Đối với ý nghĩ này của Diệp Thiên Tuyết, Diệp Hâm Thành ngược lại rất ủng hộ, chỉ không đồng ý cô hoàn toàn từ bỏ sự nghiệp của gia đình.
"Tài sản của Cố gia, con trả lại ta không có ý kiến, nhưng sự nghiệp ta cả đời gây dựng, ta muốn giao lại cho con." Nói xong, ông thật bình tĩnh, "Con là con gái ta, tương lai con không thừa kế, chẳng lẽ ta đem đi quyên góp sao?"
Diệp Hâm Thành cười như không cười liếc nhìn cô: "Ta cũng không cho là vậy." Ông thở dài một hơi, "Nếu như có ngày nó ra tù, ta sẽ để cho nó không phải lo ăn lo mặc. Nhưng mà sẽ không có một ngày như thế."
Diệp Thiên Tuyết cũng không kinh ngạc, chỉ cúi thấp đầu xuống, ánh mắt đen tối.
Diệp Hâm Thành mỉm cười: "Tiểu Tuyết, con nói đúng, trước khi ta đi, ta chính là đường lui của con, con hãy ra ngoài thử sức."
Hai người đều tránh nói đến vấn đề Diệp Hâm Thành rời đi, Diệp Thiên Tuyết không lấy gì làm hưng phấn mà đồng ý.
Ra khỏi thư phòng Diệp Hâm Thành, Diệp Thiên Tuyết cảm thấy cả người đều mệt mỏi.
Cùng Diệp Hâm Thành nói chuyện cũng không phải nhẹ nhõm. Qua truyện của Liễu Đan Văn và những chuyện này sau, người đàn ông trung niên một thời tuổi trẻ nhiệt huyết đã dần dần buông xuống, điều này làm Diệp Thiên Tuyết không thích ứng kịp.
Vào lúc này, cô mới phát hiện, năm đó mẹ mình lựa chọn Diệp Hâm Thành, cũng không phải không có đạo lý .
Cũng vì thế, cô không hiểu, sao năm đó Liễu Đan Văn lại thấy, Diệp Hâm Thành là đối tượng dễ lừa gạt.
Trước khai giảng, lần đầu tiên Diệp Thiên Tuyết đi gặp Liễu Phỉ Phỉ.
Qua lưới chắn nhìn vào, Liễu Phỉ Phỉ với mái tóc ngắn khiến Diệp Thiên Tuyết cảm thấy thật xa lạ.
Sau lần gặp nhau trên tòa, đây là lần đầu tiên Diệp Thiên Tuyết nhìn thấy Liễu Phỉ Phỉ.
Thấy cô đến thăm Liễu Phỉ Phỉ cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, bình tĩnh lạnh nhạt nói: "Thế nào, cô tới đây cười nhạo tôi sao?"
"Không " Diệp Thiên Tuyết suy nghĩ trong chốc lát, trả lời, "Chỉ ghé thăm cô một chút, thuận tiện đưa cho cô vài thứ." Cô nói, "Cầm lấy đi, tôi đã đưa người ta kiểm tra."
Liễu Phỉ Phỉ khẽ mỉm cười: "Cô cũng thật có lòng. Liễu Đan Văn thế nào rồi?"
"Đại khái, cũng giống cô, sắp phải vào đây." Diệp Thiên Tuyết trả lời rất tỉnh táo, "Còn có một khả năng, chính là bị phán tử hình. Dù sao cũng là tội mưu sát."
Liễu Phỉ Phỉ lắc đầu một cái: "Không dễ dàng như vậy. Vào đây cũng tốt, nếu có thể cùng tôi ở một chỗ thì càng tốt hơn."
Diệp Thiên Tuyết nhìn cô ta đột nhiên tản mát ra một loại thô bạo, cũng không khỏi có chút kinh hãi.
Liễu Phỉ Phỉ nội tâm kích động, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Tuyết: "Có phải rất giật mình không?"
Diệp Thiên Tuyết yên lặng nhìn cô ta, lắc đầu: "Nếu như cô, cô biết."
"A, nói như vậy cô cũng biết." Liễu Phỉ Phỉ chợt nở nụ cười, "Lại nói, chúng ta là chị em, nhưng mà hai số mạng, thật đúng là. . . . . . Cô từ nhỏ đã là đại tiểu thư, lớn lên trong muôn vạn nuông chiều của cha mẹ, việc gì cũng không phải động đến, mọi thứ đều bày trước mặt, chỉ chờ cô chọn lựa. Mà tôi. . . . . . Bị người mắng là đứa con hoang, bị người đàn bà kia đánh chửi lợi dụng, thậm chí khi tôi còn rất nhỏ đã. . . . . . Trước kia tôi cũng không tin vào vận mệnh, nhưng bây giờ không thể không tin rồi."
Cô ta bỗng nở nụ cười châm chọc.
Diệp Thiên Tuyết muốn nói gì, lại không nói ra được.
Chẳng lẽ nói cho cô ta biết, kiếp trước cô ta và mình lại hoàn toàn ngược lại sao?
Không, cô sẽ không nói.
Trùng sinh là việc không thể tưởng tượng nổi, nói ra ngoài, liệu rằng có mấy người tin.
Liễu Phỉ Phỉ nhìn vẻ mặt cô, cũng đoán được cô có gì muốn nói nhưng cuối cùng cũng không nói. Liễu Phỉ Phỉ cũng không muốn hỏi, nhìn cô thở dài: "Về sau cô không cần tới nữa. Gặp cô, tôi chỉ thấy không cam lòng, tôi không muốn gặp cô tí nào."
Diệp Thiên Tuyết đứng lên, thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì tốt, về sau tôi cũng sẽ không tới. Thực tế, tôi cũng vậy, không muốn nhìn thấy cô."
"Tôi đến, chỉ muốn xem xem cô trôi qua như thế nào." Diệp Thiên Tuyết nói, "Gặp cô thế này, tôi cũng an tâm."
Liễu Phỉ Phỉ mỉm cười, "Đúng vậy, nếu ngày nào đó có thể nhìn thấy cô sống không ra gì, tôi cũng thật vui mừng."
Khi hai chị em họ quay mặt đi, khéo mắt đuôi mày kia đều hiện lên một tia lạnh lùng, trong nháy mắt này lại giống nhau như đúc.
Sau khi tựu trường, Diệp Thiên Tuyết phát hiện mình cùng Ngụy Vũ được phân ngồi cùng bàn, lần này Ngụy Vũ ngược lại rất bình tĩnh: "Dù sao sau này tớ cũng không thường đến lớp, chúng ta cùng nhau cúp học, ngồi cùng bàn cũng thật tốt."
Với việc ngày đầu tiên khai giảng bọn họ đã xin nghỉ một kì, giáo viên chủ nhiêm cũng hết sức bất mãn, nhưng trong trường này học sinh như vậy cũng không hiếm. Giáo viên cũng biết sau này bọn họ cũng không dùng đến kết quả này nên cũng đồng ý.
Cầm giấy xin phép nghỉ trong tay, Diệp Thiên Tuyết liền hỏi thầy giáo chuyện tham gia thi tốt nghiệp trung học trước, thầy giáo có chút kinh ngạc: "Bạn học Diệp Thiên Tuyết mặc dù thành tích tiến bộ rất nhanh, học kỳ cuối thành tích cũng rất được, nhưng mà thi tốt nghiệp là thi kiến thức cả ba năm, em. . . . . ."
Diệp Thiên Tuyết hơi cười trả lời: "Em đã ôn xong, tính ra, cũng là học tập cả một năm, thầy cứ yên tâm đi."
Nghe cô nói như vậy, thầy giáo ngược lại càng không yên tâm, hỏi lại.
Ngụy Vũ ở bên cạnh cười hì hì: "Thầy giáo, thật ra thì, em cũng vậy muốn thi tốt nghiệp trước."
Thầy giáo sững sờ, sau đó cười khổ: "Tôi nói, hai bạn học, các em không phải tới đùa giỡn chứ? Đừng lãng phí thời gian của thầy, thầy rất bận."
Diệp Thiên Tuyết cũng không tức giận, trực tiếp nói: "không bằng thầy lấy mẫu đề thi lớp 12 tới đây kiểm tra chúng em?" Ngụy Vũ cũng ở bên cạnh phụ họa không thôi.
Thấy hai người khẳng định như vậy, thầy giáo cũng lười nói cùng bọn họ, khoát tay: "Không cần kiểm tra, các em đã nghĩ vậy, đến lúc đó giúp hai người báo danh là được. Nhưng mà, lúc này cũng có chút khó khăn, chính các em cần phải chuẩn bị tâm lý."
Hai người cùng cám ơn thầy giáo, lại hỏi chuyện một lúc mới rời đi.
Ngụy Vũ cũng muốn thi trước khiến Diệp Thiên Tuyết có chút kinh ngạc, hỏi một câu.
Mùa hè này hai người cứ năm ngày ba bữa lại cùng đi ra ngoài chơi một chuyến, ngược lại cũng không như trước kia... lúng túng, hành động trở nên dịu dàng thắm thiết .
Ngụy Vũ nghe cô hỏi, cũng không nói nguyên nhân, chỉ nói là mình muốn làm như vậy. Diệp Thiên Tuyết vốn chỉ thuận miệng hỏi, cậu không đáp, cô cũng không ép.
Vì ngày đầu khai giảng không có việc gì quan trọng, nên Diệp Thiên Tuyết hẹn Vương Kỳ Ngọc cùng đi ra ngoài ăn cơm, kết quả người đến còn mang theo cả cái đuôi Tô Vũ.
Thấy Diệp Thiên Tuyết, Tô Vũ cười chào hỏi, tay còn lại ôm vai Vương Kỳ Ngọc.
"Hai ngươi. . . . . ."
Vương Kỳ Ngọc cười như không cười liếc Tô Vũ, chờ anh bỏ tay xuống mới nói: "Hai ngày trước đã vinh hạnh thăng chức làm bạn trai mình. Thời gian thử việc vừa qua."
Tô Vũ mặt đầy hưng phấn nhìn Ngụy Vũ và Diệp Thiên Tuyết hai người khoát tay, kết quả bị vẻ bình tĩnh của hai người hoàn toàn đánh bại.
Bốn người ngồi xuống gọi đồ ăn, Diệp Thiên Tuyết uống một ngụm nước chanh, nói: "Hôm nay, mình đã nói chuyện với thầy giáo rồi, mình muốn tham gia thi trước."
Vương Kỳ Ngọc gật đầu: "Mình biết rồi. Chính cậu cố gắng lên."
"Cậu thì sao?"
"Những ngày nhàn nhã này, mình còn muốn nhiều thêm hai năm." Vương Kỳ Ngọc khẽ dựa vào ghế, nói, "Khi lên đại học, sẽ không được tự do như vậy nữa."
Nói xong, cô liếc Tô Vũ một cái, "Hơn nữa, khi lên đại học, ba mẹ đã bắt đầu suy tính hôn sự của mình rồi."
Tô Vũ cũng không ngoài ý muốn, chỉ là bình tĩnh nói: "Yên tâm đi, đến lúc đó anh sẽ làm cho cha mẹ em hiểu rõ anh."
Vương Kỳ Ngọc căn bản không để ý đến anh.
Nhưng Diệp Thiên Tuyết đã nghe Vương Kỳ Ngọc hỏi: "Lại nói, thật ra cậu còn do dự hơn mình."
Diệp Thiên Tuyết khẽ mỉm cười: "Cố Gia phải dùng mấy chục năm, mới để cho con gái Cố gia có thể tùy ý chọn đối tượng kết hôn. Hôm nay, mình coi như hưởng chút hào qunag thôi. Hơn nữa, mình đã nói qua với cha là không thừa kế tài sản của ông ấy, cho nên. . . . . ."
Bên cạnh Ngụy Vũ nhìn cô đến mất hồn, nghe cô nói, không khỏi nhớ tới nhà mình, trong chốc lát có chút mất hồn.
Trưởng bối Ngụy gia đưa ra rất nhiều yêu cầu với con, nhưng với thân phận Diệp Thiên Tuyết, hành động của mình cho đến nay mới không bị trở ngại gì. Nếu tiểu Tuyết nói không nhận thừa kế như vậy, chỉ sợ trong nhà sẽ lại. . . . . .
Cần phải làm cha mẹ đồng ý, anh mới yên tâm.
Coi như gia gia có ý kiến gì, chỉ cần ba mẹ ủng hộ, cũng coi như ổn thỏa
Vương Kỳ Ngọc quét mắt nhìn anh một cái, không biến sắc hỏi Diệp Thiên Tuyết: "Vậy cậu có nghĩ đến chọn người thế nào chưa?"
Diệp Thiên Tuyết sững sờ một chút: "Không, mình không muốn. Chuyện như vậy, thuận theo tự nhiên là tốt rồi, bây giờ muốn quá nhiều, lại ngược lại là tự mua dây buộc mình."
Vương Kỳ Ngọc khóe mắt thấy bộ dáng Ngụy Vũ thở phào, trong lòng bật cười, nhìn Diệp Thiên Tuyết nói: "Cũng đúng. Nếu thật sự gặp người ấy, lại phát hiện tất cả các giả thiết trước đây của mình đều không dùng được, cũng thật là."
Tô Vũ ở bên cạnh hưng phấn ghé gần sát cô: "Thân ái em đang nói anh sao, anh đã làm em thay đổi tất cả quan niệm trước đây?."
Bộ dạng này của Tô Vũ khiến Diệp Thiên Tuyết và Ngụy Vũ đều bật cười, Vương Kỳ Ngọc cầm miếng dưa nhét vào miệng anh: "Bớt nói!"
Tô Vũ cố tỏ vẻ ủy khuất gặm dưa.
Bốn người vừa nói chuyện phiếm vừa ăn cơm, đáy lòng cũng hiểu, sau này những ngày nhàn nhã thế này, sẽ càng ít.
Tuổi ngông cuồng của bọn họ cũng sắp qua.
Nên lúc chia tay, bốn người đều rất trầm mặc.
Ngụy Vũ đưa Diệp Thiên Tuyết trở về, một đường yên tĩnh, không ai nói.
Lúc đến cửa, Ngụy Vũ chợt lên tiếng gọi cô lại: "Tiểu Tuyết, chuyện hai tháng trước mình nói, cậu không đồng ý sao?"
Diệp Thiên Tuyết ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới lần tỏ tình trước đó.