Diệp Thiên Tuyết sao cũng được, nhưng có chút tiếc nuối, mình học cô chủ nhà làm bánh pie táo còn chưa xuất môn. :pp
Biết vậy, cô ấy cười ha hả: "Bánh pie táo lúc nào cũng có thể làm, nhưng cơ hội cùng người nhà đoàn tụ, không nhiều như vậy. Nếu cháu muốn học, cô có thể gọi điện qua dạy cháu."
Diệp Thiên Tuyết cười híp mắt đồng ý.
Vì vậy, sau khoảng thời gian ngắn ngủi ra nước ngoài Diệp Thiên Tuyết đã trở về.
Khi máy bay hạ cánh thời gian đã không còn sớm nhưng người đến đón người nhà vẫn rất đông đúc.
Diệp Hâm Thành và Cố Trường Khanh chắc chắn có mặt, nhưng Ngụy Vũ cũng ở đây làm cho cô có chút ngoài ý muốn, đặc biệt anh còn chuyện trò vui vẻ cùng Diệp Hâm Thành, càng làm cho cô khốn hoặc không hiểu.
Thấy cô nhìn sang, Ngụy Vũ cười híp mắt vẫy cô: "Tiểu Tuyết."
Thần thái, ngôn ngữ, cử chỉ tay chân của anh đều ở đây nói cho cô biết, hình như anh có gì đó không giống trước đây.
Bước chân Diệp Thiên Tuyết không khỏi có chút chần chờ, Cố Trường Khanh thấy vậy, không khỏi bật cười: "Cái đứa bé. . . . . . Mau đến đây."
Bị Cố Trường Khanh cười như vậy, Diệp Thiên Tuyết có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không còn chần chờ bước nhanh đến ôm Cố Trường Khanh. Trong lòng có chút chua xót ôm Diệp Hâm Thành, cuối cùng mới đến Ngụy Vũ, liền nghe được bên tai có tiếng thì thầm : "Hoan nghênh trở về, mình rất nhớ cậu."
Nghĩ mình có thể bình tĩnh, mà tai lại len lén đỏ lên.
Diệp Hâm Thành lái xe về nhà, Ngụy Vũ cũng ra về. Anh giống như rất khác trong trí nhớ Diệp Thiên Tuyết .
Thấy ánh mắt mê hoặc của Diệp Thiên Tuyết, Cố Trường Khanh cười: "Bạn học này của cháu thật có năng lực nha. Còn nhỏ hơn cháu một chút mà đã bắt đầu buôn bán."
Diệp Thiên Tuyết nhìn lại, Diệp Hâm Thành liền cười lên: "Không tệ, hôm nay cậu ta tới đây bàn chuyện hợp tác, đúng lúc nghe nói con trở về, mới cùng đi đón."
Diệp Thiên Tuyết nghĩ nghĩ một chút, cảm thấy với bản lĩnh của Ngụy Vũ, chắc hẳn không phải vừa đúng lúc nghe nói, mà là cố ý tới , trong lòng không khỏi xúc động.
Dùng xong ít đồ ăn đơn giản, Diệp Thiên Tuyết không quen múi giờ liền đi ngủ.
Ngủ cả đêm, thức dậy ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã rực rỡ, hôm nay thời tiết thật tốt.
Mới xuống lầu, đã thấy Diệp Hâm Thành mang thuốc ra đếm đếm rồi kiểm tra.
Khiến cô không khỏi ngạc nhiên, liền hỏi xem ông đã xảy ra chuyện gì. Diệp Hâm Thành mỉm cười nhìn cô: "Ta kiểm tra một chút. Con tới xem đi, lọ này cùng với lọ mới mở có vẻ không giống nhau?"
Diệp Thiên Tuyết tò mò, cầm lên xem một chút, nhưng không phát hiện được gì, không khỏi nhìn về phía Diệp Hâm Thành.
Diệp Hâm Thành mỉm cười: "Thuốc bên trong không giống nhau." Với câu hỏi của Diệp Thiên Tuyết, ông khoát khoát tay: "Đừng hỏi làm sao ta biết."
"Là Liễu Đan Văn?"
Diệp Hâm Thành gật đầu, thở dài: "Phải, ta vốn là nghĩ. . . . . . Kết quả. Thôi, đều sai lầm của ta."
Diệp Thiên Tuyết im lặng. Một lát sau, cô mới hỏi: "Liễu Đan Văn, sẽ bị như thế nào?"
"Đã đưa lên công tố, " Diệp Hâm Thành bình tĩnh nói, "Vì tội mưu sát."
Trong giây lát Diệp Thiên Tuyết mở to mắt nhìn Diệp Hâm Thành, khi ông bình tĩnh nhìn sang, Diệp Thiên Tuyết thấy như có một loại lãnh ý.
"Cha người. . . . . ."
Diệp Hâm Thành nghe cô gọi, trong lòng không khỏi thất vọng, "Trước, ta không biết, sau dượng nhỏ của con nói cho ta biết. Cho nên. . . . . . Thật xin lỗi, Tiểu Tuyết."
Diệp Thiên Tuyết nhìn ông cúi đầu nhận lỗi, phát hiện vẻ ngoài của ông cũng không còn được như hồi trẻ tuổi. Thần thái lộ ra sự mỏi mệt nhìn qua giống một lão nhân năm mươi tuổi.
"Cha không cần nói xin lỗi." Diệp Thiên Tuyết nghe được giọng nói của mình, bình tĩnh mà lạnh lùng, "Chuyện đã xảy ra, nói xin lỗi cũng vô dụng."
Diệp Hâm Thành ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Con nói đúng, không dùng được."
Vẻ mặt của ông có chút bi ai "Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nói qua, làm vậy vì van xin con tha thứ, ta chỉ cảm thấy cần phải nói xin lỗi, cũng cần làm một chút gì đó bồi thường cho con."
Nhìn sự mê hoặc trong ánh mắt Diệp Thiên Tuyết, ông khẽ cười cười, "Chuyện này còn chưa kết thúc."
"Con thật sự cho rằng một ả đàn bà như Liễu Đan Văn đã lưu lạc đến đáy của xã hội còn có thể quang minh chính đại xuất hiện trước mặt ta, còn thành công dụ dỗ ta?" Khi Diệp Hâm Thành nói những chuyện này, một chút lúng túng cũng không có, giống như đây chỉ là một việc nhỏ, mà không phải thất bại của ông ta.
Trước đây Diệp Thiên Tuyết chưa bao giờ nghĩ tới việc này, nhưng Diệp Hâm Thành vừa nói vậy, cũng cảm thấy có mấy phần nghi ngờ.
"Tại sao một chút chuyện trước kia Liễu Phỉ đều không nhớ, Tiểu Tuyết con đã từng hoài nghi chưa?" nói xong Diệp Hâm Thành đem lời vừa nói lặp lại một lần, "Chuyện vẫn chưa xong. Người sau màn kia, mới chính là kẻ cần phải đối phó."
Diệp Thiên Tuyết nắm chặt tay, mà một chút cũng không thấy đau.
Sự báo thù trước đây của mình, căn bản là gãi không đúng chỗ ngứa sao?
Không phát hiện trong lòng cô kịch liệt phập phồng, Diệp Hâm Thành cười dịu dàng với cô: "Con nên đi ăn sáng đi, đừng ở chỗ này nhìn ta nữa."
Nói xong, ông đem tất cả những lọ thuốc cũ vứt xuống, rồi mở lọ mới ra uống.
Diệp Thiên Tuyết nhìn những viên thuốc đó: "Bên trong này là thuốc gì vậy ạ?"
"Vitamin, " Diệp Hâm Thành trả lời, "Không có gì hại, chỉ không có tác dụng thôi. Được rồi, đi ăn sáng đi. Hôm nay có cháo trứng muối thịt nạc, rất ngon, con có thể ăn nhiều hai chén."
Vẻ mặt Diệp Thiên Tuyết phức tạp nhìn ông, lại thấy ông không nhìn mình.
Hôm qua sau khi trở về, Diệp Thiên Tuyết cũng không nói với ai, nên hôm nay khi ăn xong điểm tâm, trước tiên cô báo tin cho mọi người. Sau một lúc, mới đem điện thoại buông xuống, ngắm nhìn ánh mặt trời xinh đẹp ngoài vừa hoa, tĩnh tâm lại chuẩn bị đi học bài.
Coi như không có Liễu Phỉ Phỉ, cô cũng sẽ thi lên đại học trước một năm.
Không có nhiều thời gian như những người khác nên không thể làm gì khác hơn là so người ta đi sớm một bước.
Lúc xế chiều, Ngụy Vũ có gọi tới, giống như chuyện gì cũng không xảy ra, hẹn cô ra ngoài ăn cơm: "Tiểu Tuyết tớ mới biết một quán ven đường mùi vị rất ngon, có muốn tới nếm thử không?"
Diệp Thiên Tuyết vừa tập thể dục về, bụng đang sôi ùng ục, nghe vậy liền động lòng, đồng ý, sau đó vội vã tắm rửa sạch sẽ, thay váy mới rồi đi ra ngoài.
Quán ven đường mà Ngụy Vũ nói là một quán thịt nướng. Thịt được băm thành nhỏ trộn với rau thơm rồi viên tròn lại nướng lên hương thơm lừng, cắn một miếng đã cảm nhận được hương vị thơm ngon.
Anh cười nói: "khi mình vừa ăn đã yêu thích rồi. Tiểu Tuyết không nên ăn quá nhiều, cái này chỉ làm đồ ăn vặt, không thể làm bữa ăn chính ." Nói xong, anh ra dấu tay với anh, "Đi, tớ dẫn cậu đi ăn bữa chính."
Nhìn vẻ mặt anh lúc này cùng bình thường giống nhau như đúc, một chút do dự trong lòng Diệp Thiên Tuyết cuối cùng cũng bị chôn xuống nơi sâu nhất trong đáy lòng.
Coi như. . . . . . Cũng không xong.
9h hai người mới ăn bữa tối, Diệp Thiên Tuyết ăn hết sức thỏa mãn. Khi ngồi trong xe trở về cô cảm thấy rất hưng phấn, "Rất lâu rồi không cảm thấy thoải mái như vậy."
Nhe vậy, Ngụy Vũ ngồi cạnh cô cười nói: "Tiểu Tuyết tỷ đã nói vậy. Sau này mình sẽ thường dẫn cậu ra ngoài chơi, bảo đảm cậu chơi thật vui vẻ."
Nghe anh nói chác chắn như vậy Diệp Thiên Tuyết cũng cười đồng ý.
Đưa cô đến cửa, Ngụy Vũ cũng không vào, chỉ đứng khoát khoát tay với cô, chăm chú nhìn cô vào nhà.
Mãi đến khi cánh cửa phía sau đóng lại, Diệp Thiên Tuyết vẫn có thể cảm nhận tầm mắt của anh, nóng bỏng nhìn vào người mình, dường như muốn bốc cháy.
Làm cô cảm thấy có chút không quen.
Đến khi cánh cửa đóng lại, tươi cười trên mặt Ngụy Vũ mới dần dần biến mất, thay vào đó là khuôn mặt không giống nụ cười tinh khiết vừa rồi.
"Nếu cô ấy nhìn thấy bộ dáng này của cậu, cậu nói cô ấy sẽ nghĩ sao?" Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Ngụy Vũ nhìn cũng không nhìn người kia một cái, "Mặc kệ cô nghĩ sao cũng đều không liên quan tới anh. Triệu Lẫm, tôi thật sự thấy kỳ quái sao đi chỗ nào cũng gặp anh, như âm hồn bất tán."
Triệu Lẫm từ trong bóng tối đi ra, cười hì hì, "Không, tôi chỉ thỉnh thoảng tới đây,vừa tới chưa tới hai phút đã thấy cậu đưa cô ấy về, không ngờ lại thay đổi sắc mặt nhanh như thế. Vận khí của tôi cũng không tồi không phải sao?"
Anh ta nhìn Ngụy Vũ từ trên xuống dưới, vuốt vuốt cằm: "Tôi chợt phát hiện, cậu có chút khác so với tưởng tượng của tôi, xem ra cũng có chút uy hiếp."
Ngụy Vũ quay sang, ánh mắt trầm tĩnh như nước: "Vậy anh nghĩ sẽ làm được gì?"
Triệu Lẫm liên tiếp khoát tay: "Không, không. Tôi cũng không muốn làm gì." Mặt anh ta trở nên vặn vẹo, "Cậu đã cảnh báo tôi, tôi cũng không nghĩ sẽ chọc vào rủi ro. Nhưng xem chút kịch vui cũng là lựa chọn không tồi?"
Ngụy Vũ nhìn, Triệu Lẫm đã cười hì hì, nhìn lại.
Hai người nhìn nhau một lúc, Triệu Lẫm mới giơ tay đầu hàng: "được rồi, được rồi, tôi thực sự chỉ muốn xem trò hay thôi."
"Diệp Thiên Tuyết đã nói cô ấy sẽ không tin tôi nữa, tôi cũng vậy, cảm thấy, gần đây cô ấy không còn thu hút tôi giống như trước kia nữa, cho nên. . . . . ." Triệu Lẫm ngừng lại một chút, cười nói, "Tôi thật sự chỉ xem trò vui."
"Nếu đã vậy " Ngụy Vũ trả lời, "Vậy anh hãy ngoan ngoãn xem diễn, đừng nghĩ giở trò gì."
Triệu Lẫm trả lời thật nhanh: "Tất nhiên."
Hai người nhìn nhau một hồi, Ngụy Vũ mới xoay người rời đi, Triệu Lẫm đứng trong bóng tối một lúc, ngẩng đầu nhìn về phía vườn hoa trước biệt thự, nét tươi cười trên mặt dần dần không còn.
"Quả nhiên, . . . . . . không phải tốt để chơi." còn nói thầm câu gì đó rồi mới xoay người đi vào trong bóng tối.
Kì nghỉ hè của Diệp Thiên Tuyết trôi qua bình lặng.
Trước khi vào học, rốt cuộc Liễu Phỉ Phỉ cũng bị bắt trở lại tù.
Vụ kiện của Liễu Đan Văn cũng sắp mở phiên tòa.
Diệp Thiên Tuyết còn oán trách với Phó Hoài Minh thời gian thẩm tra thật dài, Phó Hoài Minh liền gõ đầu cô: "Em chắc chưa từng thấy những vụu án đã có bằng chứng đầy đủ mà vẫn phải làm theo thủ tục kéo dài đến một năm rưỡi."
Diệp Thiên Tuyết le lưỡi, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
"Sau khi đi học phải bắt đầu chuẩn bị thi tốt nghiệp trung học rồi " trước khi vào học, Cố Trường Khanh cũng tới đây hỏi cô, "Sau này muốn làm gì?"
Trong nháy mắt Diệp Thiên Tuyết có chút mờ mịt, nhưng rất nhanh kiên định trả lời: "Cháu không muốn học kinh tế."
"Hả?"
"Sự nghiệp trong nhà. . . . . ." Diệp Thiên Tuyết mím môi, "Về sau, cháu không muốn thừa kế. Tự cháu không lo ăn mặc là được."
Cố Trường Khanh đối với ý nghĩ này của Diệp Thiên Tuyết cảm thấy không rõ tư vị gì "Coi như không muốn quản lí, thì làm cổ đông cũng không được sao?"
Diệp Thiên Tuyết mỉm cười lắc đầu: "Không, cháu nghĩ, lúc gì nhỏ già đi, cháu cũng đã có sự nghiệp của mình rồi. Gia đình là đường lui của cháu, nhưng cháu không muốn tất cả đều phải dựa vào người nhà."
Cố Trường Khanh sáng tỏ, sờ sờ đầu cô: "Thật có chí khí, ba cháu có biết không?"
Diệp Thiên Tuyết le lưỡi: "Cháu còn chưa nói với ông ấy."
"Nên nói với ông ấy một tiếng." nét mặt Cố Trường Khanh có chút buồn bã, "Ông ấy cũng là quan tâm c