Trong tiếng thét của Lâm ma nữ, Bạch Tuộc run rẩy cúi mình lên xe, vừa gật đầu vừa quay xe, xe đâm “rầm” một cái vào đèn đường, cột đèn rung mấy cái nghiêng hẳn đi. Bạch Tuộc xuống xe xem xét, xe bị nát một góc nhưng mặt vẫn tươi cười: “Ngại quá, ngại quá, khiến Lâm tổng giám sợ hãi rồi. Tôi đi ngay, đi ngay đây!”
Sau khi chiếc Audi đi rồi, tôi tự cười mình, cười mình thật đáng buồn, đáng thương? Hay là cười mình đáng hổ thẹn vậy.
Lâm ma nữ cũng không nói gì thêm nữa, quay người đi về xe mình. Lúc này cái cột đèn bị đâm nghiêng từ từ đổ xuống, nhìn sắp đổ xuống đầu cô ta rồi! Chết! Tôi xông tới lôi cô ta về phía sau, cột đèn lúc đó rầm một cái đổ xuống đúng chỗ cô ta vừa đứng. Nếu đổ xuống đầu không chết thì cũng thành người thực vật.
Tôi căn bản không chú ý rằng mình kéo tóc cô ta. Khi bị kéo tóc thì cô ta ngửa mặt nhìn lên trên nên không thấy cột điện đổ. Tôi thả tóc cô ta ra, tưởng tôi đánh nên đúng lúc đó cô ta quay lại một cách đẹp mắt, tung chân đá thẳng vào bụng tôi. Tôi không kịp trở tay, bị đá ngã ra đất.
“Này, cô có nhầm không vậy?” Tôi ôm bụng kêu.
“Anh mà chạm vào tôi lần nữa tôi sẽ khiến anh không thể ở lại thành phố Hồ Bình này nữa.”
Đồ yêu nữ! Biết thế thì để cái cột đè chết cô ta đi cũng trừ được nỗi lo trong lòng tôi…
Cô ta quay người đi thì bị cột đèn ngáng chân. Cô ta loạng choạng nhưng không ngã, nghi hoặc nhìn cột đèn rồi quay lại xe. Đồ đàn bà đáng chết, cuối cùng cũng đi rồi…
Nghĩ lại cũng thấy lạ, Bạch Tuộc giàu như thế, còn có sự nghiệp của mình sao lại ở Ức Vạn làm chức phó giám đốc nhỏ nhoi? Làm phó giám đốc cũng chẳng có gì, nhưng ngày nào cũng chịu ấm ức, làm bạn với vua như chơi với hổ…
Con gái?
Đồ đàn bà đáng chết Lý Bình Nhi lại thành con gái lão ta, phó tổng giám Tào cũng thật biết bịa chuyện nhỉ?
Lão ta cùng với bọn Mạc Hoài Nhân bày mưu đá tôi ra khỏi công ty. Vốn dĩ tôi cũng có thể coi là người có công với công ty, vốn tưởng rằng với lần lập công đó tôi sẽ được an lành ở kho nhận lương sáu nghìn tệ, nhưng giờ thì sao?
Tôi cũng từng nghĩ đến việc lợi dụng Lâm ma nữ đá bọn chúng ra khỏi công ty, nhưng điều đó là không thể, con người cố chấp mà điên cuồng như Lâm Tịch tôi làm sao mà dắt mũi được?
Đắc tội giám đốc chỗ rửa xe này chắc là cũng chẳng làm được mấy ngày nữa, thật là bi ai! Hồi còn đi học, tôi một lòng muốn học hết đại học, sau đó tìm một công việc được người ta tôn trọng lại có thể diện. Thế giới này là vậy, không có tiền thì chẳng ai coi trọng cả. Tôi thề với bản thân sẽ có một ngày tôi mở mày mở mặt, quật ngã hết bọn từng ức hiếp tôi, coi thường tôi, giẫm đạp lên tôi. Tôi biết làm thế này chẳng có tác dụng gì, chẳng có được niềm vui, nhưng tôi có thể có khoái cảm, bạn không biết được mùi vị của nghèo khó nó thế nào đâu. Bạn cũng không biết làm người ở tầng lớp dưới đáy xã hội nó thiếu tự trọng thế nào đâu. Tôi là một người đàn ông, không thể để kẻ khác coi thường. Đặc biệt là đàn bà. Tôi hiểu tại sao Mẫu Đơn, Lý Bình Nhi lại phản bội, người không vì mình trời tru đất diệt.
Sẽ có một ngày, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!
Tôi quay lại tiếp tục rửa xe, nhưng từ những lời nói châm chọc mỉa mai của tay giám đốc kia, tôi biết mình không ở lại được bao lâu nữa. Làm ơn phù hộ cho tôi nhanh chóng tìm được công việc tử tế đi! Bất luận khổ sở, mệt mỏi thế nào tôi cũng nhẫn nhịn được, không làm bừa nữa.
Tôi đang rửa xe, cảm thấy phía sau có người nhìn tôi lâu lắm rồi. Tôi quay lại nhìn, ông ta dáng người cao lớn, đường hoàng, là lão tổng của Ức Vạn, Vương Hoa Sơn. Ông ta đã đứng phía sau nhìn tôi rất lâu, khi tôi quay lại thì ông ta đã nhìn rõ tôi hơn: “Bảo sao tôi cứ thấy quen, thì ra là anh.” Xúc động quá… Một nhân viên quèn như tôi lại được lão tổng nhớ tên.
“Ừm, đúng vậy, tổng giám đốc Vương.”
Ông ta do dự hỏi: “Tôi nhìn cậu cả nửa ngày rồi, không ngờ là cậu thật. Nhưng sao cậu lại ở đây rửa xe? Làm thêm à?”
“Tôi… tôi không làm ở kho nữa rồi. Bị… đuổi.” Tôi tiếp tục rửa xe.
“Tại sao?” Rõ ràng là ông ta rất ngạc nhiên.
Tôi ấm ức kể lại chuyện bị lãnh đạo công ty nghi ngờ lấy trộm nội y phụ nữ. Đương nhiên tôi không nói phòng kinh doanh có mấy kẻ ức hiếp mình. Phải biết là nếu Vương tổng và bọn chúng cùng một giuộc thì nói cũng chẳng tác dụng gì. Thật ra tôi rất hy vọng Vương tổng sẽ giúp tôi xả hận! Nhưng dường như rất khó, phó tổng giám Tào và Mạc Hoài Nhân đều có địa vị cao trong bộ phận kinh doanh. Leo lên được vị trí cao như thế không chỉ có khả năng quản lý mà quan hệ giao tiếp cũng phải rộng rãi. Nếu chẳng may tôi chọc phải tổ ong vò vẽ thì càng chẳng có ích lợi gì.
“Tiểu Trương, về tôi phải đích thân điều tra việc này!” Vương Hoa Sơn nhìn vào mắt tôi vỗ vỗ vai.
Tôi xúc động không biết nên nói gì. Nhưng cảm giác mình xúc động thế là hơi sớm quá. Vương tổng quản lý cả sản nghiệp lớn như thế, ngày nào cũng bận tối mắt, đợi ông ta có thời gian điều tra việc này thì không biết đến mùa quýt năm nào? Vả lại dù có điều tra thì có ra được gì không? Bọn người đó sẽ không lấy tay che cả bầu trời sao? Thủ đoạn đó có ai không biết?
Lâm Tịch tay xách mấy cái túi to tiến lại, đeo kính đen, tóc bay theo gió, rất nổi bật. Điều này cũng chẳng có gì lạ, Lâm Tịch là người phụ nữ của Vương Hoa Sơn, đây là trung tâm thương mại, họ chính là những cặp đôi đến mua sắm.
“Xe vẫn chưa rửa xong sao?” Lâm Tịch hỏi Vương Hoa Sơn.
“Chuyện của anh ta là sao?” Vương Hoa Sơn chỉ vào tôi, hỏi Lâm Tịch.
Tôi vội vàng tiếp tục rửa, không dám nhìn Lâm Tịch. Lâm Tịch hỏi lại: “Cái gì là sao?”
Rõ ràng là cô ta chưa nhận ra tôi dưới cái mũ. Tôi liếc nhìn cô ta, cô ta nhìn kỹ lại thì nhận ra tôi, nói với Vương Hoa Sơn: “Có phải anh ta nói bị tôi đổ oan không?”
Vương Hoa Sơn không nói gì.
“Việc này (ý nói việc lấy trộm nội y) còn ai trong công ty làm được chứ? Hơn nữa còn có nhân chứng vật chứng, tại sao tôi lại không thể đuổi việc anh ta?”
Vương Hoa Sơn vẫn không nói gì. Nhìn họ nói chuyện, Lâm ma nữ căn bản chẳng coi Vương Hoa Sơn ra gì, thậm chí còn vô cùng khinh thường ông ta. Vốn dĩ tôi và Lâm ma nữ chẳng có thâm thù đại hận gì, chỉ là tôi không muốn nhìn thấy cô ta, cô ta thì càng không muốn nhìn thấy tôi, luôn muốn đuổi quách tôi đi. Tôi bị điều ra kho ở ngoại thành cô ta đã thở phào, nhưng rồi kho lại chuyển về địa chỉ mới, sao cô ta có thể chịu được việc ngày nào cũng thấy cái gai là tôi đây? Chắc hẳn từ khi về địa chỉ mới là cô ta đã muốn đá tôi đi rồi. Nhưng sau đó tôi lại lập được công bắt trộm, cô ta chẳng có cách nào. Sau đó may mắn lại có cớ đá tôi đi, thế là lập tức đuổi việc tôi luôn.
Hai bọn họ đi rồi, có lẽ Vương Hoa Sơn cũng chẳng để tâm chuyện này, tôi tự cười mình, làm việc tiếp thôi.
“Đúng rồi, quên mất không nói cho cậu, cấp trên có quyết định, từ tuần sau cậu không cần đến làm nữa.”
“Là anh tự quyết định chứ gì?”
“Cậu rửa xe kiểu gì vậy? Ngay việc đơn giản này mà cậu cũng làm không nên hồn? Cậu còn đi làm làm gì?” Vẻ mặt hắn ta đầy khiêu khích như muốn nói “Ai bảo mày động vào tao”.
Tôi thở dài: “Tôi biết rồi.”. Tôi không tin tôi đến nơi khác thì không sống nổi… Nhưng tiền đề phải là còn nơi nào tiếp nhận tôi không?
Hôm nay lại có một công ty gọi tôi đến phỏng vấn làm quản kho, thật trùng hợp, là siêu thị Liên Hoa, chính là siêu thị Liên Hoa mà Trần Thế Mỹ nói hắn là cổ đông.
Tôi muốn đến đó xem sao, tiện thể hỏi xem có ai biết Trần Thế Mỹ không.
Đợi ở văn phòng nhân sự rất lâu, người đến phỏng vấn xếp hàng đến tận cầu thang. Tình hình tìm việc làm rất khắc nghiệt, việc làm ở khu hỏa táng hai nghìn tệ một tháng cũng trở thành miếng bánh ngon lành trong mắt những người đang tìm việc chúng tôi. Đương nhiên bao gồm cả tôi nữa, nếu họ chịu nhận tôi…
Khi đến lượt tôi thì trước đó không biết đã có bao nhiêu người rồi. Người phỏng vấn hươ tay bảo tôi nộp sơ yếu lý lịch chi tiết, rồi bảo tôi tự giới thiệu. Tôi nhanh chóng giới thiệu mình, cảm thấy rất tốt, nhưng người phỏng vấn lại cau mày: “Từng làm việc ở công ty Ức Vạn?”
“Đúng vậy.” Lẽ nào từng làm ở Ức Vạn thì các công ty khác sẽ kỳ thị thế này sao?
“Ức Vạn yêu cầu rất nghiêm khắc, chỉ mấy tháng cậu đã không trụ lại được. Xin lỗi, chúng tôi không muốn nhân viên mà Ức Vạn không cần.”
Lời nói này thật là…
Ức Vạn yêu cầu nghiêm khắc? Ai vào thì người đó biết, nhìn bọn người Mạc Hoài Nhân hay phó tổng giám Tào, ngày nào cũng dựng nên cảnh phồn vinh giả tạo. Thực tế thì kéo bè kết phái, công kích nhân tài để ngồi vững trên cái ghế của mình. Vương Hoa Sơn đúng là mắt mù rồi, người mù mắt nhất chính là Lâm ma nữ, lẽ nào cô ta không biết mấy tên đó tâm tư không để trong công việc mà toàn bày mưu hãm hại đồng nghiệp, ép những người tài có khả năng uy hiếp đến vị trí của chúng phải bỏ đi sao? Lẽ nào Lâm ma nữ thật sự không biết? Cô ta cũng mù mắt thật rồi!
Ra khỏi đó, tôi quyết định sẽ thay đổi phần kinh nghiệm làm việc trong hồ sơ. Không viết từng làm cho Ức Vạn nữa, viết bừa một công ty khác, kinh nghiệm làm việc hơn một năm, lý do thôi việc là vì nguyên nhân gia đình.
Suýt nữa thì quên mất chuyện quan trọng, chính là hỏi nhân viên Liên Hoa xem có biết Trần Thế Mỹ không. Hỏi người trong siêu thị đương nhiên là họ không biết rồi. Tôi vào phòng kinh doanh, phòng này cấp trên trực tiếp là tổng giám đốc, chắc chắn họ biết tổng giám đốc của mình. Tôi vào trong lịch sự hỏi một chị: “Chào chị, giám đốc Trần Thế Mỹ có ở đây không? Tôi có bức thư cần chuyển cho anh ấy.” Tôi không dám nói là tổng giám đốc, nói là giám đốc thôi có vẻ hợp lý hơn.
“Trần Thế Mỹ?” Bà chị đó nghi hoặc quay sang hỏi đồng nghiệp: “Văn phòng chúng ta có ai tên là Trần Thế Mỹ không?”
Mọi người đều lắc đầu, chị ấy cười: “Chắc ở phòng khác rồi, chàng trai trẻ, cậu sang phòng khác hỏi xem.”
“Cảm ơn chị.”
Không có người này? Còn bảo mình là tổng giám đốc? Làm gì có chuyện cả một bộ phận không ai biết tổng giám đốc cơ chứ? Đồ lừa đảo! Để chắc chắn, tôi lại dùng cách đó đi hỏi phòng tài vụ. Tài vụ là bộ phận quan trọng, cấp trên trực tiếp cũng là tổng giám đốc, họ cũng đều bảo không biết người này. Tôi lại đi vài tầng khác, phòng tổng giám đốc đóng cửa, nhưng giờ tôi có thể khẳng định là hắn ta lừa gạt. Bạch Khiết quá ngốc, Trần Thế Mỹ tùy ý bảo một nhân viên bốc vác quèn trong siêu thị gọi vài tiếng là thành tổng giám đốc thôi. Chủ yếu là kỹ năng lừa gạt của hắn ta quá cao siêu, vẻ mặt từng trải cộng với ngữ khí kiên định, bất luận nhìn từ phương diện nào cũng giống một người thành đạt.
Ra khỏi văn phòng của Liên Hoa, tôi gặp một dáng người quen thuộc, sơ mi trắng, váy công sở đen, tóc buông xõa xuống vai, tay cầm túi đứng đó với dáng vẻ tuyệt đẹp. Trước đây khi đến tìm tôi ở kho ngoài ngoại thành cô ấy cũng mặc như vậy. Thế nhưng chỉ mấy tháng sau chúng tôi đã như người xa lạ, cô ấy nhìn thấy tôi, quay sang bên cạnh làm như không nhìn thấy.
Tôi liều mình tiến lại, tôi không thích gặp trở ngại, tôi biết là Bạch Khiết hiểu rõ tình cảm của tôi với cô ấy. Cô ấy biết, cô ấy không phải đồ ngốc, trong tình yêu phụ nữ luôn sáng suốt hơn đàn ông. Tôi không muốn cô ấy hiểu lầm rằng tôi bám dai như đỉa, tuy rằng trước đây tôi đơn