tuổi rồi.
- Như vậy thì hơn. Cần phải giữ gìn sức khỏe.
- Cảm ơn em. – Kudo cười.
Yasuko được mời ăn tối từ buổi trưa. Kudo gọi vào số di động của Yasuko và chị nhận lời mặc dù hơi băn khoăn. Lý do đương nhiên là vì vụ án. Chị đã tự nhủ với mình rằng ở thời điểm quan trọng thế này thì không nên vui vẻ đi ăn tối với người ngoài. Chị cũng cảm thấy có lỗi với Misato nữa. chắc chắn con bé sợ những cuộc tra hỏi của cảnh sát hơn cả chị. Thêm nữa, chị còn băn khoăn cả về Ishigami, người đã giúp đỡ mẹ con chị che giấu vụ án này vô điều kiện.
Nhưng Yasuko cũng nghĩ:”Chẳng phải lúc này việc cư xử như bình thường là rất quan trọng hay sao? Người đàn ông giúp đỡ mình từ hồi còn làm tiếp viên mời đi ăn tối, nếu không có lý do gì đặc biệt thì chẳng vấn đề gì mà không nhận lời cả”. nếu chị từ chối, đó mới là không bình thường. điều này mà đến tai Sayoko thì chị còn bị nghi ngờ hơn.
Tuy nhiên bản thân chị cũng nhận ra rằng những lý do này thực ra chỉ là chống chế mà thôi. Lý do duy nhất khiến chị nhận lời đó là vì muốn gặp Kudo. Chỉ thế thôi.
Nói vậy nhưng chính chị cũng không hiểu mình có tình cảm yêu đương với Kudo hay không. Cho đến trước hôm gặp lại anh, hầu như chị không nhớ gì tới anh cả. chị quý anh, nhưng có đúng là chỉ thế thôi không?
Mặc dù vậy, có một sự thật không thể chối cãi là ngay sau khi nhận lời mời của Kudo, Yasuko phấn chấn hẳn lên.
Tâm trạng háo hức đó rất giống khi có hẹn với người yêu. Thậm chí chị còn thấy người mình nóng lên chút ít. Chị mang cả tâm trạng háo hức đó tới xin Sayoko cho nghỉ sớm rồi về nhà thay quần áo.
Phải chăng chị trở nên như vậy là vì muốn, dù chỉ một lúc thôi, thoát ra khỏi cái tình cảnh ngột ngạt mình đang mắc phải và quên những chuyện đau khổ kia đi? Hoặc có lẽ cái bản năng muốn được cư xử như một người phụ nữ bị chon chặt bấy lâu nay trong chị đã thức tỉnh?
Nhưng dù vì lý do gì đi nữa thì Yasuko không hề hối hận là đã đi ăn tối. chị chỉ đi có một lát. Lâu lắm rồi chị mới được nếm trải cảm giác vui vẻ này dù trong lòng vẫn luôn thấy áy náy.
- Tối nay con gái em ăn uống thế nào? – Cầm cốc cà phê trên tay, Kudo hỏi.
- Em có nhắn lại trên điện thoại là “con hãy ăn cái gì đó ở ngoài”. Chắc nó sẽ ăn pizza. Con bé rất thích pizza.
- Anh thấy thương con bé. Trong khi chúng ta thì ăn ở đây thế này.
- Nhưng em nghĩ nó sẽ thích vừa ăn pizza vừa xem ti vi ở nhà hơn là ăn ở những nơi này. Nó không thích những chỗ phải giữ ý giữ tứ.
Kudo nhăn mặt và gật đầu. anh đưa tay gãi mũi.
- Ừ, có lẽ thế. Hơn nữa lại phải ăn cùng một ông chú chẳng quen biết gì, con bé sẽ không thể ăn uống thoải mái được. lần tới anh sẽ suy nghĩ thêm. Có lẽ nên đi tiệm kaiten zushi.
- Cảm ơn anh. Nhưng anh đừng bận tâm tới con bé.
- Anh không bận tâm gì. Anh muốn gặp con gái em. – Vừa uống cà phê, Kudo vừa khẽ liếc nhìn Yasuko.
Khi mời Yasuko đi ăn tối, Kudo cũng dặn chị dẫn cả con gái đi cùng. Chị cảm thấy đó là những lời nói thật lòng từ anh. Chị thấy vui vì anh đã bày tỏ sự chân thành với chị.
Dù vậy thì chị không thể dẫn Misato cùng đi. Việc cô bé không thích những nơi thế này là sự thật. nhưng còn có lý do khác là lúc này chị không muốn để con tiếp xúc với người lạ nếu không cần thiết. trong lúc nói chuyện ngộ nhỡ lại nhắc đến vụ án thì không biết con bé có thể giữ bình tĩnh hay không. Một lý do nữa là chị không muốn con bé thấy chị thể hiện cảm xúc của một người phụ nữ trước mặt Kudo.
- Anh thì sao hả Kudo? Anh không phải ăn tối với gia đình à?
- Anh à? – Kudo đặt cốc cà phê xuống rồi chống hai tay lên bàn – Anh mời em đi ăn tối cũng là muốn nói với em về chuyện đó.
Yasuko nghiêng đầu, chăm chú nhìn gương mặt của Kudo.
- Thật ra, hiện giờ anh đang sống một mình.
- Sao cơ? – Yasuko buột miệng, mắt chị mở to.
- Vợ anh bị ung thư. Cô ấy bị ung thư lá lách. Mặc dù được phẫu thuật nhưng đã quá muộn. cô ấy mất mùa hè năm ngoái. Vì cô ấy còn trẻ nên bệnh tiến triển rất nhanh. Từ lúc phát hiện đến lúc cô ấy mất chỉ thoáng một cái.
Kudo nói với một giọng đều đều. Có lẽ vì thế nội dung câu chuyện đến tai Yasuko mà không hề có cảm giác là sự thật. Trong một vài giây, chị nhìn anh lơ đãng.
- Thật thế ư? – Cuối cùng thì chị chỉ nói được có vậy.
- Chuyện này anh làm sao mà đùa được. – Kudo cười.
- Vâng, nhưng em chẳng biết phải nói gì. – Yasuko cúi đầu. chị liếm môi rồi ngẩng mặt lên. – Xin thành thật chia buồn cùng anh. Chắc anh vất vả lắm.
- Ừ cũng nhiều việc. Nhưng cũng như anh vừa nói, chỉ là thoáng một cái thôi. Cô ấy thấy đau ở bên hông nên tới bệnh viện để khám. Đột nhiên bác sĩ gọi ra báo tin căn bệnh. Rồi nhập viện, phẫu thuật, nằm viện…. Tất cả giống như là bị đưa lên một cái băng chuyền vậy. Thời gian trôi mà mình cũng chẳng nhận ra. Rồi cô ấy mất. Đến giờ anh vẫn không biết là cô ấy có biết tên căn bệnh mà mình mắc phải hay không. – Kudo cầm lấy cốc uống nước.
- Chị ấy biết mình mắc bệnh từ khi nào vậy?
Kudo nghiêng đầu sang một bên: “Hình như cuối năm kia….”
- Lúc đó em vẫn còn làm ở Marian. Lúc đấy anh vẫn còn đến chỗ em nhỉ.
Kudo gượng cười, nhún vai:
- Thật là quá đáng, đúng không. Đáng lẽ người chồng không được đi uống rượu ở ngoài khi không biết vợ mình sống chết thế nào.
Yasuko ngồi thẳng người. chị không biết phải nói gì. Chị nhớ lại khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười của Kudo mỗi lần đến quán của chị.
- Nếu cho anh nói điều gì để biện hộ thì là anh đã rất mệt mỏi vì chuyện đó. Anh muốn được xoa dịu một chút nên đến đó để gặp em. – Kudo đưa tay gãi đầu. phía trên mũi anh hiện lên nếp nhăn.
Yasuko vẫn không thốt ra được lời nào. Chị nhớ lại hồi chị nghỉ làm ở quán Marian, Kudo đã mang đến tặng chị một bó hoa vào ngày cuối cùng. Anh bảo với chị:
- Em hãy cố gắng và sống hạnh phúc nhé!
Anh cảm thấy thế nào khi nói với chị câu đó? Anh chẳng hé miệng nửa lời dù còn gánh trên vai gánh nặng hơn cả chị. Anh còn chúc chị có một khởi đầu mới tốt đẹp.
- Anh làm em mất vui rồi! – Kudo rút bao thuốc như thể để che giấu sự bối rối. – Tóm lại, chuyện của anh là như vậy. anh chỉ muốn nói rằng em không cần phải lo lắng gì nữa về gia đình anh.
- À, thế còn con trai anh? Năm nay nó thi đại học à?
- Anh gửi con trai về cho bố mẹ anh chăm sóc. Ở đó gần trường nó hơn, hơn nữa anh cũng không thể nấu bữa tối cho nó được. Ông bà có vẻ rất vui vì được chăm sóc thằng cháu.
- Vậy bây giờ anh đang ở một mình?
- Gọi là ở nhưng thực ra anh chỉ về nhà để ngủ thôi.
- Thế mà lần trước gặp anh chẳng nói gì với em cả.
- Anh nghĩ không cần thiết. hôm đó anh đến gặp em là vì lo cho em. Nếu anh mời em đi ăn tối thế này, thể nào em cũng băn khoăn về gia đình anh. Vì vậy anh nghĩ nên kể với em trước.
- Thì ra là vậy… - Yasuko cụp mắt xuống.
Chị hiểu điều Kudo muốn nói. Anh ngầm nói rằng muốn quan hệ chính thức với chị. Có lẽ anh còn muốn mối quan hệ đó sẽ lâu dài và có tương lai. Lý do anh muốn gặp Misato cũng có thể hiểu là vì vậy.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, giống như lần trước, Kudo lại đưa Yasuko về tận nhà bằng taxi.
- Cảm ơn anh về bữa tối. – Yasuko cúi đầu trước khi bước xuống xe.
- Lần sau anh lại mời em tiếp nhé!
Sau một chút ngập ngừng, Yasuko mỉm cười trả lời: “Vâng”.
- Chúc em ngủ ngon. Cho anh gửi lời hỏi thăm con gái em.
- Chúc anh ngủ ngon! – Vừa trả lời Kudo, Yasuko vừa nghĩ thật khó mà nói với Misato chuyện tối hôm nay. Chị nhắn trong điện thoại với Misato là đi ăn tối với Sayoko.
Yasuko lên nhà sau khi nhìn xe taxi chở Kudo đi khuất. Misato đang ngồi xem ti vi, chân để trong bàn sưởi. trên bàn quả đúng là có vỏ hộp bánh pizza.
- Con chào mẹ! – Misato nhìn lên Yasuko.
- Chào con. Mẹ xin lỗi vì tối hôm nay để con một mình nhé.
Chẳng hiển sao Yasuko không thể nhìn thẳng vào mặt con gái. Chị cảm thấy như phải mắc lỗi với con vì đã đi ăn tối với một người đàn ông.
- Mẹ có nhận được điện thoại không? – Misato hỏi.
- Điện thoại?
- Điện thoại của chú Ishigami ở nhà bên ý! – Misato hạ giọng. có vẻ như cô bé định nhắc việc Ishigami luôn liên lạc vào một giờ nhất định.
- Mẹ tắt máy.
- Hừm! – Mặt Misato xị xuống.
- Có chuyện gì à?
- Không ạ. – Misato khẽ liếc đồng hồ trên tường. – Hình như chú Ishigami cứ đi ra đi vào đến mấy lần. con nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy chú ấy xuống đường nên nghĩ chắc là đi gọi điện cho mẹ.
- À ừ….
“Có lẽ đúng thế thật”. chị nghĩ. Thực ra lúc ăn tối với Kudo, chị cũng nghĩ về chuyện với Ishigami. Ngoài chuyện điện thoại ra, chị còn lo việc Ishigami bắt gặp Kudo tại quán Mỹ Nhân. Kudo thì chỉ nghĩ Ishigami là một khách hàng bình thường thôi.
Mà tại sao đúng hôm nay Ishigami lại tới cửa hàng vào giờ đó? Anh ta đi cùng với một người bạn nhưng từ trước đến giờ, chưa bao giờ anh ta đến vào giờ đó cả.
Chắc chắn là Ishigami vẫn nhớ Kudo. Có lẽ Ishigami sẽ cảm thấy có gì đó đặc biệt khi thấy người đàn ông hôm trước đưa Yasuko về bằng taxi hôm nay lại xuất hiện ở quán Mỹ Nhân. Nghĩ thế, bỗng Yasuko cảm thấy chán nản trước cuộc điện thoại của Ishigami sắp tới trong chốc lát.
Yasuko vừa mải mê suy nghĩ vừa treo chiếc áo khoác lên mắc thì chuông cửa reo. Chị giật mình, nhìn sang Misato. Trong một khoảnh khắc, chị nghĩ không biết có phải Ishigami sang không. Nhưng chắc chắn là Ishigami sẽ không làm thế.
- Vâng. – Chị nói vọng ra cửa.
- Xin lỗi vì làm phiền vào giờ này. Tôi xin phép một chút được không?
Giọng một người đàn ông. Giọng nói này chị không quen.
Yasuko mở cửa, tuy nhiên vẫn để dây xích. Đứng trước cửa là một người đàn ông. Chị đã nhớ ra anh ta. Anh ta rút chiếc thẻ cảnh sát ra khỏi áo khoác.
- Tôi là Kishiya ở sở cảnh sát. Trước đây tôi đã đến cùng với anh Kusanagi.
- À…- Yasuko nhớ ra. Hình như hôm nay không có Kusanagi. Yasuko khép cửa lại rồi đưa mắt ra hiệu với Misato. Misato rút chân ra khỏi bàn sưởi, lẳng lặng đi vào phòng trong.
Thấy tấm ngăn phòng đã đóng lại, Yasuko mới tháo dây xích và mở cửa.
- Có chuyện gì vậy?
Kishiya cúi đầu:
- Xin lổi chị, lại chuyện về rạp chiếu phim…
Yasuko bất giác nhíu mày. Ishigami có nói với chị là cảnh sát sẽ hỏi nhiều về chuyện đi xem phim. Quả đúng thế thật.
- Anh hỏi về chuyện gì nữa? tôi chẳng còn gì để nói nữa đâu.
- Tôi hiểu những điều chị đã khai. Hôm nay tôi muốn mượn chị tấm vé.
- Vé? Vé xem phim ạ?
- Vâng. Lần trước chị cho chúng tôi xem, anh Kusanagi có dặn chị là phải gữ cẩn thận.
Yasuko mở ngăn kéo tủ bếp. lần trước khi cho cảnh sát xem, chị đang kẹp trong tờ quảng cáo. Sau đó thì chị chuy