Một Hạ Thiệu Phong đã khiến Hướng Phù Sinh đau đầu, lại thêm một tên Lâm Sóc, tâm trạng của Hướng Phù Sinh hoàn toàn rớt xuống tận địa ngục, chẳng muốn dự tiệc thêm. Từ đó về sau, cho dù Hạ Thiệu Hinh có dùng cách gì khích Hướng Phù Sinh về nhà mình chơi, cô cũng không chịu đi. Mất công lại gặp hai người anh em tốt nhà kia.
Tháng chín, trường Cảng Đại bắt đầu năm học mới, cũng là lúc thời đại học của Hướng Phù Sinh mờ màn. Ban đầu, bà Ngu Điềm không chịu để Hướng Phù Sinh đến ở tại kí túc xá, lo cô không quen, nhưng Hướng Phù Sinh rất cương quyết. Thứ nhất, ở trong kí túc đi học sẽ tiện hơn; thứ hai, dù gì cô cũng đã lên đại học, nên tiếp xúc với cuộc sống mới. Ông Hướng Hằng cũng đứng về phe con gái, bà Ngu Điềm nói không lại hai người, chỉ đành bảo, nếu cảm thấy không thoải mái thì quay về ngay. Lúc ấy Hướng Phù Sinh mới được phép đến ở trong trường.
Mới bước chân tới kí túc, mọi thứ đối với có đều thật mới lạ. Kí túc xá nơi cô ở có tên là Lee Hysan. Mọi người đều khen nơi này vị trí rất đẹp, sở hữu một không gian biển cả lí tưởng. Nhưng đối với người sợ nước như Hướng Phù Sinh, ưu điểm này chằng lấy gì làm hay ho. Rất may cửa sổ phòng cô kề với đường phố nên cũng không quá phiền toái.
Hoạt động "đón ma mới" ở kí túc kéo dài liên tục hơn mười ngày. Hướng Phù Sinh khó tránh phải thử nghiệm một lần mặc đồng phục, cùng vài trăm người nghiêm chỉnh ăn bữa sáng trong căng tin, chơi mấy trò lạ lẫm kiểu như "cưỡi ngựa đánh trận", lại phải đi thăm phòng chào hỏi khoảng mười người bạn cùng kí túc.
Khoảng quá nửa tháng sau cô mới lại cùng hội Lara đi uống trà chiều. Lara nhìn Hướng Phù Sinh nói: "Crystal, mới một thời gian không gặp mà sao cậu gầy rộc đi thế. Ký túc đày đọa người ta đến thế cơ à?"
"Đến một môi trường mới ít nhiều cũng có chút không quen chứ." Hướng Phù Sinh khuấy khuấy ly cà phê.
"Cho nên tớ mới không đến kí túc ở, xe đi xe đón một tí cũng bao xa đâu. Hơn nữa, không phải tớ kì thị đâu, mấy đứa trong trường cũng tạp nham lắm." Một cô bạn khác nói.
Hướng Phù Sinh cười nhạt, không trả lời.
"Xì, cái loại ế dài ra chỉ ao ước lấy được chồng giàu như cậu làm sao hiểu được suy nghĩ của Crystal. Người ta sau này phải thừa kế công ty của chú Hướng, làm một bà đầm thép đấy." Lara tóm lấy Hướng Phù Sinh.
"Sao chứ, bây giờ kí túc xá nhiều tai tiếng lắm. Biết bao nhiêu quy định cứng nhắc, có mấy cái hoạt động nhạt nhẽo mà cứ bắt người ta tham gia bằng được."
"Thôi, có gì hay đâu mà tranh cãi mãi." Hướng Phù Sinh gỡ tay Lara ra, chặn đứng cuộc nói chuyện của mấy cô nàng: "Hay đổi chủ đề khác đi?"
"Chủ đề thì có, chỉ không biết cậu có muốn nghe không thôi." Lara cất tiếng đầy ẩn ý.
Hướng Phù Sinh liếc cô bạn một cái: "Vừa nghe là biết rồi, lại chuyện thâm cung bí sử."
"Chỉ có cậu hiểu tớ!" Lara khoát tay, ra hiệu cho mấy đứa bạn ngồi xích lại: "Tớ nghe nói Lisa gần đây theo đuổi Lâm Sóc trối chết."
"Lại Lâm Sóc à?" Một cô kinh ngạc nói, "Hắn ta rốt cuộc hấp dẫn tới mức nào mà ai cũng bị hắn xoay vòng vòng vậy?"
"Cậu ngu lắm!" Lara gõ đầu cô nàng vừa cất tiếng một cái, "Đợt trước Lâm Sóc và Crystal vừa có xì căng đan rùm beng lên. Lisa là tử thù của Crystal, rõ rành rành ra là muốn cướp người yêu của bạn."
Hướng Phù Sinh ngồi một bên nhếch môi, cả người uể oải tựa vào ghế: "Đê tiện xứng với bỉ ổi có gì đáng nói. Chủ đề kiểu này tớ chẳng có hứng thú."
Mọi người đều biết Hướng Phù Sinh và Lisa không đội trời chung, cứ nói tiếp không khí sẽ trở nên gượng gạo, thế là chủ đề lập tức chuyển sang một tin đồn hay ho khác.
Uống xong trà chiều, những người khác mải tranh cãi việc muốn xuất ngoại, riêng Hướng Phù Sinh bỏ về nhà trước. Gần đây cứ một tuần cô mới về thăm nhà một lần, bà Ngu Điềm cuối tuần nào cũng chuẩn bị đầy một bàn thức ăn ngon chờ con gái về, Phù Sinh thật không nỡ phụ tấm lòng của mẹ. Cuối tuần vui chơi ăn nghỉ, thời gian trôi qua rất nhanh.
Thứ hai trở lại trường, chiều thứ ba không có tiết học, buổi sáng vừa học xong, Hướng Phù Sinh liền tới Trung Hoàn ngay. Thời gian trước vì dính phải tin đồn với Lâm Sóc, Hướng Phù Sinh không đến nhằm tránh gây thêm hiềm nghi. Giờ coi như trời quang mây tạnh, thật sốt ruột không thể đợi hơn được nữa.
Hướng Phù Sinh vẫn ngồi đợi ở quán cà phê cũ. Hôm nay cô đặc biệt dậy sớm trang điểm, chọn lựa trang phục, đi đôi giày cao gót ít khi có dịp diện ở trường. Giờ giấc của Lệ Chí Thành không như những nhân viên công sở bình thường, anh ta là luật sư lớn, có nhiều người ủy thác, thù tạc cũng nhiều. Trước khi tới, Hướng Phù Sinh đã bảo trợ lí theo dõi kỹ càng, đảm bảo anh ta không ra ngoài giải quyết công việc mới tới đây ngồi đợi.
Quả nhiên thấy Lệ Chí Thành xuống phố ăn cơm. Hướng Phù Sinh qua đường, rảo bước tới phía sau Lệ Chí Thành rồi vỗ vào vai anh: "Này, đại luật sư."
Lệ Chí Thành quay người lại, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp mặc bộ đô tây màu trắng tinh đang nở nụ cười rạng rỡ với mình, vẻ trẻ trung của cô càng khiến người ta nhìn thấy mà vui sướng trong lòng. Lệ Chí Thành lục tìm bộ nhớ vài giây, lập tức ghép nối cái tên trong kí ức và con người trước mắt lại: Đây chính là Hướng Phù Sinh, con gái của Hướng Hằng.
"Crystal, hay quá, lâu rồi mới gặp." Lệ Chí Thành cười nhẹ, "Sao cô lại ở đây? Theo trí nhớ của tôi thì năm nay đáng lẽ cô phải vào đại học rồi chứ?"
"Ừm, buổi chiều không có tiết nên muốn ra ngoài dạo phố một chút." Hướng Phù Sinh đã tập biết bao lần mới nói ra được câu này thật trôi chảy như vậy. Suy cho cùng, để lừa được một luật sư, thật sự cần phải có kỹ năng. Cô nghiêng nghiêng đầu: "Tôi đang chuẩn bị đi ăn, còn anh?"
Ánh mắt sắc bén của Lệ Chí Thành quét qua Hướng Phù Sinh một cái, anh ta liền nhún vai: "Có người đẹp tìm tới mời ăn cơm, tôi nào có lí do để từ chối."
Hướng Phù Sinh hơi sững lại, rồi thở dài một tiếng xấu hổ, cuối cùng vẫn bị anh ta nhìn thấu tim đen.
"Muốn tôi giúp gì ư?"
"Chẳng lẽ không có nhu cầu cố vấn luật pháp thì không được tới tìm anh?" Hướng Phù Sinh bĩu môi, "Tôi thấy đi với một luật sư lớn, một người bảo vệ những mối quan hệ hữu nghị rất đẹp như anh chẳng có gì không hay. Có khi ngày nào đó tôi lại tới tìm anh giúp thật cũng nên."
"Đừng lo, ông Hướng có một tập đoàn luật sư rất hùng hậu."
Dù giọng nói Lệ Chí Thành rất hòa nhã lễ độ, nhưng Hướng Phù Sinh lại thấy có chút không hài lòng: "Kiểu nói chuyện của anh khiến tôi cảm thấy đang bị xem như khách hàng. Tôi chỉ muốn làm bạn với anh thôi."
"Xin lỗi, hình như lần trước khi hai ta cũng tình cờ gặp nhau, tôi đã từ chối đề nghị này rồi." Lệ Chí Thành nháy mắt với cô.
"Vậy sao anh vẫn đi ăn với tôi?" Hướng Phù Sinh ấm ức.
"Vì lịch sự và vì sự tôn trọng đối với ông Hướng."
Hai người vừa đi vừa nói cuối cùng cũng tới cửa nhà hàng. Nơi đây được bày trí với tông màu lam thẫm, ánh đèn vàng hắt nhẹ lên những chiếc bàn làm bằng đá đen, trần nhà rất cao khiến cho cả không gian trải dài vô cùng thanh thoát.
"Lệ Chí Thành, đám luật sư các anh đều hợm hĩnh như thế à?" Hướng Phù Sinh đuổi theo phía sau Lệ Chí Thành, khiêu khích.
"Cũng không hẳn..." Lệ Chí Thành đang định nói tiếp thì một tiếng chào vang lên.
"Ồ, Chí Thành, anh cũng tới đây dùng bữa à?" Lâm Sóc đứng dậy bước về phía Lệ Chí Thành, ánh mắt liếc qua vô tình dừng lại trên người Hướng Phù Sinh.
"Anh cũng thế, có hẹn à?" Lệ Chí Thành đổi hướng nhìn, ý chỉ cô gái ngồi cùng bàn với Lâm Sóc.
Lâm Sóc chưa kịp cất tiếng, chính Hướng Phù Sinh lại là người nói ra tên có gái đó: "Lisa." Cô nhìn Lâm Sóc bằng ánh mắt khinh thị.
"Thế là bị bắt quả tang rồi nhé."
Lệ Chí Thành cười một cách vô tư. Hướng Phù Sinh lập tức hiểu ra anh ta tin những tin đồn trên báo là thật, liền cất tiếng giải thích ngay: "Tôi với cái người tên Lâm Sóc này hoàn toàn chẳng có quan hệ gì cả."
Lâm Sóc cười một tiếng không để tâm: "Tôi và cô tạm thời không nói đến. Nhưng Chí Thành và tôi thì đích thực có chút quan hệ đây. Anh ấy giờ là cố vấn pháp luật cho công ty tôi."
"Cái gì?" Hướng Phù Sinh mở to mắt, hết sức ngạc nhiên.
"Công ty cần có một cố vấn pháp luật, vừa may dưới tầng có một người. Không mời anh ta còn mời ai nữa?"
Lệ Chí Thành gật gật đầu, bổ sung thêm: "Hợp đồng vừa chính thức có hiệu lực vào ngày một tháng Chín."
"Thôi, không quấy rầy hai người dùng bữa." Lâm Sóc cười nhạt, làm động tác mời. Lệ Chí Thành gật đầu, bước đi trước.
Khi Hướng Phù Sinh bước qua Lâm Sóc, nghe thấy tiếng cười của anh ta: "Cô Hướng quả là có mắt nhìn người mới để ý tới luật sư của tôi."
Hướng Phù Sinh nghiến răng, không quay lại nhìn Lâm Sóc. Bởi cô biết gương mặt anh ta chắc chắn đang rất khó ưa. Cô bước nhanh hơn đuổi kịp Lệ Chí Thành. Hai người ngồi xuống bên cửa sổ. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Gọi món xong, Hướng Phù Sinh hỏi: "Anh từ chối tham gia đoàn luật sư của cha, tôi có thể hiểu được, bởi trong đoàn có rất nhiều luật sư tài giỏi có kinh nghiệm, có thế sẽ chôn vùi tài năng của anh. Nhưng vì sao anh lại làm cố vấn pháp luật cho công ty chứng khoán của Lâm Sóc, đó chỉ là một công ty nhỏ."
"Tài năng thật sự chẳng bao giờ sợ bị chôn vùi, đó là thứ nhất." Lệ Chí Thành cười phóng khoáng: "Thứ hai, cô có thành kiến với Lâm Sóc nên mới không chịu hiểu rằng bất cứ tập đoàn lớn nào cũng khởi đầu từ một công ty nhỏ."
"Ồ? Vậy anh cho rằng anh ta rất có tiềm năng ư?" Hướng Phù Sinh nhướn mày.
"Dựa trên điều lệ về doanh nghiệp, tôi sẽ không phát ngôn cá nhân về bất cứ tình hình nào của khách hàng." Lệ Chí Thành dừng lại một chút, đổi giọng hiếu kỳ thấy rõ: “Nhưng tôi có chút tò mò, không hiểu vì sao cô lại có thành kiến với khách hàng của tôi như vậy?"
Giọng điệu anh ta tuy khoan thai nhưng đôi mắt vẫn ánh lên cái nhìn sắc bén. Điểm mà Hướng Phù Sinh thích nhất ở Lệ Chí Thành cũng chính là đôi mắt ấy. Chúng thật sâu sắc, cộng thêm một tia xảo quyệt, khiến người đối diện cảm thấy như bị hút vào trong đó. Trước đôi mắt ấy, người ta dễ cảm thấy bản thân mình bị bóc trần.
Hướng Phù Sinh khẽ cười: "Tôi không thèm nói đâu, mất công anh nghe được, ngoảnh mặt đi là chạy tới nói cho khách hàng của anh biết. Tôi không ngốc như vậy."
"Chẳng phải cô muốn làm bạn với tôi sao?"
Hướng Phù Sinh xoa xoa mấy ngón tay một hồi, ngước lên nói: "Nhưng... anh... từ chối."
"Đây không phải hiệp định hay hợp đồng, lúc nào thay đổi cũng được. Tôi đổi ý rồi." Lệ Chí Thành đưa tay ra: "Được làm bạn với con gái của thương nhân giàu có bậc nhất thành phố, tôi có tổn thất gì đâu."
"Anh rất tò mò về Lâm Sóc thì phải." Hướng Phù Sinh có phần nghi hoặc về sự thay đổi thái độ của Lệ Chí Thành.
"Không đúng." Lệ Chí Thành lắc lắc đầu, nở một nụ cười: "Nên nói là tôi rất tò mò về cô."
Ánh nhìn của hai người gặp nhau, vẻ mặt mê hoặc của Lệ Chí Thành không khỏi khiến Hướng Phù Sinh phải quay đi, mặt cô ửng lên, vội cầm tấm khăn ăn che miệng giả vờ ho.
"Nhìn đã thấy Lâm Sóc chẳng tốt đẹp gì."
"Còn tôi nhìn có vẻ là người tốt à?"
"Anh giúp những người yếu thế đi kiện, không thu một xu, nói thế nào cũng là người làm việc tốt chứ."
Lệ Chí Thành nghe vậy chỉ cười nhẹ một tiếng, không phản bác.
Xong bữa, hai người không nói chuyện thêm gì nhiều. Lâm Sóc và Lisa rời khỏi n