Phàm Ngự dùng ánh mắt nhìn An Tuyết Thần, phát hiện cô gái rất trấn định, rất tự nhiên. Chẳng lẽ cô thật sự cái gì cũng đều không để ý rồi sao? Nghĩ tới đây, anh cũng rất tức giận. Đem tốc độ xe tăng nhanh gấp mấy lần, cũng chạy đến 180 dặm. Đợi An Tuyết Thần hòa hoãn lại, xe đã dừng ở công ty. An Tuyết Thần giống như đang xem người điên nhìn Phàm Ngự, sau đó mở cửa x era tự đi vào công ty.
Phàm Ngự nhìn bóng lưng An Tuyết Thần rời đi, hung hăng đập vào tay lái "Shit"
Một ngày trôi qua rất nhanh, rất nhanh đã đến buổi tối, Lệ Lệ cũng không biết đã chạy đi đâu, chỉ là nhìn cô ấy và Lạc Trạch chung sống cũng không tệ, mình có nên không tham gia hay không? Tính không muốn, hay là về nhà trước?
An Tuyết Thần đem xe dừng ở dưới lầu. Nhìn về phía trước, một chiếc xe rất quen thuộc đập vào mi mắt. Là Lãnh, anh đã trở lại. Trong lòng An Tuyết Thần hơi chút kích động. Cô bước nhanh giống như xe đi tới, phát hiện bên trong không có ai. Người đã đi đâu rồi hả?
"A, , , , , , " Một đôi bàn tay đem mắt của An Tuyết Thần che lại. Không cần suy nghĩ cũng biết là ai.
"Liệt, em biết rõ là anh."
Lãnh thả tay xuống, xoay An Tuyết Thần lại, hung hăng ôm cô vào trong ngực. An Tuyết Thần cũng ôm anh, dù sao hai người còn có quan hệ vị hôn phu và vị hôn thê, ôm một cái không có gì.
"Thần, anh rất nhớ em, mặc dù mới có mấy ngày, nhưng anh rất nhớ em, rốt cuộc ngửi thấy mùi hương của em." Lãnh giống như đứa bé yêu cầu phần thưởng.
"Liệt, anh buông em ra trước đã, mau lên không em tức giận." An Tuyết Thần nói khó khăn.
"Khụ khụ khụ"
Lãnh buông cô ra, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng của cô lên. Hướng về phía trước, dừng lại nụ hôn. An Tuyết Thần đẩy đẩy anh. "Được rồi, đi lên trước đi, để cho người ta nhìn thấy không tốt lắm." .
"Ừ, chúng ta đi lên, lại hôn hôn" Lãnh kéo An Tuyết Thần như trước đây, đi lên chỗ ở của cô. Hoàn toàn không để mắt đến ở nơi xa có một đôi mắt sắc bén đang nhìn theo. Phàm Ngự đi theo cô đi tới chỗ ở của cô, không nghĩ tới lại nhìn thấy chuyện tốt, tuy nhiên, nhìn thấy một màn đó khiến anh có ý nghĩ muốn giết người. Lãnh, xem ra anh phải thực hiện thủ đoạn. Phàm Ngự nhìn chằm chằm bóng lưng hai người ôm nhau rời đi, gương mặt ác độc, cương quyết bướng bỉnh, một đôi mắt như báo nguy hiểm khép hờ, sau đó nổ máy nghênh ngang rời đi, lúc chiếc xe rời đi, điên cuồng chạy băng băng trên đường giống như tâm trạng của chủ xe. Không cẩn thận cũng sẽ bị ép tới tan xương nát thịt.
Trên lầu, An Tuyết Thần cầm một ly nước đưa cho anh. Mấy ngày không gặp, hình như anh gầy hơn, đều vì chính mình. Một đôi tay nhỏ bé vuốt ve khuôn mặt gầy gò của anh.
"Liệt, gần đây mệt lắm phải không? Anh cũng gầy đi rồi." An Tuyết Thần rất đau lòng nói.
Đôi mắt Lãnh dịu dàng nhìn chằm chằm cô. Xoa nhẹ lên tay nhỏ bé của cô. "Không có, không mệt. Nghe nói em và Phàm Ngự ký hợp đồng. Đây là thật sao?"
An Tuyết Thần nhìn anh, cô biết anh đang lo lắng. Ôm anh: "Ừ, đúng vậy, bởi vì quyền lực của anh ta, em không thể không làm như vậy. Chỉ là, Liệt, anh yên tâm, em không có gì với anh ta, nếu như anh không tin tưởng em, vậy chúng ta lập tức kết hôn, có được hay không." An Tuyết Thần nhìn Lãnh, trong lòng của cô cũng rất khổ sở, anh vì mình làm rất nhiều việc, mình gả cho một người đàn ông yêu mình không có gì là không tốt. Hơn nữa mình cũng không ghét.
Ánh mắt lạnh lẽo mềm mại hơn vài phần, vùi đầu vào cần cổ của cô, ngửi hương thơm đã lâu. "Thần, sao anh không tin tưởng em chứ? Anh chỉ sợ em bị thương, chỉ sợ em bị anh ta tổn thương, dù sao bên người anh ta còn có cô gái Lâm Mộng Tuyết, cô ta không phải hiền lành gì." An Tuyết Thần biết chuyện của Lãnh và Lâm Mộng Tuyết biết, hơn nữa trước đây là bạn bè, chỉ là sau đó, Lâm Mộng Tuyết đột nhiên thay đổi, quan hệ của hai người cũng rạn nứt.
An Tuyết Thần đẩy nhẹ anh ra, nhìn anh: "Liệt, cám ơn anh đã tin tưởng em, chúng ta cố gắng kết hôn nhanh một chút, em không còn chút quyến luyến nào với anh ta nữa rồi, đúng như anh nói, bên cạnh anh ta còn có Lâm Mộng Tuyết."
Lãnh Liệt, gương mặt đau lòng. Ôm cô gái. Hai người ngủ một đêm ở trên ghế sô pha——
Tuyến phân cách ——
Mặt Phàm Ngự đầy sương mù lái xe chạy như điên ở trên đường, không người nào dám cản, đèn đỏ cũng không dừng. Giống như một con báo nổi điên. An Tuyết Thần, em đã tuyệt tình như vậy, vậy cũng chớ trách tôi. Tôi nhất định sẽ để cho em cam tâm tình nguyện rời khỏi cậu ta.
——tuyến phân cách ——
Lâm Mộng Tuyết ở trong biệt thự, cô lén lút ở trong thư phòng. Lật tới lật lui. Rốt cuộc, động tác của cô cũng dừng lại. Sau đó nhìn túi hồ sơ, lấy ra, lật tới tờ cuối cùng, khóe miệng cười âm lãnh. An Tuyết Thần, cô cũng đừng trách tôi, năm năm trước cô thua, năm năm sau cô cũng thua. Đem túi hồ sơ đặt vào chỗ cũ, sau đó lại lặng lẽ rời khỏi thư phòng. Chờ ngày mai.
Sáng sớm hôm sau ——
An Tuyết Thần nhìn Lãnh ngủ say, cầm chăn đắp lên cho anh, lặng lẽ làm bữa ăn sáng sau đó rời đi. Bên trong phòng làm việc ——
"Tuyết Thần, Lãnh trở về chưa?" Giang Lệ Lệ đi tới bên cạnh An Tuyết Thần hỏi.
"Ừ, trở lại, tối hôm qua ở nhà tớ" An Tuyết Thần trả lời rất dứt khoát.
Mặt Giang Lệ Lệ cười xấu xa nhìn An Tuyết Thần: "Qua đêm ở nhà cậu, không thể nào. Vậy hai người có xảy ra chuyện gì không?"
An Tuyết Thần thưởng cho Giang Lệ Lệ một cái xem thường lớn: "Không có."
"Ờ" Bộ dạng Giang Lệ Lệ rất thất vọng.
Đột nhiên có một cái tin tức. "Đến phòng làm việc của tôi"
An Tuyết Thần nhìn tin tức này, sau đó đứng dậy: "Tớ đi đến phòng làm việc một chuyến, một lát sẽ trở lại"
An Tuyết Thần gõ cửa, không ai trả lời, sau đó liền đẩy cửa mà vào, phát hiện không có ai, trên bàn chỉ có tài liệu màu vàng. An Tuyết Thần cũng không chủ ý, kêu mấy tiếng.
"Tổng giám đốc, tổng giám đốc, anh ở đâu"
Kêu mấy tiếng không ai trả lời, trong lòng An Tuyết Thần rất tức giận, đùa bỡn cô sao? Sau đó rời khỏi phòng làm việc.
Lầu dưới ——
"Tuyết Nhi, tìm anh có chuyện gì" Phàm Ngự ngồi ở trong xe, nhìn Lâm Mộng Tuyết, không kiên nhẫn nói.
"Ngự, buổi sáng anh không ăn gì, em mang tới cho anh. Anh nói không để cho em tới tìm anh, cho nên không thể làm gì khác hơn là gọi anh xuống" Bộ dáng Lâm Mộng Tuyết rất đáng thương.
Phàm Ngự cầm cái túi, liền mở cửa xe ra: "Được rồi, anh sẽ ăn, anh còn bận. Em về trước đi"
Lâm Mộng Tuyết nhìn bóng lưng Phàm Ngự rời đi, khóe miệng khẽ động vì gian kế như ý, An Tuyết Thần, tôi xem cô chết thế nào.
Buổi chiều, đột nhiên họp khẩn cấp, về phần cô và Lệ Lệ dĩ nhiên sẽ không tham gia. Nhưng Trương thư ký lại tới đây.
"An tiểu thư, tổng giám đốc bảo cô đi vào phòng họp."
"Có biết chuyện gì không?" Gương mặt An Tuyết Thần không hiểu.
"Không biết."
"A, đi thôi"
Hai người tới phòng làm việc, phát hiện ánh mắt một nhóm người cũng rơi vào trên người mình. Có hận ý và tức giận, cô làm sai gì sao? Gương mặt An Tuyết Thần không hiểu.
Cuối cùng nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Phàm Ngự. An Tuyết Thần tiến lên: "Tổng giám đốc, ngài tìm tôi?"
Mặt Phàm Ngự như có điều suy nghĩ nhìn An Tuyết Thần, An Tuyết Thần chống lại ánh mắt khó hiểu của anh, sau đó nhìn màn ảnh lớn, đây không phải là mình sao? Làm sao vậy?
"Đây không phải là tôi sao? Thế nào. Vấn đề gì." Vẻ mặt An Tuyết Thần không hiểu, nói.
"Hừ, cô mau nói, có phải cô đem giá thầu thấp truyền ra ngoài hay không, khiến cho tên tiểu tử bên Lãnh thị thắng thầu." Một người có tên tuổi nói chuyện.
An Tuyết Thần vẫn có chút không hiểu, cuối cùng nhìn vẻ mặt âm trầm của Phàm Ngự: "Chuyện gì xảy ra?" Cô giống như nhìn thấu tính chất nghiêm trọng của chuyện này.
Phàm Ngự nửa hí cặp mắt, nhìn cô, sau đó nghĩ đến tình cảnh tối hôm qua, thì không thể không ngoại trừ cô có khả năng.
"Hồ sơ của công ty chúng ta bị Lãnh trộm đi. Hôm nay anh lấy hồ sơ ra, đặt ở trên bàn làm việc, nhưng máy theo dõi phía trên, chỉ có một mình em đi vào, em giải thích thế nào." Thanh âm Phàm Ngự trầm thấp.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, sau đó nhìn lướt qua đám người kia, thì ra là bọn họ hoài nghi mình tiết lộ giá thầu thấp nhất.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, không chút khẩn trương: "Không phải tôi" Cô không muốn giải thích, dù sao cô chưa làm qua.
Có người ngồi không yên. "Không phải cô? Đó là cái quỷ gì? Nghe nói cô là vợ chưa cưới của Lãnh tổng, phải hay không?"
"Đúng" An Tuyết Thần trả lời rất trấn tĩnh.
Một nhóm người lúc ấy kinh ngạc, bắt đầu bàn tán sôi nổi.
"Tổng giám đốc, nhất định là cô ta tiết lộ giá thầu thấp nhất." Một nhóm người chỉ định là An Tuyết Thần làm. An Tuyết Thần cũng không để ý tới bọn họ, chỉ nhìn Phàm Ngự.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần."Em đi vào phòng làm việc của anh làm cái gì?""Không phải anh gửi tin nhắn bảo tôi đi tới đó sao?" An Tuyết Thần nhìn anh đáp.
Lông mày Phàm Ngự nhíu chặt lại với nhau, chẳng lẽ cô muốn trốn tránh trách nhiệm nên dùng mình làm cớ sao?
"Anh không gửi"
An Tuyết Thần nghe Phàm Ngự trả lời như vậy, lông mày cũng chau lại vào nhau, anh không gửi, vậy thì có người muốn hãm hại cô. Rất rõ ràng không phải sao.
"Vậy chính là có người hãm hại, ta là nhận được lấy giọng điệu của ngươi tin tức mới đi ." An Tuyết Thần đưa điện thoại di động đặt ở trước mặt Phàm Ngự. Phàm Ngự mở tin nhắn ra, đúng là có.
Mọi người thấy An Tuyết Thần, "Hừ, nói không chừng là cô tự mình tự biên tự diễn, dùng mã số khác gửi cho mình, cứ lừa dối vượt qua kiểm tra như vậy sao, cô đừng mơ tưởng."
Phàm Ngự cũng là một bộ dáng vẻ như có điều suy nghĩ, An Tuyết Thần nhìn anh, trong lòng cực kỳ buồn cười, anh không tin cô. Đột nhiên cô cười ra tiếng, cười đến mức tất cả mọi người nhìn cô.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, gương mặt khinh bỉ. "Tôi cười anh, nếu tài liệu quan trọng như vậy, thì sao mà khéo thế, lúc tôi đi vào phòng làm việc của anh, anh không có ở đó, vậy anh ở đâu? Tại sao anh đem tài liệu quan trọng đó để lên bàn. Giải thích một chút."
Mọi người nghe từ trong miệng An Tuyết Thần nói ra, cũng có nhìn Phàm Ngự, An Tuyết Thần nói cũng hợp lý, An Tuyết Thần thấy Phàm Ngự không nói lời nào, tiếp tục nói: "Tổng giám đốc, sẽ không phải là vừa vặn trong khoảng thời gian đó nhận được điện thoại hoặc là tin tức chứ. Hử?" Không thể phủ nhận An Tuyết Thần, đích xác là rất thông minh. Mọi người không thể tưởng tượng nổi nhìn An Tuyết Thần.
Đôi tay Phàm Ngự ôm ngực dựa vào ghế, Phàm Ngự không phải ngu ngốc, dĩ nhiên biết lời nói của cô có ý tứ. An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự lại tiếp tục nói: "Tôi xác thực là có đi vào phòng làm việc, nhưng tôi nhận, nhưng nếu như tổng giám đốc cũng nhận tin tức mà rời đi, các vị không khó suy nghĩ một chút. Nếu là tôi, tôi sẽ quang minh chánh đại nhận. Nếu tôi thật sự muốn trộm tài liệu, vậy tôi có tự mình đi không, ít nhất có một việc, lấy thân phận của tổng giám đốc gọi người khác. Tiếp theo, tôi là tổng giám đốc các người phí hết tâm tư đào tới. Cho nên ,mũi nhọn không cần chỉ hướng vào tôi, không phải nhân vật mặc cho người ta khi dễ." An Tuyết Thần nói làm mọi người khiếp sợ. Bao gồm Phàm Ngự, chỉ là sắc mặt của Phàm Ngự rất khó coi. Cuối cùng mở miệng: "Em không trốn được liên quan, chờ đợi điều tra"