thuần chỉ muốn ngày nào cũng nhìn thấy cô ấy mà thôi.
Tôi muốn cô ấy biết giờ cô ấy đang bị lừa gạt, người đàn ông đó còn biết lợi dụng mọi thứ có thể lợi dụng để lừa cô ấy. Tôi mong là Trần Thế Mỹ lừa gạt tình cảm của Bạch Khiết, lừa được rồi anh ta sẽ thật lòng đối tốt với cô ấy. Nhưng tôi thấy Bạch Khiết có quyền được biết hắn ta chẳng phải tổng giám đốc gì hết!
“Chị Bạch.” Câu nói khó khăn nhất cũng nói được rồi.
Cô ấy quay lại: “Ân Nhiên, tôi xin cậu, đừng theo dõi tôi nữa có được không? Ngày nào cũng theo tôi thế cậu thấy vui lắm sao?”
Ngày nào tôi cũng theo cô ấy? Không biết cô ấy nhìn nhầm hay nhận nhầm người rồi. “Tôi đâu có ngày nào cũng theo dõi chị?”
“Ân Nhiên, cậu không thấy thần kinh mình có vấn đề sao?”
Tôi sững người, thần kinh tôi có vấn đề? Ban đầu Bạch Khiết coi tôi là ân nhân, sau đó là em trai, sau nữa là kẻ biến thái nhìn trộm cô ấy thay quần áo, rồi là kẻ vô sỉ trộm nội y, đến bây giờ trong mắt cô ấy tôi là một thằng thần kinh…
Tôi mặc kệ cô ấy coi tôi là người thế nào, trước mặt cô ấy tôi chỉ là một tên hề, một trò cười của thiên hạ. Tôi định nói xong thì đi, tôi không dám nhìn cô ấy, tim tôi sẽ đau lắm! “Bạch Khiết, Trần Thế Mỹ không phải tổng giám đốc của siêu thị Liên Hoa, hắn ta là tên lừa đảo chuyên nghiệp, trước đây là trai bao trong quán bar, sau này bám váy những bà cô giàu có, chị nhất định phải…”
Cô ấy ngắt lời tôi: “Cậu đang nói linh tinh gì vậy? Tôi không biết cậu đang nói cái gì hết! Cậu cút đi!...”
“Bạch Khiết, chị nghe tôi nói hết đã!”
“Cậu không đi thì tôi đi! Tôi cảnh cáo cậu, đừng có theo dõi tôi! Nếu không tôi báo cảnh sát đây! Tôi sẽ bảo Trần Thế Mỹ gọi bảo vệ…”
“Đánh tôi chứ gì? Được thôi, chị gọi đi!” Lẽ nào cô ấy đã quên trước đây vì cô ấy mà tôi bị đánh sao?
Cô ấy không nói nữa, quay lưng lại không để tâm tới tôi nữa. Nói gì cũng vô ích, thôi vậy, tùy cô ấy, tôi nghiến răng, bỏ đi…
Lý Bình Nhi gọi cho tôi làm gì? Không phải lại châm chọc tôi đấy chứ?
“Có chuyện gì?” Tôi có chút phản cảm với cô ta, cứ nghĩ tới lời nói mỉa mai hôm đó, thực sự tôi không thể tin một người xinh đẹp như cô ta lại ăn nói như vậy.
“Anh quên đồ chỗ tôi.” Cô ta nói.
“Cái gì?” Tôi quên cái gì ở đấy được chứ? Mẹ kiếp, đừng nói là cô ta có con!
“Anh đến đây thì biết.”
“Tôi chẳng quên gì ở chỗ cô hết. Thế nhé.” Tôi ngắt máy, loại phụ nữ này tránh càng xa càng tốt.
Cô ta gọi lại: “Anh không cần thì tôi vứt.” Cô ta ngắt máy.
Tôi vắt óc nghĩ càng không biết có thứ gì quên ở đó. Nhưng vô duyên vô cớ cô ta gọi bảo tôi quên đồ, không phải vì cô ta buồn chán quá muốn tôi đến đấy chứ? Lẽ nào, tình nhân của cô ta, chính là phó tổng giám đốc Tào, lại muốn bày trò hại tôi? Cũng không có khả năng lắm.
Cứ đến xem sao, cũng không chết người được.
Gõ cửa nhà Lý Bình Nhi thì cửa đã mở rồi. Cô ta trốn sau cửa, tôi cảnh giác nhìn quanh phòng.
“Vào đi!” Cô ta kéo tôi vào rồi đóng cửa lại.
“Có đẹp không?” Lý Bình Nhi chỉ vào người mình, tôi nhìn quanh không thấy ai ẩn nấp rồi mới quay lại nhìn cô ta, tôi giật mình…
Lý Bình Nhi mặc một bộ nội y đen đầy khêu gợi. Thật ra nó không thể gọi là quần áo được nữa rồi, căn bản là một tấm lưới… Làn da gợi cảm ẩn hiện bên dưới những cái lỗ to tướng, đúng là cực phẩm quyến rũ, thậm chí còn nhìn rõ cả phần tam giác phía dưới. Cô ta định làm gì vậy? Dù ăn mặc như thế kia đã kích thích dục vọng trong tôi, nhưng tôi lại nghĩ, có phải cô ta không được thỏa mãn không?
Tôi nhìn sang chỗ khác: “Tôi quên cái gì ở đây?”
“Anh bỏ em một mình ở đây.”
“Hừ, buồn cười. Bên cạnh cô muốn có bao nhiêu đàn ông cũng có, tôi chẳng qua là một món đồ chơi trong tay cô thôi.”
“Thật ra em bị hắn ta lừa rồi…” Cô ta ai oán nói, “Hắn bảo sẽ mua xe, mua nhà cho em, em không thể cự tuyệt sức hấp dẫn của nhà và xe, em rất tham lam, rất hạ tiện, em tin hắn. Nhưng tối qua em nhắc đến chuyện đó thì bị hắn tát cho mấy cái.” Mặt cô ta đúng là sưng lên.
“Đáng đời!” Tôi không hề che giấu sự phẫn nộ.
“Em muốn làm lại với anh, những cái khác em không nghĩ đến nữa!”
“Không được.”
“Em xin lỗi…”
“Cô nói xong chưa? Tôi đi đây.” Tôi nhấc chân đi.
Cô ta ôm lấy tôi từ đằng sau: “Em biết anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho em, anh đánh em, mắng em đi! Em cũng là người phụ nữ đáng thương, một mình phiêu bạt bên ngoài, không có hơi ấm, không có gia đình, ở một căn phòng nhỏ mà tháng nào cũng bị chủ nhà thúc trả tiền. Vì thế mới ma xui quỷ khiến muốn đi đường tắt có được những thứ đó.” Cô ta khóc tu tu.
Tôi không thể chịu được tiếng khóc của phụ nữ, cứng đờ đứng ở đó, nghe cô ta nức nở: “Anh mắng em đi, đánh em đi! Em hạ tiện, em tham lam, em ghét bản thân mình! Sau khi bạn trai bỏ đi em đã không muốn sống nữa, nhưng ông trời đã cho em gặp anh cũng đáng thương như em. Ông trời thương cho hai ta gặp nhau, em không muốn một mình ăn cơm, một mình đi ngủ, một mình đi trên đường, một mình đi làm, một mình tan làm…”
Tôi thừa nhận khả năng miễn dịch của tôi với phụ nữ rất yếu, tôi quay lại, ôm lấy cô ấy…
“Anh đi làm đây.” Tám giờ sáng, tôi dậy nói với Lý Bình Nhi.
“Ân Nhiên, mặc thử xem sao.” Cô ấy bò dậy, lấy từ trong tủ bộ quần áo mới, ném vào tay tôi.
Tôi mở ra xem, chất vải rất tốt, không giống hàng thùng. “Bình Bình, đột nhiên đối xử tốt với anh thế này, em muốn gì hả?” Suốt từ tối qua vấn đề này cứ khiến tôi suy nghĩ mãi.
“Em hạ tiện, em muốn thân thể anh, thế được chưa?” Nước mắt cô ấy tuôn “rào rào”.
“Bình Bình, anh không có ý đó, anh không bảo em sẽ hại anh, chỉ là đột nhiên chưa kịp phản ứng em vẫn đối tốt với anh thế.”
“Không phải tối qua em đã nói rồi sao? Người em yêu nhất bỏ rơi em, em không thể không có anh ta, em thực sự không muốn sống nữa! Chỉ anh mới khiến em tạm thời quên anh ta! Anh không tin em thì đi đi! Đi rồi đừng bao giờ quay lại nữa!”
“Bình Bình, anh không nghĩ như thế, chỉ là em đột nhiên tốt với anh, khiến anh rất…”
“Mặc vào thử xem.” Cô ấy ngắt lời tôi.
Tôi thử mặc, rất vừa người: “Vừa khít.”
“Em đặt may đấy.”
“Bao nhiêu tiền, anh trả.”
“Trả cái gì? Trong mắt anh em là loại người đó sao? Sao anh lại nhỏ nhen như vậy? Hôm đó ở bãi đỗ xe, em chỉ nói anh vài câu, có cần phải nhớ kỹ thế không?” Cô ấy trở nên nghiêm túc.
“Em nói xem?”
“Xin lỗi mà, hôm đó tâm trạng người ta thật sự không tốt…” Cô ấy chu môi bám lấy tôi nũng nịu.
“Anh đi làm đây.”
“Tối nay anh có đến không?”
“Để xem đã.”
Lý Bình Nhi từng làm tổn thương tôi, giờ tôi không tin cô ấy, nhưng tôi không thể chống cự lại được. Áp lực thất nghiệp ngày nào cũng khiến tôi không thở nổi, nếu không tìm được việc thì chắc tôi nổ tung mất. Thế là tôi ma xui quỷ khiến thế nào chọn cô ấy làm công cụ giải phóng áp lực. Tôi và cô ấy chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Hôm nay là ngày cuối cùng quyết chiến cùng Lâm ma nữ, tôi cứ đợi điện thoại của cô ta suốt, nhưng lần này cô ta không gọi điện mà lái thẳng con xe tuần dương hạm lục địa đến chỗ tôi rửa xe. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, cô ta vẫn cái bộ dạng lạnh lùng đó: “Lên xe!”
“Đợi tôi xin nghỉ.”
Không biết tại sao hôm nay tay giám đốc từng thề không đội trời chung với tôi thái độ cũng rất tốt: “Nghỉ nửa ngày, được thôi.”
“Cảm ơn giám đốc!”
“Ân Nhiên, tiền công lấy hàng ngày hơi phiền phức. Tối tôi về sớm, không có thời gian đưa tiền cho cậu, sau này cứ một hoặc hai tuần cậu lấy lương một lần đi!”
Cũng được thôi, nhưng công việc này chẳng có hợp đồng gì, mỗi ngày làm xong việc cũng chẳng có ghi chép, đến lúc đó anh ta không trả lương thì không phải tôi hố sao?
Anh ta nhận ra sự lo lắng của tôi: “Tôi có bảng đây, mỗi ngày cậu ký tên vào, tôi cũng ký, như thế là được mà. Một ngày hơn hai chục tệ, chẳng nhẽ tôi lại quỵt của cậu, đó cũng chẳng phải tiền của tôi.”
“Ừm, vậy được.”
Lâm ma nữ đã sốt ruột lắm rồi, cô ta gọi điện cho tôi mà hét: “Anh đang làm trò gì vậy hả? Mấy giờ rồi? Tí nữa đi xếp hàng, anh lề mà lề mề để sinh con à?”
Cứ nhìn thấy bệnh viện là khó chịu, đặc biệt là khi đến cùng Lâm ma nữ. Có điều, may mà hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Qua hôm nay, đám khí đen đủi bao trùm trên đầu tôi sẽ tan đi hết!
Kiểm tra xong, bệnh của Lâm ma nữ đã khỏi rồi, hôm nay là giải quyết được rồi.
Trước quầy thu ngân, tôi càng nghĩ càng vui, thậm chí còn cười ngây ngô mấy lần, một người đứng trước mặt tôi hỏi: “Anh bạn, đến phá thai à?”
Ồ, anh bạn này sao giỏi vậy? “Sao anh biết?”
“Ngoài việc đi phá thai, anh thấy mấy người đàn ông đến bệnh viện nộp tiền lại cười vui như thế?”
“Nói cũng phải, nhưng chắc anh cũng vậy?”
“Aiz… nhất thời kích động.”
Tôi luôn nghi ngờ có phải cái bệnh viện nát này ăn không nhè cả xương không, sao lại đắt thế chứ? Từ các loại kiểm tra đến trị bệnh phụ khoa, đúng rồi, bệnh là của cô ta, tôi cũng trả giúp rồi… Không biết cô ta có thanh toán chi phí này không. Hừm, cô ta thà đốt tiền chơi cũng không muốn cho tôi.
Tiền phẫu thuật, tiền thuốc, cộng lại hơn hai nghìn tám, tôi đau lòng chết được! Trước đây khi còn đi học, có cậu bạn đưa bạn gái đi nạo thai nói nhiều nhất là sáu trăm tệ. Với những gia đình nông thôn không có tiền khám bệnh như tôi mà nói thì bệnh viện đúng là hắc điếm quang minh chính đại nhất quả đất…
Lâm ma nữ lo lắng hỏi bác sĩ chẩn đoán: “Có đau không?”
“Có thuốc tê, không đau, nhưng sau khi làm phẫu thuật, thuốc hết tác dụng ít nhiều cũng sẽ đau.”
Tôi chen vào: “Ít nhiều là có ý gì?”
“Chính là rất đau.”
Chúng tôi ngồi trước cửa phòng phẫu thuật.
Rõ ràng là Lâm Tịch rất sợ hãi, vì ai đi ra từ phòng phẫu thuật sắc mặt cũng tái nhợt, toàn thân không còn sức lực. Tôi cũng không dám an ủi cô ta.
Trước khi vào, cô ta nhìn tôi đầy oán hận, ném chiếc kính râm cho tôi. Đây mới là cô ta, lạnh như băng tuyết, khuynh nước khuynh thành.
Khi đi ra cô ta không còn kiên cường nữa, bám lấy cửa, rồi bám lấy tường đi ra, đầu cúi xuống, sắc mặt nhợt nhạt, bước chân rối loạn, loạng choạng. Tôi vội tiến lại đỡ. “Tự tôi đi được!” Cô ta đẩy tôi ra.
“Có đau không?” Tôi nhìn gương mặt trắng bệch không còn hột máu của cô ta, đau khổ vạn phần.
“Không cần anh giả vờ thương hại! Đàn ông toàn một lũ giống nhau! Đặc biệt là anh, nhìn thấy anh là tôi chỉ muốn tát cho vài phát!”
Đàn ông có lợi hại thế nào, gặp Lâm ma nữ cô đều trốn bằng sạch, lại còn biểu dương tôi?
Cô ta không gượng được nữa, mềm nhũn ngã ra sàn.
“Nghỉ một lát rồi đi!” Tôi nói.
“Anh không đỡ làm sao tôi đi được?” Cô ta nhẫn nhịn, nói.