cửa có người đi vào, Giang Lệ Lệ cũng không rảnh để ý xem ai, vẫn chăm chú vào đồ ăn ngon trên bàn. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần đi vào, liền thấy cô đang cắm cúi ăn.
"Ngự, hai người đã tới a." Lạc trạch nhìn vợ chồng hai người kia nói, khóe miệng vẫn còn nụ cười hạnh phúc.
Phàm ngự cùng An Tuyết Thần nhìn nhau, cùng bước vào. Giang Lệ Lệ liếc nhìn một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, trong miệng đầy đồ ăn, chẳng có chút dáng vẻ thục nữ nào hết.
"Ưmh Tuyết Thần, ngự, hai người tới chơi” Giang Lệ Lệ hỏi bọn họ nhưng tay cũng không dưng động tác, vẫn liên tục đưa đồ ăn vào miệng.
An Tuyết Thần hơi giật mình, vừa nhìn vừa ngồi xuống bên cạnh Giang Lệ lệ.
"Trời ạ, Lệ Lệ, sao lại ăn nhiều như vậy.”
Giang Lệ lệ không rảnh trả lời cô, Dưới ánh nhìn chằm chằm, kinh ngạc của mọi người, cô ăn sạch cả khay đồ ăn, vuốt nhẹ cái bụng sắp phình ra vì no của mình, còn ợ một tiếng, khuôn mặt thỏa mãn, tựa lưng vào ghế salon.
Phàm ngự nhìn có chút kinh ngạc, vợ anh cũng không nhớ Lệ lệ có biểu hiện dọa người như vậy. Phàm Ngự liếc nhìn Lạc Trạch chỉ thấy anh bất đắc dĩ cười cười. Lạc Trạch nhìn Giang Lệ lệ dịu dàng nói.
"Ăn no chưa?"
"Ừ, no rồi. b6 Thật thoải mái a, cũng không buồn nôn nữa." Giang Lệ lệ nhắm mắt lại nói. Căn bản là quên mất sự tồn tại của hai người kia.
"Lệ Lệ, cậu quá dọa người rồi đó. Mình nghi ngờ có mang thai đôi cũng không tham ăn như vậy.” An Tuyết Thần nói.
Giang Lệ lệ chợt mở mắt ra, nhìn An Tuyết Thần hồi lâu mới lớn tiếng.
"A, Tuyết Thần, cậu tới lúc nào thế? Sao mình lại không biết?” Giang Lệ lệ kinh ngạc.
Nhất thời, trán ba người còn lại rơi xuống ba vạch đen. Miệng An Tuyết Thần giật giật, khóe mắt Lạc Trạch co quắp, lông mày Phàm Ngự cũng giật giật. Cô gái này là thần sao? Bọn họ tới đã nửa ngày, còn nói chuyện với cô thế mà cô ấy lại không biết.
Lạc trạch thở dài một cái, ôm cô lại, để cô ngồi trong lòng mình. So với lúc trước cũng nặng hơn nhiều, ăn nhiều như vậy, sao mà không nặng hơn chứ. Bằng không vừa rồi ăn đi đâu hết sao.
"Tới lâu rồi, em chỉ lo ăn.” Lời Lạc Trạch vừa có chút bất đắc dĩ lại nhiều hơn là yêu chiều.
Giang Lệ lệ khuôn mặt nhỏ đỏ lên, nhìn An Tuyết Thần, vô cùng xấu hổ.
"Hai người sao lại sang đây?”
An Tuyết Thần bất đắc dĩ, thở dài một tiếng, nắm tay Giang Lệ Lệ.
"Còn không phải là vì cậu mang thai sao? Bọn mình tới thăm cậu một chút. 9 Lại nói, Lạc Trạch có định cưới cậu hay không để mình còn tìm cho cậu một nhà khá giả đây.” An Tuyết Thần trừng mắt nhìn Lạc Trạch hung hăng nói.
Lạc trạch nghe vậy, sắc mặt cũng tối lại, kéo lấy bàn tay Giang Lệ lệ, sau đó bá đạo tuyên bố.
"Đây là cô gái của tôi, gả cho ai cũng là người của tôi. Không có cửa đâu.” Lạc Trạch ôm cứng lấy Giang Lệ Lệ trước ngực mình.
Phàm ngự ngồi ở trên ghế sa lon đối diện, nhìn Lạc Trạch, sau đó mở miệng nói.
"Còn mẹ cậu, định giải quyết thế nào?”
Giang Lệ lệ vừa nghe, ngước đầu nhìn Lạc Trạch. Người như mẹ anh đều là không thích cô. 83 Cô cũng muốn biết Lạc Trạch sẽ trả lời như thế nào.
Lạc trạch liếc nhìn vẻ mặt chờ mong của Giang Lệ lệ, nói.
"Bà ấy là bà ấy, tôi là tôi. 57 Tôi cưới ai, không tới lượt người khác hoa tay múa chân.” Lạc Trạch vừa vuốt tóc Giang Lệ Lệ vừa nói.
Mặc dù không nghe được anh nói rõ ràng có cưới cô hay không, nhưng những lời này của anh cũng khiến cô an tâm. b An Tuyết Thần có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Lạc Trạch, trực tiếp hỏi thẳng.
".Anh rốt cuộc là có cưới hay không? Vòng vo thế làm gì?” An Tuyết Thần không kiên nhẫn hỏi, chờ đợi thêm nữa thì chuyện đã nguội lạnh cả.(Trong cv có câu “đợi thêm thì dưa chuột cũng nguội lạnh rồi.” mình không biết làm thế nào cho sát ý cả. Theo mình hiểu chỗ này gần giống với câu “rèn sắt khi còn nóng” ấy. Chị An nghĩ chuyện c.Lệ có em bé còn đang nóng hổi thì giải quyết luôn vấn đề cưới hay không của a.Trạch, để lâu đêm dài lắm mộng. )
Lạc trạch nhìn Giang Lệ Lệ, nhẹ giọng.
"Em có muốn gả cho anh không?”
An Tuyết Thần muốn ngã luôn xuống đất, cái gì chứ, lại đẩy vấn đề cho người khác, hỏi phụ nữ có muốn gả cho anh ta hay không sao?
Giang Lệ lệ từ trong ngực anh, ngước lên, nặng nề nhìn anh một lát rồi mới nói.
"Nếu như anh vì trách nhiệm mà cưới em, em không cần. Em vẫn sẽ sinh đứa bé ra, anh không cần lo lắng. c Tuyết Thần từng khổ sở như thế nào, như em cũng không gọi là gì.” Giang Lệ Lệ nhàn nhạt nói, không muốn dùng đứa con trói buộc anh, cũng không muốn anh không yêu nhưng vẫn phải cưới cô.
Lạc trạch nghe Giang Lệ Lệ nói xong, sắc mặt trầm xuống, khó coi. Anh vốn muốn nói, chỉ cần cô muốn, anh sẽ lấy cô, vậy mà cô lại nói như vậy.
Lạc trạch vừa muốn phát giận thì Phàm Ngự đã lên tiếng.
"Đúng vậy. Trạch, hôn nhân phải trên cơ sở tình yêu. Nếu cậu không yêu cô ấy thì để cô ấy đi đi. Cô ấy cũng nói vẫn sẽ sinh đứa bé ra mà.” Phàm Ngự nhướng mày nhìn người anh em của mình, muốn biết cậu ta nghĩ thế nào.
Lạc trạch lạnh lùng liếc mắt nhìn Phàm Ngự, sau đó đứng lên xoay người muốn lên lầu.
"Tôi không buông, cô ấy đời này là người của tôi.” Nói xong bóng anh cũng mất dạng, để lại ba người ngồi nhìn nhau trong phòng khách.
Thật ra thì những lời này, đã nói rõ tất cả, chỉ là Lạc Trạch phản ứng chậm mà thôi. 9 Giang Lệ lệ nhìn chỗ ngoặt anh mất dạng trên cầu thang, chu môi, nắm lấy tấm thảm.
"Người nào a, choáng nha, anh ta muốn cưới, bà đây còn chưa nghĩ tới gả cho anh ta đâu.” Giang Lệ Lệ tức giận nói.
An Tuyết Thần liếc mắt nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự chỉ nhàn nhạt cười, nhún vai, sau đó mở miệng nói.
"Vợ à, chủ nhà không chào đón chúng ta, thôi thì chúng ta đi về thôi.” Phàm Ngự đi tới bên người An Tuyết Thần, ôm cô vào lòng.
An Tuyết Thần đưa tay ôm lấy anh, nhìn Giang Lệ Lệ.
"Lệ Lệ, mình về đây, mai lại tới thăm cậu.”
"Ừ, về đi. Lái xe cẩn thận.” Giang Lệ Lệ đáp
An Tuyết Thần liếc Giang Lệ Lệ một cái, sau đó cũng bị Phàm Ngự ôm đi. Giang Lệ Lệ tức giận nằm trên sô pha. Cô ăn no liền cảm thấy hơi mệt, nhắm mắt lại chẳng mấy chốc đã ngủ mất.
Trên lầu, Lạc Trạch tắm xong, nằm trên giường chờ Giang Lệ Lệ. a Sắp qua một canh giờ vẫn không thấy cô đâu, anh bắt đầu có chút đứng ngồi không yên. Khẽ vò đầu mình, mặc lại áo choàng tắm sau đó anh bước vội ra khỏi phòng, đi xuống dưới lầu.
Lạc trạch nhìn Giang Lệ lệ nằm trên sô pha, liền muốn nổi giận, lại thấy cô ngủ say bao nhiêu tức giận liền tan biến cả, bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, nghe tiếng cô thở đều đều. Sau đó anh thở dài một tiếng, bế lấy cô, đi lên lầu.
Lạc trạch đặt cô nằm ở trên giường lớn, nhìn cô, vuốt ve bụng của cô, sau đó nhẹ giọng nói.
"Anh phải làm gì với em bây giờ. f Cái gì anh cũng đã nói rồi, còn chưa rõ ràng hay sao?”
Lạc trạch nhìn cô gái đang ngủ trên giường, chính mình cũng nằm xuống, ôm lấy cô cùng nhau chìm vào giấc ngủ. Cả nhà ba người cùng ôm nhau ngủ trên chiếc giường lớn.
Giac ngủ này vô cùng thoải mái. a Lạc Trạch tỉnh lại, nhìn cô gái nhỏ nằm trong ngực mình, khóe miệng giương lên, đem cánh tay vòng chắc eo cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dán sát vòm ngực anh, thỉnh thoảng lại cọ cọ vài cái.
Lạc trạch tiểu huynh đệ cũng nổi phản ứng, đã đem chăn chống lên một cái ô. Anh nhìn “kẻ đầu sỏ”, khẽ lầm bầm một tiếng, sau đó dịch người xuống giường. 8 Cái anh cần bây giờ là đi tắm nước lạnh, dập lửa trong lòng xuống.
Giang Lệ lệ không có vòng ôm ấm áp quen thuộc cũng rất nhanh tỉnh lại, việc đầu tiên muốn làm là đi vệ sinh. eb Cô mơ màng bước về phía phòng tắm, đẩy cửa ra, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, đôi mắt ngái ngủ cũng dần thanh tỉnh lại, mắt trợn to, miệng cũng há ra như chữ O.
"Thế nào? Có hài lòng với thứ em nhìn thấy không?” Lạc Trạch nhìn bộ dạng cô, không nhịn được trêu chọc, vừa nói vừa xoay người lại đối diện cô. c Sau đó còn từ từ vuốt lên xuống **, lúc nãy đã mềm xuống, cô đột nhiên bước vào lại lần nữa đứng thẳng.
Giang Lệ lệ nhìn lạc trạch, vòi hoa sen vẫn còn ở phun nước xuống, theo dáng người hoàn mĩ của anh chảy xuôi xuống. 1Bắp thịt cường tráng, làn da màu lúa mì khỏe mạnh, cơ bụng 6 múi, không một chút mỡ thừa. Xuống thêm chút nữa..
"A giở trò lưu manh." Giang Lệ lệ che hai mắt của mình, chừa lại một cái khe hở nhìn lạc trạch hét lên. Thứ gì đó đã cứng rắn.
Lạc trạch nhìn Giang Lệ lệ, khóe miệng khẽ câu, sau đó tà tứ nói.
"Anh giở trò lưu manh? Anh đang tắm em đột nhiên xông vào. Hai chúng ta rốt cuộc ai lưu manh đây?” Lạc Trạch híp mắt nhìn Giang Lệ Lệ nói.
Giang Lệ lệ suy nghĩ một chút, phát hiện anh nói đúng, cũng xoay người lại, phản kháng: “Vậy sao anh tắm mà không khóa cửa?”
"Anh ở nhà mình, ở trong phòng mình, sao lại phải khóa cửa?” Lạc Trạch nhàn nhạt nói, nhìn bóng lưng cô, anh càng khát vọng muốn cô.
Yết hầu khẽ động, anh từ từ đi qua, từ phía sau ôm lấy cô, lại dẫn cô quay lại phòng tắm, đóng cửa lại.
"A, Lạc Trạch, anh, anh làm gì đó? Tôi đang mang thai đấy.” Giang Lệ Lệ hai tay chống vào lồng ngực anh nhắc nhở.
Lạc trạch đè sát cô vào tường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thật muốn cắn một miếng. d Trán anh kề sát lên trán cô, hô hấp có chút gấp gáp, khuôn mặt ẩn nhẫn.
"Lệ Lệ, giúp anh một chút đi. 4 Anh khó chịu quá, sắp nổ tung mất.” Lạc Trạch nhẫn nại nhìn Giang Lệ Lệ, thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn nhẹ lên mặt cô.
Giang Lệ lệ khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt đỏ lựng lên, cô hiểu anh có ý gì. 6Cô liếc nhìn anh rồi lại cúi xuống, nói nhỏ.
"Nhưng, tôi có bảo bảo.”
Lạc trạch cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt vào cự bá đã sớm đứng thẳng của mình. c Giang Lệ Lệ giật mình, muốn rút tay lại lại bị anh nắm chặt.
"Ngoan, giúp anh đi." Lạc trạch thanh âm khàn khàn tối tăm. Tràn đầy tư vị ** .
Giang Lệ lệ một khuôn mặt nhỏ nhắn đã không thể đỏ thêm nữa, đành mặc kệ bàn tay Lạc Trạch nắm lấy tay mình vuốt lên xuống ** của anh.
Lạc trạch chôn đầu vào cần cổ thơm ngát của cô, hô hấp dồn dập. b7 Anh cầm tay cô vuốt lên xuống liên tục, đột nhiên tăng tốc độ, mặt vẫn chôn trên bờ vai cô, gầm nhẹ một tiếng, phóng thích ra ngoài.
Khi Lạc trạch dừng lại, khuôn mặt Giang Lệ lệ đã đỏ rực lên, bàn tay cũng mỏi nhừ, cảm thấy có thứ gì đó nhờn nhờn dính dính trong lòng bàn tay mình.
"Nhưng, vậy là, vậy là …xong rồi đúng không?” Giang Lệ Lệ ngượng ngùng.
Giang Lệ lệ khẽ đẩy đẩy anh. Lạc Trạch đang gục đầu xuống cổ cô ngẩng lên nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô. 9 Anh vuốt ve mặt cô, thanh âm trầm thấp cuốn hút.
"Bảo bối, mấy ngày này đành làm khó em vậy. 7 Đợi lúc nào em tốt lên, nhất định anh sẽ phục vụ em thật tốt.”
Giang Lệ lệ đẩy anh ra, tới bồn rửa, rửa sạch tay, cũng không muốn cùng anh nói những lời vô nghĩa này.
"Đi ra ngoài, tôi muốn dùng phòng tắm." Giang Lệ lệ vừa rửa tay vừa nói, vẫn có chút tức giận.
Lạc trạch nhìn Giang Lệ lệ tức giận, nhún nhún vai, cầm khăn lông ra khỏi nhà tắm. fc Không thể không thừa nhận, đôi bàn tay nhỏ bé của cô cũng khiến anh vô cùng thoải mái, cho dù không kết hợp với cô anh vẫn cảm thấy rất sảng khoái.
Giang Lệ lệ tức giận, đóng sập cửa. Cứ nghe tiếng đóng cửa này liền biết tâm tình cô lúc này. e Giang Lệ Lệ ngồi trên bồn cầu, nhìn xuống tay phải của mình, vừa rồi kịch liệt như vậy, cô tưởng sắp chết r