i trở lại vị trí của mình, nằm xuống đối diện hai người đang nhìn nhau, Kiệt Thụy cũng thuận thế nằm xuống, hai người mặt đối mặt, chặn lại đôi mắt u ám phía đối diện, nhưng Lạc Anh còn có thể cảm thấy rõ ràng lực xuyên thấu của ánh mắt, nó khiến cô khẩn trương.
Kiệt Thụy dĩ nhiên biết sau lưng của mình có thể cũng bị đốt thành tro rồi, nhưng cũng chỉ có thể gắng gượng, cầm tay Lạc Anh đặt ở eo mình, nếu làm vậy thì giống như thật hạ gục.
Kiệt Thụy mở trừng hai mắt nhìn cô, Lạc Anh dĩ nhiên hiểu, nhắm mắt lại cố gắng để mình đi vào cõi tiên, trấn an trái tim nhảy loạn của mình.
Đôi mắt Phàm Niệm Ngự khóa ở tay mềm mại đặt trên eo Kiệt Thụy, gương mặt càng âm u, môi mỏng mím chặt, làm cho người ta không đoán ra anh đang suy nghĩ gì?
Lục Tâm cảm thấy anh có cái gì không đúng, sau đó đưa ra tay nhỏ bé ra vuốt ve lồng ngực anh, chỉ mấy công lực lấy lòng người đàn ông có quyền thế. Mấy năm qua dựa vào công phu trên giường của mình mới ở lại bên cạnh anh, đạt được cũng là tốt nhất. Nếu như có thể gia nhập nhà họ Phàm, vậy sau này thật đúng là hô mưa gọi gió rồi, nghĩ tới đây khóe miệng kéo ra nụ cười. Khuôn mặt nhỏ dính vào lồng ngực của anh.
"Niệm, sao vậy, chẳng lẽ em làm không tốt sao?" Lục Tâm phát ra thanh âm truyền vào lỗ tai Lạc Anh.
Phàm Niệm Ngự khẽ hạ con ngươi, nâng gò má đỏ ửng của Lục Tâm lên, môi mỏng khêu gợi khẽ cong tạo ra nụ cười mị hoặc. Bàn tay hung hăng vuốt ve ngực sắp nặn ra của Lục Tâm. Chọc cô yêu kiều ra tiếng, cả thân thể cũng mềm nhũn. Người đàn ông này ở trên giường ấy chính là hung mãnh, có cảm giác chinh phục.
"Ừ, Niệm, không cần, còn có người, đợi đến khách sạn, em khiến anh**." Lục Tâm hô hấp có chút gấp rút, không thể không nói người đàn ông này làm cho người ta không có năng lực kháng cự.
Khóe miệng Phàm Niệm Ngự cười mị hoặc, bàn tay đưa đến phía sau của cô, nhẹ nhàng gảy lên, áo lót liền rớt xuống, bàn tay cầm cái mềm mại vân vê. Hai tay Lục Tâm vòng chắc trên cổ Phàm Niệm Ngự, thân thể đã mềm nhũn, sợ mình sẽ té xuống. Thủ đoạn ** của người đàn ông này không phải cao bình thường, là rất cao.
"Ừ Niệm, em, em thật khó chịu" Lục Tâm đem thân thể lại gần Phàm Niệm Ngự. Cô đã bị anh trêu chọc đến khổ sở rồi.
Bàn tay Phàm Niệm Ngự theo bắp đùi cô trượt vào bên trong. Tháo quần lót cuả cô ra, ôm lấy cô, vừa muốn nhắm ngay cự bá kêu gào của mình, từng tiếng thanh âm gây cười ở bên trong buồng máy bay truyền đến.
"Em gái à, anh hai chơi một chứ sao."
"Má ơi, chơi thật, em nói giỡn đấy?"
"Anh cứ tưởng thật"
( Tiểu phẩm, Tiểu Thẩm Dương )
Khuôn mặt Lạc Anh tức giận đỏ bừng, thật là không biết xấu hổ, còn có người muốn cái đó. Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh tức giận khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, mình cũng không dễ chịu, Lục Tâm kêu yêu kiều, để cho anh không tự chủ nghĩ tới đêm hôm đó.
Lạc Anh cầm hộp điều khiển ti vi mở ti vi lên, hơn nữa mở âm lượng to nhất, cầm ống nghe lên nhét vào lỗ tai của mình, nghe nhạc. Kiệt Thụy thấy thế cũng học theo.
"Mọi người, buông lỏng một chút đi, đây là tiểu phẩm tôi mua, cùng nhau buông lỏng một chút, lát nữa mọi người quay phim sẽ tốt, hơ khô thẻ tre (ví việc hoàn thành xong tác phẩm) Lạc Anh mời mọi người đi khách sạn ăn cơm chúc mừng." Thanh âm của Lạc Anh truyền đến ở bên trong buồng máy bay. Sau lưng một mảnh thổn thức, cùng tiếng cười vui. Chỉ có thái độ hai người không giống thế.
Lục Tâm cứng đờ nhìn chằm chằm Lạc Anh bị Kiệt Thụy ngăn ở trong ngực, cố tình vào lúc này. Cô hận, mình cũng sắp bị lửa thiêu rồi.
Phàm Niệm Ngự một tay nắm bó lớn, một cái tay khác vuốt ve nơi mềm mại của Lục Tâm, khóe miệng thủy chung treo nụ cười thản nhiên, loại cười như không cười. Những người còn lại cũng đều chăm chú nhìn tiểu phẩm, tiểu phẩm Đông Bắc rất nổi tiếng.
Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh, cho một ánh mắt em trùm sò. Lạc Anh nâng cằm lên, hoàn anh một cái, lo trước khỏi hoạ. Kể từ ngày đầu tiên về nước nhìn thấy trường hợp kích thích đó, cô tin tưởng người đàn ông kia ở địa phương nào cũng sẽ làm ra chuyện tình quá quắt, vì để ngừa ngộ nhỡ, cô chuẩn bị thủ đoạn, thật đúng là có công dụng.
Kiệt Thụy cùng Lạc Anh cười chiến thắng, sau đó nhắm mắt lại nghe nhạc buông lỏng, cảm giác toàn thắng thật là thoải mái.
Lục Tâm uất ức nằm ở trên người của Phàm Niệm Ngự, đôi môi cong, thanh âm mang theo mùi vị nũng nịu bất mãn nói.
"Niệm, anh xem kìa, em thấy cô ta cố ý, sao không cần máy bay của anh? Cô ta thật đáng ghét, hơn nữa máy bay này còn không có gian phòng. Xem ra Lạc thị thật không bằng Phàm thị." Thật ra thì cô nói sai rồi, Lạc Anh đã suy nghĩ, chính là vì phòng ngừa loại chuyện giống như mới vừa rồi nên mới chuẩn bị máy bay như vậy, đây là đồ cũ của Lạc thị, vốn có gian phòng dứt khoát bị cô phá hủy. Nhưng Phàm Niệm Ngự đối với ý định của cô, vẫn là nhất thanh nhị sở.
Phàm Niệm Ngự nâng khuôn mặt tức giận của Lục Tâm, bàn tay càng thêm không chút kiêng kỵ chạy ở trên người của cô. Thanh âm mang theo đầu độc.
"Yêu Tinh, lát nữa đến khách sạn sẽ thỏa mãn em."
Khuôn mặt Lục Tâm đỏ lên, sau đó ngoan ngoãn vùi ở trong ngực Phàm Niệm Ngự, tựa như một con mèo dịu ngoan, thật ra thì nói trắng ra họ thực sự chỉ là sủng vật anh nuôi, sủng vật có thể phát tiết mà thôi.
*
Máy bay yên ổn hạ xuống phi trường, một chiếc xe buýt dừng ở ngoài phi trường, đó là chuẩn bị cho tổ diễn kịch nhân duyên, về phần bốn bọn họ đương nhiên là phòng xe hào hoa rồi.
"Mời, Phàm tổng, Lục tiểu thư." Lạc Anh mở cửa xe rất rộng rãi nói.
Gương mặt Phàm Niệm Ngự đùa giỡn nhìn Lạc Anh ngồi vào trong xe. Lục Tâm bởi vì Lạc Anh khách khí càng thêm bày dáng vẻ, mặt kiêu ngạo đi vào. Lạc Anh cười lạnh nhạt.
"Thân ái, chúng ta cũng vào đi." Đương nhiên là chỉ Kiệt Thụy một bên xem náo nhiệt.
Kiệt Thụy đỡ Lạc Anh đi vào, sau đó mình cũng ngồi vào, bốn người ngồi đối mặt nhau. Lạc Anh có chút mệt mỏi, tay nhỏ bé xoa trán, Kiệt Thụy thấy thế, lông mày khẽ chau, đè đầu cô đặt ở trên vai của mình.
"Ngủ trước, đến anh gọi em."
Lạc Anh chỉ lay động lông mi, ngồi vào hướng bên cạnh anh, tựa vào bả vai Kiệt Thụy từ từ ngủ, đơn thuần là quan tâm, căn bản cũng không phải là tiết mục. Kiệt Thụy thương yêu Lạc Anh giống như là anh trai đối với em gái.
Kiệt Thụy vuốt khuôn mặt Lạc Anh, trẻ tuổi đảm nhiệm vị trí quan trọng như vậy, mấy ngày nay đều ở bên người cô, biết lượng công việc hàng ngày của cô, thật là đau lòng, nghĩ tới Lạc Anh vui tươi ở Anh quốc, một đôi tuấn lông mày chau thật chặt, hoàn toàn không để mắt đến hai người đối diện.
Lục Tâm nhìn hai người, cuối cùng nhìn Kiệt Thụy nói: "Kiệt Thụy thiếu gia, tôi nghe nói anh được coi như người Lạc thị, hai người đã yêu nhau như vậy, thế nào không lập thành hôn sự?"
Kiệt Thụy đem tóc rơi của Lạc Anh cài ra sau tai rồi hướng về phía Lục Tâm đối diện làm một thủ thế, đè thấp thanh âm của mình.
"Lần này tôi về Anh quốc sẽ nói với người nhà, chú Lạc và thím Giang đối xử rất tốt với tôi, tôi nên chăm sóc tốt con gái của bọn bọ, lại nói tôi với Lạc Anh có hơn mười năm tình cảm, chúng tôi nhất định sẽ ở cùng chỗ. Con đường trước kia tôi đi cùng cô ấy, con đường sau này tôi cũng sẽ đi cùng cô ấy."
Cuối cùng Kiệt Thụy nói ra lời thật tâm, bởi vì cô thân là em gái, sau này sẽ đi cùng cô, bởi vì quan hệ của bọn họ đã sớm thân thiết hơn anh em rồi.
Nghe vậy, lông mày Phàm Niệm Ngự nhíu nhíu, một đôi mắt chim ưng khóa trên người Lạc Anh đã ngủ, môi mỏng mím chặt. Nhưng nhìn cô giống như nhìn chằm chằm con mồi. Mặc kệ là ai, Lạc Anh cũng nhất định là của anh, từ lúc cô tồn tại trở đi, cô cũng chỉ có thể là vật dành riêng cho Phàm Niệm Ngự. Nghĩ tới đây môi mỏng khẽ giương lên. Một bàn tay to lười biếng gạt tóc rơi trên trán mình.
Chẳng qua là một động tác vô cùng lười biếng, ở trong mắt phụ nữ đều là đẹp trai. Cũng có chứa hấp dẫn trí mạng. Lục Tâm kéo cánh tay Phàm Niệm Ngự, đáy mắt đều là mê thích Phàm Niệm Ngự.
Kiệt Thụy liếc Phàm Niệm Ngự một cái, không thể không bội phục, người đàn ông này thật sự làm cho không người nào có thể kháng cự. Thật không biết Lạc Anh khiêu khích anh ta như thế, cuối cùng có thể bị tổn thương vô cùng nặng không? Nghĩ tới đây, anh không khỏi lo lắng cho Lạc Anh, nhìn Lạc Anh ngủ say, trong lòng thở dài. Cần gì chứ?
*
Đến khách sạn, Lạc Anh còn đang ngủ, sau đó liếc mắt nhìn hai người đối diện, thanh âm rất nhỏ: "Phàm tổng, Lục tiểu thư, hai người đi xuống trước đi."
Lục Tâm bĩu môi "Đi thôi, Niệm, chúng ta đi xuống trước."
Phàm Niệm Ngự liếc mắt nhìn Lạc Anh dọc theo đường đi đều ngủ rất say sưa, cuối cùng liếc Kiệt Thụy sau đó rất tự nhiên ưu nhã xuống xe, vừa xuống xe liền hấp dẫn không ít phụ nữ ở khách sạn, Lục Tâm kéo cánh tay Phàm Niệm Ngự, trên mặt mang vô cùng vinh quang, còn có khoe khoang.
Dọc theo đường đi hưởng thụ ánh mắt người khác, hâm mộ, ghen tỵ, còn có hận khiến Lục Tâm cảm giác thành tựu, cằm hất thật cao Phàm Niệm Ngự chỉ nhếch khóe miệng.
Kiệt Thụy ôm lấy Lạc Anh đi ra khỏi xe, đi tới khách sạn, bởi vì là một chiếc xe nguyên nhân sự xuất hiện của bọn họ cũng đưa tới không ít chú ý. Lạc Anh còn đang ngủ, nghe hò hét loạn lên chung quanh, không muốn mở mắt.
"Kiệt Thụy, đã tới chưa? Tôi ngủ bao lâu?" Lạc Anh tựa vào ngực Kiệt Thụy nói, buồn ngủ còn chưa tan.
Kiệt Thụy từ từ buông cô xuống, sau đó đi tới quầy khách sạn. Đây cũng là khách sạn của Lạc thị. Lạc Anh mơ mơ màng màng đi tới trước đài cầm mấy tấm thẻ mở cửa phòng, sau đó nhìn nhân viên tổ diễn kịch, ngáp một cái.
"Các người tới đây nhận thẻ."
Mấy người đều nhận thẻ mở cửa phòng rồi, chỉ còn sót bốn người bọn họ. Quản lý khách sạn đi tới bên người Lạc Anh, gương mặt nịnh hót.
"Lạc tổng, người xem có yêu cầu gì nữa không?"
Lạc Anh nhìn quản lý. "Không có, ông cứ bận việc của mình đi, không cần đặc biệt quan tâm tôi."
"Ách, được, còn gì phân phó lập tức gọi thuộc hạ." Quản lý lại nói.
"Đi đi" Lạc Anh phất phất tay. Sau đó nhìn ba người trước mắt.
"A, đúng rồi, quản lý, chuẩn bị hai gian phòng cho ‘tổng thống\', tôi và Phàm tổng mỗi người một gian." Lạc Anh phân phó.
Quản lý gật đầu, sau đó đến quầy lấy ra hai tấm thẻ mở cửa phòng đưa cho Lạc Anh. Lạc Anh nhận lấy, mình giữ một, một cái khác đưa cho Lục Tâm, Lục Tâm rất vui vẻ hào phóng.
Lạc Anh quan sát bộ dáng của cô ta, lạnh nhạt cười một tiếng, sau đó đi tới bên cạnh Kiệt Thụy, nện quả đấm lên cổ của mình.
"Kiệt Thụy, chúng ta trở về phòng đi, cổ em mỏi quá, đoán chừng là tư thế vừa rồi không đúng, lát nữa anh ấn giúp em." Nói xong vặn cổ của mình.
Kiệt Thụy kéo Lạc Anh đi về phía thang máy. Lục Tâm cũng lôi kéo Phàm Niệm Ngự đi tới cửa thang máy. Bởi vì là thang máy chuyên dụng nên bọn họ trở về phòng của mình rất nhanh. Vừa về tới gian phòng, Lạc Anh đã ném thân thể mình lên trên giường.
"Ai da, mẹ của tôi ơi, mệt chết đi được."
Kiệt Thụy cũng nằm trên thảm lông dưới đất, nhìn trần nhà, cuối cùng nghiêng đầu nhìn Lạc Anh trên giường.
"Lạc Anh này, chúng ta làm thế không tốt đâu. Kích thích anh ta như thế, ngộ nhỡ giết anh thì làm sao?"
Lạc Anh lật người, tay phải chống đầu mình, sau đó nhìn Kiệt Thụy, mắt trợn trắng.
"Lá gan nhỏ như vậy? Anh ấy không phải người ngu, dĩ nhiên biết thân phận của anh rồi, sẽ không tùy tiện