, ở khắp Trung Quốc này, mỗi chỗ dừng chân đều có tài sản nhất định.”
Hôm nay Giang Lệ lệ đã được kiểm chứng. 0 Ngay lúc đầu cô đã biết Lạc Trạch là người có tiền, nhưng nhiều ít ra sao thì cô thật sự không rõ.
"Đừng nghĩ nữa, tiền của anh chính là nhiều tới không đếm được đó. Đời này em muốn đeo vàng đội bạc gì cũng không thành vấn đề đâu.” (“Đời này” rồi đó). Thanh âm trầm thấp của Lạc Trạch truyền vào tai Giang Lệ Lệ, kéo những suy nghĩ của cô trở lại, lúc này cô mới phát hiện, mình đã ở trong thang máy rồi. Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch, cũng không quá ngạc nhiên sao anh lại biết cô đang nghĩ gì. Bởi Phàm Ngự đã từng nói, cái người phúc hắc này chỉ kém có chuyên gia thôi. Thật choáng nha, lại thật buồn bực. Như vậy chẳng phải là lột trần để cho người ta nhìn thấu tận tim mình sao? Nude sao?
Lạc trạch nhìn Giang Lệ Lệ đang kinh ngạc, trong lòng thấy vô cùng thoải mái. Hai người ra khỏi thang máy, lại được một nhóm thuộc hạ nghênh đón cùng người quản lý khách sạn.
Giang Lệ lệ đi vào phòng, sau đó vô lực nằm ở trên giường, thật là mệt chết cô. Cô nhắm mắt lại, không lâu sau liền ngủ thiếp đi. Tới lúc Lạc Trạch nói chuyện xong quay lại đã thấy cô ngủ say. Lạc Trạch tới bên giường, ngồi xuống, bàn tay ấm áp vuốt ve gò má của cô. 4e Thật là mệt cho cô rồi.
Lạc trạch đi vào phòng tắm, tắm rửa, sau đó bỏ điện thoại ra, mở máy tính, nhìn vào hình ảnh sòng bạc, môi mỏng mím chặt lại, lắc lắc ly rượu trong tay.
Bảy giờ tối, Giang Lệ lệ tỉnh dậy, trở mình qua lại, mở mắt ra không nhìn gì đã thấy ngay cốc nước trái cây ở trên tủ đầu giường, liền cầm lấy uống ừng ực từng ngụm lớn.
"Đó là của anh." Tiếng Lạc trạch truyền tới.
Giang Lệ lệ quay mặt lại nhìn vẻ mặt đùa giỡn của anh. c Nhìn chằm chằm xuống chăn mền, cô cau chặt đôi mày thanh tú, mái tóc dài lộn xộn, lại nhìn tới Lạc Trạch bên bàn rượu đỏ, sau đó lạnh lùng nói.
"A, vậy sao? Tôi không cố ý."
Lạc trạch khóe miệng khẽ cong lên, nhàn nhạt mở miệng: “Chuẩn bị một chút đi, lát nữa đi cùng anh tới một nơi.”
Giang Lệ lệ nghi hoặc nhìn Lạc Trạch hỏi : "Đi đâu?"
"Đi thì biết, em sang phòng bên cạnh, sửa soạn xong quay lại đây, chỉ có nửa giờ thôi, nhanh lên một chút.” Thanh âm lạnh nhạt của Lạc Trạch truyền vào tai cô giống như là đang ra lệnh.
Phòng bên cạnh? Mặc dù cô rất muốn hỏi, nhưng gương mặt đẹp trai đáng đánh kia đang biểu thị rõ ràng, không cần nói nhảm, nhanh làm theo lời anh. d Nhưng có một việc cô không thể không lên tiếng.
Giang Lệ lệ trừng mắt liếc anh một cái rồi mới ra khỏi phòng. Ra khỏi phòng, liền gõ cửa phòng bên phải đối diện. 3e Một cô gái ra mở cửa, thật sự rất đẹp.
"À, là Lạc Trạch bảo tôi tới.” Giang Lệ Lệ thành thật nói. 0 Cô gái vừa nghe liền vội kéo cô vào phòng.
"Sư phụ, bạn gái Lạc tổng tới rồi, có phải hay không bắt đầu luôn?"
Một người nam không ra nam nữ không ra nữ đi tới, nhìn lên nhìn xuống đánh giá, lại khẽ gật đầu, Giang Lệ Lệ bị “soi” có chút bực mình, liền mở miệng.
"Lạc trạch nói, các người chỉ có nửa giờ thôi.”
Người kia vừa nghe liền gật đầu, sau đó mới mở to mắt, kêu to: “Sao cô không nói sớm. 4c Chuẩn bị tạo hình.”
Giang Lệ lệ lập tức giống như búp bê mặc kệ họ tạo hình rồi trang điểm. Nửa giờ liền trang điểm thật đẹp, chuẩn bị xong cả kiểu tóc, cô có chút nghi ngờ.
Dạ phục màu tím ôm trọn vóc người hoàn mỹ của cô. de Màu tím khiến cô như biến thành một nữ thần, vừa thần bí lại trang nhã mà vẫn không mất đi vẻ mê người cùng phong thái xinh đẹp. Mái tóc quăn dài quyến rũ thả rơi xuống ngang hông cô. 73 Mọi nơi đều hoàn hảo, vô cùng quyến rũ, như chứa lực hấp dẫn trí mạng.
Mấy người thợ trang điểm, luống cuống sửa sang cho cô, tới lúc hoàn thiện cũng không nhịn được giật mình. Thật là quá đẹp, dáng vẻ thướt tha mềm mại, lại vô cùng kiều mị.
Giang Lệ lệ mở mắt , nhìn mình trong gương, trong nháy mắt cũng mở thật to mắt. 40 Qúa táo bạo rồi. ca Liền biến cô thành bộ dạng yêu mị như hồ ly tinh thế này. Váy tím cổ chữ V, trước hở, sau cũng phơi trọn cả tấm lưng trần, ôm trọn thân mình cô vô cùng quyến rũ. de Nhìn xuống, trước rốn lại còn đính một viên kim cương màu đỏ nữa, đây là ** trắng trợn quyến rũ mà. Chính cô nhìn cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng, cả nhà thiết kế cũng đang nhìn tới ngây người.
"Bảo vật a, thật là quá đẹp. Đây chính là tạo hình thành công nhất trong đời tôi đó. 49 Tiểu thư, cô mau đi cho Lạc tổng xem một chút, thời gian cũng không còn nhiều.” Nhà thiết kế tự hào nói.
"Có phải quá diêm dúa rồi không, hơi lộ liễu quá.” Giang Lệ Lệ vẫn có chút không thích ứng được.
"Sẽ không, bộ dáng này của cô, khẳng định khiến Lạc tổng cũng phải cúi mình dưới váy cô.” Nhà thiết kế khích lệ.
Giang Lệ lệ nghe xong lời này, trong lòng liền nảy ra một ý tưởng, sau đó thản nhiên cười, nụ cười này không vội vàng cũng đã làm điên đảo mọi người. 10 Thật là đẹp, dùng từ “đẹp” cũng không đủ được.
"Được rồi, cám ơn, tôi đi ra ngoài trước." Giang Lệ lệ cầm lấy túi nhỏ màu trắng đi cùng bộ váy, phía trên còn thêu mấy đóa Mạn đà la.
Giang Lệ lệ mở cửa phòng, liền trông thấy Lạc Trạch đã ăn mặc chỉnh tề. c Cô hít sâu một hơi, khóe miệng cong lên thành một nụ cười yêu mị, chầm chậm đi về phía anh, cũng không chỉ có mình anh mà còn mấy người áo đen ban nãy nữa, cũng giống anh, ăn mặc chỉnh tề. 8 Nghe tiếng giày cao gót, mọi người quay lại phía cô, Lạc Trạch cũng ưu nhã quay người nhìn lại.
Trong khoảnh khắc xoay người, máu trong người anh như đông cứng lại. 53 Đôi ưng mâu híp lại, con ngươi cũng co rút lại, nhìn chằm chằm vào cô gái đang đi tới. 8 Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ, cô là tới quyến rũ đàn ông sao? Ăn mặc thành như vậy, đến anh cũng sửng sốt, cô gái này thật khiến người ta hít thở không thông mà. Chỉ cần ở khoảng cách này nhìn thấy cô, thân thể liền đã nổi lên phản ứng. 8 Nếu không phải còn ít thời gian, anh nhất định phải trừng phạt cô ngày tại đây.
Mấy gã đàn ông phía sau cũng đang đánh giá. Bọn họ đi theo Lạc Trạch, tự thấy đã gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp, ngay cả ngôi sao lớn cũng từng ngủ cùng, nhưng cô gái trước mặt này đã khiến bọn họ đều nhiệt huyết sôi trào.
Lạc trạch tuấn mi cau chặt lại, đôi con ngươi lạnh lẽo, sắc bén đảo qua, mấy gã đàn ông trong nháy mắt liền luống cuống, vội vàng cúi đầu không dám nhìn Giang Lệ Lệ nữa. Ngược lại, Giang Lệ Lệ lại rất hài lòng, tiến tới sát bên Lạc Trạch, đưa tay vòng lên cổ anh, thản nhiên cười, thanh âm mềm mại: “Như thế nào? Được không?”
Trong nháy mắt, đôi con ngươi đen chuyển sang u ám, khóe miệng Lạc Trạch khẽ cong lên, ôm cô vào trong ngực, như thế nào so với không mặc quần áo càng khiến người ta muốn ngừng mà ngừng không được.
"Em nói thử xem?” Tiếng Lạc Trạch khàn khàn, trầm thấp. 68 Anh ôm cô sát vào ngực để chính cô cảm thụ nó, đã vì cô mà động tình, vì cô mà cứng rắn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Lệ lệ liền đỏ lên, khóe miệng cười càng thêm quyến rũ, giống như cố tình hấp dẫn anh vậy. Cô khẽ xoay người, cách lớp vải quần Tây, nắm lấy cự long của anh.
"Ừ, em cảm nhận được nó."
Lạc trạch Ưng Mâu híp chặt, không nghĩ tới cô to gan như vậy, dám trêu đùa anh, không thể không nói, chỉ cách lớp vải vừa rồi anh thiếu chút thì hộc máu. 0 Cô gái này có bản lĩnh khiến tất cả đàn ông điên cuồng. 60 Lạc Trạch nâng cằm cô lên, đôi con ngươi u ám, nhàn nhạt mở miệng.
"Cô gái, vì em đã châm lửa nên sẽ phải trả giá đắt đó.”
Giang Lệ lệ ngược lại cười duyên ra tiếng, sau đó nhón đôi chân nhỏ, hôn lên cánh môi lạnh lẽo của anh, còn nghịch ngợm dùng cái lưỡi mềm mại thơm tho đảo qua, sau đó lại nhanh chóng rời đi. Sắc mặt Lạc Trạch có chút thay đổi, dường như có chút hồng.
Lạc trạch nhìn cô gái to gan bên cạnh, đôi ưng mâu sắc bén thay đổi, tràn ngập **, thật muốn cô, nhưng là không thể được. Lạc Trạch dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn cô, Giang Lệ Lệ chẳng những không sợ, lại còn cười tươi hơn.
Lạc trạch không cho cô cơ hội đứng lại đốt lửa, mau chóng ôm cô đi vào thang máy riêng của mình, thanh âm có chút gấp gáp.
"Xuống lầu chờ tôi."
Giang Lệ lệ thầm nói không tốt, nhưng lập tức đã bị anh ôm tiến vào thang máy. a4 Lạc Trạch hung hăng đem cô đè sát vào thành thang máy, một đôi tròng mắt đen bị ** chiếm lấy. Vào trong thang máy, anh lấy điện thoại ra.
"Đóng thang máy lại, ngay bây giờ.”
Giang Lệ lệ luống cuống, ánh mắt chuyển sang sợ hãi. e Cô bắt đầu kháng cự lại anh. Gương mặt cảnh giác âm thanh run rẩy nói: "Chớ làm loạn, thời gian không đủ."
Lạc trạch nâng khuôn mặt nhỏ đang hoảng hốt của cô lên, anh lại thích như vậy, cô gái nhỏ, khóe miệng cong lên, tà mị cười.
“Thế nào? Tại đây mấy lần đây, cô gái, em là ở Hỏa diệm sơn đùa với lửa, tính thiêu chết người sao? Phải không?” Nói xong, liền ôm lấy eo cô, để cho hai chân dài trắng noãn của cô kẹp lấy hông anh, bàn tay cũng rất nhanh đưa ** đã sớm kêu gào, đột nhiên đâm vào.
"Ừ a" Giang Lệ lệ không nhịn được kêu ra tiếng.
"Cô gái, đáng chết, nhớ tối nay theo sát bên anh, nếu để người khác nhìn trộm em, anh sẽ cho em biết hậu quả.” Anh vừa nói vừa đẩy nhanh tốc độ, nhìn con số đang giảm dần.
Lạc trạch đem anh gương mặt tuấn tú chôn ở cần cổ khiêu gợi của cô, gầm nhẹ một tiếng, mầm mống nóng rực đều phun trào trong cơ thể Giang Lệ lệ.
Lạc trạch phóng ra chính mình, lấy trong túi một chiếc khăn tay, thay cô dọn dẹp ** đang chảy xuống, lại dùng ngón đưa vào, lung tung quấy nhiễu, đem theo một chút **, sau đó mới dùng khăn lau chùi ngón tay mình.
Giang Lệ lệ căm tức nhìn anh, tình huống như thế cũng có thể. Bởi vì vừa trải qua hoan ái, khuôn mặt vốn quyến rũ lại thêm ửng hồng, càng lộ ra vẻ mê người.
"Lạc trạch, anh khốn kiếp." Giang Lệ lệ đứng thẳng mình, nghiến răng nghiến lợi nói.
Lạc trạch đưa tay ném khăn vào thùng rác, khóe môi nhếch lên cười hả hê, âm thanh khàn khàn nói: "Không cần cố khiêu khích anh, phụ nữ khiêu chiến với đàn ông, người được vĩnh viễn là đàn ông.”
Giang Lệ lệ một đôi mắt đẹp đã sắp phun ra lửa, nhưng Lạc Trạch lại vô cùng thỏa mãn. 6 Thật là một cô gái đẹp. a Nhìn thang máy sắp tới tầng một, anh liền ôm lấy cô chuẩn bị bước ra.
Leng keng ——
Lạc trạch ôm Giang Lệ lệ ra ngoài, mấy gã đàn ông chỉ liếc một cái liền hiểu chuyện vừa xảy ra kịch liệt thế nào, không thể không bội phục Thiếu chủ của mình.
"Đi"
"Vâng"
Lạc trạch ôm Giang Lệ lệ lên một chiếc xe xa xỉ, vừa lên xe, Giang Lệ lệ liền ngồi cách Lạc Trạch một khoảng xa, còn đang tức giận chuyện vừa rồi.
Lạc trạch nhìn cô có vẻ tức giận, không khỏi bật cười. Anh nhỏ giọng nói: "Cô gái, tốt nhất đàng hoàng một chút, đừng có tức giận, anh không ngại yêu em thêm một lần ở đây đâu. Tới đây.”
Mặc dù là lời nói có ý cảnh cáo ..., nhưng lại vô cùng bất đắc dĩ, lại hàm chứa chút cưng chiều. 6 Giang Lệ Lệ còn chưa thèm để ý tới anh, tựa đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bĩu môi. a Nhìn cô lúc này và lúc trước, là hai kiểu quyến rũ khác nhau. 9e Trong lòng Lạc Trạch như mềm nhũn, đưa tay kéo cô sát lại, thanh âm vừa sủng ái, vừa dụ dỗ.
"Được rồi, là em chọc giận anh mà, không phải sao?” Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ, nhẹ nhàng nói, đáy mắt cũng dâng lên một mảnh dịu dàng. e L