t mỏi.” Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch đang từ từ đứng dậy. Thật đúng là người đàn ông cực phẩm mà, ngay cả đứng dậy cũng ưu nhã thế kia. Trời ơi, công bằng ở đâu đây?
Lạc trạch vuốt vuốt lại cổ áo đã bị Giang Lệ Lệ làm nhàu, liếc cô một cái: “Rất đói sao?”
Giang Lệ lệ gật đầu một cái, vừa nói đói, bụng cũng không khách khí mà vang lên.
"Cho nên mới xảy ra một màn bi kịch vừa rồi.”
Giang Lệ lệ vừa nghe, khuôn mặt nhỏ lập tức lại đỏ lên, sau đó cúi đầu, lầm bầm nói nhỏ: “Đúng vậy, đầu óc cũng choáng váng, liền làm ra trò hề vừa rồi. Anh cũng đừng nói nữa, em đang muốn kiếm cái hố nào đó để chui vào rồi.”
Lạc trạch nhìn Giang Lệ Lệ đang trưng ra vẻ mặt bị coi thường kia, anh chậm rãi cởi quần áo của mình, từng thứ từng thứ một, lộ ra thân hình cường tráng cùng làn da màu lúa mì khỏe mạnh.
Giang Lệ lệ đỏ mặt, quay đầu sang chỗ khác, không dám nhìn thân hình hoàn mỹ của anh. 0 Lạc Trạch liếc cô một cái, khóe miệng cong lên, tới lúc chỉ còn lại một chiếc quần nhỏ trên người mới chậm rãi đi vào phòng tắm.
Nghe tiếng đóng cửa, lúc này Giang Lệ Lệ mới dám quay mặt lại, thở ra một hơi dài. Cô liếc nhìn cửa phòng tắm đang đóng chặt, nhớ ra mình đang rất đói thì nghe có tiếng gõ cửa.
Thùng thùng ——
"Vào đi"
Thím Lưu bê một cái khay đi vào, là bữa tối vừa chuẩn bị xong. Giang Lệ Lệ vừa nhìn, hai mắt liền sáng lên, nuốt nước miếng.
Thím Lưu nhìn dáng vẻ của Giang Lệ lệ, nói: “Tiểu thư, đây là thiếu gia dặn chuẩn bị cho cô. Cậu ấy nói tối qua cô mệt muốn chết rồi, phải bồi bổ một chút.”
Lúc đầu còn thấy ấm áp, nghe thêm câu cuối trong lòng cô lại thấy không được tự nhiên, khuôn mặt đỏ lên: “Được, tôi biết rồi.”
Thím Lưu nhìn khuôn mặt phiếm hồng của Giang Lệ Lệ, hơi mỉm cười, rời khỏi phòng. 68 Giang Lệ Lệ nghe tiếng đóng cửa, liền vội vàng bắt đầu ăn, thật là đói đến không chịu nổi nữa rồi.
Mấy phút sau, Giang Lệ Lệ đã mau chóng tiêu diệt hết chỗ đồ ăn thím Lưu mới mang tới. Cô ăn uống no nê liền nằm dài trên giường, đưa tay vuốt bụng.
Lạc trạch lau mái tóc ướt, dựa vào cạnh cửa nhà tắm nhìn bộ dạng thỏa mãn của Giang Lệ Lệ, khóe miệng nhếch lên, chậm rãi bước tới.
Giang Lệ lệ ăn no, đang nhắm mắt dưỡng thần, vừa mở mắt liền giật mình nhìn thấy gương mặt tà mị tuấn tú đang ở phía trên. Cô giật mình, liền nhớ tới những chuyện vừa xảy ra.
Lạc trạch nhớ tới bộ dạng vội vã bỏ chạy vừa rồi của cô, may mà đập đầu nhưng không u thành một cục. 8e Anh ngồi xuống bên cạnh giường, nhìn khay đồ ăn đã bị ăn sạch sẽ.
"Em ăn hết chỗ này?” Lạc Trạch trêu cô.
Giang Lệ lệ liếc mắt nhìn chút đồ ăn còn sót lại, sau đó nhìn lên trần nhà: “Ừ, đã ăn rất nhiều.”
Lạc trạch liếc mắt nhìn Giang Lệ lệ, khóe miệng lại hiện lên nụ cười xấu xa, tung người lên, ngay phía trên Giang Lệ Lệ, trên miệng vẫn mang theo ý cười mê hoặc lòng người.
Giang Lệ lệ nuốt nước miếng nhìn vẻ mặt xấu xa của Lạc Trạch.
"Làm, làm cái gì?"
Lạc trạch duỗi ngón tay thay cô lau lau vết dầu còn dính lại bên khóe miệng cô, thanh âm trầm thấp, mập mờ.
"Cho em ăn no rồi, hiện tại có phải hay không tới lượt anh?”
Giang Lệ lệ, bị hù dọa rồi.
"Không, đừng mà, em thực sự rất mệt mỏi. a Dĩ nhiên Giang Lệ Lệ hiểu anh có ý gì. Cô thật muốn đưa anh tới “phòng nghiên cứu”, xem rốt cuộc sao lại tinh lực dồi dào tới vậy.
Gương mặt Lạc trạch **, nhìn xuống cổ áo màu hồng của cô là một vùng da thịt trắng nõn, còn có hai nụ hoa đứng thẳng, cách một lớp viền tơ ở áo mà như ẩn như hiện.”
Ánh mắt Lạc trạch dần trở nên u ám, yết hầu trượt lên xuống.
"Em trời sinh chính là để tới quyến rũ anh mà.” Vừa nói xong tay cũng liền vung xuống, trong nháy mắt váy ngủ bị xé tan tành thành mấy mảnh. 5 Giang Lệ Lệ trong lòng ảo não, không biết vì chuyện này mà đã hỏng bao nhiêu bộ quần áo rồi. 0 Có tiền thật là tốt mà.
"Ưmh"
Cũng không chờ Giang Lệ Lệ lên tiếng, Lạc Trạch đã dùng môi mình ngăn cô lại. Giang Lệ Lệ bi phẫn trong lòng. d Đúng là đồ ngựa đực.
Đại chiến thịt người lại bắt đầu .
Ngày hôm sau, sáng sớm, khi tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu tới trái tim, bạn sẽ quên hết những phiền não của ngày hôm qua. Một ngày mới, một khởi đầu mới. Những ước mơ, khát vọng sâu kín trong lòng sẽ cất cánh bay xa. Khi ánh ban mai mang tới những luồng sáng tươi mới, bạn sẽ hiểu được rằng, muốn sống, phải thật kiên cường. ba Một ngày mới, một khởi đầu mới.
Giang Lệ lệ mông lung mở mắt, phát hiện bên cạnh đã sớm trống trơn. Cô mặc quần áo, bước tới bên cửa sổ. Trời âm u, gió hơi lạnh tràn vào phòng khiến không khí cũng trở nên u ám, lạnh lẽo. Mùa thu tới rồi.
Cũng vẫn khoảng vườn ấy, cùng một thời gian, nhưng không còn người đến, người đi. Con người là loài động vật thay đổi, khi trời lạnh sẽ di chuyển, chỉ có cây cỏ trong vườn không biết nóng lạnh, sẽ vẫn ở yên chỗ cũ. Cây hoa hồng trước cửa sổ vẫn nở hoa, thảm cỏ vẫn xanh mướt nhưng trên cây hòe, lá đã chuyển vàng nhiều. 9Không biết từ đâu vọng tới vài tiếng chim hót khiến trong vườn càng vắng lạnh, yên tĩnh. 9 Cô an tĩnh đứng trước cửa sổ, thưởng thức cảnh vật ngoài cửa sổ.
"Đã vào thu rồi. Thời tiết cũng mát mẻ hơn.” Giang Lệ Lệ đứng bên cửa sổ tự nhủ.
Giang Lệ lệ nhìn về bàn trang điểm, phía trên có chặn một tờ giấy.
“Lúc nào dậy thì tới công ty.”
Giang Lệ lệ nhìn tờ giấy sau đó ném vào sọt rác, trong miệng lẩm bẩm: "Ra lệnh sao, tôi xin phép tối nay mới tới luôn.”
Giang Lệ lệ ăn xong bữa sáng, liền đi tập yoga, lại thảnh thơi uống trà. 4 Sau khi nhìn đồng hồ thấy đã gần trưa, mới đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Thím Lưu nhìn Giang Lệ Lệ, lại nghĩ tới Lạc Trạch vừa gọi điện về hỏi cô ấy đang làm gì. Bà trả lời đúng sự thực nhưng lại cứ có cảm giác có chỗ nào đó không đúng.
Giang Lệ lệ vô cùng xinh đẹp, bước vào thang máy chuyên dụng của Lạc Trạch. Thư ký biết Giang Lệ Lệ, gật đầu chào cô, cô cũng nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó đẩy cửa phòng làm việc của Lạc Trạch ra.
"Em tới rồi.” Giang Lệ Lệ liếc mắt nhìn, thấy Lạc Trạch đang dựa vào ghế, nhìn về phía cô. Giang Lệ Lệ nghĩ thầm, không ổn rồi.
Lạc trạch nhìn chằm chằm bộ dạng cố tình ăn mặc, trang điểm của Giang Lệ Lệ. 3 Vừa rồi, lúc anh gọi về biệt thự, cô gái này lại đang ăn sáng và tập yoga. Hiển nhiên là cô không để lời anh vào trong mắt, hoặc là cố tình giả vờ quên. Cho nên từ đó tới giờ anh vẫn nhìn chằm chằm vào cửa chính, trong lòng có chút tức giận.
"Sao giờ mới tới?” Lạc Trạch nén giận, nhẹ giọng hỏi cô.
"Vừa ngủ dậy." Giang Lệ lệ ngồi vào ghế sa lon, rất tự nhiên nói.
Lạc trạch nhíu mày, thanh âm bén nhọn: “Vậy em nằm mơ tập yoga, ăn điểm tâm rồi uống trà sao?”
Giang Lệ lệ muốn hộc máu, không thể tin nổi nhìn Lạc Trạch, lớn tiếng nói: “Làm sao anh biết?”
Nói xong cô liền hối hận, thật muốn tự tát cho mình một cái, lại nhớ tới lúc sắp đi, thím Lưu nói chuyện ngập ngừng, trong nháy mắt liền hiểu. Làm sao đây?