hưa sáng hắn đã rời khỏi Hồng Kông. Về phần Hướng Phù Sinh, tuy trong lòng chẳng thèm quan tâm, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ khác.
Thấy người hầu lên mời dùng bữa sáng, Hướng Phù Sinh bèn viện cớ không chịu xuống. Đêm hôm trước, Lâm Sóc đi khỏi vẫn chưa trở lại, có lẽ vì công việc nhiều ngày chồng chất nên phải làm việc thâu đêm. Khi trở về nhà lại nghe tin Hướng Phù Sinh bị ốm, hắn liền cau mày. Cô lúc nào cũng nhân cơ hội hắn bắt đầu mềm lòng, sơ sểnh để tấn công, ép hắn bất đắc dĩ xù lông lên, chọc cho hắn làm ra những việc đi quá chừng mực.
"Lên tầng mời đi, đến khi nào phu nhân chịu xuống thì thôi."
Hắn lạnh lùng nói, cô giúp việc vội vã chạy đi.
Có điều rất lâu, rất lâu sau vẫn không thấy cô ta trở lại, tới lúc sự kiên nhẫn của Lâm Sóc sắp cạn kiệt, người đó mới tất tả quay về, rụt rè nói: "Thưa ngài, phu nhân nói, phải... phải đích thân ngài đi mời."
Lâm Sóc nhướn mày một cái, trong lòng không rõ Hướng Phù Sinh lại muốn giở trò gì, tuy vậy hắn vẫn đứng dậy, rảo bước lên cầu thang. Tới trước cửa phòng Hướng Phù Sinh, người làm liền gõ cửa, cất tiếng thưa: "Phu nhân..."
"Tôi đã nói rồi, để Lâm Sóc tự lên mời đi." Bên trong vọng ra một giọng cáu kỉnh.
Lâm Sóc xua tay ra hiệu cho người giúp việc lui xuống, rồi tự mình đẩy cửa bước vào. Cửa mở, liền thấy Hướng Phù Sinh đang ngồi trước bàn trang điếm, trên người mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng, phô bày vòng eo quyến rũ, vạt váy rủ xuống đất, mái tóc dài hắt sang một bên Vai. Hướng Phù Sinh đang chải đầu, tâm trạng có vẻ khá tốt.
"Bảo tôi lên đây để ngắm người đẹp chải đầu buổi sớm à?" Lâm Sóc đút hai tay vào túi quần, đứng trước cửa không vào.
Hướng Phù Sinh nghe tiếng liền dừng tay, để chiếc lược lên bàn. Cô quay người, tiến về phía Lâm Sóc, miệng nở một nụ cười. Đôi mắt đẹp của cô long lanh, đuôi mắt nhếch lên như mắt một con mèo, trông càng thêm khêu gợi.
Lâm Sóc lạnh lùng nhìn cô uyển chuyển bước tới, lòng ngờ vực càng nặng thêm. Hướng Phù Sinh đặt một tay lên ngực hắn, tay kia ôm qua gáy hắn, cười nói: "Chẳng phải lâu nay anh vẫn muốn tôi ngoan ngoãn làm một con thú kiểng xinh đẹp, tùy tay anh sắp đặt còn gì? Hôm nay tôi thử làm một tình nhân đúng nghĩa, anh lại không vui à?"
"Nếu như em thật sự làm một con thú cưng đúng nghĩa, chúng ta đã không khổ sở như ngày hôm nay." Lâm Sóc nâng cằm Hướng Phù Sinh lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô, "Phù Sinh, em còn muốn tranh giành cái gì nữa? Muốn đòi hỏi điều gì hơn? Tại sao đến bây giờ vẫn không chịu bỏ cuộc?"
"Lâm Sóc, câu này phải để tôi hỏi anh thì hơn. Tại sao anh không từ bỏ chứ?" Ngón tay Hướng Phù Sinh lướt qua môi Lâm Sóc, một hành động thật thân mật, nhưng trong mắt cô thù hận lại ngập tràn: "Ngày xưa anh vì anh em trong băng đảng mà tới Hồng Kông, trong thời khắc khó khăn, chắc cũng làm chẳng ít chuyện mua bán phi pháp. Với cá tính của Lệ Chí Thành, anh ép hắn vào đường cùng, có khi những chứng cứ phạm pháp đã bị hắn bí mật giao nộp cho cảnh sát rồi. Không lâu nữa, biết đâu anh lại được mời tới đồn phối hợp điều tra, lúc đó Lệ Chí Thành chẳng còn bên anh, biết phải làm sao nhỉ?"
"Tôi đã dám trục xuất Lệ Chí Thành, thì thừa sức khiến hắn không có cách nào quay lại cắn mình."
"Lệ Chí Thành không có bản lĩnh cắn anh, nhưng tôi có..." Hướng Phù Sinh khẽ cười, "Trong mấy ngày chúng ta ở bên Mỹ, người của sở cảnh sát đã tới căn biệt thự này, lục soát hết những chỗ cần thiết rồi. Anh biết bọn họ dựa vào đâu mà ra lệnh khám xét, và vì sao đám người làm chẳng ai nói với anh một tiếng về chuyện này không?"
Để ý thấy vẻ mặt Lâm Sóc ngày một trầm xuống, Hướng Phù Sinh càng cười lớn, "Anh dính dáng sâu tới giới xã hội đen như vậy, sở cảnh sát sớm đã muốn điều tra từ lâu. Đáng tiếc anh có Lệ Chí Thành làm quân sư, thường ngày làm việc không để lại sơ sót gì, bọn họ đau đầu chưa có cách tiếp cận, cho tới khi tôi liên hệ."
"Lâm Sóc ơi là Lâm Sóc, Hạ Thiệu Phong là vỏ bọc, Lệ Chí Thành cũng chỉ là con tốt thí, tôi cố tình mê hoặc anh, khiến anh tưởng rằng tôi vắt óc suy nghĩ tìm cách báo thù, lật đổ anh, nhưng thực chất, kẻ thù chân chính của anh là cảnh sát Hồng Kông, không phải tôi."
Lâm Sóc không nói gì, từ đầu chí cuối chỉ chăm chú nhìn Hướng Phù Sinh. Hắn nở nụ cười không rõ vui hay giận quen thuộc, Hướng Phù Sinh hoàn toàn coi đó là nụ cười tuyệt vọng của kẻ thất bại.
"Thế nào, nói không nên lời à? Cảm thấy mọi chuyện thay đổi quá nhanh đúng không? Hôm qua anh còn đứng ở trên cao nhìn xuống, tưởng rằng đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch của tôi, vậy mà hôm nay..." Hướng Phù Sinh lùi lại một bước, mở rộng cánh tay, nói lớn: "Hôm nay, chính là ngày tàn của anh. Chính tay tôi tiễn anh tới ngày này."
Trong căn phòng trống trải vang vọng tiếng cười của cô, tiếng cười đượm chút điên cuồng.
"Sao lại nói cho tôi biết vào hôm nay?" Đến giờ phút này, ánh mắt Lâm Sóc vẫn rất sắc bén, giọng nói trầm mặc của hắn vang lên điềm tĩnh: "Cô phải hiểu, chỉ cần tôi biết kế hoạch của cô sớm một ngày, tôi chắc chắn sẽ có cách trở mình."
Vừa nói hắn vừa lại gần, "Đây là kế hoạch mà cô chọn lựa suốt bốn năm, tính toán suốt bốn năm, kế hoạch duy nhất có thể hủy diệt tôi. Vậy tại sao lại nói cho tôi biết vào giờ phút quan trọng nhất này?"
Hướng Phù Sinh thôi cười, khi bị hắn ôm siết lấy, cô mới như sực tỉnh: "Chỉ có chính miệng nói với anh, mới có thể khiến tôi hả giận. Huống hồ, lưới trời lồng lộng, anh chạy không thoát đâu."
"Tại sao, tại sao em không chịu thừa nhận dù chỉ một lần..." Hắn cúi người, kề miệng lên trán cô, hơi thả nóng bỏng phả lên da khiến cô cảm thấy ngột ngạt. "Rằng em yêu tôi, quan tâm tôi, vượt trên hết thảy đạo đức, pháp luật, hận thù... Tại sao em không dám thừa nhận, dù chỉ một lần..."
Hướng Phù Sinh cắn chặt môi đến rớm máu. Cô đáp lại rành rọt từng chữ một: "Lâm Sóc, tôi vĩnh viễn sẽ không thừa nhận tôi yêu anh, vượt qua tất cả."
Lâm Sóc cười, đến nỗi lồng ngực cũng rung động. Hắn hôn trán cô rồi thả tay ra: "Chẳng phải ngày cuối cùng này, em đã muốn làm thú cưng của tôi đó sao."
Nói xong, hắn quay người đi xuống tầng. Hướng Phù Sinh lùi lại mấy bước, cuối cùng ngồi bệt xuống giường. Cô ngẩng mặt lên trần nhà, cảm nhận trái tim trong ngực vẫn không ngừng loạn nhịp.
Cô biết mình đã nói ra quá sớm, nhưng suy tính rất nhiều vẫn không thể ngăn bản thân im lặng. Cô không diễn tiếp được nữa, không nhẫn nại thêm được nữa.
Rõ ràng đã đi tới cuối đường, sắp đẩy được hắn xuống vực thẳm, vậy mà ngược lại chính cô trở nên sức cùng lực kiệt.
Khi mới rời khỏi Hồng Kông, đích thực cô đã nhận sự giúp đỡ của Hạ Thiệu Phong, anh sắp xếp phương tiện di chuyển, bệnh viện, ngay cả nơi ở cho cô. Nhưng Hạ Thiệu Phong không tán thành việc cô trở về Hồng Kông. Thủ đoạn của Lâm Sóc vô cùng hiểm độc, cô đâu phải đối thủ. Có điều cô không ngờ rằng, phía cảnh sát lại tới tìm mình. Sau này nghĩ lại, chuyện đó cũng hợp tình hợp lí, Lâm Sóc ngồi vào ghế chủ tịch quá chóng vánh, nhà họ Hướng liên tiếp chịu đả kích lớn, lại thêm quá khứ phức tạp của hắn, khiến cảnh sát đặc biệt theo dõi sát sao.
Ngày đó Hướng Phù Sinh cũng hơi xao động, về sau lại thêm Lệ Chí Thành nhảy vào, giúp cô như hổ thêm cánh. Có điều Lệ Chí Thành không hề biết Hướng Phù Sinh và cảnh sát bắt tay với nhau, nên đã trở thành con cờ trong kế hoạch của Hướng Phù Sinh mà không hay. Hiện tại cho dù cảnh sát có bắt giữ Lâm Sóc, Lệ Chí Thành cũng không thể khôi phục địa vị như trước nữa.
Sớm nay, khi phía cảnh sát mật báo cho cô đã nhận được các tài liệu chứng cứ của Lệ Chí Thành, cũng giải được mật mã cô mang tới, đáng lẽ Hướng Phù Sinh có thể thở ra khoan khoái, vậy mà hòn đá vừa đặt xuống trong chốc lát lại đè nặng lên vai.
Cô và Lâm Sóc dính líu quá sâu, làm thế nào để cắt đứt đây?
Hắn đã đẩy cô xuống địa ngục từ lâu. Những việc cô làm ngày hôm nay, chẳng qua là kéo hắn xuống bầu bạn.
Hận một đời, yêu một đời, ngay từ đầu đã là hư ảo.