Hướng Phù Sinh lập tức biết điều ngoan ngoãn. Bà Ngu Điềm rất hài lòng, tạm cất nanh vuốt nở một nụ cười hiền hậu: "Ngoan lắm."
"Điềm, đừng làm rộn lên nữa. Con nó vừa về tới nhà, để nó lên gác rửa mặt mũi tay chân đã chứ." Ông Hướng đang đọc báo trên sô pha dài, lúc này mới ngẩng đầu lên, khoan thai nói.
Hướng Phù Sinh biết cha mình là công minh rõ ràng nhất, lập tức cười hì hì đi lên gác. Bà Ngu Điềm nhìn chồng, ánh mắt tràn ngập ấm ức.
Ông Hướng Hằng cười nhẹ, để tờ báo xuống, vẫy vẫy tay: "Bà sang đây ngồi đi."
“Ông chẳng chịu giúp tôi quản lý con bé gì cả." Bà Ngu Điềm không chịu đi, rõ ràng vẫn còn bực.
"Ôi trời, bà càng ép, nó càng dễ chống đối. Thà cứ sắp xếp cho chúng nó nhiều cơ hội gặp mặt thân thiết, rồi tình cảm trước đây tự nhiên sẽ được hâm nóng. Như thế có phải hay hơn không?" Ông Hướng nhướn mày.
Thấy xuôi xuôi, bà Ngu Điềm thuận ý tới ngồi cạnh chồng, khẽ than một tiếng: "Vẫn là ông khôn ngoan."
Hướng Phù Sinh chưa biết bố mẹ mình đã bắt tay với nhau, về tới phòng riêng, cô liền mở thời gian biểu ra, tiếc nuối gạch bỏ dự định đến Trung Hoàn tìm Lệ Chí Thành vào tuần sau. Lúc này cô đang là tiêu điểm của báo giới, cần hết sức cẩn thận, nếu lỡ bị bắt gặp đi dùng bữa riêng với Lệ Chí Thành, nhất định sẽ bùng lên tin tức "chuyện ba người". Dù cô rất muốn đến giải thích rõ sự thật tin đồn với Lệ Chí Thành nhưng không thể vì thế mà kéo anh ta vào cuộc.
Khi suy tính về những chuyện này, Hướng Phù Sinh nghĩ rất kín kẽ. Dù ít dù nhiều cô đã học được phép đối nhân xử thế khi tham gia các hoạt động xã hội cùng bố mẹ, nhưng cũng chỉ có giới hạn mà thôi. Nhà họ Hướng không có quá nhiều họ hàng thân thiết để thăm hỏi, cửa nhà vốn yên tĩnh, ông Hướng Hằng cũng ít khi đem công việc về nhà xử lý, do đó phần lớn thời gian Hương Phù Sinh được bao bọc rất kỹ, đối với sự nghiệt ngã của cuộc sống ngoài kia, cô vẫn chưa hiểu được, hoặc có thể nói, cô hầu như chưa từng tiếp cận với nó.
Trong khi còn ngẩn ngơ với tờ thời gian biểu, di động bỗng đổ chuông.
"Crystal từ Thượng Hải về rồi đấy à?" Trong điện thoại vang lên giọng nói háo hức của Lara, "Chuyện cậu với Lam Sóc trên báo làm ầm cả lên rồi. Rốt cuộc là thế nào vậy?"
"Báo chí đui mù viết nhảm các cậu cũng hùa theo, làm ơn dùng cái đầu một tí đi được không?" Giọng đáp của Hướng Phù Sinh chẳng mấy thiện chí.
"Nhưng này, mấy đứa bọn tớ đều cảm thấy anh chàng Lâm Sóc này không đơn giản đâu, cậu phải để ý, không là chết đây!"
Trong lúc nói, Hướng Phù Sinh nghe thấy có tiếng cười râm ran từ đầu dây kia. Đúng là lũ bạn báo hại, chỉ chực chờ xem chuyện vui. Cô chẳng để ý nữa, tắt luôn điện thoại.
Nhắc tới Lâm Sóc, trong đầu Hướng Phù Sinh liền hiện ra hình ảnh vừa tắm xong của hắn đêm đó, cảm giác bứt rứt cũng quay trở lại. Chỉ hai anh em Hạ Thiệu Phong cùng đủ khiến cô bực mình, nay lại thêm một tên đầu sỏ rắc rối nữa. Mà xem ý Lâm Sóc có vẻ muốn ở lại Hồng Kông lâu dài, đúng là khiến người ta vui không nổi.
Hướng Phù Sinh lại cầm thời gian biểu lên, điền một lịch trình mới: Đi chùa cầu phật, xin một lá bùa hộ thân, trừ tà tránh rủi.
Khoảng hơn một tuần sau, những tin đồn tình cảm giữa Hướng Phù Sinh và Lâm Sóc cũng nguội dần. Bà Ngu Điềm đòi kiện mấy tờ báo, cuối cùng bị ông Hướng Hằng ngầm dập đi cả. Mẹ Phù Sinh cũng là người mau quên, tin tức lắng xuống bà cũng không nhớ tới nữa, lại mải mê theo đuổi chuyện khác.
Hướng Phù Sinh cùng cô trợ lý May đi chùa, xin một lá bùa hình tam giác nho nhỏ để vào trong ví, đi đâu cũng mang theo bên mình. Vậy là suốt một thời gian cô thật sự không đụng mặt Lâm Sóc, điều này khiến Hướng Phù Sinh rất đỗi hỉ hả.
Hạ Thiệu Phong về nước là vào Thiên Ngu làm việc, hiện tại đứng ra quản lý một công ty quan hệ xã hội cỡ lớn thuộc phạm vi tập đoàn, công ty của Lâm Sóc cũng bắt đầu hoạt động, cả hai người đều bận, cô nhóc Hạ Thiệu Hinh vì thế trở nên rảnh rỗi, lại qua bám lấy Hướng Phù Sinh. Hai ngày gần đầy, cô nhóc nếu không lải nhải về Lâm Sóc, thì lại muốn giúp anh mình đốn gục bà chị quý hóa, bị Hướng Phù Sinh đuổi mấy lần mới biết sợ, không nhắc đến nữa.
Kỳ nghỉ trôi qua quá nửa, khoảng trung tuần tháng tám, công ty Lợi Hằng tổ chức lễ kỷ niệm hai mươi lăm năm ngày thành lập. Lợi Hằng vốn có ảnh hưởng rất lớn ở Hồng Kông, bữa tiệc tối hôm đó dĩ nhiên vô cùng hoành tráng. Người đứng đầu Thiên Ngu là Dương Uyển Đình vốn nổi tiếng cao ngạo trên thương trường, nhưng vì giao hảo với nhà họ Hướng nhiều năm, trong công việc làm ăn cũng có qua có lại, nên tối đó cùng với con trưởng Hạ Thiệu Phong đến tiệc rất đúng giờ. Có điều thứ thu hút ánh mắt báo giới lại là người ngầm được coi là con rể của nhà họ Hướng - Hạ Thiệu Phong, lại cùng xuất hiện với Lâm Sóc, hai người nói chuyện sôi nổi, chẳng thèm để tâm tới sự soi mói ác nghiệt của báo giới.
Hướng Phù Sinh đã tới tiệc cùng cha mẹ từ lâu, lúc nào cũng theo sát cha mẹ cùng người trong giới hàn huyên, nụ cười luôn tươi tắn trên môi. Hạ Thiệu Phong từ xa đã chú ý nhìn cô, chiếc váy dạ hội kết nơ bướm xẻ vai màu boóc đô làm tôn lên gương mặt thanh tú, mái tóc đen để xõa gọn gàng sau lưng càng khiến gương mặt cô sáng bừng, tay mang một chiếc ví nhỏ, trông giống một con búp bê sứ tinh khôi mới bước ra từ lò nung, càng thêm phần tao nhã. Hạ Thiệu Phong cảm thấy trái tim bứt rứt, cứ như có thứ gì đang quậy phá bên trong.
Bà Dương Uyển Đình đi về phía nhà họ Hướng đang đứng, Hướng Hằng lập tức cùng với phu nhân đi tới nghênh đón.
"Diana, cô tới rồi."
"Tình nghĩa ngần ấy năm, tôi phải giữ thể diện cho ông chứ." Bà Dương Uyển Đình bắt tay ông Hướng, rồi quay sang bà Ngu Điềm: "Tôi mà không đến, thể nào cô ấy cũng làm ầm lên.”
"Cô là nữ doanh nhân thành đạt, cao giá lắm, gặp cô một lần, khó càng thêm khó", bà Ngu Điềm cất lời
Ông Hướng cười: "Tính tình cô ấy cứ thế, cô đừng để ý làm gì."
"Tôi quen Ngu Điềm biết bao năm, chẳng lẽ không hiểu. Nếu mà nói ra, toàn là do anh cả."
Dương Uyển Đình không nói gì thêm. Hạ Thiệu Phong nhận thấy thời điểm thích hợp, liền lên tiếng: "Cháu chào bác trai, bác gái."
"Ồ, Andy đây à!" Nhìn thấy cậu con rể quý hóa, bà Ngu Điềm dĩ nhiên rạng rỡ hẳn lên: "Đúng là lâu lắm rồi mới gặp con, lại đẹp trai ra nữa rồi."
Khi bà Uyển Đình đi tới, Hướng Phù Sinh đang đứng sau lưng mẹ, chỉ chào một tiếng bác rồi không nói gì nữa. Lúc này ánh mắt cô đang hướng về Lâm Sóc. Anh cùng Hạ Thiệu Phong đều mặc lễ phục kiểu cổ điển, tà áo dài rộng với hai màu. Cổ áo Hạ Thiệu Phong gài một chiếc nơ trắng, còn Lâm Sóc màu đen. Hướng Phù Sinh mân mê chiếc ví trong tay, lòng thầm nghĩ: Cái tên này đúng là chim lợn, đuổi mãi không chịu bay.
Lúc ấy, ánh mắt của bà Ngu Điềm cũng dừng lại ở Lâm Sóc, khuôn mặt lập tức tỏ vẻ không vui: "Đây là..."
"Đây là Lâm Sóc, bạn tốt của cháu, đã giúp đỡ cháu rất nhiều khi còn bên Mỹ." Hạ Thiệu Phong lập tức đỡ lời, "Trước đây báo giới viết bậy, cậu ấy cũng thấy rất có lỗi."
"Ông Hướng, bà Hướng, rất xin lỗi đã mang lại phiền toái cho ông bà và Crystal." Lâm Sóc lễ phép nói đồng thời đưa tay ra, tác phong rất nhanh nhẹn.
Ông Hướng liếc nhìn Lâm Sóc, mãi rồi cũng chịu đưa tay ra, bắt tay qua loa, vẻ mặt lạnh lùng. Bà Ngu Điềm dứt khoát xua tay, không thèm che đậy ác cảm của mình.
Bà Dương Uyển Đình cảm thấy không khí bế tắc, liền nói: "Hai người còn bận chào hỏi khách, chúng tôi xin đi kẻo lại làm lỡ việc."
Ông Hướng tán đồng một tiếng rồi dẫn vợ và con gái đi chỗ khác.
Bà Ngu Điềm nhỏ giọng gắt: "Sao Uyển Đình lại dắt thằng nhãi đó tới đây. Chẳng lẽ cô ấy không muốn Thiệu Phong và Phù Sinh thành đôi ư?"
"Bà cũng thấy Thiệu Phong và Lâm Sóc thân thiết thế nào rồi. Lâm Sóc muốn đứng vững ở Hồng Kông, Uyển Đình dĩ nhiên phải nể mặt con trai mà đưa nó tới dây chứ."
Ông Hướng nhẫn nại giải thích cho vợ nghe, bà Ngu Điềm mới thôi không nhắc tới nữa. Hướng Phù Sinh chỉ im lặng đi theo cha mẹ.
Điển lễ bắt đầu, Hướng Phù Sinh ngoan ngoãn ngồi một chỗ xem. Đợi tới màn khiêu vũ, sẽ là Hạ Thiệu Phong tới mời cô điệu đầu tiên, việc dĩ nhiên phải thế.
"Em nhảy giỏi hơn nhiều đấy." Hạ Thiệu Phong tay nắm lấy eo Phù Sinh, khen chân tình.
Hướng Phù Sinh bĩu môi: "Anh nhảy được với em mấy lần mà khen cứ như thật."
Hai người ít khi nhảy cùng nhau, có lẽ trừ lễ kỷ niệm năm ngoái, hầu như không còn dịp nào khác. Không phải không có cơ hội, mà là trong mắt Thiệu Phong, cho dù cô bé có ra vẻ người lớn, vẫn là chưa đủ để kề vai bên anh.
Âm nhạc vẫn ngân vang, nhưng hai người lại rơi vào im lặng.
Chờ điệu nhảy kết thúc, Hạ Thiệu Phong dìu Phù Sinh trở về chỗ ngồi, anh cất tiếng: "Phù Sinh, thật ra anh..."
"Dừng hình." Hướng Phù Sinh quay lại nhìn anh: "Em chưa đủ chín chắn, có thể quyết định sai lầm. Nhưng những lời đã nói hai năm về trước, giờ em vẫn chưa có ý định thu hồi."
Nói xong cô không về chỗ ngồi mà đi thẳng ra khỏi hội trường.
Hướng Phù Sinh tựa vào lan can hình trôn ốc nhìn xuống, ngắm hòn non bộ và hồ nước nhân tạo phía dưới. Cô khẽ thở dài, có chút thất vọng. Người ta nói, thứ không có được luôn là thứ đẹp nhất, thứ luôn kề bên thì không cảm thấy quý trọng. Từ nhỏ hai người đã quấn quít bên nhau, Hạ Thiệu Phong luôn có cái cảm giác của vế thứ hai đó. Nếu sớm hơn một chút, chỉ sớm hơn một chút thôi anh nhận ra cô, chú ý đến cô, có lẽ rất nhiều chuyện đã trở nên đơn giản. Giờ đây... với tính cách của cô, đã quyết định thì rất khó thay đổi.
Lâm Sóc đi ra từ nhà vệ sinh, trông thấy Hướng Phù Sinh đang đứng tựa lan can. Trong đầu anh thoáng chốc hiện ra cuộc đối thoại giữa anh và ông Hướng trước đó. Ông ta nói như ra lệnh: "Tôi chẳng quan tâm cậu là ai, cậu muốn làm gì. Không được tiếp cận Phù Sinh. Nếu cậu không làm nổi, tôi sẽ giúp." Khóe môi Lâm Sóc thoáng qua một nét cười, anh vứt khăn lau tay qua một bên, bước tới bên Hướng Phù Sinh.
"Sao lại ra đây?"
Hướng Phù Sinh ngoảnh lại, thấy đó là Lâm Sóc, bất giác lùi về sau một bước: "Việc gì đến anh, đồ sao quả tạ, tránh xa tôi ra."
"Ha, thật là trùng hợp." Lâm Sóc không lui, ngược lại liến sát đến bên Hướng Phù Sinh: "Vừa nãy, cha cô cũng nói với tôi những lời y như vậy."
"Đã thế còn không chịu nghe lời. Anh biết đắc tội với cha tôi sẽ có kết cục thế nào không? Thảm lắm đấy!" Hướng Phù Sinh trợn mắt lên, làm bộ dạng dọa nạt.
Lâm Sóc cười khẽ, bất ngờ tóm lấy eo Hướng Phù Sinh, kéo sát vào ngực mình. Môi anh lướt qua tai cô, giọng nói ma mị: "Thế thì tôi càng muốn thử!"
Hướng Phù Sinh bị bất ngờ đến ngây ngẩn, quanh cô vấn vít mùi cơ thể đàn ông, vòm ngực trước mặt cũng thế. Mất đến hai giây cô mới phản ứng lại, đưa tay đẩy anh ra, nhung Lâm Sóc đã thả cô ra trước.
Hướng Phù Sinh vừa tức vừa xấu hổ, chì vào mũi Lâm Sóc, lắp bắp: "Anh... anh... anh chết chắc rồi."
"A ha." Lâm Sóc đút tay vào túi quần, chẳng có chút sợ sệt nào. "Có câu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Được chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Vì cô Hướng đây, tôi chết cũng đáng."
"Lâm Sóc, anh là đồ... đồ điên…”
"Đúng, tôi đang phát rồ đây." Lâm Sóc cười, dường như vui đến phát điên, khóe miệng mở lớn, khuôn mặt đầy vẻ hoan hỉ.