động tới anh. Anh ấy là loại người chuyện không có nắm chắc tuyệt đối sẽ không làm."
Kiệt Thụy cũng bò lên giường, nhìn Lạc Anh. "Buổi tối chúng ta ngủ thế nào?"
Lạc Anh cong khóe miệng cười hắc hắc, sau đó nhảy xuống giường, kéo hộc tủ ra, bên trong vẫn còn có một chiếc giường lớn. Kiệt Thụy không thể không bội phục Lạc Anh.
"Em đã sắp xếp tốt rồi?"
Lạc Anh hất cằm lên. "Đó là đương nhiên. Tôi còn chuẩn bị xong đồ. Đi theo tôi." Sau đó hai người liền đi tới thư phòng, mở máy vi tính ra, nhìn thấy hình ảnh khiến Lạc Anh thiếu chút nữa đập máy vi tính.
Cũng trong lúc đó, bọn Phàm Niệm Ngự vào phòng liền bắt đầu dừng lại nụ hôn nóng bỏng. Chỉ chốc lát y phục liền bay loạn đầy đất. Hai người té ở trên giường lớn, hai chân Lục Tâm vòng quanh eo rắn chắc trên người Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự vừa định tiến vào, phát hiện đèn tín hiệu màu đỏ, khóe miệng khẽ giơ lên, kéo khăn tắm một bên qua, vây quanh thân thể mình, đứng ở phía dưới máy theo dõi, đi tới trước ngăn tủ cầm một bình rượu lên, hung hăng đập tới hướng Camera.
Hình ảnh trong nháy mắt không có, tất cả đều là bông tuyết, Lạc Anh tức giận vỗ bàn. Kiệt Thụy cũng bất đắc dĩ, anh kéo Lạc Anh qua. Nhìn gương mặt cô tức giận, mấp máy môi.
"Lạc Anh, em thương anh ta sao? Người đàn ông như vậy, anh không muốn giúp em nữa, anh ta có đáng giá không? Không phải em nói với anh là muốn một tình yêu thuần khiết nhất sao? Em hãy nhìn xem cái người thanh mai trúc mã kia, nhiều phụ nữ đến mức có thể làm một trận đua Marathon rồi. Em xác định chưa?"
Kiệt Thụy nói khiến thân thể Lạc Anh hơi sững sờ, cô ngước đầu nhỏ nhìn gương mặt nghiêm túc của Kiệt Thụy, vô lực ngồi ở trên ghế. Đúng vậy, tự mình làm có phải quá ngây thơ rồi không? Mình đã bị anh knock-out khỏi tình cảm, làm vậy còn ý nghĩa không?
Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh ngồi ở đối diện khuôn mặt cô ngẩn ngơ.
"Người đàn ông như Phàm Niệm Ngự, phụ nữ căn bản không thu phục được anh ta, em chịu để người đàn ông mình yêu đồng thời lên giường cùng những người phụ nữ khác nhau sao? Em không để ý, không ghê tởm sao?"
Lạc Anh mở trừng hai mắt, sau đó một đôi tay nhỏ bé che khuôn mặt nhỏ. Cuối cùng ngẩng đầu nhìn Kiệt Thụy, gương mặt nghiêm túc.
"Kiệt Thụy, anh phải tiếp tục giúp tôi." Lạc Anh nắm tay Kiệt Thụy nói.
Kiệt Thụy chau mày lại nhìn Lạc Anh, nhìn thấy vẻ mặt chưa bao giờ có trên mặt cô, cuối cùng gật đầu.
Lục Tâm nhìn hành động của Phàm Niệm Ngự, thân thể đi xuống giường, từ phía sau vòng chắc anh. Khuôn mặt nhỏ dán chặt sau lưng Phàm Niệm Ngự, thanh âm quyến rũ.
"Sao vậy, Niệm, sao không tiếp tục?"
Phàm Niệm Ngự xoay thân thể lại nâng cằm Lục Tâm, sau đó nhìn khuôn mặt quyến rũ lòng người, thanh âm dịu dàng.
"Cẩn thận, đây là một cơ hội cuối cùng em đi chung với anh, coi như dẫn em đi du lịch, sau khi trở về nước anh sẽ cho em biệt thự cùng năm ngàn vạn. Hiểu ý anh chứ?" Bàn tay Phàm Niệm Ngự vuốt ve trên khuôn mặt kinh ngạc của Lục Tâm.
Lục Tâm từ từ phản ứng kịp, con mắt bỗng chốc đỏ, vội vàng ôm chặt Phàm Niệm Ngự, thanh âm nức nở.
"Niệm, tại sao? Là em làm sai à? Hay em làm không tốt, anh nói cho em biết, em có thể đổi. Không cần đẩy em ra có được không? Huhu" Nước mắt của Lục Tâm thấm ướt trên da Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự khẽ chau lông mày, đẩy Lục Tâm ra, nắm cằm của cô, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
"Cẩn thận, em biết anh thích dạng phụ nữ nào, thứ em muốn lấy được, anh chưa cho đủ sao?"
Lục Tâm lau đôi mắt đẫm lệ nhìn Phàm Niệm Ngự, thanh âm nghẹn ngào: "Niệm, em theo anh hai năm, tại sao có thể nói đẩy ra liền đẩy ra, em tình nguyện làm người tình của anh, anh cũng có thể có phụ nữ khác, em đều sẽ, em đều sẽ yêu anh, Niệm, đừng đuổi em đi có được không?" Lục Tâm đã khóc không còn hình dáng, cô đã đi theo anh hai năm rồi, trong khoảng thời gian này đều vâng lệnh nghe theo anh. Bởi vì anh thích phụ nữ nghe lời, cho nên cô rất nghe lời, tại sao còn đẩy cô ra?
Phàm Niệm Ngự nhẫn tâm đẩy cô ta ra, Lục Tâm ngã trên mặt đất, Phàm Niệm Ngự híp đôi mắt chim ưng nhìn người phụ nữ ngã trên mặt đất, thanh âm hung ác.
"Ngoan, phụ nữ nghe lời mới có thể tiếp tục sinh tồn, biết không?" Nói xong cũng xoay người đi vào phòng tắm. Lưu lại một mình Lục Tâm ngồi ở trên đất lạnh lẽo khóc. Đều nói người đàn ông đa tình cũng là vô tình nhất.
Lục Tâm không cam lòng nhìn cửa phòng tắm đóng chặt, cô nhất định phải lấy được người đàn ông này, cô yêu người đàn ông này, không thể tự kềm chế yêu người đàn ông này, nếu như cô không chiếm được, những người mẫu, minh tinh, người tình kia cũng đừng vọng tưởng. Lau nước mắt, mặc quần áo vào, ngồi ở trên giường, trong lòng đã tính toán.
Phàm Niệm Ngự đi ra, thấy Lục Tâm đã mặc quần áo tử tế ngồi ở trên giường, tóc anh vẫn còn ướt.
Lục Tâm thấy Phàm Niệm Ngự ra ngoài, đi tới trước mặt anh, đôi mắt hơi sưng đỏ, cô nhìn Phàm Niệm Ngự sau đó nói.
"Niệm, anh nói sau khi trở về quan hệ của chúng ta mới kết thúc, có phải mấy ngày này sẽ ở cạnh em phải không?"
"Dạ, xem như đây là quà tặng chia tay, chỉ có điều, đừng có mưu đồ giở trò, em biết tính khí của anh rồi đấy!"
Lục Tâm mở trừng hai mắt, sau đó chui vào trong ngực Phàm Niệm Ngự âm thanh khàn khàn: "Ừ, sẽ không, không phải anh nói là sẽ ở cùng em sao? Vậy bây giờ sẽ phải vượt qua mấy ngày cuối cùng với em."
Nói rồi đưa tay ra cầm gì đó ở trong quần, tùy ý co rúm hai cái liền trở nên cứng rắn, Lục Tâm khẽ cong khóe miệng. Một bàn tay khác vẽ vòng tròn trên ngực anh, quyến rũ vô tận.
"Yêu Tinh"
Hạ thân của Phàm Niệm Ngự căng thẳng, một đôi con ngươi thâm thúy biến thành tối tăm, ôm lấy Lục Tâm hướng giường lớn. Phàm Niệm Ngự đặt cô trên giường lớn, không chút thương tiếc tháo váy cô vừa mặc xong ra, cầm vật trên đầu giường lên nhanh chóng bao bộ vị, nâng hai chân của cô lên hung hăng tiến vào.
"Ừ, Niệm"
Lục Tâm ôm chặt bả vai Phàm Niệm Ngự thỏa mãn rên rỉ ra tiếng, khuôn mặt nhỏ bị nhiễm màu đỏ ửng. Đáy mắt Phàm Niệm Ngự không có tình cảm chỉ có tình dục, chỉ đụng chạm phát tiết.
Lục Tâm đưa ngón tay xuyên qua mái tóc mềm mại của Phàm Niệm Ngự, khóe miệng khẽ giơ lên, hơi thở của Phàm Niệm Ngự vang lên bên tai. Bởi vì vừa nãy cô đã động tay động chân phía trên bao ngừa thai rồi. Cô muốn mang thai máu mủ của Phàm thị, sinh con cho anh. Đây mới là kế sách thông minh nhất.
"Ừ a Niệm, anh thật giỏi, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút" Phụ nữ phóng túng, đàn ông thở gấp, vang lên trong \'phòng cho tổng thống\'.
Cả đêm không có cách nào trôi qua, bên kia hùng hùng hổ hổ, bên này vắng ngắt.
Lạc Anh nằm ở trên giường, trợn tròn mắt, trong đầu một nửa là cảnh tượng khi còn bé một nửa là chuyện đã xảy ra sau khi cô về nước. Hình ảnh kia làm cô đau lòng, cô sẽ không quên. Nghĩ tới thân thể cao quý thuần khiết của mình lại bị anh xâm phạm. Cái đã từng vô số lần chôn vùi trong cơ thể những phụ nữ kia lại đặt trong cơ thể cô thì cô càng đau lòng, hơn nữa là ghê tởm. Lạc Anh cô nhất định phải cao ngạo mà sống.
Cô hướng tới loại tình yêu đó, cô nhất định phải truy tìm. Đầu tiên là phải khiến Phàm Niệm Ngự thoát khỏi dây dưa cùng những thứ kia, cô nhất định chính là lời thề của anh. Cô muốn chứng minh cô không phải của mọi người, mà là của mình.
Lạc Anh từ từ nhắm mắt lại, tiến vào mộng đẹp. Trong đầu tất cả đều là những hình ảnh đã xảy ra rồi.
Ngày kế, Lạc Anh đi tới hiện trường đóng phim từ rất sớm, cô phải ráng sức mau sớm chụp tốt, sau đó trở về, cô đem toàn bộ tâm tư dự định dùng cho điện ảnh.
Lạc Anh, Phàm Niệm Ngự còn có Kiệt Thụy ngồi ở dưới cái ô nhìn Lục Tâm quay phim, có một chuyện Lạc Anh không thể không bội phục, kỹ thuật diễn của Lục Tâm đúng là hạng nhất.
"Đạo diễn, kỹ thuật diễn của Lục tiểu thư rất tốt, sau mấy bước chọn nhân vật thích hợp, tôi muốn mang đến lợi ích tốt nhất." Lạc Anh chuyên chú nhìn máy quay phim nói.
"Đúng vậy, danh tiếng của Lục Tâm rất lớn, dáng dấp lại đẹp. Rất nhiều người tìm cô ấy quay phim đấy." Đạo diễn nói theo Lạc Anh.
Lạc Anh khẽ cau mày, nhìn Lục Tâm một chút, sau đó như có điều suy nghĩ nói: "Mặc dù danh tiếng của Lục tiểu thư lớn, nhưng sớm muộn gì cũng là khách qua đường, nghe nói gần đây mới có một nữ học sinh hệ điện ảnh mới vừa tốt nghiệp tới, tôi gặp qua, cũng không tệ lắm, sau khi trở về ông tìm cô ấy, tự tôi nói chuyện với cô ấy." Lạc Anh mang theo một cái mũ cầm, trong tay cầm một chén nước nhìn máy quay phim quay chụp hình ảnh.
"Được ạ, Lạc tổng"
Phàm Niệm Ngự nâng cằm nhìn Lạc Anh, mắt hiện rõ quầng thâm, chắc hẳn tối hôm qua ngủ không ngon, Phàm Niệm Ngự liếc mắt suy nghĩ nhìn Kiệt Thụy một bên.
"Kiệt Thụy tiên sinh, hình như tối hôm qua Lạc Anh ngủ không ngon." Phàm Niệm Ngự liếc qua Kiệt Thụy thanh âm lạnh lùng.
Kiệt Thụy nhìn Phàm Niệm Ngự sau đó thở dài một tiếng nhìn Lạc Anh nói: "Ừ, bởi vì tối hôm qua cô ấy xuống một quyết định rất lớn. Tôi vẫn ủng hộ cô ấy."
Phàm Niệm Ngự nghe nói thì nhíu mày, nhìn Lạc Anh nhập đầu vào công việc, môi mỏng khẽ nâng lên đường cong.
"Cắt, hôm nay thế này thôi, mọi người cực khổ rồi!" Đạo diễn nói.
Hôm nay quay chụp rất thuận lợi, bởi vì đa phần Lục Tâm chỉ làm một lần. Lục Tâm vui vẻ đi tới chỗ Phàm Niệm Ngự, ngồi ở trên đùi anh.
"Niệm, em chụp được không, mệt quá!"
Phàm Niệm Ngự vỗ vỗ gương mặt của cô, trầm giọng nói: "Ừ, được"
Lạc Anh chúc qua quýt mấy câu, sau đó đi tới, lấy cái mũ xuống, bởi vì trời đã tối rồi. Lạc Anh liếc Phàm Niệm Ngự sau đó đưa tay nhỏ bé ra.
"Lục tiểu thư, chúc mừng cô, tất cả hình ảnh đều làm một lần là được, tiết kiệm không ít tài nguyên cho chúng tôi, về sau điện ảnh Lạc thị lớn mạnh có phần của cô không ai có thể hơn." Lạc Anh mang theo nụ cười chân thành nhìn Lục Tâm.
Lục Tâm hơi sững sờ, nhìn Lạc Anh cười, đưa tay ra.
"Nào có, cám ơn Lạc tổng ưu ái."
Lạc Anh thu hồi tay lại cười nhạt, sau đó vỗ vỗ tay nói: "Bởi vì kỹ thuật diễn tuyệt với của Lục tiểu thư nên hôm nay mọi người làm xong trước thời gian, chính vì thế tôi mời mọi người ăn cơm, dọn dẹp mau lên." Lạc Anh nói rất khuôn mẫu.
Lạc Anh nói xong nhất thời một mảnh hô to.
"A Lạc tổng vạn tuế."
"Kết thúc công việc rồi, Lạc tổng mời ăn bữa tiệc lớn."
Mấy nhân viên tổ diễn kịch vừa vui mừng kêu la vừa dọn dẹp.
Lạc Anh xoay thân thể lại lấy điện thoại ra.
"Quản lý, là tôi, Lạc Anh, chuẩn bị một gian phòng bao tốt nhất cùng thức ăn tốt nhất. 20\' sau chúng tôi sẽ trở về." Lạc Anh hướng về phía điện thoại nói.
Mấy nhân viên cùng diễn viên cũng tới cảm ơn Lạc Anh.
"Lạc tổng, cô thật sự là quá tốt, tôi quay phim nhiều như vậy cũng chưa từng gặp ông chủ như cô."
"Đúng vậy đó, chúng tôi thật cảm ơn ngài."
Lạc Anh vỗ vỗ bả vai hai cô gái.
"Nhân viên tốt đều cần ông chủ tốt, các người nỗ lực lao động khổ cực, lẽ ra nên có hồi báo, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Lục tiểu thư ấy, cô ấy là công thần, nếu như ngày mai một lần đã thông qua, vẫn là bữa tiệc lớn." Lạc Anh cười nói, nói xong cầm một bình nước lên rồi rời khỏi trường quay.
Kiệt Thụy rất bội phục nhìn Lạc Anh ngay sau đó theo sau, hô lớn: "Lạc Anh, em quả thực là thần tượng của anh. Chờ anh với