“Thì... người này đi.” Tôi chỉ ứng viên bên dưới, thật ra là tôi chỉ bừa, bộ dạng khí thế bức người của cô ta khiến người ta không dám xu nịnh, chẳng may khiến cô ta bùng nổ thì lại tự chuốc hoạ vào thân.
“Ừm, anh đưa cậu ta đến phòng nhân sự nhập hồ sơ, rồi xuống kho làm quen với trình tự quản lý. Nếu không đủ người thì báo cáo với tôi. Thế nhé!” Lâm Tịch đứng dậy đi khỏi phòng.
Tôi nhìn người trước mặt, không cao không thấp, dáng người cũng được, so với những ứng viên trước, chỉ người này là ăn mặc com lê chỉnh tề hơn một chút. Người này ấy mà, cũng ăn mặc thoải mái giống tôi, dáng vẻ không thật nổi bật nhưng cho người ta cảm giác khá thật thà.
“Cậu đi theo tôi.” Tôi cũng là nhân viên mới phục chức hôm nay, không ngờ đã có cấp dưới rồi.
Cậu ta theo sát sau tôi, chạm chạm vai tôi hỏi: “Giám... giám đốc, em có chuyện muốn hỏi anh.”
“Tôi không phải giám đốc, tôi chỉ là quản kho, cứ gọi tôi là Ân Nhiên.”
“Ân đại ca, em học giáo dục từ xa... trên thông báo tuyển dụng có ghi học lực chính quy... đến phòng nhân sự có phải phỏng vấn lần nữa không?”
“Không đâu, cậu được nhận rồi.”
Cậu ta bỗng gập người với tôi: “Cảm ơn Ân đại ca, cảm ơn Ân đại ca!”
Tôi cúi nhìn hồ sơ, tên cậu ta là An Tín.
Sau khi nhập hồ sơ, tôi đưa cậu ta đến kho, hướng dẫn việc quản kho, một số việc cũng khó dạy, chủ yếu là tự học, lâu dần rồi sẽ hiểu. Cậu ta cũng rất nhanh nhẹn, ngay sau đó đã đến chỗ công nhân làm thêm giúp chuyển hàng.
Tôi thì lấy một chồng giấy tờ ra, đúng là chỉ có thể hình dung bằng từ “loạn tùng phèo”. Tôi còn phải chạy đến phòng hành chính tìm tài liệu, đến cửa văn phòng Bạch Khiết, tôi đứng lại xem cô ấy có trong đó không. Cô ấy xuất quỷ nhập thần, lúc nãy tôi ở phòng họp phỏng vấn cô ấy tình cờ đi qua sao? Lẽ nào cô ấy được điều sang bộ phận khác? Tôi rất muốn hỏi đồng nghiệp nào đó, nhưng họ không coi tôi ra gì đâu, aiz, lòng người nóng lạnh dễ đổi thay, sau này tôi phát đạt, sẽ tra khảo từng người một!
Khi tôi đang ngó nghiêng thì phía sau có người, mùi hương dịu nhẹ quen thuộc, đúng, đây chính là mùi nước hoa của Bạch Khiết. Khứu giác con người có chức năng rất lạ, theo các nhà khoa học đã nghiên cứu, chỉ có khứu giác là sẽ mãi mãi không bao giờ quên, giống như mười năm trước bạn rất quen thuộc với một mùi nào đó, ví như mùi thuốc lá, mùi rượu, hoặc mùi nước hoa, mười năm nay không hề dùng, hôm nay là ngày sau mười năm bạn lại ngửi thấy mùi hương đó, trong não lập tức hiện lên những cảnh tượng quen thuộc gắn liền với mùi hương đó. Cảnh tượng diễn ra giữa tôi và Bạch Khiết như cuốn phim quay chậm, từ từ hiện lên, Bạch Khiết với ngũ quan tinh tế, dáng người thướt tha, khí chất nho nhã, từng bôi thuốc giúp tôi ở nhà cô ấy, từng đến kho ở ngoại thành thăm tôi. Chúng tôi từng thân thiết như thế..
Tôi từ từ quay đầu lại, đúng là cô ấy, nhưng tôi sợ nhìn vào mắt cô ấy, dù rằng cô ấy hiểu lầm tôi, nhưng sự lạnh lùng trong ánh mắt là thứ vũ khí đáng sợ nhất thế gian.
Tim tôi đập thình thịch, một người dù là nam hay nữ, có thể yêu rất nhiều người, nhưng chỉ có một người có thể khiến anh ta (cô ta) tim đập như thế này.
Tất cả giấy tờ đều phải đối chiếu lại, thế cũng tốt, có thể sẽ tìm được lỗi nào đó của Hoàng Kiến Nhân, chơi cho hắn chết luôn.
Nhưng hiện giờ tôi toàn nghĩ về Bạch Khiết, tôi cứ nghĩ mãi, ánh mắt vừa rồi cô ấy nhìn tôi sẽ thế nào? Là ghét bỏ? Ghê tởm? Khó chịu? Thất vọng? Hay không thể tin nổi? Có rất nhiều khả năng, nhưng nói chung không phải sự mong chờ.
Nhìn cậu An Tín bận rộn chuyển hàng, tôi nhớ đến mình trước đây. Trước đây tôi rất cừ, một mình làm việc của mấy công nhân liền. Sao bây giờ lại không được? Cứ bảo mấy công nhân kia không phải đến nữa, tự mình làm là được rồi. Nhưng giấy tờ hiện nay nhiều hơn trước rất nhiều, e là một mình làm không nổi...
“An Tín, cậu lại đây!” Tôi gọi An Tín.
Cậu ta quệt mồ hôi chạy lại: “Ân đại ca, gọi em A Tín là được rồi.”
“A Tín, chỗ hàng họ chuyển cậu đã vào sổ chưa?”
“Em ghi chép hết rồi.”
“Tại sao cậu lại chuyển hàng?” Tôi hỏi.
“Vì... bình thường em làm những việc này quen rồi... Thấy họ làm vất vả thế, bèn... Có phải kho có quy định không được giúp chuyển hàng không?” Tôi bỗng có ấn tượng tốt với cậu nhóc này.
“A Tín, cậu chịu được khổ không?”
Cậu ta không trả lời tôi, nói: “Ân đại ca, em muốn... muốn mời anh ăn cơm...”
“Tại sao?”
“Đây... đây là công việc đầu tiên trong đời em. Nếu không phải anh giúp thì có lẽ... Ân đại ca, em muốn mời anh ăn cơm.”
Tôi vốn định từ chối nhưng cậu ấy nói rất kiên quyết, ánh mắt như rực cháy, dường như để nói ra lời mời này cậu ấy đã phải hạ quyết tâm rất lớn. Tôi không nhẫn tâm từ chối, liền nhận lời, cậu ấy lại tiếp tục vui vẻ chuyển hàng.
Sao cái tên Hoàng Kiến Nhân chết tiệt kia vẫn chưa đến? Chắc bọn chúng đã biết tin tôi quay lại rồi, chắc là đang chuẩn bị đối phó với tôi. Tôi nhất định không được lơ là...
Xem giấy tờ đến phát mệt, tôi nằm lăn ra bàn làm việc nghỉ ngợi, tôi thấy mình thật lăng nhăng, thấy Sa Chức thì thích Sa Chức, thấy Bạch Khiết lại gạt Sa Chức sang một bên...
Cứ nằm thế đến lúc ngủ mất...
Khi tỉnh lại thì đã tám giờ tối, công nhân chuyển hàng về hết từ lâu, tôi vẩy vẩy hai cánh tay tê rần, rồi đứng dậy đá đá chân.
Nhưng, đây là kho hàng sao? Từng thùng hàng được xếp ngay ngắn, gọn gàng, kho hoàn toàn sạch sẽ. Tôi định làm xong giấy tờ sẽ quét dọn, nhưng đã có người làm trước rồi.
A Tín tay cầm chổi lau nhà đi ra, thấy tôi tỉnh thì cười nhe hai hàm răng trắng bóng: “Hì hì, Ân đại ca dậy rồi à?”
“Cậu dọn dẹp đấy à?”
“Vâng... rảnh rỗi không có việc gì.”
“Không phải... cậu có thể về từ lâu rồi sao?”
“Em... đợi anh đi ăn cơm, thấy kho không được sạch lắm, chưa được sự đồng ý của anh đã quét dọn một chút.”
“Không sao, chuyện này không cần tôi đồng ý.”
Trong lòng tôi thấy thật ấm áp, đến cái thành phố lạnh lẽo này lâu như vậy, cuối cùng đã gặp được một người...
Cậu ta gọi một cái taxi, tôi cũng không biết cậu ta đưa tôi đi đâu. Cậu ta đưa thuốc cho tôi, tôi xua tay: “Tôi không biết hút...”
Taxi đi ra tận ngoại thành, tôi càng ngày càng thấy khó hiểu, phải ra tận đây ăn cơm sao?
“Đến rồi!” A Tín nhảy xuống, trả tiền xe.
Tôi cũng xuống theo, đến rồi? Đây là đâu? Một vùng tối mù, đưa tay ra cũng khó nhìn được năm ngón tay.
“A Tín... Cậu đưa tôi đến đâu đây?”
“Em ở đây.”
Nghĩa địa ư? Đây là đâu? Ở phía xa là từng đống từng đống nhấp nhô, ẩn hiện.
A Tín lấy di động ra soi đường dẫn tôi đến bên dưới chân một cây cầu. Ở đó có một túp lều đơn sơ, bên dưới túp lều đó là rất nhiều thứ rách nát, cậu ta đưa tôi lên một cái cầu thang ngắn làm từ những sợi thép. Vào đến bên trong thì tôi sững sờ, bên ngoài nhìn rách nát như thế nhưng bên trong có quét một lớp sơn hồng, lại còn có cả điều hoà!
Một cô bé ít tuổi hơn chúng tôi, ngồi ở bàn ăn, trên bàn bày những món ăn nhìn rất ngon.
Cô bé thấy A Tín thì nhảy lên: “Anh về rồi à!”
“Ân đại ca, ngồi đi, ngồi đi...” A Tín vội bảo tôi ngồi xuống.
Cô bé kia cười với tôi: “Chào n đại ca...”
Tôi sững sờ, dưới gầm cầu nơi ngoại thành hoang vu lại có hai anh em đặc biệt thế này sống...
Tôi cầm bát lên, gắp mấy miếng, món ăn thật thơm ngon, lâu lắm rồi tôi không được ăn bữa cơm gia đình thế này.
A Tín lấy răng bật nắp chai bia, tôi lấy đũa gảy cái nút chai: “A Tín, cậu ở đây sao?”
“Để Ân Nhiên đại ca chê cười rồi... Bọn em, bọn em sống như vậy. Hồi nhỏ, khi mới có em gái, nhà nghèo quá nên không có gì ăn, bố em đành đi trộm nhà trưởng thôn, bị người trong thôn đánh chết... Hai anh em và mẹ cùng sống trong những lời chê cười của người đời. Mẹ em không chịu được sự nghèo khổ đó, chạy theo người khác rồi. Khi ấy em năm tuổi, cùng em gái đi ăn xin mấy tháng trời... thường xuyên bị ức hiếp. Mẹ không nỡ bỏ hai anh em nên quay về thôn đón chúng em lên thành phố Hồ Bình. Đây là bãi rác lớn nhất Hồ Bình, từ đó ba người nhà chúng em sống dựa vào bới rác, nhặt đồ trong đống rác này bán cho các cửa hàng thu mua phế liệu. Năm mẹ qua đời em mười ba tuổi, chỉ còn có hai anh em nương tựa vào nhau...”
“Chúng em cũng như những đứa trẻ khác, cũng muốn được học hành. Chúng em thường xuyên nhặt được sách cũ, thế là mang về nhà đọc. Dù có tách biệt với thế giới, hàng ngày chỉ nói chuyện với những người thu nhặt phế liệu, nhưng đọc sách dần dần cũng hiểu biết được chút ít. Sau này em nghĩ, một người không có tri thức thì thật vô dụng. Em mua rất nhiều sách giáo khoa, sáng nhặt rác, chiều học bài. Hai năm trước thì đăng kí học từ xa...”
“Cái gầm cầu này là bọn em tình cờ phát hiện được, bèn làm thành thế này, tốt hơn nhiều so với cái lều trước đây... Điện là em kéo trộm từ chỗ máy bơm nước tưới tiêu ở ruộng, đường dây điện chôn dưới đất, người khác sẽ không phát hiện ra... Mùa hè nóng, khi có đủ tiền em tiêu xa xỉ một lần, mua cái điều hoà... Hai anh em tuy nhặt rác nhưng cũng biết vi khuẩn là ngọn nguồn của vô số bệnh tật, mỗi lần về nhà đều phải tắm sạch sẽ chỗ con suối nhỏ ngoài ruộng, nhưng về đến đây vẫn phải tắm thêm lần nữa! Vì thế, chỗ ở rất sạch sẽ, Ân đại ca có thể yên tâm... Nhặt rác ở đây mỗi tháng cũng kiếm được nghìn tệ, nhưng dù sao thì... Đã tìm việc một năm rồi nhưng không có công ty nào chịu nhận cả...”
Cậu ấy cứ nói, nói rất nhiều, rồi cuối cùng lại kéo em gái quỳ xuống cảm ơn tôi đã nhận vào công ty...
Hôm sau đi làm, tôi đuổi những công nhân làm việc làng nhàng đi, rồi cùng A Tín làm công nhân khuân vác. Mỗi tháng có thể thêm một nghìn rưỡi tệ... Cứ bận rộn suốt đến chiều, xếp xong xe hàng cuối cùng, A Tín rót nước cho tôi. Tôi ngồi xuống lấy di động ra xem mấy giờ thì thấy một tin nhắn, của Bạch Khiết! Nội dung chỉ ba chữ: Cậu khoẻ không?
Bao nhiêu cảm xúc phức tạp trào dâng trong tôi, thế này là có ý gì? Tin nhắn gửi lúc hơn hai giờ, bây giờ đã gần sáu giờ rồi, tôi đang nghĩ có cần trả lời không.
Nhưng trả lời cái gì bây giờ? “Tôi rất khoẻ, chị không cần lo lắng” sao? Chẳng có gì đáng trả lời cả.
A Tín ngắt mạch suy nghĩ của tôi: “Anh Ân Nhiên, hết giờ làm rồi ạ?”
“Ừ.”
“Vậy em có thể đi dọn giường không?” Nhà A Tín quá xa, đành để cậu ấy ở cùng tôi trong kho, nhưng cậu ấy lại không ở cùng phòng tôi, chỉ xếp một chỗ ở góc...
“Đi đi.”
“Cảm ơn anh Ân Nhiên.” Cậu ấy cúi người lễ phép. Cậu ấy chỉ nhỏ hơn tôi mấy tháng, tôi không muốn cậu ấy gọi là anh, gọi Ân Nhiên là được rồi, nhưng cậu ấy không chịu.
Lúc này Hoàng Kiến Nhân lộ diện, đúng là hắn ta đã sớm biết tôi trở về, bộ dạng lấy lòng người khác: “Ân Nhiên, cậu đến rồi à? Tôi biết mà, cậu có trình độ cao như vậy, nhất định lãnh đạo sẽ không nỡ để cậu đi đâu mà.” Nhìn hắn, tôi chỉ hận là không thể lôi hắn vào một góc lấy gạch đập cho hắn một trận.
“Đúng vậy, trưởng ban Hoàng, anh cũng thật cừ, mới không gặp một thời gian ngắn mà đã thay đổi nhiều thế này!” Tôi cũng cười phụ hoạ.
Hoàng Kiến Nhân châm thuốc cho tôi: “Ân Nhiên, được biết cậu trở về tôi vui mấy ngày liền!” Mở to mắt nói những lời giả dối đến mức buồn nôn thế này, đúng