c của cô ta, kéo tay của cô ta sờ nơi đó của mình. Liễu Phỉ Phỉ như là bị chạm đến một cái gì đó bình thường, nghĩ muốn tránh thoát tay của anh ta, lại không thoát khỏi, cuối cùng vẫn cầm nơi đó.
Trong lòng cô ta cảm thấy hơi ngứa.
Tăng Hàm đã nhiều ngày rồi không đụng vào cô ta.
Cho dù ngày hôm qua có điên cuồng đi nữa, chính cô ta nửa mê nửa tỉnh nên không có cảm giác. Với lại dáng dấp của người này cũng là dạng cô ta thích, nếu không cô ta cũng sẽ không dây dưa với người này lâu như vậy, nghĩ như vậy, động tác ngăn cản của cô ta liền chậm lại.
Ngay lập tức người đó đã nhận ra, vui mừng hôn cô ta hai cái, tiện thể vọt vào, bắt đầu di chuyển.
Liễu Phỉ Phỉ dứt khoát không kháng cự.
Quản nó chi, dù sao cũng ly hôn.
Sự thật quả thật giống như suy nghĩ của cô ta, cô ta và Tăng Hàm ly hôn.
Vào lúc mấu chốt của hai người, Tăng Hàm xông vào, sắc mặt xanh mét.
Bị bắt gian tại chỗ, cho dù Liễu Phỉ Phỉ có nói xạo nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng. Tăng Hàm cũng không cho cô ta một chút sĩ diện nào, bỏ lại một câu ly hôn liền đá cửa đi ra ngoài.
Đến khi Liễu Phỉ Phỉ lấy lại tinh thần, chuyện này đã chắc chắn rồi.
Cô ta bị buộc ly hôn với Tăng Hàm, bảo toàn danh tiếng của mình, ngay cả quyền thăm con gái cũng không thể tranh thủ được nhiều hơn.
Sau khi trở lại nhà họ Diệp, bởi vì chuyện này mà Liễu Đan Văn nghiêm khắc mắng Liễu Phỉ Phỉ một trận, trái lại Diệp Hâm Thành lại bảo vệ cô ta.
"Dù sao cũng là con gái của Diệp Hâm Thành tôi, chẳng lẽ ly hôn rồi một mình nó cũng nuôi không được sao?" Diệp Hâm Thành trừng mắt nhìn Liễu Đan Văn, quay đầu cười dịu dàng với Liễu Phỉ Phỉ: "Phỉ Phỉ không cần phải để ý đến, đến lúc đó tìm một người tốt hơn là được."
Liễu Phỉ Phỉ lập tức cười tươi như hoa, ngọt ngào kéo cánh tay của Diệp Hâm Thành làm nũng giống như trước đây.
Thân thể Diệp Hâm Thành hơi cứng nhắc, vỗ tay của cô ta.
Sau ngày đó, Liễu Phỉ Phỉ ngày càng sống buông thả hơn.
Nếu như đã ly hôn, cô ta cũng không còn phải lo ngại, dứt khoát tìm mấy người đàn ông mà mình vừa ý, thỉnh thoảng ở chung một chỗ mở par¬ty, chơi đùa với nhau đến khuya.
Liễu Đan Văn nói cô ta mấy lần, thấy cô ta chết cũng không hối cải, cũng bỏ qua luôn.
Diệp Hâm Thành cũng không quản cô ta, nhưng thỉnh thoảng hỏi cô ta một câu còn tiền không, mà mỗi lần cũng cho cô ta một số tiền rất lớn để xài.
Liễu Phỉ Phỉ ngày càng thích kiểu sống này.
Cho đến một ngày, lúc cô ta đang trao đổi tình cảm với bạn mới quen, cảnh sát phá cửa vào rồi bắt cô ta đi.
Cô ta ầm ĩ muốn gọi điện thoại, kết quả là cảnh sát lại làm lơ. Sau khi dẫn cô ta đến phòng thẩm vấn, Liễu Phỉ Phỉ vẫn cho là đây chẳng qua là chuyện nhỏ, nhưng đến lúc cảnh sát nói ra, cô ta mới sâu sắc cảm giác không ổn.
Cảnh sát hỏi chuyện Diệp Thiên Tuyết chết.
Liễu Phỉ Phỉ không biết làm sao chuyện này có thể lòi ra.
Nhưng khi đối mặt cảnh sát hỏi, cô ta trở nên nhát gan. Người cảnh sát kia hình như cũng không yêu cầu cô ta nhận tội, nhưng cô ta im lặng một hồi lâu không chịu hợp tác, dứt khoát nói cho cô ta biết, chuyện này đã điều tra rõ, vật chứng và nhân chứng đều đủ: "Tôi khuyên cô nên nói."
Trán của Liễu Phỉ Phỉ đổ mồ hôi lạnh, khí trời rất nóng nhưng cô ta lại cảm thấy cả người đều lạnh như băng.
Cô ta còn trẻ như vậy, chẳng lẽ cứ chết như vậy sao?
Sau khi Diệp Hâm Thành nghe tin Liễu Phỉ Phỉ bị bắt, trong phòng làm việc của mình khẽ cong môi.
"Một người." Ông lặng lẽ nói ở trong lòng, "Vẫn còn một người nữa."
"Sẽ không quá lâu."
Người đàn ông cao ngất ngồi đối diện ông, trên gương mặt luôn mang theo nụ cười làm cho người ta cảm thấy ấm áp, làm người ta nhìn vào sẽ sinh ra ấn tượng tốt.
Lúc này, anh gõ bàn, nụ cười càng sáng lạn hơn: "Dượng làm như vậy, thật đúng là lòng dạ ác độc. Dù sao cũng là con gái của dượng mà."
Diệp Hâm Thành ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh, bình tĩnh nói: "Cháu chỉ có một người em họ."
Người đàn ông cười gật đầu: "Dạ, chỉ có một. Đáng tiếc bị hãm hại, dĩ nhiên chúng ta nên đòi lại công bằng cho em họ."
Diệp Hâm Thành cười lạnh: "Nếu không phải là cháu, nó cũng sẽ không trở thành như vậy."
Người đàn ông lắc lắc ngón tay, không tán thành một chút nào: "Lời nói này của dượng sai rồi. Nếu không phải là cháu, dĩ nhiên em họ sẽ không gặp được Liễu Phỉ Phỉ, nhưng ai biết được em ấy có thể gặp Trương Phỉ Phỉ này kia không chứ. Tính tình của em họ như vậy, ở trên thế giới này luôn có rất nhiều kẻ thù, cho đến lúc này, chuyện ra sao vẫn còn do lời nói của hai bên."
Diệp Hâm Thành không nói lời nào trừng mắt nhìn anh, người đàn ông này dù bận vẫn ung dung dựa vào phía sau, mười ngón tay đan vào nhau ở trước ngực, cười híp mắt, dễ nhận thấy tâm tình vô cùng vui vẻ.
"Phó Hoài Minh, sao cháu lại có tính tình như vậy chứ."
Diệp Hâm Thành nhìn anh, buộc miệng nói ra. Sau đó liền hối hận.
Phó Hoài Minh vĩnh viễn sẽ không thừa nhận sai lầm của mình.
Quả nhiên, sau khi Diệp Hâm Thành nói ra những lời này, vẻ mặt Phó Hoài Minh hơi cứng nhắc: "Cháu trở nên cái dạng gì chứ? Không phải cháu vẫn luôn như vậy sao? Có phải dượng sai lầm cái gì không."
Diệp Hâm Thành nhắm mắt lại, không muốn quan tâm tới anh nữa: "Cháu đi đi, sau khi chuyện này được làm rõ, dượng sẽ ký tên, chuyển những tài sản này lại cho cháu."
Nụ cười trở lại trên mặt của Phó Hoài Minh một lần nữa, cực kỳ thoải mái vui vẻ gật đầu: "Dạ được, dượng đại nhân, cháu sẽ nhanh chóng hỗ trợ, đưa hai người đàn bà dượng hận nhất vào ngục giam. Tất nhiên còn phải tìm người chăm sóc cho hai người đó thật tốt, dượng nói đúng không?"
Nhìn khuôn mặt của anh mang theo tươi cười nói ra lời này, Diệp Hâm Thành cảm thấy sau này mình không muốn gặp mặt người này nữa.
Nhưng ông không thể không gặp.
Chuyện tình giữa chị em gái của Cố Trường Ninh và Trương Cẩm Văn cách quá lâu, có rất nhiều chứng cớ, cũng chỉ có Phó Hoài Minh tìm được.
Vào lúc này, trong lòng Diệp Hâm Thành chỉ có hối hận. Năm đó mình bị lừa gạt quá dễ dàng, dẫn đến kết cục cô đơn như bây giờ.
"Không sao, dượng hiểu rõ, sau này cháu cũng sẽ hiểu thôi." Nhìn về phía Phó Hoài Minh rời đi, trong lòng lạnh nhạt, "Cháu cũng sẽ không có kết cục tốt."
Nói xong, ông nhắm hai mắt lại, không bao giờ muốn nghĩ những chuyện này nữa.
Sau khi trở lại nhà họ Diệp, không có gì bất ngờ xảy ra khi thấy Liễu Đan Văn đang ngồi chờ ông trở về.
Lúc còn trẻ Liễu Đan Văn cũng là một người đẹp, lúc trung niên (tuổi từ 40 đến 50) vẫn còn là dáng vẻ thướt tha, nhưng đến bây giờ, dần dần ngang ngược hơn, bà ta cũng không tránh khỏi dáng vẻ cay nghiệt này.
Bà ta cố tình không tự giác, vẫn ăn mặc như trước kia, hai phong cách này mâu thuẫn lẫn nhau, vẻ đẹp của bà ta một chút cũng không còn.
Thấy bà ta đi tới, Diệp Hâm Thành nhịn xuống sự khó chịu trong lòng, lo lắng lắc đầu với bà ta: "Anh hết cách rồi, không tìm được người bằng lòng giúp đỡ."
Liễu Đan Văn lập tức liền nổi cáu.
"Cũng không biết Phỉ Phỉ rốt cuộc đắc tội ai, lại muốn chỉnh nó như vậy." Liễu Đan Văn lẩm bẩm, ngồi xuống lau nước mắt, "Hâm Thành, anh nói xem có thể là nhà họ Tăng không?"
Diệp Hâm Thành mệt mỏi ngồi xuống: "Nhà họ Tăng sẽ không làm chuyện như vậy đâu, cho dù không vừa lòng, đầu tiên nhà họ Tăng làm nhất định là kết thúc hợp đồng với Diệp Thị. Bây giờ bọn họ vẫn rất nghiêm túc thực hiện hợp đồng, cho nên không phải là nhà họ Tăng."
Liễu Đan Văn bĩu môi trách móc: "Tăng Hàm nhìn qua cũng không phải lòng dạ khoan dung, Phỉ Phỉ làm vậy cũng coi là cho nó đội nón xanh, cũng không biết có phải trong lòng nó không thoải mái, cho nên. . . . . ."
"Đừng nói nữa." Diệp Hâm Thành nhắm mắt rồi lại mở ra, "Nếu như Tăng Hàm thật sự muốn làm gì, đó cũng do Phỉ Phỉ làm sai trước. Coi như vượt quá giới hạn, sau khi ly hôn ngày càng phóng đãng (phóng túng, dâm đãng), cũng không biết học ai. Chỉ biết trầm mê ở trong đó."
Liễu Đan Văn lập tức im lặng một hồi.
Cuối cùng hai người đi ngủ trong bầu không khí cứng nhắc.
Diệp Hâm Thành nằm trên giường, trằn trọc khó ngủ, trong đầu suy nghĩ rất nhiều, cũng không biết đang nghĩ cái gì.
Ngày hôm sau lúc thức dậy, nhìn thấy quầng thăm quanh mắt, giống như là bị người đánh.
May mà gần đây ông đã bắt đầu dần dần bàn giao lại việc trong công ty, một ngày không đi cũng không có việc gì. Vì vậy ông liền ở nhà ngủ bù.
Nhưng nằm trên giường, ông không khỏi lại bắt đầu nhớ lại những chuyện đã qua.
Vẻ mặt màu xanh đen của Cố Trường Ninh và Diệp Thiên Tuyết lúc chết luân phiên xuất hiện, ông giật mình tỉnh lại từ trong giấc mơ.
Mở mắt ra nhìn thấy mới ngủ được nửa giờ.
Xoa mặt, Diệp Hâm Thành cảm thấy mình chỉ sợ không thể có một giấc ngủ yên ổn nữa rồi.
Sau đó, ông nhận được điện thoại của cảnh sát, Liễu Đan Văn cũng bị bắt rồi.
Liễu Đan Văn là do Liễu Phỉ Phỉ khai ra.
Phát hiện mình hết hi vọng thoát thân, dưới gợi ý "Lấy công chuộc tội" của một người cảnh sát, Liễu Phỉ Phỉ khai ra Liễu Đan Văn.
Biết được mình do Liễu Phỉ Phỉ khai ra, vẻ mặt của Liễu Đan Văn vô cùng đặc sắc.
Đến khi xác nhận mình được mời tới là do nguyên nhân gì, gần như không thể ra ngoài được nữa, cảnh sát may mắn có cơ hội mở mang kiến thức một màn chó cắn chó xảy ra giữa hai mẹ con ruột thịt, công kích lẫn nhau khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Một cảnh sát ra cửa, nhìn tình huống này lắc đầu: "Không ngờ bên trong cánh cửa nhà giàu cũng có nhiều chuyện xấu xa như vậy."
Một cảnh sát khác đi ngang qua cười hì hì: "Nếu không xấu xa thì cũng không gọi là nhà giàu phải không. Nhưng đáng thương cho vợ cả và con gái của bà ta bị mưu sát."
Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng bi ai gật đầu.
Dưới sự thúc đẩy của Phó Hoài Minh và Diệp Hâm Thành, trình tự vốn cần thời gian lâu nhưng rất nhanh đã xong rồi.
Liễu Đan Văn và Liễu Phỉ Phỉ một người không nóng vội một người mặc kệ. Lúc đầu, hai người còn muốn chờ mấy ngày nữa, Diệp Hâm Thành nhất định sẽ nghĩ cách cứu bọn họ ra ngoài.
Nhưng đến khi Diệp Hâm Thành đi tới chỗ cách bọn họ không xa, lạnh nhạt, thờ ơ liếc mắt nhìn một cái, bọn họ đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Lúc Diệp Hâm Thành có mặt làm người làm chứng, vẻ mặt của hai người đều trở nên xanh mét.
Sau khi tòa án tuyên án, Diệp Hâm Thành cũng không có nhìn bọn họ một lần nào nữa, xoay người rời đi.
"Lần này dượng hài lòng chưa?" Phó Hoài Minh sải bước đuổi theo sau lưng ông, cười hỏi.
Diệp Hâm Thành bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh, lắc đầu: "Không, không hài lòng. Không nhìn thấy bọn họ đền mạng, dượng sẽ không hài lòng."
Nụ cười của Phó Hoài Minh càng sâu hơn: "Dượng thật sự là một người có thù tất báo, được rồi, như dượng mong muốn, sẽ không quá ba tháng được không? Đến lúc đó dượng nhất định phải giữ đúng lời hứa."
Mặt của Diệp Hâm Thành sa sầm gật đầu một cái.
Ông mang theo hai bó hoa đi thăm mộ, đặt trước mộ của Cố Trường Ninh và Diệp Thiên Tuyết, mỗi bên một bó.
Đứng trước mặt Cố Trường Ninh, ông im lặng không nói lời nào. Đến lúc đứng trước mộ Diệp Thiên Tuyết, đã yên lặng một hồi lâu ông mới rốt cuộc có thể từ từ lải nhải nói ra tâm sự mà bản thân vẫn dấu ở trong lòng, cuối cùng gào khóc ở trước mộ bia.